- An Ninh, quản gia có việc muốn gặp cô.
An Ninh nhận lệnh liền tới ngay phòng quản gia, bà đang ngồi bên
mép giường, trên tay là một lá thư đã nhàu nát.
- An Ninh, con lại đây.
An Ninh ngồi xuống, cô đoán chắc có chuyện chẳng lành, vẻ mặt của
quản gia càng lúc càng nghiêm trọng hơn.
- Hãy bình tĩnh nghe ta nói nhé!
An Ninh hết sức bình tĩnh khi thấy bà quản gia cầm tay cô.
- Mẹ con...mẹ con đã qua đời sáng nay.
- Bà nói gì ạ? Mẹ con, mẹ con làm sao?
- Suốt những năm con ở đây, ta đã cho người hàng tháng tới giúp gia
đình con, đưa mẹ con vào viện, mong sẽ duy trì được sự sống.
Nhưng...
Nước mắt An Ninh bắt đầu rơi xuống, người mẹ hàng đêm vẫn về trong
giấc mơ của cô giờ đã không còn. Nỗi nhớ mong mỏi được gặp bà, được
nhìn thấy, đặt bàn tay mình lên bàn tay bại liệt khô khao của bà
giờ đã không còn. Cô nhận lấy lá thư từ tay quản gia, lá thư viết
vội bị nhòe đi vì nước mắt...Từng dòng chữ đơn giản của người cha
ít học càng làm cô thấy đau đớn hơn.
“An Ninh của cha!
Con có khỏe không? Hãy tha thứ cho người cha tội lỗi này nhé, cha
xin lỗi vì đã sinh ra con trong một gia đình nghèo như thế, cha xin
lỗi vì chưa thể làm gì cho con. Cha ít học, cha không có tiền, cha
không thể cho con cuộc sống tốt đẹp. Cha xin lỗi con vì điều đó.
Nhưng cha yêu con bằng cả tấm lòng mình, cha không thể đem lại cho
con hạnh phúc như những người cha khác. Nhưng con hãy biết rằng cha
luôn yêu con bằng cả trái tim mình. Nếu được sinh ra một lần nữa,
cha hứa là sẽ không để con phải khổ như vậy. Chúc mừng sinh nhật
con gái của cha, cha yêu con rất nhiều.”
Lá thư khép lại bằng dòng nước mắt tuôn rơi của An Ninh. Trong
phong bì là một chiếc lắc tay xinh xắn.
- Lá thư đươc chuyển đến đây năm ngoái, vào đúng sinh nhật của
con.
- Vậy sao người không đưa nó cho con?
- Vì quy định là quy định.
- Sao người lại làm như thế? Người có biết là con đã nhớ cha mẹ con
thế nào không? Từ giờ con không thể nhìn thấy mẹ con nữa
rồi...người biết không?
- Ta biết, nhưng con thử nghĩ xem nếu ta đưa nó cho con một năm về
trước, liệu con sẽ bỏ trốn hay tiếp tục ở lại đây?
An Ninh quỳ xuống trước mặt bà quản gia.
- Con xin người, xin người hãy cho con về thăm nhà...
- Không được, cố gắng đợi đi, khi con đủ mười tám tuổi con sẽ được
về thăm nhà.
- Con xin người, dù chỉ được gặp vài phút, vài giây hay đứng từ xa
nhìn thôi cũng được...Con cầu xin người.
Bà quản gia ôm An Ninh vào lòng, cô là cô bé bà yêu thương nhất.
Không bao giờ cô bé che giấu được cảm xúc của mình, mọi thứ đều
được thể hiện qua đôi mắt tuyệt đẹp ấy...
- Ngoan nào An Ninh, ta cũng rất muốn cho con về, sở dĩ ta nói cho
con để con nhớ được ngày giỗ của mẹ, con hãy cố gắng, chỉ hai tháng
nữa là tới sinh nhật mười tám tuổi của con, đến lúc ấy, ta sẽ đưa
con về gặp họ được không?
Cô lắc đầu, dụi vào lòng quản gia khóc nức nở. Còn gì đau đớn hơn
khi không được về dự đám tang mẹ. Còn gì đau đớn hơn khi không được
ở bên gia đình lúc mẹ mất...Tất cả như mờ dần đi, cô buông tay quản
gia ra rồi vụt chạy...
Cộc...cộc...cộc...
- Vào đi...
An Ninh đẩy cửa bước vào phòng cậu út. Cậu đang ngồi trên ghế. Cô
đến bên cạnh cậu rồi quỳ xuống.
- Tôi xin cậu, cậu út...Tôi biết tôi đã khiến cậu thất vọng, tôi
xin lỗi, tôi ngàn lần, vạn lần xin lỗi cậu. Tôi xin cậu hãy giúp
tôi, giờ chỉ có cậu mới có thể giúp tôi...
- Có chuyện gì vậy An Ninh, đừng khóc nữa...– Cậu út hoảng
hốt.
- Tôi cần về nhà, tôi cần về nhà...Tôi xin cậu, tôi cúi lạy cậu,
xin cậu hãy giúp tôi, mẹ tôi qua đời rồi, tôi phải về thăm cha
tôi...Tôi phải về với mẹ tôi...dù chỉ vài phút thôi cũng được, xin
cậu, lạy cậu, mong cậu hãy giúp tôi...
An Ninh cúi đầu lạy cậu út, cậu hốt hoảng đỡ An Ninh dậy.
- Bình tĩnh lại đi An Ninh...Tôi sẽ đưa cô về mà...Bình tĩnh lại
đi...được không.?
An Ninh không khóc nữa, cô nhìn cậu út với vẻ biết ơn.
Cậu rút điện thoại ra gọi cho tài xế.
- Chuẩn bị xe cho tôi, tôi muốn đi hóng gió, không cần gọi vệ sĩ
đâu, tôi muốn ra ngoài một mình.
Cậu lại chỗ An Ninh và ngồi xuống trước mặt cô.
- Được rồi, đừng khóc nữa. Để tôi đưa cô đi. – Cậu nhẹ nhàng lau đi
những giọt nước mắt lăn dài trên má An Ninh.
An Ninh trở về nhà, cánh cổng đơn sơ hoang tàn hiện ra trước
mắt...Chiếc đèn lồng màu trắng đang treo trước cửa.
- Mẹ...– An Ninh khóc lớn hơn, cô sẽ chỉ đứng từ khoảng cách này mà
nhìn về phía ngôi nhà nhỏ thân thuộc.
- Mẹ ơi...mẹ ơi...
An Ninh nhớ lại những ngày mẹ còn sống, những ngày mẹ còn đi lại
được, những ngày mẹ bồng cô trên tay rồi những ngày mẹ dắt cô tới
trường học...Nhớ những giọt nước mắt cũng như những nụ cười của
mẹ...Nhớ cả ánh mắt lần cuối mẹ nhìn cô trước khi cô tới nhà họ
Lưu...
- Mẹ hãy ra đi thanh thản nhé. Con xin lỗi vì không thể ở bên chăm
sóc, phụng dưỡng mẹ. Con bất hiếu.
Cô quỳ xuống lạy hướng về ngôi nhà...
Cậu út nhìn cô, cậu nhớ lại lúc mẹ cậu mất. Cậu cũng bất lực như An
Ninh lúc này, không thể làm gì hơn. Cậu vỗ nhẹ vào vai An
Ninh:
- Tôi hiểu cảm giác của cô lúc này. Nhưng nhìn thấy cô như vậy,
chắc chắn mẹ cô sẽ càng đau lòng hơn...nên...
An Ninh đứng dậy, cô đi về phía cánh đồng, lúa đang kỳ trổ đòng
xanh mượt. Gió lao xao đưa hương thơm man mát của hoa cỏ. Cậu út đi
theo đằng sau cô một cách lặng lẽ. Cậu biết lúc này cô cần yên
tĩnh.
Một thoáng gió thoảng qua khiến mái tóc cô tung bay, giờ cậu mới
nhìn kỹ gương mặt cô. Cô không xinh đẹp, sắc sảo, nhưng gương mặt
và tâm hồn cô dường như hòa làm một, mọi thứ luôn được thể hiện rõ
nét qua đôi mắt đượm buồn ấy.
- Cậu út, chúng ta về thôi. Tôi không muốn bị mắng đâu. – Cô gạt
dòng nước mắt vẫn đang chảy dài trên má.
- Cô có muốn về qua nhà không? Chắc cô phải nhớ họ lắm...
An Ninh lắc đầu.
- Không, tôi chỉ cần nhìn thấy cả nhà như vậy là được. Nếu gặp gia
đình, tôi sợ mình sẽ không thể rời xa được.
Cậu út dần đã hiểu hơn về cô. Có lẽ những gì cậu nhìn thấy đều là
hiểu nhầm. Một cô gái chân thật, không bao giờ che giấu cảm xúc của
mình. Một cô gái không lấy nước mắt để mong được cảm thông. Cô chọn
cách im lặng, chọn cách một mình để không ai phát hiện ra cô đau
như thế nào. Cô lặng lẽ đi phía trước, nước mắt vẫn rơi nhưng cô
cắn chặt môi để không khóc thành tiếng, nhưng cậu út hiểu tất cả,
cậu hiểu cô đau đến mức nào, nó như muốn xé nát mọi thứ, như ngàn
mũi dao găm sâu vào tim.
Trên xe, cô quay mặt ra phía cửa, nước mắt vẫn tiếp tục rơi, rơi
rồi bay theo gió. Làn gió nhẹ thoảng qua đôi mắt cay sè...
- Cô cứ khóc đi, đường về nhà còn dài, tôi sẽ đi thật chậm, vì vậy
cô không phải lo đâu...
An Ninh không trả lời, cô tựa đầu lên thành cửa sổ. Cuộc đời thật
bất công, sao lại bắt nhà cô nghèo như thế, cái nghèo chia lìa gia
đình cô, cái nghèo khiến cô phải làm hầu gái phục vụ người ta,
không cho cô gặp người thân, có nhà mà không thể về...Cô hận cái
nghèo, cô hận nó đến tận xương tận tủy. Sao cuộc đời lại cho cô
toàn những bất hạnh như vậy!
Cậu út dừng xe trước cửa, bà chủ và quản gia đang đứng ở cửa đợi
sẵn.
- Thiên Thành, con và An Ninh vừa đi đâu về vậy?
- Con chỉ đi hóng gió một lúc thôi.
- Vậy sao? Ta lại không nghĩ thế.
- Mẹ nói gì vậy? Mẹ không tin con sao?
- An Ninh, tôi hỏi cô, cô vừa đi đâu với Thiên Thành về?
An Ninh không giấu giếm, cô nói thật với bà chủ.
- Mong bà chủ thứ lỗi, tôi biết phải hơn hai tháng nữa mới đến ngày
tôi được trở về thăm nhà. Nhưng mong bà hiểu cho, mẹ tôi...
- Không cần giải thích gì hết. – Bà cắt lời An Ninh. – Đó là quy
định, mà quy định đặt ra để mọi người tuân thủ. Nếu cô nói với ta,
ta có thể châm trước cho cô về thăm nhà. Nhưng cô lại nói với Thiên
Thành, để nó nói dối ta. Điều này có thể tha thứ được sao?
- Mẹ...– Cậu út định nói gì đó, nhưng đã bị bà chủ chặn lại.
- Nếu con xen vào việc này, mẹ sẽ lập tức đuổi việc cô ta.
Cậu út không nói gì nữa, cậu đành im lặng.
- Từ ngày mai, cô không cần tới hầu hạ Thiên Thành nữa, cô sẽ tới
khu bếp làm phụ bếp một tháng, và tháng này cắt toàn bộ lương của
cô.
Nói rồi bà chủ quay ngoắt đi, có vẻ bà rất giận. Cũng phải thôi,
đứa con trai yêu quý của bà vì một cô hầu gái mà nói dối bà, có
người mẹ nào chấp nhận được chứ. An Ninh cúi đầu chịu hình phạt,
gập người chào bà chủ trước khi bà đi khuất.
Một ngày làm việc mới ở một môi trường mới, An Ninh phải dậy sớm
hơn mọi lần, vì đã quen với việc thức khuya dậy sớm nên cô cảm thấy
khá ổn.
- Chào mọi người, tôi là An Ninh, mong mọi người giúp đỡ. – An Ninh
cung kính chào tất cả mọi người có mặt trong bếp...
Một vài người bâng quơ nhìn rồi cúi đầu chào lại, nhưng cũng có một
số người nhìn cô với ánh mắt khó chịu.
- Em là An Ninh hả? – Một chị niềm nở chào hỏi cô.
- Dạ vâng ạ.
- Chị đã nghe quản gia nói chuyện, chị là quản lý bếp, cứ gọi chị
là chị Thanh là được.
- Em chào chị ạ.
- Nào, đi theo chị, chị sẽ chỉ cho em những việc em phải làm.
An Ninh ngoan ngoãn đi theo chị Thanh. Công việc cũng không có gì
nặng nhọc lắm, chủ yếu chỉ là lau dọn sàn nhà, bát đĩa, sơ chế rau
củ...Hầu như toàn việc nhẹ nhàng.
Mọi người đã đi ăn trưa, chỉ còn An Ninh ở lại bếp, cô cố gắng dọn
dẹp cho xong đống bát đĩa thật nhanh.
- An Ninh! – Cậu út đứng sau cánh cửa phòng bếp gọi An Ninh.
- Có chuyện gì vậy cậu út, cậu không được phép xuống đây đâu. – An
Ninh ngạc nhiên.
- Có...có cần tôi giúp gì không?
An Ninh lắc đầu:
- Không...không...đây là công việc của đầy tớ chúng tôi, cậu đừng
lo, tôi không sao đâu.
- Tôi...xin lỗi nhé. Muốn giúp cô mà thành ra hại cô thế
này...
- Không có gì đâu, chỉ là những việc nhẹ nhàng thôi mà, dù sao tôi
cũng thấy được gia đình tôi vẫn sống tốt là đủ rồi. Chút công việc
thế này có đáng gì đâu.
- Cô sắp xong việc chưa? Bao giờ được nghỉ thế?
- Rửa xong đống bát đĩa này là tôi có thể nghỉ rồi.
- Vậy khi nào xong thì qua phòng tôi một chút nhé.
- Dạ...
- Cứ qua đi, chỉ là...muốn nhờ cô chuốt bút chì thôi mà. – Cậu út
kiếm cớ.
- Vâng, khi nào xong việc tôi sẽ qua.
- Vậy tôi về trước nhé, bye. – Cậu út cười vẫy tay chào tạm biệt An
Ninh trước khi trở về phòng mình.
An Ninh vẫy tay theo trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người lúc
này đã đi ăn về. Từ trước đến nay, cậu út nổi tiếng là khó tính và
lạnh lùng, cậu luôn xa lạ, lãnh đạm với những việc xảy ra xung
quanh mình. Nhưng giờ đây, khi cô hầu gái An Ninh mới chỉ phục vụ
cậu được một tháng, con người cậu thay đổi.
Khi An Ninh đã dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, đồng hồ cũng đã 7 giờ
tối, chắc tầm này cậu út đã dùng bữa xong. Giữ đúng lời hứa, cô
định tới phòng cậu út nhưng bị một chị làm cùng gọi lại.
- An Ninh...– Chị này đỏng đảnh tiến lại gần phía An Ninh.
- Chị chưa về ạ? Có chuyện gì vậy?
- Cô có thể giúp tôi cất chỗ thực phẩm kia vào kho được không?
Người chuyên làm việc đó nghỉ ốm mà tôi thì còn quá nhiều
việc.
- Vâng, có gì đâu chị. – An Ninh vui vẻ giúp chị.
An Ninh tới khu nhà kho, đống thực phẩm đó không phải ít, nếu không
muốn nói là rất nhiều. Vì có hẹn với cậu út nên cô cố gắng làm thật
nhanh...Từng bao tải khoai, bắp cải, hành tây...được cô bê vào
kho...một lúc sau cô thấm mệt, không ngờ lại nặng như thế, cô ngồi
sụp xuống thở hổn hển...mồ hôi túa ra. Đã 8 giờ 30, cuối cùng thì
cũng đã xong, đống đồ đã được để gọn vào kho.
Cộc...cộc...cộc...
- Cậu út, tôi An Ninh đây ạ.
- Vào đi.
An Ninh bước vào, cậu đang làm việc.
- Cô ngồi xuống đây đi.
Cậu út kéo ghế cho An Ninh, đặt trước mặt cô một miếng bánh ngọt và
một ly sôcôla nóng.
- Ăn đi, tôi chuẩn bị cho cô đấy, tôi không biết cô thích vị nào,
nhưng hầu hết con gái thích sôcôla và dâu nên tôi chọn cho cô miếng
bánh này.
An Ninh mỉn cười, cô cảm ơn cậu út.
Cô vừa chuốt bút chì vừa thưởng thức tách sôcôla nóng.
- Có mệt lắm không? Trông cô có vẻ mệt.
- Không, tôi không sao, chắc tại lâu rồi không làm nhiều nên thấy
hơi mỏi tay thôi.
- Vậy sao?
Cậu út lấy con dao và chiếc bút trên tay An Ninh, nhẹ nhàng nắm lấy
bàn tay cô rồi massage chúng...
- Làm như vậy sẽ khiến tay không mỏi nữa, khi tôi viết kịch bản
nhiều, tôi cũng hay bị đau tay nên vẫn làm như vậy.
An Ninh rụt tay lại, cô không quen việc quá thân mật với người khác
như vậy, nhất là giữa cô và cậu út còn một ranh giới quá lớn giữa
chủ và tớ...
- Cậu út...nếu không có chuyện gì...thì tôi xin phép về nghỉ ngơi
trước, hôm nay tôi hơi mệt...– An Ninh ấp úng.
Không để cậu út kịp trả lời, An Ninh vội ra khỏi phòng...Nhưng vừa
mở cửa ra, An Ninh lại rụt đầu vào. Cô hốt hoảng gọi cậu út:
- Cậu...cậu út...cậu...út...
- Có chuyện gì thế?
- Bà chủ...bà chủ đang ở ngoài...bà chủ sắp đi tới... – An Ninh
cuống cuồng.
- Sao phải sợ chứ, chúng ta có làm gì đâu...
- Không được, không được...Hiện tôi không phải hầu gái của
cậu...Tôi mà ở đây là trái với quy định...Không thể gặp bà chủ...–
An Ninh chạy tới chạy lui tìm chỗ trốn. Nhưng giữa căn phòng quá
đỗi đơn sơ này chẳng có đến một chỗ cho cô náu thân...Lướt qua một
lượt, chỉ có chiếc tủ quần áo là rộng rãi nhất...An Ninh vội chui
vào tủ...
- Cô làm gì thế?
- Cậu út...mau đóng tủ vào, tuyệt đối không thể để bà chủ thấy,
không tôi sẽ bị đuổi việc mất...
Dường như cậu út đã hiểu ra vấn đề, cậu vội đóng cửa tủ trước khi
bà chủ bước vào
- Thiên Thành...mẹ vào được không?
Cậu út hốt hoảng vội chạy lại ghế sofa và bật ti vi lên.
- Vâng, mẹ vào đi.
Bà chủ bước vào, theo sau bà là một loạt kẻ hầu, người hạ, chuyên
gia trang phục...
- Có chuyện gì vậy mẹ?
- À, ngày mai có buổi họp mặt, mẹ muốn con đi cùng nên hôm nay muốn
nhờ con một chút...
- Con không đi đâu, con chưa đi dự họp mặt bao giờ.
- Con phải đi, mọi lần anh hai con đi nhưng nó đang ở Ma Cao rồi,
hơn nữa, có vài người bạn của mẹ muốn giới thiệu con của họ với
con.
- Mẹ à, con không thích.
- Thiên Thành, con không nghe lời mẹ sao?
- Không, mai...mai con bận lắm...hơn nữa, con còn làm đồ án tốt
nghiệp nữa.
- Buổi họp mặt không tốn nhiều thời gian của con đâu.
Chợt nhớ ra An Ninh đang bị giam trong tủ, mà cứ co kéo với mẹ như
vậy thì không biết đến bao giờ mẹ mới chịu đi. Cậu út đành chấp
nhận cho người thợ may đo quần áo.
- Vậy đây, mẹ muốn làm gì thì làm.
Bà chủ có vẻ hài lòng. Trong số ba người con trai, cậu út là người
ngoan ngoãn nhất cũng là người hiểu biết và điển trai nhất.
- Thưa bà, các số đo của cậu nhà đúng là quá chuẩn, bà có cậu con
trai đúng là hoàn mỹ, đẹp trai, cao ráo, dáng chuẩn lại còn tài
giỏi.
Bà chủ có vẻ tự hào về lời khen nịnh của ông thợ may, bước đến
chỉnh lại quần áo cho cậu, bà ướm vài bộ rồi chọn lựa thật kỹ để
chọn ra bộ bà ưng ý nhất. Phải mất gần một tiếng đồng hồ thì việc
chọn lựa trang phục mới xong.
- Vậy mai mẹ đợi con ngoài sảnh lúc 11 giờ 30 nhé. Nghỉ sớm đi. –
Bà ôm tạm biệt cậu út trước khi đi ra.
Đóng cửa lại, cậu út vội vàng mở tủ quần áo, An Ninh đã ngủ từ bao
giờ. Nom cô ngủ ngon như một đứa nhỏ đang được ngủ trên chiếc
giường êm ái. Cậu út ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ vuốt những sợi tóc
vương trên gương mặt xinh xắn ấy.
- Chắc cô mệt lắm!
Cậu bế cô lại giường và đắp chăn lên cho cô. Cô vẫn say ngủ, gương
mặt trông thật hạnh phúc. Thật khác với cậu, lúc ngủ đối với cậu là
địa ngục, nó như một đoạn băng tua đi tua lại trong đầu cậu những
hình ảnh đáng sợ. Cậu đặt hai tay lên giường ngồi ngắm An Ninh, đối
với cô, giây phút được nằm trong chiếc chăn ấm kia sao lại hạnh
phúc đến thế!
Chương 6: Tôi phải tự tay chăm sóc cô ấy.
An Ninh bật dậy, cô đang nằm trên giường cậu út, còn cậu út đang
ngồi bên cạnh...
- Dậy rồi à?
An Ninh vội ra khỏi giường.
- Tôi...tôi...tôi...xin lỗi cậu, tôi không biết...tôi...– An Ninh
ấp úng.
- Không sao đâu, cô trở về phòng mình đi, muộn rồi đó.
An Ninh nhìn lên đồng hồ, đồng hồ điểm 6 giờ. Cô hoảng hốt chào cậu
út rồi ra khỏi phòng. Cậu út nhìn theo dáng vẻ dễ thương của cô chỉ
biết cười và vẫy tay chào.
Một ngày làm việc mới lại bắt đầu, những công việc thường nhật
dường như càng trở nên nhiều hơn trước, hết người này đến người
khác bảo An Ninh làm cái này đến cái nọ trong khi An Ninh chỉ biết
ngoan ngoãn làm theo.
Ngày thứ hai kết thúc lúc 9 giờ tối. An Ninh tới phòng thay đồ mới
nhận ra rằng mình để quên đồ ở kho thực phẩm, cô vội chạy tới đó.
Có tiếng điện thoại reo, là cậu út.
- Cô xong việc chưa?
- Dạ rồi, tôi để quên đồ nên quay lại lấy, cậu gọi tôi có việc gì
vậy?
- Không, chỉ là muốn hỏi xem cô có muốn ăn bánh ngọt cùng tôi
không? – Cậu út ngập ngừng tỏ vẻ e ngại.
- Vậy, cậu đợi tôi một lát nhé.
- Vậy nhé, cô muốn ăn loại nào? Sôcôla hay vani, hay dâu?
- Loại nào cũng được ạ.
- Nhanh nhé, tôi đợi.
Cậu út cúp máy cũng là lúc An Ninh tới khu vực bếp, không khí lạnh
đột ngột khiến An Ninh rùng mình. Ai đó đã quên không đóng cửa
phòng đông lạnh và một chú chuột nhắt đang lò dò tiến vào trong. An
Ninh vội lao tới cầm theo chiếc chổi định đuổi nó ra ngoài. Nhưng
rồi...
RẦM...
Đã hơn nửa tiếng vẫn chưa thấy An Ninh tới, chiếc bánh kem ngon
lành trên bàn cũng càng lúc càng trở nên rệu rã. Thiên Thành vẫn cố
ngồi đợi, cậu liên tục nhìn đồng hồ...bốn mươi lăm phút...một
tiếng...trôi qua, vẫn không thấy An Ninh đâu. Cậu nhấc điện thoại
lên gọi, nhưng An Ninh không nghe máy, tiếng chuông điện thoại đổ
dài bên tai càng làm cậu nóng ruột. Hàng chục cuộc điện thoại gọi
liên tiếp vào máy An Ninh nhưng đều không có hồi âm, cậu út vội mặc
áo khoác vào rồi chạy đi tìm. Cậu vẫn liên tục gọi điện cho An Ninh
nhưng đều không thấy trả lời...Cậu chạy xuống khu vực bếp, tìm ở
khắp mọi nơi nhưng đều không thấy...
- An Ninh, cô ở đâu...– Cậu gọi to tên An Ninh.
Tiếng chuông điện thoại reo lên ở phía nhà kho...Cậu vội vàng chạy
về phía tiếng chuông. Không có ai, chỉ có đồ đạc của An Ninh để
trên bàn.
- An Ninh...An Ninh...– Cậu vẫn tiếp tục gọi.
Từ phía kho đông lạnh có tiếng đập cửa yếu ớt. Cậu vội chạy
lại.
- An Ninh...cô ở trong đó phải không? An Ninh...
Tiếng đập cửa yếu dần rồi dứt hẳn...Cậu út vội vã mở cửa...An Ninh
đang nằm co ro trên sàn, toàn thân tím tái vì lạnh.
- An Ninh...An Ninh...Tỉnh lại đi...An Ninh...
Cậu lay cô, nhưng cô đã như một cái xác bất động không chút sự
sống.
Cậu cởi áo khoác choàng lên người cô rồi bế cô về phòng mình. Đặt
cô nằm lên giường, đắp chăn để giữ ấm cho cô, cậu nhấc điện thoại
gọi cho quản gia.
- Gọi bác sĩ đến đây ngay cho tôi...ngay lập tức. – Cậu lớn
giọng.
Mọi người vội vàng tới xem có chuyện gì. Bác sĩ yêu cầu chuyển An
Ninh tới bệnh viện, tình trạng của cô càng ngày càng xấu
đi...
- Bác sĩ, cô ấy sao rồi? – Cậu út lo lắng.
- Tình trạng thân nhiệt hạ thấp quá lâu, tuần hoàn kém, khiến tim
không thể co bóp bình thường, cũng may là tìm thấy cô ấy kịp thời,
nếu thêm một lúc nữa chắc không thể cứu được.
Cậu cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của An Ninh, cô vẫn chưa tỉnh lại,
bàn tay vẫn tái xanh vì lạnh.
- Vậy cô ấy phải ở đây bao lâu nữa?
- Dạ thưa cậu, có thể để cô ấy về điều trị tại nhà, nhưng không
được để nhiễm lạnh hay hoạt động quá mạnh.
- Vậy đưa cô ấy về phòng của tôi. – Cậu nói với quản
gia.
- Dạ thưa cậu, không nên như thế, chúng tôi sẽ có trách nhiệm chăm
sóc cô ấy.
- Không, tôi phải tự tay chăm sóc cô ấy, khi nào cô ấy tỉnh lại rồi
tính sau.
- Thưa cậu, nếu bà chủ biết được thì sẽ không hay đâu, nên để cô ấy
tĩnh dưỡng tại phòng của cô ấy thì hơn.
Cậu út cũng xuôi xuôi, cậu biết rõ mẹ cậu là người như thế nào, bà
sẽ không thể ngồi yên khi thấy một cô hầu gái nằm trên giường của
con trai mình được.
An Ninh tỉnh dậy và thấy mọi thứ thật mơ hồ, cô đã ngủ quá lâu. Lục
lại trí nhớ, những thứ cô nhớ được thật rời rạc, hình như cánh cửa
nhà kho đột ngột đóng sầm lại, rồi cảm giác lạnh cóng xâm chiếm cơ
thể...An Ninh từ từ ngồi dậy. Cậu út đang ngủ gục bên cạnh, chắc
hẳn cậu đã thấm mệt vì thức trông An Ninh.
- Cậu út! – An Ninh gọi nhỏ.
Cậu út nghe thấy liền mở mắt.
- An Ninh, cô tỉnh rồi à, có đau ở đâu không? Có còn thấy lạnh
không? – Cậu cầm tay cô áp lên gương mặt mình để chắc chắn là nó
vẫn ấm áp.
- Tôi không sao, sao cậu lại ở đây?
Cậu út thở phào nhẹ nhõm.
- Thế là tốt rồi, tôi sẽ gọi người vào, giờ thì tôi phải đi ngủ
đã.
Cậu út gọi người vào thay cậu chăm sóc cho An Ninh, dặn dò cẩn thận
trước khi rời đi.
- Có chuyện gì phải báo cho tôi ngay, đừng để cô ấy ăn gì lạnh, cái
gì cũng phải ấm, nghe chưa?
- Dạ, vâng thưa cậu. – Hai cô hầu gái kính cẩn.
Cậu út yên tâm bước ra khỏi phòng.
- Rút cục là có chuyện gì xảy ra vậy? Sao cậu út lại ở trong phòng
em? – An Ninh ngạc nhiên hỏi hai chị hầu gái.
- Em không biết gì sao? Em suýt chết cóng trong phòng đông lạnh đó,
may mà cậu út tìm thấy em kịp thời, không thì chắc giờ em...
- Vậy sao?
- Không những thế, sau khi đưa em từ bệnh viện về, cậu út nhất định
phải để em ở phòng cậu ấy, quản gia ngăn mãi mới được. Xong lại còn
chăm sóc em hai đêm liền không ngủ. Em đúng là có diễm phúc lắm
đấy.
An Ninh cười trừ trước câu nói của hai chị hầu gái và cũng không
hiểu vì sao cậu út lại làm như vậy. Vài ngày sau đó, An Ninh hồi
phục nhanh chóng, cô lại tiếp tục làm công việc dưới bếp ăn của
mình...
- An Ninh. – Tiếng quản gia gọi cô.
- Dạ, thưa quản gia.
- Bà chủ muốn gặp con đấy.
An Ninh theo quản gia đến phòng khách, cậu út đang ngồi ở đó.
- Cô tới đây An Ninh. – Bà chủ ra lệnh.
An Ninh khép nép tiến lại phía bà chủ.
Bà chủ nhìn An Ninh rồi nhìn cậu út, giọng bà cất lên đầy uy
lực:
- Có lẽ tôi nên nói thẳng. Vì tôi cũng là mẹ, tôi luôn muốn mọi thứ
tốt nhất cho con trai tôi. Cho chúng những thứ tốt nhất, chọn cho
chúng những thứ đắt tiền, cao cấp nhất. Cô hiểu ý tôi chứ An
Ninh?
An Ninh cúi đầu lắng nghe lời bà chủ, cô biết bà đang muốn nói gì
qua từng câu từng chữ cay nghiệt.
- Mẹ nói gì vậy? Những thứ đắt tiền, cao cấp là sao? Mẹ có ý gì
vậy? – Cậu út gắt lên.
- Mẹ là mẹ của con, mẹ không cho phép con có thứ tình cảm nào đặc
biệt với người hầu. Mẹ không cho phép như vậy.
- Tình cảm gì chứ? Giữa con và An Ninh chỉ là...
- Chỉ là gì chứ? Mối quan hệ giữa chủ và tớ như con thật sự đã đi
quá đà, không phải chỉ mẹ mới thấy, tất cả mọi người làm ở đây đều
thấy.
- Không có chuyện gì cả. Tất cả không có chuyện gì cả...– Cậu gắt
lên.
- Một Thiên Bảo là quá đủ, ta không thể để con đi theo vết xe đổ
của nó được. An Ninh, cô hiểu ý tôi nói chứ? – Bà chủ bất chợt hỏi
An Ninh.
- Dạ thưa bà chủ, tôi hiểu. Tôi xin nghe theo sự sắp xếp của bà. –
Giờ đây An Ninh còn biết nói gì hơn câu ấy, cô chỉ là thân phận tôi
đòi, làm thuê cho họ. Đối với họ, cô chỉ là cọng cỏ, là đôi dép lê
so với đôi giày da xa xỉ.
- Tốt, tôi sẽ không để cô thiệt đâu, tạm thời cô cứ về phòng của
mình, công việc sẽ được sắp xếp cho cô sau. Huệ Ân cũng đã khỏe
hẳn, từ mai cô không cần hầu hạ Thiên Thành nữa. Còn về Thiên
Bảo...
- Con sẽ không để mẹ sắp đặt một lần nữa đâu.
Giọng nói từ phía cửa vọng vào khiến ai nấy đều ngỡ ngàng.
Thiên Bảo bước vào trước sự ngạc nhiên của mọi người.
- Con về từ bao giờ vậy Thiên Bảo? – Bà chủ hỏi cậu hai.
- Về từ lúc mẹ nói“mẹ không muốn Thiên Thành đi theo vết xe đổ” của
con.
- Mẹ nói gì sai sao? Các con phải biết mình là ai, mẹ không cho
phép có thứ tình cảm nam nữ giữa chủ nhân và đầy tớ.
- Đó là mẹ tự suy diễn ra đó thôi, mọi chuyện chẳng có gì
hết.
- Mẹ lo xa như vậy là thừa sao?
- Có phải vì thế mà từ lần đó, suốt sáu năm liền mẹ để một người
hầu nam hầu hạ con.
- Đúng, chỉ có như vậy, con mới quên được con nhỏ đó.
Cậu hai mỉm cười chua chát, cậu quay lại nhìn những người làm có
mặt trong căn phòng, và cậu nhìn An Ninh.
- Mẹ, đúng là vô tâm. Những lời như vậy mà mẹ cũng có thể nói ra
trước mặt bao nhiêu người đã tận tụy vì mẹ sao?
Bà chủ lạnh lùng ngồi xuống ghế, bà nhấp một ngụm rượu nhỏ trước
khi tiếp lời.
- Đó là sự khác nhau giữa số phận, người sở hữu đồng tiền và người
không có tiền. Con không biết sao?
- HAHAHAHAHAHA...– Cậu hai cười lớn.
- An Ninh là hầu gái của con, không có lệnh của con, không ai được
phép để cô ấy rời xa con dù chỉ nửa bước. Mẹ biết chứ...– Nói rồi
cậu kéo An Ninh đi khỏi bầu không khí căng thẳng đó. Cậu út cũng
theo hai người ra khỏi phòng để lại bà chủ lòng đầy bực tức.
Đi được một đoạn, Thiên Bảo buông tay An Ninh ra, cậu quay lại, dịu
dàng nở nụ cười nói với An Ninh:
- Cô trở về phòng đi, không có lệnh của tôi, không được phép đi đâu
cả. Thiên Thành, cậu vào phòng tôi, tôi có chuyện muốn nói với
cậu.
An Ninh cúi đầu nghe theo lời cậu.
Cậu hai đóng cửa lại, đặt trước mặt cậu út một ly rượu và một chai
rượu.
- Có muốn uống một chút không? – Cậu hỏi Thiên Thành.
- Không, em không biết uống rượu.
Cậu hai gật gật đầu, cậu lấy trong túi áo ra một lon nước cam rồi
lại đặt trước mặt cậu út.
- Uống đi, tôi mua lúc ở sân bay, nhưng chưa kịp uống.
- Có chuyện gì cần nói với em sao? – Cậu út vừa mở lon nước vừa
hỏi.
- Có lẽ đây là lần đầu chúng ta ngồi nói chuyện với nhau như thế
này, dù sao chúng ra cũng đã là người một nhà. Vậy tôi nói thẳng
nhé.
- Anh cứ nói.
- Cậu...cậu thích An Ninh đúng không?
Câu hỏi thẳng của Thiên Bảo làm cậu út không khỏi giật mình.
- Sao anh lại hỏi em như vậy? À không, sao anh lại nghĩ như
vậy?
- Ánh mắt cậu khi nhìn An Ninh rất khác, ngay từ hôm chọn hầu gái,
cậu đã luôn nhìn cô ấy.
Thiên Thành không nói gì, cậu chọn cách ngồi im như một giải pháp
tốt nhất, có nói cậu cũng không biết nói gì lúc này. Cậu không thể
thừa nhận, cũng không thể dối lòng mà phủ nhận được sự thật rằng
cậu đã bị An Ninh thu hút.
- Tôi nói thế này không biết có phải hay không. Nhưng dù là tình
cảm gì đi chăng nữa, cậu cũng nên dừng lại trước khi không bước ra
khỏi nó được.
Thiên Thành ngỡ ngàng trước những lời Thiên Bảo nói, trong mắt cậu,
Thiên Bảo luôn là một kẻ chơi bời, sáo rỗng, luôn chỉ nói những lời
vô nghĩa. Nhưng lúc này đây, qua ánh mắt, cậu có thể nhận thấy một
người anh thực sự, một người anh đang dạy bảo đứa em.
- Tại sao chứ? Tại sao lại không được chứ? Anh có quyền thích hầu
gái còn em thì không sao?
- Đó đã là chuyện quá khứ, mong cậu đừng nhắc lại nữa. – Thiên
Thành tức giận đập bàn.
- Sao, động chạm vào nỗi đau của anh à? Anh là dòng máu chính tông
của Lưu gia, em chỉ là một đứa được nhận nuôi, việc em yêu ai, việc
em thích ai cũng đâu ảnh hưởng đến dòng họ này chứ.
- Tôi không cho phép cậu nói như vậy, cậu thừa biết, mẹ yêu cậu
nhất, bà ấy sẽ làm gì với An Ninh nếu như cậu tiếp tục đến với cô
ấy. Cậu thật sự không nghĩ cho cô ấy sao?
Thiên Thành đứng dậy, bước ra khỏi phòng, trước khi đi cậu nói với
lại như một lời khẳng định:
- Anh yên tâm, em sẽ bảo vệ được cô ấy, em sẽ không để mẹ làm tổn
hại cô ấy.
- Trước lúc ấy, cậu cần đoạt cô ấy khỏi tay tôi đã. – Cậu hai nói
chắc như đinh đóng cột.
Cậu hai ngồi trước cửa phòng An Ninh, chắc giờ này cô đã ngủ.
Khoảng thời gian qua quá đủ để cậu suy nghĩ về mọi thứ. Giữa cậu và
An Ninh không thể có tình cảm, nó sẽ chỉ làm cho cả hai mệt mỏi và
tổn thương.
An Ninh ngồi áp lưng vào cửa, mọi chuyện xảy ra thật chóng vánh,
giống như một cơn bão tràn về quét sạch mọi thứ rồi để lại nơi đấy
một đống hoang tàn đổ nát. Cuộc sống thật quá khó khăn, không biết
rồi nó sẽ đi về đâu.
- An Ninh...cô ngủ chưa? – Cậu hai nói nhỏ, dường như cậu rất muốn
nói chuyện với cô nhưng lại sợ cô nghe thấy mà thức dậy.
An Ninh giật mình, cô định mở cửa nhưng nghĩ thế nào lại thôi, cô
ngồi áp lưng vào tường lắng nghe.
- Chắc cô ngủ rồi nhỉ!
Mặc dù cách nhau một bức tường nhưng hơi ấm của cậu hai An Ninh như
có thể cảm nhận được...
- Tôi...lại sắp đi vào vết xe đổ của sáu năm về trước rồi...Tưởng
chừng như trái tim đã khép lại bởi sức mạnh của đồng tiền. Nhưng
giờ đây nó lại mở ra vì em đấy An Ninh. Không biết từ bao giờ tôi
lại bị ám ảnh bởi đôi mắt của em. Sáu năm về trước, tôi đã yêu một
hầu gái, cô ấy là người đầu tiên khiến trái tim tôi điên cuồng.
Giống như bông bách hợp trắng, nhẹ nhàng, tinh khiết, ngọt ngào và
chân thành...Nhưng cô ấy lại là một hầu gái mà nguyên tắc hầu gái
không được phép có tình cảm với chủ nhân. Chúng tôi đã giữ kín tình
cảm trong một thời gian dài, đó là khoảng thời gian đẹp nhất đời
tôi. Có vui, có buồn, đam mê mãnh liệt. Nhưng rồi kết cục
thì...
Số phận của những hầu gái vốn đã khắc nghiệt lắm rồi. Họ hết lòng
vì chủ nhân nhưng chỉ cần họ có chút tình cảm với chủ nhân, họ sẽ
bị hất ra đường như một túi rác một cách không thương tiếc. Ba năm
cô học cách làm hầu gái, học cách làm hài lòng những người mà cô
phải gọi là chủ nhưng kết quả vẫn chỉ là bị coi như một kẻ ở, một
thứ giẻ rách, quyền hành gì cũng từ tay những người có tiền.
Giọt nước mắt hiếm hoi bắt đầu lăn dài trên gương mặt cậu. Đã lâu
lắm rồi cậu không uống nhiều như vậy, và cũng là lần đầu cậu ngồi
trước cửa phòng một hầu gái mà lẩm bẩm như một thằng điên như
vậy.
- Tôi điên mất rồi...Mỗi lần nhìn thấy cô, cái cảm giác khó tả ấy
lại dâng lên...An Ninh...Một lần thôi, chỉ một lần thôi, chỉ tối
nay thôi, hãy để tôi thích cô. Chỉ tối nay thôi, sáng mai tôi sẽ
lại trở về là cậu hai của cô. – Cậu co gối ôm lấy đầu.
Cậu hai không biết rằng những lời ấy An Ninh đã nghe thấy tất cả,
cô đặt hai tay lên trước ngực, nó đang đập mạnh...
Chương 7: "Đừng khóc nhé, cho dù tôi có xảy ra chuyện
gì, cũng đừng khóc!"
Tháng Mười hai, tháng của cái lạnh, mọi thứ dường như càng trở nên
ảm đạm hơn. Cậu cả bận rộn với công việc sau khi được thăng chức,
cô ba sắp cưới nên cũng bận rộn chuẩn bị cùng chú rể. Cậu út bận
làm đồ án tốt nghiệp nên thường xuyên không ở nhà. Chỉ có cậu hai
là vẫn vậy, cậu không lui tới các quán bar nhiều như trước, cậu tập
trung vào giúp bà chủ quản lý công việc, thời gian rảnh, cậu chỉ ở
trong phòng, thỉnh thoảng lại xuất ngoại. Không khí trong nhà càng
ngày càng tẻ nhạt, chỉ có mấy cô hầu gái ngày ngày ra vào đụng mặt
nhau.
- An Ninh!
- Hả? – Tiếng gọi của Huệ Ân khiến An Ninh giật mình.
- Đang nghĩ cái gì mà thừ người ra vậy?
- Không có gì.
- Không khí trong nhà dịp cuối năm sao lại buồn vậy chứ. – Huệ Ân
thở dài.
- Thì ai cũng có việc phải lo nên không có người ở nhà là đúng
rồi.
- Cậu cả, cô ba thì không nói, cậu út cũng vậy, nay ở nhà, mai ở
Mỹ, đi đi về về chóng cả mặt. Lại còn thêm vị tiểu thư nhà họ Hà
nữa chứ, cứ bám cậu út như đỉa.
- Tiểu thư họ Hà?
- Đúng đấy, từ buổi party lần trước, cô ta cứ tới nhà ta suốt, bám
cậu út như đỉa. Lúc đó, cậu cùng cậu hai đi Singapore nên không
biết đâu.
Đúng là cô không biết thật, kể từ lần đó, cô chưa có dịp ngồi nói
chuyện với cậu út, chỉ là gặp nhau trong nhà chào hỏi nhau rồi lại
đường ai nấy đi. Vì quá bận rộn chăm sóc cậu hai nên cô cũng sao
nhãng không để ý tới cảm xúc của cậu út.
- Giờ tớ đang rất nhàn hạ, cậu còn được cậu hai cho đi lung tung,
như tớ này, chỉ có ở nhà, cậu út lúc nào cũng tự làm tất cả.
- Cậu út từ trước đã vậy rồi mà. – An Ninh cười trừ.
- Cậu thì sao? Cậu hai tốt với cậu chứ? Còn hành hạ cậu như trước
không?
Chuyện của cô và cậu hai đến đâu rồi...chính bản thân cô cũng chẳng
biết nữa. Từ đêm ấy đến nay, cậu hai luôn giữ khoảng cách với cô,
cậu không còn nhìn cô bằng ánh mắt âu yếm như trước, cậu luôn né
tránh cô, luôn giữ đúng chừng mực giữa một cậu chủ lịch sự và một
cô hầu gái.
- Huệ Ân, cậu út đã về, cô chuẩn bị đi nhé. – Giọng chị quản lý gọi
Huệ Ân.
- Dạ vâng...Tớ đi trước nhé! – Huệ Ân vỗ vai An Ninh rồi chạy
đi.
Cô vẫy tay chào với theo Huệ Ân:
- Ừ, đi nhé.
An Ninh cắm cho xong lọ hoa rồi pha một tách trà mang vào phòng cho
cậu hai.
Cốc...Cốc...
- Vào đi. – Giọng cậu hai lãnh đạm.
Cậu đang chăm chú đọc đống tài liệu trên bàn, hiếm khi An Ninh thấy
cậu làm việc chăm chỉ như vậy. Cô đặt tách trà lên bàn một cách
lặng lẽ. Cậu chỉ liếc nhìn nó rồi lại quay về với công việc.
- An Ninh.
- Dạ, cậu có gì căn dặn?
- Chuẩn bị đồ đi, chiều nay chúng ta sẽ đi Nhật.
- Thưa cậu, tôi không thấy trong lịch trình của bà chủ đưa
có...
- Tôi bảo chuẩn bị đồ là chuẩn bị đồ. Tôi đã báo với mẹ rồi. – Cậu
hai ngắt lời An Ninh.
An Ninh vâng lời trở về phòng chuẩn bị đồ đạc. Ra tới cửa, cô gặp
cậu út đi cùng một cô gái lạ, An Ninh đoán chắc đó là tiểu thư họ
Hà.
- Chào. – Cậu út vẫy tay chào An Ninh một cách khách sáo.
An Ninh cũng theo phép tắc mà cúi đầu kính cẩn chào hai
người.
- Ai vậy? Lại là một hầu gái khác à? Nhà anh nhiều hầu gái thế
Thiên Thành!
- Liên quan gì đến cô chứ? – Cậu út trả lời lạnh lùng.
- Chỉ là em tò mò thôi, nhiều hầu gái thế này không sợ bị họ dụ dỗ
à?
- Đừng ăn nói linh tinh. – Cậu út gắt gỏng.
- Cô là hầu gái của ai thế, tên gì vậy? – Tiểu thư họ Hà không hỏi
cậu út nữa mà quay sang hỏi An Ninh.
- Dạ thưa tiểu thư, tôi là An Ninh, hầu gái phục vụ cậu hai
ạ.
- Vậy à, nghe nói cậu hai nhà anh ăn chơi có tiếng, em cũng từng
được nghe qua...Nhưng em vẫn thích anh hơn. – Cô vừa nói vừa quàng
tay qua tay cậu út.
Cậu út rút tay ra rồi đi nhanh về phía trước, còn tiểu thư họ Hà
vẫn kịp nói với An Ninh vài câu trước khi đỏng đảnh chạy theo cậu
út.
- Tôi là Hà Tố Linh, hôn thê tương lai của Thiên Thành, chắc sau
này chúng ra phải đụng mặt nhau nhiều đấy.
An Ninh cúi chào theo cái bóng dùng dằng của hai người đi trước.
Mặc dù trông cậu út có vẻ không hài lòng, nhưng Tố Linh giống như
một dư vị mới khiến cuộc sống của cậu út bớt tẻ nhạt hơn. An Ninh
thôi nghĩ, nhanh chóng trở về phòng mình dọn đồ.
Ngay chiều hôm ấy cô và cậu hai có mặt tạiTokyo. Như mọi lần, cậu
hai chỉ tập trung vào công việc, còn An Ninh lặng lẽ tiếp nước các
đối tác của cậu, dọn dẹp, chăm lo cho bữa ăn, quần áo mặc hàng ngày
của cậu, không có gì đặc biệt hơn.
Sau buổi làm việc, cậu hai gọi An Ninh tới phòng và đưa cho cô
chiếc thẻ ngân hàng, An Ninh nhìn chiếc thẻ ngao ngán, bụng nghĩ
cậu hai lại giở thói trăng hoa như trước kia.
- Cậu hai, tôi biết phận tôi tớ không nên can thiệp vào đời sống
riêng tư của cậu, nhưng cậu nên nghỉ ngơi thì hơn, tôi nghĩ việc
mua mấy thứ đồ đó là không cần thiết...
- Cô nói gì vậy An?
An Ninh, thứ đồ gì không cần thiết, tôi thấy nó cần thiết đó chứ,
dù gì, trong đêm đầu tiên của các cô gái, cũng nên có một bộ đồ đẹp
và gợi gảm.
An Ninh tá hỏa, cô bực vì những lời lẽ quá tự nhiên có phần sỗ sàng
của cậu hai.
- Cậu ở trong nước đã đành, tôi không có ý muốn xen vào việc này,
nhưng những cô gái trong trắng như vậy, cậu cũng muốn cướp đi đêm
đầu tiên của họ sao, nhất là những cô gái nơi xứ lạ này.
- Cô nói cái gì thế hả An Ninh, tôi không hiểu ý cô? – Cậu hai ngạc
nhiên.
- Thì...thì là ý đó đó...cậu lại định qua đêm với những cô nàng
người Nhật sao? Tôi nghĩ, cậu nên đợi đến lúc về nước thì
hơn.
Cậu hai phá lên cười, cậu bóp hai thái dương rồi thở dài ngao
ngán:
- Đúng là cô nhớ dai thật, nhưng lần này cô đoán trật lất rồi nhé,
tôi muốn cô giúp chọn cho Thiên Mai một bộ đồ ngủ để nó mặc trong
đêm tân hôn, vì mấy bộ lần trước cô chọn khá đẹp nên tôi mới nhờ
cô. Vậy mà cô lại hiểu theo ý gì vậy?
An Ninh xấu hổ không để đâu cho hết, cô cúi mặt xuống bước ra khỏi
phòng nhưng bị cậu hai gọi giật lại:
- À...tiện thể tìm cho mình một bộ đồ đẹp vào nhé, coi như là quà
Giáng sinh của tôi, tôi thấy hơi mệt nên không thể đi cùng cô
được.
- Cậu mệt sao? Cậu đau ở đâu, để tôi đi mua thuốc? – An Ninh lo
lắng.
- Không, chỉ là mấy hôm nay không được ngủ, nên tôi muốn ngủ một
giấc thôi, cứ đi chơi thoải mái đi nhé, khi nào về mua giùm tôi một
chiếc hamburger là được, cô nhớ vị tôi thích ăn rồi chứ. Cứ tùy ý
chọn đồ gì mà cô thích, không cần quan trọng giá cả đâu, bà cô tiết
kiệm à.
An Ninh gật đầu, cô cất cẩn thận chiếc thẻ vàng lấp lánh vào trong
túi rồi bước ra khỏi phòng.
Trong không khí tấp nập chuẩn bị đón lễ Giáng sinh củaTokyođông
đúc, An Ninh ngơ ngác đi qua các phố phường, mọi thứ đều rất lộng
lẫy và nguy nga. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng được thấy những thứ
đẹp như vậy, cuộc sống chỉ gói gọn trong căn nhà nhỏ ấm cúng cùng
cha mẹ hay ngôi nhà nguy nga lạnh lẽo của Lưu gia...Cô lặng lẽ ngắm
nhìn dòng người ngược xuôi đắm chìm trong hạnh phúc của một mùa
Giáng sinh...Những đôi yêu nhau ôm hôn nhau tự nhiên trên đường
phố. An Ninh đặt tay lên môi mình, cái cảm giác được hôn thế nào
nhỉ? Lắc đầu cho xua tan những ý nghĩ đó, An Ninh bước vào trung
tâm mua sắm, chọn cho cô ba một bộ đồ ngủ thật đẹp và đắt tiền, cô
cũng chọn cho mình một chiếc khăn thật đẹp và cũng dùng tiền của
mình mua tặng cậu hai một chiếc khăn. Gói xong quà, cô không quên
mua hamburger cho cậu hai...Ngoài trời càng lúc càng lạnh, các con
đường dần đông hơn...mọi thứ đều thu hút An Ninh, nhưng cũng đã đến
lúc cô phải trở về, cậu hai đang đợi cô ở khách sạn.
An Ninh đẩy nhẹ cửa phòng bước vào, cậu hai vẫn đang ngủ. Cô đặt ly
sữa và hambuger lên bàn rồi lại gọi cậu hai dậy.
- Cậu hai...Đồ ăn của cậu tôi đã mua về rồi...Cậu dậy ăn đi.
Cậu hai cựa mình, trên gương mặt cậu lấm tấm mồ hôi. An Ninh đặt
tay lên trán cậu...đầu cậu nóng như lửa.
- Cậu hai...cậu sao thế...? – An Ninh lay cậu hai dậy.
Gương mặt cậu tái nhợt đi, mồ hôi đổ ra nhiều hơn và hơi thở gấp
hơn.
- Tôi không sao đâu, lấy cho tôi cốc nước...– Cậu hai mở mắt, giọng
nói yếu ớt.
An Ninh vội lấy cho cậu hai cốc nước.
- Đây, nước của cậu đây.
Cậu hai đón lấy.
- Tôi xin lỗi cậu, cậu ốm mà tôi không biết, tôi thật sơ ý, xin
lỗi, đáng lẽ ra tôi không nên đi quá lâu như vậy...– An Ninh vừa
nói vừa khóc.
Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má An Ninh, cậu hai không
khỏi ngỡ ngàng. Người cậu yêu trước kia cũng đã từng khóc như thế,
luôn lặng lẽ khóc bên cạnh cậu, còn cậu chỉ biết đứng nhìn, nhìn
theo cái bóng bé nhỏ đang dần xa cậu mà không thể làm gì khác.
Nhưng lần này sẽ không thế, cậu không thể để bất kỳ người con gái
nào khóc vì cậu nữa...nhất lại là An Ninh, người mà ngay lúc này
đây cậu muốn ôm chặt vào lòng.
- Đừng khóc, tôi không sao, thật mà. Hamburger của tôi đâu? – Cậu
hai an ủi An Ninh.
An Ninh vội lấy chiếc hamburger trên bàn, cô đưa nó cho cậu
hai.
- Của cậu đây, để tôi đi lấy nước, phải đắp khăn lên trán. – An
Ninh bối rối.
Sau khi cho cậu hai uống thuốc, cô cẩn thận đắp khăn lên trán cậu
rồi lau tay và vùng cổ cho cậu. Đột nhiên cậu nắm lấy tay
cô...
- Xem này, tay cô lạnh cóng như vậy rồi.
Cậu cầm tay cô ủ vào trong chăn và nắm chặt nó.
- Thưa cậu, tôi không sao đâu...– An Ninh rụt tay lại...Nhưng bị
cậu giữ lại...
- Để yên một lát đi, khi nào nó ấm trở lại thì tôi sẽ thả tay cô
ra.
An Ninh không rụt tay lại nữa, cô cứ ngồi yên như thế, bàn tay cô
ấm dần lên, hơi ấm từ bàn tay cậu hai đang truyền sang tay cô, hơi
thở phả ra gấp gáp và nóng hổi.
- An Ninh à...– Cậu hai gọi nhỏ.
- Vâng thưa cậu...
- Lần sau đừng bao giờ khóc nhé...dù cho tôi có ốm hay tôi có sao
đi nữa cũng đừng có khóc nhé.
Cậu siết chặt tay An Ninh hơn.
- Người tôi đã từng yêu...tôi đã làm cho cô ấy khóc quá
nhiều...Chính tôi đã phá hỏng cuộc đời cô ấy...
Cậu nhẹ nhàng gối đầu lên tay cô, như một đứa trẻ đang cần hơi ấm
từ mẹ.
- Cô có thể...có thể...an ủi tôi được không?
Lời đề nghị bất ngờ của cậu hai khiến An Ninh không hỏi ngỡ
ngàng.
- Nhưng tôi phải an ủi thế nào??? Tôi không giỏi trong việc này
lắm...
- Thì...cô cứ coi tôi như một chú cún con...
An Ninh ngượng ngùng...Cô đặt nhẹ tay lên mái tóc bồng bềnh của cậu
rồi dịu dàng vuốt ve chúng.
- Ngoan nhé, ngoan nhé...
...
- Thích thật...– Cậu khẽ dụi đầu vào tay cô.
Cô lặng nhìn người con trai ấy, người con trai đang cố gắng sống
tốt từng ngày trong cái môi trường nghẹt thở. Ai nói làm con nhà
giàu là sướng, họ chỉ được đáp ứng đầy đủ về mặt vật chất. Nhưng
tâm hồn họ lại nguội lạnh, nó bị sức mạnh của đồng tiền và quyền
lực làm đóng băng, bị chữ sĩ diện, niềm kiêu hãnh chi phối...Họ
không được sống thật với tình cảm của mình. Yêu cũng không dám yêu,
khóc cũng chỉ biết lặng lẽ mà nuốt nước mắt vào trong lòng...
...
Cậu vuốt nhẹ đôi má cô, hóa ra dáng cô lúc ngủ là thế này
đây...ngay cả khi cô ngủ gục bên cạnh cậu với tư thế xấu nhất, cô
vẫn giống Bách Hợp. Không biết đã bao đêm cậu đứng trước cửa phòng
cô, cậu muốn ôm chặt cô nhưng lại sợ cô bị tổn thương, cậu muốn nói
với cô rằng...cậu đang phát điên lên vì cô, nhưng rồi cậu lại giữ
nó trong lòng. Cậu dối lòng mình rằng rồi nó sẽ ổn, nhưng nó lại
rạo rực lên khi cậu bắt gặp ánh mắt ấy. Ánh mắt thiết tha, đẹp rạng
ngời ấy...
Cậu khẽ hôn lên má cô, đôi má ấm...mềm mại...Cô vẫn say ngủ...hàng
mi dày khẽ rung lên, đôi mày khẽ nhíu lại...Cậu lại hôn cô, một nụ
hôn thật sự, nhẹ nhàng, thoáng qua nhưng ngọt ngào đầy tình
cảm...Bất chợt cô mở mắt ra...Cô co người lại khi bắt gặp ánh mắt
cậu. Rất gần, khoảng cách của hai đôi môi đang chạm vào nhau.
- Cậu đang làm gì vậy?
- Chưa hết đâu...
Cậu lại kéo cô vào lòng, lần này là nụ hôn thật sâu, nụ hôn nồng
nàn chất chứa từ rất lâu trong lòng cậu.
Cô không đẩy cậu ra, cô cũng muốn có nó, muốn có nụ hôn này. Trong
khoảnh khắc đó, cô không muốn nghĩ gì cả, không muốn nghĩ đến thân
phận giữa cô và cậu, không muốn nghĩ đến lời nói cay nghiệt của bà
chủ. Bất chấp việc cô có bị tổn thương hay không, nhưng lúc này
đây, cô chỉ muốn tận hưởng giây phút được đắm chìm trong nụ hôn
ngọt ngào của cậu hai dành cho mình.
Chương 8: Vâng, cô ấy là vợ của tôi.
(Note: Những đoạn hội thoại được đặt trong dấu (...) ám chỉ nhân
vật đang sử dụng ngoại ngữ, các bạn đọc để ý hộ mình nha ^^)
Một ngày nắng ấm báo hiệu cho một tình yêu bắt đầu.Tokyovẫn đang
rộn rã chuẩn bị đón Giáng sinh, thật ấm áp và hạnh phúc. Đối với An
Ninh, điều hạnh phúc nhất là được làm bữa sáng cho cậu hai, một bữa
sáng đầy đủ năng lượng để cậu có thể khỏe mạnh.
- Cậu hai...tôi vào nhé? – An Ninh gõ cửa.
Dường như cậu hai vẫn chưa thức dậy, cậu vẫn luôn ngủ như một chú
mèo lười, cho tới khi có người vất vả gọi cậu thức dậy.
- Cậu hai, dậy nào, một tiếng nữa cậu có cuộc họp đấy, dậy đi còn
ăn sáng nữa.
Cậu hai cựa mình, nhõng nhẽo:
- Cho anh ngủ thêm một lát đi, anh chưa muốn dậy...
- Không được, phải dậy ngay, bữa sáng tôi đã chuẩn bị xong rồi, cậu
còn phải chuẩn bị cho buổi họp nữa...
- Không, anh muốn ngủ cơ...– Cậu hai vẫn tiếp tục nũng nịu.
- Cậu hai, có dậy không? – An Ninh nghiêm giọng.
Cô lại kéo chăn của cậu hai nhưng bị cậu giằng lại. Tức mình cô
càng giật mạnh hơn, bất chợt cậu nắm tay cô rồi kéo giật vào lòng,
cậu ôm vòng eo thon thả của cô rồi gối đầu lên đùi cô...
- Ngồi như vậy một lát thôi, chỉ một lát thôi là anh dậy
ngay.
- Cậu hai, cậu bắt đầu nhõng nhẽo từ bao giờ thế?
- Thế thì phải hỏi em, từ khi nào em lại để cho anh tự do nhõng
nhẽo như vậy?
An Ninh ngượng ngùng quay mặt đi, cô lại phát hiện ra một con người
khác của cậu, dường như càng ngày cậu càng thể hiện rõ con người
thật của mình, nhìn cậu lúc này ai nói cậu là CEO của một tập đoàn
lớn hét ra lửa.
- Vậy giờ cậu hai dậy được chưa, cậu phải ăn sáng và còn làm việc
nữa.
- Chiều nay chúng ta sẽ làm gì nhỉ? – Cậu vờ như không nghe thấy
lời An Ninh.
- Xong việc rồi thì về nhà thôi, giờ này chắc mọi người đang tất
bật chuẩn bị đám cưới cho cô ba rồi.
- Ở nhà có bao nhiêu người, lo gì, hiếm khi có cơ hội được một mình
thế này, hay...chiều nay chúng ta đi chơi đi...– Cậu hai hào
hứng.
- Không được, cậu đang ốm đấy, ngoài trời lại rất lạnh.
Cậu hai phụng phịu ngồi dậy rồi nhảy xuống giường, cậu vươn vai một
cái rồi ngồi xuống ăn bữa sáng ngon lành do An Ninh chuẩn bị. Sực
nhớ ra điều gì đó, cô vội chạy về phòng lấy ra hai hộp quà rồi đặt
trước mặt cậu hai.
- Đây là quà của cô ba, còn đây là quà của cậu.
- Cái gì vậy? – Cậu hai ngạc nhiên.
- Thì là quà...
Cậu hai mở ra, là một chiếc khăn khá ấm áp. Cậu quàng nó qua
cổ.
- Đẹp không?
Cậu hai chẳng có gì mặc là không đẹp cả. Đơn giản vì bản thân cậu
đã quá đẹp, làn da trắng sữa, cái cổ cao thì dù là màu đen, nâu,
xanh hay màu xấu nhất quả đất cũng đều hợp với cậu hết...An Ninh
chẳng biết khen thế nào cho đủ, cô chỉ khẽ gật đầu rồi lại bắt đầu
công việc dọn dẹp của mình.
- (Chúng tôi sẽ xem sét lại các điều khoản của hợp đồng và báo lại
cho các ông sau.) – Cậu thận trọng nói chuyện với ông đối tác người
Nhật.
- (Tôi mong là chúng ta sẽ hợp tác lâu dài.)
- (Tôi sẽ thông báo cho ông sớm nhất.)
- (Tôi đợi tin của cậu, tiện đây cũng muốn mời cậu tối nay tới dự
buổi tiệc ra mắt sản phẩm mới của tập đoàn chúng tôi.)
- (Vâng, tôi sẽ suy nghĩ về lời đề nghị của ông.)
- (Mong cậu có thể tới cùng bà nhà.)
- (Bà nhà?)
- (Bà nhà của cậu thật chu toàn, theo chồng đi công tác như vậy,
chắc cậu hạnh phúc lắm.)- Ông ta quay qua nhìn An Ninh.
Cậu hai cười mỉm:
- (Vậy thì tôi không thể từ chối được rồi, vậy hẹn gặp lại ông tối
nay.)
Hai người bắt tay nhau ra về, ông giám đốc không quên cúi chào An
Ninh:
- (Chào bà, mong gặp lại bà tối nay.)
An Ninh cúi chào ông ta rồi quay qua nhìn cậu hai ý muốn hỏi ông ta
nói gì. Cậu hai chỉ cười và vỗ vai An Ninh rồi theo ông giám đốc ra
ngoài.
Theo lệnh của cậu hai, An Ninh cùng cậu xuống phố mua sắm. Cậu vào
một cửa hàng bán âu phục và nói với người phục vụ:
- (Tìm cho tôi một bộ phù hợp với chiếc khăn này.) – Cậu đưa chiếc
khăn mà An Ninh đã tặng cho nhân viên bán hàng.
Cô nhân viên đón lấy chiếc khăn từ tay cậu, chiếc khăn không phải
là thứ hàng cao cấp lắm nên chắc cô nhân viên hơi ngạc nhiên. An
Ninh nhìn theo chiếc khăn, cô vui mừng vì cậu luôn giữ nó bên mình,
cô quay qua nhìn cậu, cậu khẽ hắng giọng rồi lảng ánh mắt qua chỗ
khác. Một lát sau, hàng loạt các bộ comple được mang ra.
- (Thưa quý khách, vì chiếc khăn này khá khó kết hợp với các trang
phục có sẵn của chúng tôi. Ở đây chúng tôi có khá nhiều mẫu khăn,
cậu có thể chọn một cái tùy thích.)
Cậu hai lắc đầu, cậu giật lấy chiếc khăn từ tay người nhân viên và
tự mình chọn lựa cho bản thân một bộ comple màu xanh đen khá trang
nhã.
- (Tôi sẽ lấy bộ này, nó rất hợp với chiếc khăn. Đây là size của
tôi, phiền cô.) – Cậu đưa cho người nhân viên một mảnh giấy ghi lại
số đo của mình.
Sau khi thử xong đâu đấy bộ comple cho mình, cậu hai nhìn qua An
Ninh, lúc này đang ngồi đọc báo ở hàng ghế chờ.
- Em chờ có lâu không (bà xã)? – Cậu mỉm cười tinh nghịch.
- Dạ không. Mà (bà xã) nó có nghĩa là gì vậy?
Cậu hai mỉm cười, mấy cô nhân viên cũng mỉm cười, dường như họ hiểu
ra lý do vì sao cậu hai nhất quyết phải mang chiếc khăn đó.
- Đi nào, chúng ta còn nhiều việc lắm.
Mấy cô nhân viên cũng đồng thanh cúi chào hai người:
- (Cảm hơn ông bà đã sử dụng sản phẩm của chúng tôi, hân hạnh được
gặp lại.)
An Ninh hoàn toàn không hiểu họ nói gì, cô có vẻ khó chịu vì mình
như một người điếc vậy. Hỏi cậu hai thì cậu chỉ cười mà không nói,
đôi mắt ánh lên tinh nghịch khiến An Ninh càng tò mò hơn.
Cậu kéo cô vào một cửa hàng trang phục dạ hội.
- Chúng ta phải chọn cho Thiên Mai một bộ thật đẹp, chắc chắn nó sẽ
rất thích.
Hai người bước vào trước sự chào đón lịch thiệp của đội ngũ nhân
viên trong cửa hàng.
- (Tôi có thể giúp gì ông bà?)
- (Tôi muốn tìm cho vợ của tôi một bộ đồ thật lộng lẫy, tối nay
chúng tôi phải đi dự một bữa tiệc lớn.)
Người nhân viên hiểu ra vấn đề, họ lại phía An Ninh, lặng lẽ dùng
thước đo các số đo trên cơ thể cô.
- Họ làm gì vậy cậu hai?
- À, họ đang lấy số đo của em, Thiên Mai cũng có dáng người khá
giống em...Nên anh bảo họ lấy số đo của em cho chuẩn ấy mà.
An Ninh tin lời cậu hai và để yên cho các nhân viên đem mình ra làm
vật thí nghiệm thử hết bộ này đến bộ khác...Cuối cùng thì cậu hai
cũng chọn được một bộ như ý cho An Ninh...Bộ đầm màu trắng sữa với
những nếp gấp tinh xảo, phần ngực áo được đính nhiều loại đá quý
lấp lánh sang trọng càng khiến đôi vai trần của An Ninh thêm phần
gợi cảm. Điểm xuyết trên thân váy là một bông hoa lớn khiến nó trở
nên mềm mại và thời trang hơn.
- (Bà nhà mặc bộ này rất đẹp thưa ông.)- Mấy cô nhân viên quay qua
nói với cậu hai.
- (Cô ấy đẹp như vậy, mặc gì cũng đẹp cả.)- Cậu nhìn An Ninh trìu
mến, vẻ mặt ngây thơ không hiểu gì của cô càng khiến cậu không thể
nhịn cười.
An Ninh được đưa tới bàn trang điểm, họ thoa kem nền cho cô. Lúc
này cậu hai đứng đằng sau nói với chuyên viên trang
điểm:
- (Làm ơn đừng trang điểm mắt cô ấy đậm quá.)
- (Nhưng thưa ông, vì bà nhà đi dự tiệc tối nên cần phải khiến đôi
mắt đậm màu hơn một chút.)
Cậu tiến lại gần phía An Ninh, cậu đặt tay lên vai cô và ghé sát
vào gương mặt cô thì thầm.
- Vì bình thường, đôi mắt của cô ấy đã đẹp đến nỗi khiến người ta
khó quên rồi...– Cậu bỏ lửng câu nói đó rồi lại quay qua nói chuyện
với chuyên viên trang điểm khiến cho An Ninh không khỏi xấu hổ,
ngượng ngùng.
Cuối cùng thì họ cũng quyết định chỉ trang điểm màu hồng nhẹ cho
đôi mắt thêm phần tươi sáng chứ không kẻ đậm nó, đôi môi cũng chỉ
thoa một lớp son hồng tươi nhẹ nhàng...
An Ninh bước tới phía cậu hai khi mọi việc đã hoàn tất.
- Cậu hai, tôi xong rồi...
An Ninh đứng trước mặt cậu lúc này không còn là một cô hầu gái búi
tóc đóng bộ cứng nhắc nữa. An Ninh lúc này mới đúng là một bông
bách hợp thật sự, cho dù bách hợp có ở nơi đâu, có được trồng ở nơi
tăm tối hay nơi đầy ánh nắng thì nó cũng luôn thu hút mọi cái nhìn
của người đi qua nó...
- Sao đột nhiên cậu lại muốn tôi trang điểm kiểu này? Chỉ là mua đồ
cho cô ba thôi mà, có nhất thiết phải trang điểm, làm tóc kỹ càng
như vậy không?
Cậu vẫn chưa khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy một An Ninh xinh đẹp như
vậy. Cậu đi lại phía An Ninh, lấy trong hộp ra một sợi dây chuyền
nhỏ rồi đeo vào cổ cô...
- Chiều nay hãy cùng anh đi dự một bữa tiệc nhé, họ đã mời anh và
muốn mời cả em nữa.
An Ninh ngỡ ngàng khi nghe cậu hai nói.
- Nhưng...thưa cậu, tôi không biết tiếng Nhật, cũng chưa đi dự tiệc
bao giờ, thân tôi tớ như tôi không phù hợp với những nơi như vậy
đâu.
Cậu đặt tay An Ninh lên ngực mình rồi nói:
- Em không tin anh sao? Anh đảm bảo bất khi nào em nhìn đến, cũng
sẽ thấy anh bên cạnh em...Chỉ cần em đi bên cạnh anh như vậy là
được rồi.
Cậu khoác áo lên vai cho An Ninh rồi quàng tay cô qua tay mình, họ
cùng bước đi như một đôi uyên ương thật sự. Mỗi bước đi của họ đều
nhịp nhàng như họ sinh ra là để dành cho nhau. Hoa bách hợp luôn
hướng về nơi có ánh sáng và cậu chính là ánh sáng khiến bông bách
hợp luôn nở rộ và tỏa hương thơm ngát.
Chiếc xe màu đen sang trọng dừng trước đại sảnh của một khách sạn
lớn, mấy cậu lễ tân vội chạy đến mở cửa cho An Ninh và cậu hai bước
xuống. Trợ lý của vị giám đốc lúc sáng đã đợi sẵn ở cửa lớn của
khách sạn, ông lại phía cậu hai, bắt tay cậu rồi nói:
- (Chào mừng cậu, rất vui vì cậu và bà nhà đến dự bữa tiệc của
chúng tôi.)
- (Vâng, vậy nhờ ông giúp giới thiệu với mọi người.)
Trong không khí sang trọng của bữa tiệc chỉ dành riêng cho khách
VIP, An Ninh bước vào trước ánh nhìn của biết bao nhiêu người.
Chiếc áo khoác được cởi ra, mái tóc dài bồng bềnh buông hững hờ
thấp thoáng bờ vai trắng thon thả.
- (Cuối cùng cậu cũng tới, tôi đợi cậu nãy giờ.) – Vị giám đốc ban
sáng lại bắt tay chào hỏi cậu hai, ông ta nhìn qua An Ninh rồi vỗ
tay khen ngợi.
- (Không ngờ phu nhân đây thường ngày giản dị, hôm nay lại giống
một bông hoa nở rộ, thực sự phu nhân rất xinh đẹp.)
An Ninh cười nhẹ nhàng đáp lại ông giám đốc dù cô chẳng hiểu ông
nói gì.
- Ông ấy nói gì với tôi vậy, cậu hai? – Cô lay lay tay cậu.
- Ông ấy nói, tối nay em là người đẹp nhất.
Lời nói của cậu hai giống như thứ gì đó nở rộ trong lòng An Ninh.
Trước đây cậu hay buông lời ong bướm với các cô gái khác, lúc đó cô
rất rất ghét nghe thấy những lời đó. Nhưng sao giờ nó lại lọt tai
cô như vậy, giống như mật ngọt đang thu hút những chú ong vàng
khiến chúng chỉ biết mù quáng lao đầu vào.
Trong tiếng nhạc du dương của buổi dạ tiệc, những cặp đôi đang say
sưa trong điệu valse nhẹ nhàng, An Ninh và cậu hai ngồi ở một bàn
gần đó, cô nhấp môi một ngụm rượu nhỏ, loại rượu nhẹ nhàng dành cho
các quý bà. Còn cậu hai, cậu lặng xoay xoay chiếc ly trên bàn,
thỉnh thoảng lại nhìn An Ninh với ánh mắt khó hiểu...
- (Xin hỏi...) – Một anh chàng mặc comple lịch sự tiến lại chỗ cậu
hai và An Ninh.
- (Có chuyện gì vậy?) – Cậu hai trả lời một cách lịch sự.
- (Tôi có thể mời bạn của anh nhảy một bài được không?)
Cậu hai cười nhẹ rồi lắc đầu, cậu cầm tay An Ninh rồi
nói:
- (Xin lỗi anh, tôi đang định mời bà xã của tôi nhảy.)
Anh chàng biết ý liền rút lui. An Ninh quay qua nhìn cậu hai, cậu
vẫn đang nắm tay cô như muốn ra uy với chàng trai người Nhật
kia.
- Có chuyện gì vậy cậu hai?
- Anh ta nói, tại sao em đẹp như vậy mà anh không mời em nhảy một
bài.
An Ninh xua tay:
- Tôi không biết nhảy đâu, tôi ngồi đây là được rồi.
Cậu kéo cô ra giữa sân khấu rồi đặt tay cô lên vai mình.
- Cứ bước theo anh là được.
Cậu quàng tay qua eo cô, rồi dẫn dắt cô vào điệu nhạc. Cô chú ý
nhìn xuống dưới để không giẫm phải chân cậu. Cậu nâng cằm cô lên
rồi áp mặt sát với mặt cô.
- Nhìn vào mắt anh này, phải tin vào bản thân chứ, em sẽ không giẫm
phải chân anh đâu.
Cô nhìn vào mắt cậu hai, đôi mắt ấy cô chưa bao giờ dám nhìn thẳng
và nhìn lâu như vậy. Như đại dương đang dậy sóng muốn nhấn chìm tất
cả vào cái hố đen trong và sâu ấy...
- Em nhìn gì anh mà kỹ vậy? Anh đẹp quá phải không?
Cô giật mình khi cậu hỏi, cô cũng không biết vì sao mình lại bị thu
hút như vậy, có phải do hương thơm trên cơ thể cậu? Hay gương mặt
điển trai của cậu? Hay là do sự dịu dàng của cậu? Không, là tất cả,
do con người cậu tạo nên tất cả những thứ đó rồi khiến An Ninh như
bị hút vào, bị quay cuồng trong tình cảm mà cậu dành cho
cô...
Bất ngờ cậu đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ, nụ hôn tượng trưng cho
sự đảm bảo về một bờ vai vững chắc, một tình yêu có thể tin tưởng
được rằng nó sẽ có kết quả tốt đẹp.
Bỗng, một bàn tay kéo tách rời hai người ra, ngay trong khoảnh khắc
tràn ngập cảm xúc ấy khiến mọi thứ đều trở nên ngỡ ngàng...
- ANH HAI...