Chương 10: An Ninh, tôi đã gặp lại em rồi!
- An Ninh...– Giọng ông giám đốc gọi An Ninh từ phía cửa
phòng.
An Ninh giật mình khi nghe thấy tiếng gọi từ xa, đã hai năm rồi
nhưng mọi thứ với cô vẫn như ngày nào. Mặc dù vẻ ngoài, địa vị của
cô lúc này không còn là cô hầu gái của Lưu gia như hai năm về trước
nhưng mỗi khi đi trên đường thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng người
xưa cô vẫn thất thần đi theo. Và rồi để hàng đêm lại kí ức lại ùa
về vào cái ngày ấy...Cô thức dậy rồi lại ngồi một mình trong căn
phòng trống trải...
- Có chuyện gì cần căn dặn tôi vậy thưa giám đốc?
- Cô giúp tôi chuẩn bị mọi thủ tục và giấy tờ liên quan đến hợp
đồng lần này nhé. Khoảng một tiếng nữa chúng ta sẽ đi gặp đối tác
lần này.
An Ninh giờ này là một thư ký giám đốc của một công ty mỹ phẩm K
khá lớn tại Nhật. Hai năm qua An Ninh đã cố gắng sống thoát ra khỏi
cái bóng của một cô hầu gái...thoát ra khỏi những ám ảnh quá khứ.
Cô đã cô gắng để thay đổi mình, vốn là người có đầu óc, cộng thêm
những gì cô đã học được từ Thiên Bảo hai năm về trước và sự nỗ lực
không ngừng nghỉ của mình, An Ninh đã chứng tỏ được cho mọi người
thấy năng lực của bản thân. Ngay cả diện mạo và phong cách sinh
hoạt cũng thay đổi. Trước kia, cô luôn tự hào mình là một hầu gái
mẫu mực, luôn luôn đặt bản thân vào những quy tắc, khuôn mẫu được
đặt ra. Áp đặt tính cách và suy nghĩ của mình trong những thứ được
dạy trong Lưu gia. Giờ đây, An Ninh là một cô gái trưởng thành, mái
tóc dài ngang vai bồng bềnh, cặp kính cận nhỏ xinh, bộ đồ công sở
thanh lịch và lối ăn nói thoải mái tự nhiên. Cô thích cuộc sống
hiện tại, dường như cô tìm lại được con người thật của mình, con
người mà cô đã lãng quên suốt những năm sống ở Lưu gia...
Cuộc điện thoại khẩn reo lên tại phòng thư ký, giọng phó giám đốc
quen thuộc có vẻ gấp gáp bên đầu dây, và ông yêu cầu cô nối máy với
giám đốc.
Sau một hồi nói chuyện với phó giám đốc, ông giám đốc gọi An Ninh
vào và giao cho cô một tập tài liệu.
- Cô mang tập tài liệu này tới cho phó giám đốc, giúp ông ấy giải
quyết chuyện ở phân xưởng, có gì gọi điện cho tôi ngay. Còn việc
hẹn gặp với đối tác chiều nay thì cứ để tôi lo.
An Ninh vâng lời và nhận tập hồ sơ từ ông giám đốc.
Hai năm trôi qua, hai mùa Giáng sinh trôi qua, cũng báo hiệu cho
cậu, An Ninh đã xa cậu hai năm. Không biết giờ đây cô sống thế nào,
cô đang là một hầu gái của một gia đình nào đó hay đang sống một
cuộc sống hạnh phúc nơi nào bên một người yêu thương cô. Hai năm
qua cậu chờ đợi cô, tìm kiếm cô nhưng đều vô ích, cậu tới nhà van
xin cha cô cho cậu biết cô đang ở đâu, nhưng đổi lại chỉ là sự im
lặng đáng sợ. Cậu hỏi tất cả những người có thể nhưng cái mà cậu
nhận lại luôn là những cái lắc đầu bất lực, giống như An Ninh đã
hoàn toàn biến mất khỏi trái đất vậy.
Nhìn ra ngoài phố, những con đường nước Nhật luôn đông đúc và tấp
nập. Cậu đã đi qua nó biết bao nhiêu lần, nhìn ngắm những cô gái đi
qua đường, cố gắng tìm kiếm cái bóng hình in sâu trong cậu. Nhưng
mọi thứ đọng lại chỉ là sự hối hận muộn màng. Giá như lúc ấy cậu
dừng tay lại, giá như cậu chịu lắng nghe những giọt nước mắt van
xin của cô thì giờ đây cậu sẽ không phải sống trong sự dằn vặt khốn
khổ này.
- Thưa cậu chủ, chiều nay chúng ta có hẹn với giám đốc của tập đoàn
K cậu có cần lùi lịch hẹn không ạ? Tôi thấy cậu hơi mệt. – Người
lái xe lo lắng hỏi cậu hai.
- Không cần đâu, làm cho nhanh còn về nước, ngày mai là sinh nhật
tròn một tuổi của cháu gái tôi, tôi không muốn bị muộn.
Người lái xe dừng lại ở một quán café nhỏ rồi nói cậu hai đợi một
lát. Cậu hai chẳng mấy để ý, mọi thứ cậu quan tâm hiện giờ chỉ là
công việc. Từ ngày mở công ty riêng đến nay, cậu càng bận rộn hơn
với hàng tá những công việc, công việc tập đoàn Lưu gia rồi ở công
ty của cậu. Cậu không cho phép mình ngừng nghỉ và thôi nghĩ ngợi,
cậu nén nỗi nhớ An Ninh bằng cách luôn để bản thân bận rộn. Một năm
là quá đủ, một năm như một con thiêu thân đi tìm An Ninh, cậu giống
như một người điên đi tìm trong vô thức, hết lần này đến lần khác.
Giờ thì cậu đã hiểu, cậu hiểu ra rằng cũng đến lúc phải buông tay,
cậu nên để cho An Ninh có một cuộc sống tự do, một cuộc sống hạnh
phúc.
...
Đèn đỏ ở ngã tư lúc nào cũng rất lâu, từng dòng người qua lại hối
hả, bận rộn, và An Ninh cũng không ngoại lệ, cô rẽ vào một quán
café mua một tách cho ông phó giám đốc...Những người xếp hàng thật
đông...
- Cho tôi một cappuccino và một đen không đường, không đá và một
sữa tươi. – Giọng người đàn ông đứng trước An Ninh khiến cô chợt
nhớ tới cậu hai. Cậu cũng thích uống như vậy, một đen đặc không
đường, không đá và kèm theo một ly sữa tươi.
An Ninh nhận cốc café của mình rồi vội vàng ra khỏi cửa hàng, cô
không có nhiều thời giờ để nghĩ về những thứ vẩn vơ cần phải quên
lãng...
...
Cậu nhìn ra phía đường và phát hiện ra đèn đỏ ở Nhật thật lâu, có
lẽ vì người đi bộ qua đường quá nhiều hay tại đường quá
dài...Thoáng có bóng người lướt qua tấm kính ô tô...Thốt nhiên cậu
giật mình...Cậu mở vội cửa xe rồi chạy theo cái bóng quen thuộc
luôn trong trí não cậu suốt hai năm qua...
Dòng người đông quá...và cái bóng ấy càng ngày càng xa cậu...Cậu
gọi lớn:
- AN NINH!
Và rồi bóng dáng thân thuộc ấy đã chìm và biến mất vào cái dòng
người...Một thoáng hi vọng rồi lại vụt mất ngay trước mắt...Có lẽ
chỉ là một người qua đường có gương mặt giống An Ninh...Sao cô ấy
có thể ở đây được! Cậu tự an ủi mình như vậy rồi lặng lẽ trở về
xe.
...
An Ninh ngoái đầu lại, cô nghe thấy giọng nói quen thuộc vẳng qua
tai...giữa dòng người kia, cô cố tìm ra chủ nhân của giọng nói.
Nhưng có lẽ cũng như những lần khác, nó chỉ là giọng nói trong tiềm
thức, trong nỗi nhớ khôn nguôi của cô.
An Ninh sắp xếp hành lý vào va li gọn gàng, cô sắp có một chuyến
công tác ngắn ngày cùng ông giám đốc. Đã hai năm cô không trở về
quê hương nên không thể tránh khỏi những cảm xúc khó tả. Năm đầu cô
rất sợ về nước, sợ phải gặp lại bạn bè và những người quen biết. Cô
sợ rằng ở đất nước nhỏ bé đó sẽ có một ngày cô và cậu hai sẽ gặp
nhau...Nhưng giờ đã đến lúc, đến lúc cô đứng thẳng trên đôi chân
của mình, cô có thể ngẩng đầu mà tự hào rằng cô không phải là An
Ninh nghèo khó của ngày xưa nữa...Duy chỉ có một điều vẫn khiến cô
không khỏi suy nghĩ trong lòng. Cô sẽ ra sao nếu tình cờ gặp lại
cậu trên đường? Vẫy tay chào, chạy tới ôm hay coi như một người
dưng qua đường? Nắm lấy cổ tay mình, An Ninh đã từng hận cậu đến
tận xương tủy, cô hận vì cậu đã cướp đi đời con gái của cô, hận vì
cậu không thể bảo vệ cô, hận vì cậu không chịu lắng nghe những giọt
nước mắt của cô. Nhưng cũng có lúc, cô lại muốn bay ngay về nước để
được nhìn ngắm gương mặt in đậm trong tim kia một lần, muốn được
người ấy ghì chặt vào lòng và nói những lời yêu thương.
Tiếng chuông điện thoại reo lên khiến An Ninh quay về hiện tại. Là
điện thoại của ông giám đốc.
- Dạ thưa giám đốc.
- An Ninh này, cô gọi điện qua bên công ty đối tác nói với họ là
ngày mai tôi không thể tới chỗ họ được nhé, dưới xưởng có chút
chuyện, hẹn họ vào thứ Năm. Có gì báo lại với tôi.
An Ninh lục trong tập hồ sơ ra tấm card của thư ký giám đốc bên đối
tác. Rồi An Ninh nhấc điện thoại lên.
- Alô, văn phòng thư ký công ty M xin nghe.
- Chào anh, tôi là người bên công ty K tại Nhật, tôi có thể xin gặp
giám đốc của anh một lát được không?
- Vâng, xin cô đợi máy nhé.
Tiếng chuông chờ đợi khiến thời gian thêm dài hơn, giữa những
tiếng...tút...tút...nhạt nhẽo dài dằng dặc cho thấy vị giám đốc kia
là một người rất bận rộn...
- Alô, tôi nghe...
Giọng nói quen quen khiến An Ninh không khỏi giật mình, trong giây
lát cô lấy lại được bình tĩnh...
- Chào ông, tôi là thư ký của giám đốc công ty K tại Nhật.
- Vâng, chào cô. Có chuyện gì vậy?
- Vâng, theo lịch hẹn thì 10 giờ trưa mai giám đốc của tôi có một
cuộc hẹn với ông tại công ty M. Rất xin lỗi ông vì giám đốc của
chúng tôi có chút chuyện đột xuất nên có lẽ lịch hẹn phải dời sang
thứ Năm, vậy mong ông thông cảm và sắp xếp lại lịch hẹn được không
ạ?
- Vâng, tôi hiểu, cô có thể sắp xếp một lịch hẹn khác với thư ký
của tôi.
- Vâng, vậy cảm ơn ông, tôi chỉ muốn thông báo với ông điều
này.
- Không có gì, vậy phiền cô liên lạc lại với thư ký của tôi.
- Vâng, cảm ơn ông, chào ông.
Cậu hai cúp máy xuống, cậu vẫn không tin vào tai mình, giọng nói
bên đầu dây kia khiến cậu ngỡ ngàng. Giống như một mảnh ký ức vừa
được lắp lại đúng vị trí vậy. Đã lâu lắm rồi cậu không nghe thấy
giọng nói đó, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không kém phần quả quyết,
âm điệu rõ ràng nhưng vẫn mềm mại. Cậu đã nghĩ đó là An Ninh của
cậu, nhưng nghĩ lại, hai giọng nói đó vẫn khác nhau. Giọng của An
Ninh rụt rè và thiếu tự tin hơn giọng cô gái này. Chắc tại ảo giác
của cậu. Cậu tự trấn an mình bằng những suy nghĩ phủ định như
vậy.
Chương 11: Trở về
An Ninh đang đứng trước cửa nhà...căn nhà đơn sơ vẫn không khác so
với lần cuối cô nhìn thấy là mấy. Ông giám đốc cho cô nghỉ phép để
trở về thăm gia đình, ông nói rằng ông có thể tự xử lý được công
việc. Ông là một người tốt, một vị giám đốc trung niên điềm đạm,
hiểu đời và sống rất tình cảm. Hai năm qua ở Nhật, nếu không có ông
giúp đỡ chắc giờ này An Ninh đang phải sống chật vật ở một xó xỉnh
nào đó trên đất khách...
Xách giỏ hoa quả và mấy món quà nhỏ đi về phía ngôi nhà, mọi thứ
lặng im, không một bóng người...Dường như đã không có người ở đây
một thời gian dài.
- Cô tìm ai vậy? – Một người phụ nữ đi ngang qua đó hỏi An
Ninh.
- Dạ, cô cho cháu hỏi mấy người sống ở ngôi nhà này đi đâu cả rồi
ạ?
- Họ đã không ở đây lâu rồi.
- Sao...sao họ đã chuyển đi đâu vậy ạ? Có chuyện gì xảy ra với họ
vậy?
- Tôi cũng không biết. – Người phụ nữ lắc đầu rồi đi thẳng.
An Ninh ngồi gục xuống, cô không sao thốt lên được nữa. Có gì đó
đang chặn lại ở cổ họng, giống như ai đó đang bóp nghẹt lấy tim,
rồi dùng dao đâm vào nó hàng nghìn, hàng vạn lần. Tâm trạng An Ninh
dần trở nên hoảng loạn và hoang mang. Cô không biết giờ đây mình
phải làm gì, nên làm gì. Khóe mắt cay dần rồi mờ dần trong suối
nước mắt tuôn dài. Giờ thì đã muộn để cứu vãn mọi thứ, cô chưa làm
gì được cho cha cũng như cho hai em...Có cúi đầu lạy cả ngàn lần
thì cô vẫn là đứa con bất hiếu...Tiền bạc làm gì, địa vị, danh vọng
làm gì, tất cả đâu giúp cô có được hạnh phúc gia đình. Nhìn hàng
cây xơ xác trước cổng nhà càng khiến lòng cô xót xa, đó từng là nơi
mà cha cô yêu thích nhất, những đám hoa luôn luôn đem lại sự tươi
sáng cho căn nhà mục nát. Hàng ghế băng dài vẫn in mờ những hàng
chữ mà An Ninh và em trai đã khắc...Tất cả đều khiến An Ninh đau
lòng, đau tưởng chừng như muốn chết vậy.
Tiếng chuông điện thoại reo...Là ông giám đốc...Ông muốn cô trở về
khách sạn trong vòng một tiếng nữa và lấy cho ông tập tài liệu ông
để quên. Cô định từ chối vì hiện tại cô không muốn làm gì cả, nhưng
vì trách nhiệm cũng như bổn phận của mình, An Ninh đành xách túi về
khách sạn lấy đồ cho giám đốc.
Trong phòng kín tại một khách sạn sang trọng.
- Chào ông.
- Chào cậu.
Hai vị giám đốc bắt tay nhau rồi cùng ngồi xuống.
- Hôm nay ông cũng tới một mình, dường như ông luôn tự mình làm mọi
việc. – Cậu nhấp một ngụm rượu nhỏ trong lúc hỏi ông giám
đốc.
- Ai mà chẳng cần có trợ thủ, tôi cũng không ngoại lệ, chỉ lát nữa
thôi, cô ấy sẽ tới đây, cô ấy đang giúp tôi vài việc.
Cuộc trò chuyện giữa hai người vẫn diễn ra tốt đẹp trong lúc dùng
bữa trưa và đợi An Ninh tới. Cậu xin phép ông giám đốc ra ngoài một
lát để nghe điện thoại...Đi ngang qua đại sảnh, cậu bất chợt va
phải một cô gái, tập giấy tờ trên tay cô rớt xuống sàn tung
tóe.
- Xin lỗi, tôi không chú ý...– Người đàn ông va phải cô dường như
đang nghe điện thoại nên không để ý những lời cô nói. Anh ta chỉ
lặng lẽ nhặt vội xấp tài liệu lên đưa cho cô rồi đi nhanh về phía
cuối sảnh. Cái dáng trông từ đằng sau ấy thật quen thuộc, dáng đi
vội vàng đó đã quá quen thuộc với cô. Hai năm qua cô vẫn không thể
nào quên được nó.
Cộc...cộc...
Cô gõ cửa phòng rồi bước vào, ông giám đốc đang ngồi đối diện với
một vị khách. Cô cúi chào vị khách và được ông giám đốc giới thiệu
là thư ký của giám đốc bên đối tác. Cô bắt tay vị thư ký rồi trao
tập tài liệu cho ông giám đốc.
- Xin lỗi mọi người, do đường tắc nên tôi tới hơi muộn.
- Không sao, mọi việc vẫn chưa bắt đầu mà. – Vị thư ký thoải mái
nói.
- Cô có muốn dùng gì không An Ninh, cậu giám đốc vừa ra ngoài có
chút chuyện, tôi gọi cho cô một tách cacao nóng nhé.
Ông giám đốc luôn rất hiểu cô, hai năm qua nếu không có ông cưu
mang cô, coi cô như con gái thì giờ đây không biết cô ra sao. Mọi
sở thích cũng như tính cách của cô ông điều hiểu rõ và cô cũng vậy,
đối với cô ông không chỉ là ân nhân mà còn giống như một người chú,
một người cha hết mực chăm sóc đứa con gái yếu ớt của mình. Vợ ông
đã qua đời từ rất lâu, ông không có con cái cũng như người thân,
ông gặp An Ninh và bắt đầu coi cô như người thân duy nhất của mình.
Cô chăm sóc ông, giúp ông mọi thứ trong cuộc sống, sắp xếp lịch làm
việc và thời gian biểu cuộc sống hàng ngày giúp ông, ông cũng vậy,
ông giúp An Ninh học hỏi mọi thứ trong công việc, lắng nghe mọi tâm
sự về cuộc sống cũng như cuộc đời sóng gió của cô. Cô thật sự cảm
kích và biết ơn về những gì ông đã làm cho cô.
- Vâng, vậy cũng được ạ. – Cô gật đầu đồng ý.
- Xin lỗi mọi người, tôi đã nghe điện thoại khá lâu. – Cánh cửa đẩy
ra, cậu hai bước vào.
Cậu sững người khi nhìn thấy người đang ngồi cạnh ông giám đốc.
Gương mặt đã hai năm nay cậu tìm kiếm. Cậu không tin rằng mình lại
nhìn thấy gương mặt đó trong hoàn cảnh này.
An Ninh nhìn thấy cậu bước vào, hình dáng mà hai năm qua vẫn luôn
in đậm trong trí óc cô đang đứng trước mắt cô lúc này. Cậu vẫn vậy,
vẫn phong độ như hai năm về trước. Cảm xúc lại dâng lên trong lòng,
cái cảm giác ô nhục của cái đêm ấy lại ùa về khiến cô không thể kìm
nén.
- Ngồi xuống đi chứ cậu Thiên Bảo, giới thiệu với cậu đây là cô
Nguyễn An Ninh, thư ký của tôi.
An Ninh không dám ngẩng mặt lên nhìn cậu. Cô muốn giữ lấy sự tức
giận và căm hận của mình sau những gì cậu đã gây ra cho cô. An Ninh
ngồi im chỉ lặng gật đầu xã giao một cái rồi lại tập trung vào tách
cacao nóng trên bàn.
- Không ngờ ông lại có cô thư ký xinh như vậy. – Cậu nói bằng giọng
mỉa mai.
- Đúng đấy, ông thật có phúc...– Cậu thư ký nói xen vào.
- Đúng vậy, An Ninh đã giúp tôi rất nhiều trong công việc cũng như
trong cuộc sống.
Ông quay sang phía An Ninh, và đặt miếng bánh lên trước mặt cô,
miếng bánh kem đã được bỏ hết hoa quả. An Ninh nhìn thấy khẽ cười
và cảm ơn ông.
Nhìn thấy những cử chỉ thân mật giữa hai người, cậu hai không khỏi
nổi máu ghen, cậu không ngờ rằng sau hai năm cô lại thay đổi như
vậy, cô thay đổi cả về ngoại hình, cách ăn mặc, đầu tóc lẫn phẩm
chất. Một cô gái ngoài hai mươi lại có những cử chỉ quá thân mật
như vậy với người đáng tuổi cha chú mình. Ngay cả thói quen ăn uống
của cô mà ông ta cũng biết, vậy thì chắc chắn mối quan hệ giữa họ
không chỉ đơn giản là thư ký và giám đốc.
- Không ngờ ông lại hiểu thư ký của mình như vậy, biết được cả thói
quen ăn uống của cô ấy. – Cậu hai mỉa mai.
- Hai năm làm việc cùng nhau đủ để tôi hiểu được thói quen ăn uống
của thư ký của tôi chứ. Nhất lại là một cô thư ký giỏi giang và
xinh đẹp như vậy.
An Ninh không nói gì, cô quá hiểu cậu hai, cậu là người ích kỷ và
áp đặt nhất mà cô đã từng gặp, cậu luôn để suy nghĩ của bản thân
chi phối mọi thứ, nó biến suy nghĩ của cậu thành suy nghĩ của mọi
người và từ đó đưa ra những nhận xét hay kết luận trái chiều về sự
việc.
Cuộc nói chuyện diễn ra rôm rả giữa Thiên Bảo, ông giám đốc và cậu
thư ký, duy chỉ có An Ninh là ngồi im không nói, cô vẫn không thoát
ra được những suy nghĩ về cậu hai, cô phải đối mặt với cậu thế nào
khi cậu là đối tác của công ty? Cô không thể để việc tư xen vào
việc công được. Nhưng, cái quá khứ giữa cậu và cô thật khó thể
quên, nó ám ảnh cô trong suốt hai năm qua, đâu chỉ một sớm một
chiều có thể gạt nó qua một bên để nghĩ đến việc khác.
Cô xin phép mọi người ra ngoài. Trong phòng vệ sinh, An Ninh ngắm
mình trước gương, An Ninh đang hiện hữu trước mặt cô là một An Ninh
chững chạc, một An Ninh trưởng thành, hiểu đời và mạnh mẽ. Nhưng
sâu thẳm trong cô, An Ninh của ngày xưa vẫn đang mập mờ ẩn hiện
đằng sau tấm mặt nạ mới, và nó đang dần trỗi dậy từ khi cô nhìn
thấy cậu hai.
An Ninh bước ra khỏi phòng vệ sinh thì giật mình khi cậu hai đang
đứng trước cửa, sắc mặt cậu không mấy thiện chí.
- Em đã ở đâu hai năm qua?
- Giám đốc Lưu hỏi gì? Tôi không hiểu.
- Đừng nói với anh bằng cái giọng đó và cũng đừng gọi anh như thế.
Em có biết hai năm qua anh đã tìm em như thế nào không? – Cậu nắm
lấy vai An Ninh.
- Tôi không biết anh đang nói về ai, nhưng chắc chắn anh đã nhầm
người rồi. – An Ninh cố vùng thoát khỏi bàn tay cậu hai.
- Em là ai anh còn không biết sao? Em cao bao nhiêu, giọng nói em
thế nào? Tên của em, làn da, đôi môi...và nhất là đôi mắt của
em...dù em có lướt qua anh, anh cũng không bao giờ nhầm em với
người con gái khác.
- Anh làm ơn buông tôi ra, giữa chúng ta chẳng còn gì cả, dù tôi là
ai, tôi sống ở đâu cũng đâu liên quan gì đến anh. Hãy dùng những
lời lẽ đó để đánh lừa các cô gái khác, nó không có tác dụng với tôi
đâu.
- Em nói dối, em không thể quên được anh, anh vẫn còn yêu em, yêu
em rất nhiều, vì thế em không thể quên được anh đâu An Ninh ạ. –
Cậu hét lớn vào mặt An Ninh.
- Bỏ tôi ra, anh làm tôi đau đấy, bỏ tôi ra...
An Ninh cố gắng vùng vẫy nhưng không thể nào thoát ra khỏi cánh tay
rắn chắc của cậu, cậu đẩy cô vào tường, ghì chặt lấy tay cô. Cậu áp
sát mặt cậu vào mặt cô...hơi thở và mùi hương trên cơ thể cậu khiến
cô càng trở nên hồi hộp.
- Em vẫn không hề thay đổi An Ninh ạ, kể cả gương mặt em, đôi mắt
cũng như hương thơm trên cơ thể em.
- Tránh xa tôi ra, nếu anh không muốn tôi khinh anh thì xin anh,
buông tôi ra. – An Ninh cố gắng giữ bình tĩnh và nói với cậu bằng
giọng nhẹ nhàng nhất.
Cậu nhìn vào mắt cô, đôi mắt ấy vẫn như xưa nhưng có điều gì đó đã
thay đổi, nó toát lên vẻ dứt khoát, sự sắc bén cũng như thái độ
bình tĩnh. Nó khiến cậu chùn bước, cậu biết mình nên dừng ở đó nếu
không muốn hận thêm hận, cậu từ từ buông tay An Ninh ra. Cô vụt
chạy, chạy trốn khỏi quá khứ, chạy trốn khỏi cảm xúc và cả sự đam
mê mà cô vẫn giữ nguyên cho cậu.
Trong tình yêu chẳng ai nói trước được điều gì. Nó có thể biến mọi
thứ xung quanh bạn thành màu hồng tươi đẹp hay thành màu xám đen
tối u ám. Nó có thể biến một kẻ máu lạnh thành một kẻ si tình, biến
một con người thành ác quỷ, biến những cái có thể thành không thể.
Khi con người đã rơi vào cái giếng không đáy của tình yêu họ sẽ
không biết đâu là điểm dừng, đâu là đúng đắn, họ chỉ đấu tranh để
có được nó, có được tình yêu mà họ tìm kiếm, kể cả khi họ phải trở
thành người như thế nào.
Đã lâu rồi cậu không uống cái thứ cay nồng xé cổ như thế. Hai năm
rồi thì phải, cái cột mốc hai năm ấy gắn liền với biết bao nhiêu sự
thay đổi. Cậu bỏ thói chơi bời, không rượu, không gái, cũng không
phải là một cậu chủ hách dịch nữa. Cậu đã thay đổi hẳn con người
mình để đợi một ngày nào đó An Ninh nhìn thấy cậu như vậy, cô có
thể ngoan ngoãn quay về bên cậu. Nhưng khi cậu nhìn thấy An Ninh,
cậu lại cư xử như một kẻ thiếu hiểu biết, thô lỗ và bạo lực. Hai
năm qua, cậu đã chuẩn bị tất cả cho ngày cô trở về, cậu đã từng
nghĩ mình sẽ từ bỏ hết sĩ diện của thằng đàn ông mà quỳ xuống cầu
xin cô tha thứ cho những gì mình đã làm, rồi sau đó hai người sẽ
làm lại từ đầu. Nhưng rồi giờ thì mọi chuyện chắc là chấm dứt từ
đây, cô đã lựa chọn cho mình một cuộc sống tốt hơn, người đàn ông
đó già nhưng cái cách ông ta quan tâm An Ninh hơn hẳn cậu. Khi An
Ninh ở bên cậu, tất cả đều bị cậu chi phối, cậu ép cô phải nghe
theo ý mình, hành hạ, sai bảo và coi cô như món đồ của riêng của
bản thân. An Ninh giờ đây xinh đẹp là vậy, giỏi giang là vậy, cậu
chưa từng nghĩ qua sẽ nhìn thấy An Ninh xinh đẹp như thế, suốt hai
năm qua, cậu luôn chỉ giữ hình dáng một cô hầu gái tóc búi mặc đồng
phục trong đầu, cậu vẫn chỉ nghĩ về cô theo cách của cậu, cậu quá
ích kỷ.
Dốc cạn ly rượu rồi cậu vào phòng tắm, cậu muốn để làn nước ấm nóng
kia rũ sạch những gì xấu xa, cậu không muốn nghĩ về An Ninh nữa,
đầu óc cậu dần trở nên trống rỗng.
Cậu bước ra khỏi phòng tắm cũng là lúc ngoài cửa có tiếng chuông.
Cậu vội choàng chiếc áo rồi ra mở cửa. Người đứng trước mặt cậu giờ
này là An Ninh, cô có vẻ xấu hổ khi nhìn thấy cậu với bộ dạng
này.
- Sao em lại ở đây? Có chuyện gì vậy? – Cậu ngạc nhiên hỏi An
Ninh.
- Tôi đến để bàn chuyện công, vậy phiền giám đốc Lưu có thể mặc
quần áo chỉnh tề được không ạ, tôi sẽ đợi ở ngoài này. – An Ninh
ngượng ngùng tránh nhìn thẳng.
Cậu mở rộng cửa ra, ý muốn cô bước vào, An Ninh ngần ngại, cô vẫn
muốn đứng đợi bên ngoài cho tới khi cậu mặc xong quần áo.
- Em có thể ngồi đợi ở phòng khách, tôi sẽ thay quần áo trong phòng
tắm. – Cậu nói với vẻ lạnh lùng.
An Ninh e ngại nhưng rồi cuối cùng cô vẫn phải bước vào.
Căn phòng bao phủ bởi hương thơm của cậu, nó khiến An Ninh trở nên
hồi hộp hơn bao giờ hết. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện với bàn
làm việc, màn hình laptop vẫn bật, trong màn hình là một An Ninh đã
bị cô quên lãng, một An Ninh với ánh mắt thuần khiết, nụ cười rạng
ngời.
Cậu bất ngờ gập laptop xuống khiến An Ninh giật mình.
- Giờ thì em có thể nói được rồi đó. – Cậu ngồi xuống đối diện với
An Ninh.
Cô vội vàng lấy một số giấy tờ ra rồi đặt trước mặt cậu. Cậu nhẹ
nhàng rót ra hai tách trà rồi đặt trước mặt An Ninh một tách, với
dáng vẻ điềm nhiên nhất, cậu nói nửa nghiêm chỉnh, nửa giễu
cợt:
- Dũng cảm xông vào hang cọp như vậy chắc là em có chuyện quan
trọng lắm, nào nói đi.
An Ninh chẳng mấy để tâm đến lời Thiên Bảo nói, cô ngồi thẳng người
rồi từ từ nói:
- Đây là một số giấy tờ liên quan đến hoạt động lần này. Tôi mong
anh có thể đọc lại kỹ, như bữa trước tôi đã nói với giám đốc, chúng
tôi dự định sẽ nhập hàng vào cuối tháng sau. Nhưng do khâu sản xuất
và đối tác trước có chút vấn đề nên mong anh có thể dời ngày chuyển
hàng sớm hơn.
Cậu cầm tập giấy tờ lên xem qua một lượt rồi ngước lên nhìn An
Ninh.
- Phải nói thế nào nhỉ, từ trước tới nay tôi luôn có nguyên tắc là
không bàn việc với thư ký, mọi chuyện tôi đều trực tiếp giải quyết
với giám đốc của em, và tôi cũng đã quen với việc đó.
An Ninh bình thản.
- Mong anh thông cảm, giám đốc của chúng tôi vừa lên máy bay trở về
Nhật một tiếng trước, ông ấy nói sẽ gọi điện cho anh ngay khi đặt
chân xuống sân bay.
- Vậy sao không để tới lúc ấy rồi giải quyết. Dù sao cũng chỉ là
vài tiếng, hơn nữa đó là lô hàng trị giá hàng trăm tỉ.
An Ninh bắt đầu kiềm chế với những lời nói châm biếm của cậu
hai.
- Tôi được giám đốc của tôi ủy thác tới làm việc với anh, chỉ là
đưa cho anh một vài giấy tờ cần thiết, thương thảo với anh về những
vấn đề nằm trong quyền hạn của mình. Tôi nghĩ tôi không đi quá giới
hạn và bổn phận của bản thân. Vì thế mong anh thiện ý hợp
tác.
Cậu hai nhún vai, cười vẻ hờn dỗi:
- Thôi được, nói đi, xem quyền hạn của em có những gì và tới
đâu.
An Ninh đưa cho cậu những giấy tờ cần thiết mà cô đã chuẩn bị kỹ
lưỡng.
- Đây là hợp đồng và một vài điều khoản mà tôi đã soạn ra, ngoài ra
còn mẫu đơn hàng, số lượng và giá cả. Anh có thể xem xét kỹ rồi đưa
ra ý kiến.
Cậu xem qua một lượt rồi đặt nó trước mặt An Ninh.
- Nhiêu đây chưa đủ, chúng ta không chỉ biết nhìn nhận mặt hàng và
nguyên liệu nhập vào trên giấy tờ. Như vậy là thiếu thực tế. Ngày
mai cô tới văn phòng của tôi, chúng ta sẽ xuống kho và cô có thể
kiểm tra kỹ lại lô hàng trước khi nhập.
An Ninh gật đầu tỏ vẻ xuôi xuôi nhưng rồi cô lại đưa ánh mắt e ngại
nhìn cậu. Cậu hiểu An Ninh đang nghĩ gì, cậu đặt vào tay cô tách
trà nóng rồi hỏi:
- Em ngại điều gì sao? Cứ nói ra, không phải ngại đâu.
An Ninh ngập ngừng một lúc rồi quyết định không nói, cô cầm áo
khoác của mình rồi đứng dậy:
- Không có việc gì cả, vậy cứ quyết định theo ý của anh, ngày mai
tôi sẽ tới công ty anh lúc 9 giờ 30.
An Ninh cúi đầu chào cậu ra về. Cô rất muốn hỏi cậu nhiều thứ nhưng
ngại không dám hỏi. Cô muốn biết vì sao cậu không ở Lưu gia như
trước mà lại ở một căn hộ chung cư nhỏ? Cô muốn biết vì sao cậu
không làm cho tập đoàn Lưu mà lại mở công ty riêng? Và hơn hết, cô
muốn biết vì sao cậu lại giữ hình ảnh của An Ninh ngày xưa hay chỉ
là tình cờ đặt nó lên màn hình laptop?...Cô lững thững bước đi với
bao mối băn khoăn trong lòng, mọi thứ dường như không ăn khớp với
nhau càng khiến An Ninh đau đầu hơn. Cô rảo bước nhanh hơn, như
muốn càng xa cậu càng tốt để lòng thôi không bị xao động lần
nữa.
Sáng hôm sau, An Ninh đứng trước cửa công ty Thiên Bảo, cô lưỡng lự
một hồi lâu rồi cũng quyết định bước vào. Anh chàng thư ký hôm
trước nồng nhiệt đón chào, anh ta là một người khá dễ chịu và rất
cởi mở. Trong lúc chờ đợi Thiên Bảo tới, anh giới thiệu cho An Ninh
một số vấn đền liên quan đến lô hàng cũng như nguồn gốc của chúng,
và cũng không quên trò chuyện đôi chút về bản thân anh và về ông
chủ của mình.
- Cô An Ninh đây là thư ký đối tác đầu tiên mà giám đốc chịu hợp
tác đấy. – Anh đặt trước mặt An Ninh một tách café nóng rồi tiếp
tục. – Mời cô, ở công ty này tôi là người pha café ngon nhất
đấy.
An Ninh mỉn cười nhận lấy tách café ấm nóng từ tay người thư ký.
Hơi ấm từ tách café giúp cô bớt căng thẳng hơn.
- Cảm ơn anh, café ngon lắm. Tôi vẫn chưa biết tên anh,
vậy...
Cậu thư ký mỉn cười đặt tách café xuống rồi tiếp lời:
- Tôi là Hoài Nam, cứ gọi tôi là Nam là được rồi. Cô An Ninh qua
Nhật được bao lâu rồi? Hay cô sống bên đó từ nhỏ.
An Ninh giật mình khi nghe câu hỏi đó của Hoài Nam.
- Tôi qua đó lâu rồi nên cũng không nhớ là khi nào và bao lâu
nữa.
Nam gật gù, rồi chợt nghĩ ra điều gì đó nên anh lại
hỏi:
- Không biết cô An Ninh có em gái hay chị gái không?
An Ninh cười rồi hỏi:
- Tôi không có chị gái, tôi là con cả, dưới tôi có một em trai mười
tám tuổi và một em gái gần mười hai tuổi. Nhưng...sao anh lại hỏi
như vậy?
- À, tại vì lần đầu gặp cô, tôi đã thấy rất quen, cô giống người
yêu giám đốc quá. Nhưng khi hỏi, anh ấy chẳng nói gì cả.
- Người yêu giám đốc?
- Vâng, giám đốc có để một bức ảnh trên bàn làm việc, người đó
giống cô An Ninh lắm, chắc là người yêu của giám đốc, tôi chưa bao
giờ nghe thấy anh ấy nhắc đến cô ấy, nhưng mà ảnh quý bức ảnh đó
lắm.
An Ninh thoáng xao động, nhưng cũng không kém phần căng thẳng, cô
không muốn ai biết về quá khứ giữa cô và cậu hai. Và cô cũng không
muốn biết thêm điều gì về cậu. Cô cần giữ lửa hận trong lòng hơn là
những điều khiến trái tim cô dao động.
Cậu đẩy cửa bước vào và không mấy ngỡ ngàng khi thấy An Ninh. Chưa
bao giờ cô thấy dáng vẻ nghiêm túc và bận rộn của cậu, cậu dường
như là một người khác trong công việc, một người phân biệt rõ ràng
giữa chuyện tình cảm và chuyện làm ăn.
Cậu đưa An Ninh xuống kho hàng và đưa cho cô xem mẫu đơn hàng cùng
những số liệu về thành phần cũng như đặc tính của từng mã hàng. An
Ninh cũng mải ghi ghi chép chép, cô dần dần thấy thoải mái và quen
hơn với công việc mà không còn nghĩ đến chuyện giữa hai
người.
Sau khi xem xét kĩ càng từng kiện hàng, An Ninh cùng cậu hai trở về
văn phòng hoàn thành nốt những thủ tục chuyển giao còn thiếu.
...
Bà chủ đến, được thông báo cậu đang bàn công chuyện với đối tác. Bà
đành phải đợi cậu ở phòng chờ. Hoài Nam mang cho bà một tách trà
giúp bà làm ấm người và giết thời gian. Cậu ngồi xuống đối diện với
bà, e dè hỏi:
- Bữa nay phu nhân tới thăm giám đốc hay có chuyện gì ạ?
Bà đặt tách trà xuống bàn.
- Tôi có hẹn với mấy người bạn, họ sẽ giới thiệu con gái họ cho
Thiên Bảo. Đã đến lúc nó lấy vợ rồi. – Bà cười nhạt với vẻ kiêu
hãnh của một người quyền lực.
Hoài Nam gật gù, cậu đã biết trước điều đó, cậu nhìn về phía về
phía phòng Thiên Bảo rồi nhìn xuống đồng hồ.
- Chắc cũng sắp xong rồi ạ, phu nhân có cần tôi thông báo với giám
đốc không ạ?
Bà lắc đầu và muốn ngồi đợi cho đến lúc cậu xong việc. Bà thừa biết
nếu báo cho cậu biết bà tới thì cậu sẽ lấy lý do này nọ để chống
chế và từ chối đi với bà.
...
Công việc cũng đã hoàn thành kha khá, An Ninh sắp xếp tài liệu vào
cặp rồi khoác áo xin phép cậu ra về.
- Vậy tôi sẽ soạn lại bản hợp đồng và thống nhất mọi thứ với giám
đốc của tôi. Ngày mai tôi sẽ fax lại cho anh một bản và ngày kia
chúng ta sẽ chính thức ký hợp đồng.
Cậu gật đầu tán thành rồi ngập ngừng hỏi An Ninh:
- Chiều nay em có bận gì không An Ninh?
Cô ngạc nhiên khi cậu hỏi điều đó.
- Có chuyện gì vậy?
- Nếu em rảnh, anh có thể mời em bữa tối được không?
Cậu hơi cười khi thấy vẻ căng thẳng trên nét mặt An Ninh.
- Không có gì đâu, chỉ là mời đối tác đi dùng bữa thôi. Anh hứa là
sẽ không nhắc gì đến chuyện của hai chúng mình cả, ok?
An Ninh thở nhẹ nhưng vẫn chưa hết căng thẳng, cô gật đầu đồng ý và
làm ra vẻ tự nhiên nhất có thể.
Cậu mở cửa cho cô rồi đưa tay mời cô ra trước. Nhưng cô sững người
khi nhìn thấy bà Lưu đang ngồi ở phòng chờ.
Cậu tò mò ngó mặt ra, hai người sững người một lúc rồi An Ninh cũng
quyết định bước ra. Cô lấy hết can đảm đi đến trước mặt HoàiNamvà
cố tỏ vẻ không biết bà Lưu.
- Tôi đi trước, hẹn gặp lại anh vào ngày ký hợp đồng.
HoàiNambắt tay cô và không quên giới thiệu bà Lưu với An
Ninh:
- Đây là Lưu phu nhân, mẹ của giám đốc chúng tôi.
An Ninh quay qua cúi chào bà một cách lịch sự rồi chỉ chờ bà gật
đầu là cô có thể thoát ra khỏi nơi này ngay lập tức.
- Chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi nhỉ, tôi trông cô rất quen.
Giọng nói của bà Lưu khiến An Ninh hơi run. Đã hai năm rồi nhưng ám
ảnh về những gì bà gây ra cho cô vẫn khiến cô run sợ.
- Không, đây là thư ký của công ty K, một công ty đối tác của con
tại Nhật. Mẹ không biết cô ấy đâu.
Bà Lưu vẫn dùng ánh mắt nghi ngờ để nhìn An Ninh, nhưng bà sự nhớ
ra điều gì đó liền quay qua nói với cậu hai:
- Tối nay mẹ đã hẹn bạn mẹ rồi, chúng ta đi thôi không muộn. Con
phải chuẩn bị cho tốt đấy, con gái của cô ấy rất hợp với con. – Bà
khoác tay cậu hai ý muốn cậu đi ngay nhưng cậu bỏ tay bà ra rồi
đứng về phía An Ninh.
- Hôm nay con không đi được, con phải dùng bữa với đối tác.
Bà đưa mắt nhìn An Ninh, ánh mắt nảy lửa và thù hằn của bà vẫn
không khác gì hai năm về trước. Đối với bà, bà chỉ chấp nhận những
cô gái mà bà đồng ý được tiếp cận con trai mình, bà luôn lo lắng
những người phụ nữ đến với con trai mình đều vì mục đích vụ
lợi.
- Không thể để hôm khác được sao con? Khó khăn lắm mẹ mới sắp xếp
được lịch hẹn với cô ấy.
- Cô ấy ở trong nước, còn đối tác của con ở nước ngoài, vậy bên nào
quan trọng hơn?
- Chẳng lẽ vì không đi dùng bữa với họ mà họ không ký hợp đồng với
con sao? – Bà Lưu quay qua nhìn An Ninh với ánh mắt đầy ẩn ý.
- Vậy chẳng lẽ con không đi với mẹ thì con sẽ không lấy được vợ
sao? – Cậu cũng chẳng ngại mà nói lại.
Bà Lưu không kìm được cơn tức giận, bà quắc mắt nhìn
An Ninh tỏ vẻ không thích.
- Thôi, anh đi với mẹ đi, chúng ta sẽ dùng bữa vào hôm ký hợp đồng
cũng được.
- Đúng đấy giám đốc, hay để tôi mời cô ấy đi, giám đốc đi cùng phu
nhân đi.
An Ninh nhìn cậu, cô hiểu cậu không muốn đi cùng bà chủ, từ trước
đã vậy, mỗi lần cậu đi cùng bà, cậu đều nhờ An Ninh gọi điện rồi
viện cớ đó mà chuồn. Nhưng giờ thì đã khác, cô không phải là hầu
gái của cậu, cũng chẳng phải là cái gì của cậu, vì vậy cô không nên
xen vào cuộc sống của cậu.
Cuối cùng thì cậu đành cùng mẹ tới chỗ hẹn. Cậu ngoái lại nhìn An
Ninh với vẻ luyến tiếc, bất chợt cậu giơ tay ra dấu hiệu gọi điện
thoại, dấu hiệu mà cô đã quá quen thuộc. An Ninh chợt hiểu ra cậu
hai muốn mình giúp, cô gật đầu rồi lặng nhìn cậu hai đi theo bà Lưu
ra khỏi công ty.
Chương 12: "Xin em, anh cần phải biết!"
8 giờ 30. Cậu đợi điện thoại từ An Ninh trong khi các mẹ vẫn đang
thao thao bất tuyệt về những đứa con giỏi giang của mình. Cậu chẳng
mấy để ý đến cái cô được gọi là vợ tương lai của cậu kia mà chỉ
nhăm nhe chực chờ cho điện thoại kêu để rồi thoát khỏi cái chỗ nhàm
chán và nhạt nhẽo này.
8 giờ 35.
...
8 giờ 40.
...
Cậu bắt đầu hết kiên nhẫn, cậu không biết cái miệng của mình còn
phải cười đến khi nào nữa trong khi hai mẹ thì cứ nói như thể cả
một thế kỷ chưa gặp nhau vậy. Lúc này đây, cậu không thể nghĩ gì
khác ngoài An Ninh, cậu muốn gặp cô ngay lập tức, dường như nỗi nhớ
càng nhân lên gấp ngàn gấp vạn lần theo từng phút. Không hiểu sao
cậu lại nhớ cô đến thế, nhớ đến phát điên, chỉ muốn chạy ngay khỏi
nơi này để đến bên cạnh cô, quỳ xuống và nói lời xin lỗi mong cô
tha thứ. Rồi hai người sẽ làm lại từ đầu.
Cuối cùng thì điện thoại cũng đổ chuông, là số của HoàiNam. Cậu
mừng hụt nhưng cũng xin phép mọi người ra ngoài.
- Alô, HoàiNam.
- Giám đốc à, đi thôi, lúc nãy thấy anh ra hiệu là tôi hiểu
ngay...Chắc anh chán lắm hả?
- An Ninh đâu?
- Hả, cô ấy vừa đi rồi, tôi đã mời cô ấy ăn.
- Cô ấy đi đâu? Cậu có biết không?
- Này, giám đốc, tôi là người cứu anh đấy, sao anh chỉ hỏi về An
Ninh thế hả?
- Tôi xin lỗi, lúc khác tôi sẽ mời cậu một bữa, nhưng giờ thì cậu
hãy cho tôi biết An Ninh đã đi đâu, tôi có chuyện muốn nói với cô
ấy.
- Lúc nãy cổ nhận được điện thoại của ai đó và đã đi rồi, thấy cổ
có vẻ vui lắm. Hình như là tới Nhà hát Lớn thì phải...
HoàiNamnói chưa hết câu bên máy kia đã chỉ còn nghe thấy những
tiếng tút...tút nhạt nhẽo. Anh khẽ nheo mắt ngán ngẩm ông chủ của
mình rồi kéo khóa áo lên đi tiếp trong thời tiết ngày càng
lạnh.
...
Giữa quảng trường Nhà hát Lớn đông đúc, ánh đèn trên cây thông làm
sáng bừng không gian khiến mọi vật trở nên ấm cúng hơn. Từng đôi
tay trong tay chầm chậm đi trên đường, đôi lúc còn dừng lại để trao
nhau những nụ hôn nồng thắm. Cậu chạy như bay để tìm kiếm hình bóng
thân thương, quá đông để cậu có thể quan sát thấy mọi thứ. Rồi thì
bóng dáng ấy cũng hiện ra trước mắt cậu, một mình ở một nơi đầy ánh
sáng huyền ảo. Trông nó càng lúc càng lộng lẫy hơn, cậu chạy, chạy
tới gần nó mặc cho dòng người có xô đẩy. Nhưng rồi, cái bóng ấy
đang ôm một người khác, ngay trước mặt cậu. Cậu đứng như chôn chân
ở đó nhìn họ ôm nhau, ôm nhau thật chặt. Người đàn ông cao
lớn...
Cậu đợi Thiên Thành trước cổng nhà, căn nhà thật lộng lẫy khác hẳn
với căn nhà mà cậu đang ở. Lúc cậu còn ở đây, mọi thứ đối với cậu
thật quá bình thường, căn nhà bình thường, người làm bình thường,
bảo vệ bình thường và cả tiền cũng chẳng là gì. Cậu đã từng sống
như một kẻ ngự trên tiền, vung nó ra mà không thương tiếc, tiêu nó
như một kẻ lỗ mãng chẳng cần biết đến giá trị của nó. Nhưng giờ
đây, cậu đang làm để có được nó, cậu biết quý trọng những gì mình
đang có, nhìn ngôi nhà với sự ngưỡng mộ và tham vọng rồi một ngày
cậu sẽ có được một cơ ngơi như vậy. Cậu lại nghĩ tới An Ninh, cậu
hạnh phúc vì ngôi nhà này cho cậu biết thế nào là tình yêu thật sự,
nó mang An Ninh đến cho cậu, giúp cậu hiểu ra mọi thứ khi đánh mất.
Đồng hồ đã điểm 12 giờ, đã quá muộn để An Ninh và Thiên Thành ở bên
nhau, trong lòng cậu lại rạo rực lên cảm xúc khó tả. Cậu nghĩ ra đủ
thứ có thể xảy ra giữa hai người đó, cậu tức giận khi nghĩ đến
Thiên Thành và An Ninh hạnh phúc bên nhau, còn cậu thì đứng đây tự
dằn vặt bản thân trong quá khứ. Tiếng ô tô tiến lại gần, cái bóng
dáng thấp thoáng ấy dần hiện ra sau tấm kính. Cậu tiến lại phía
chiếc xe trước sự ngạc nhiên của cậu út.
- Anh hai, khuya rồi, có chuyện gì mà lại tới vào giờ này?
- Tôi có chuyện muốn nói với cậu. – Cậu hai cố giữ bình tĩnh.
- Có chuyện gì vào nhà nói được không? – Cậu út khẽ nheo mắt.
- Không, chuyện này phải nói riêng, tôi và cậu đi chỗ khác nói
chuyện.
- Em vừa xuống khỏi sân bay, có gì để mai nói được không? Em hơi
mệt.
- Vừa xuống khỏi sân bay ư? Yên tâm, không mất nhiều thời gian của
cậu đâu. – Cậu hai cười mỉa mai.
Cậu út đồng ý và mở cửa xe cho cậu hai, chiếc xe lao vút đi nhanh
như chớp.
Chiếc xe dừng lại ở ven một con sông lớn dưới chân cầu. Giờ này đã
quá muộn nên chẳng có ai qua lại. Không khí nặng nề dần bao phủ
quanh hai người. Cậu út chẳng mấy khi nói chuyện với anh mình, đơn
giản là chẳng có chuyện gì để nói. Hai năm nay, anh Thiên Bảo bận
mở công ty, cộng thêm việc anh dọn ra ở riêng nên rất ít gặp. Còn
cậu thì cũng có những dự án làm phim riêng của mình nên cũng ít khi
ở nhà, vì vậy hai năm qua họ gặp nhau cũng chỉ được đôi ba
lần.
- Có chuyện gì anh nói đi.
- Lúc nãy, cậu gặp An Ninh đúng không?
Cậu ngạc nhiên trước cậu hỏi của Thiên Bảo, nhưng giữa cậu và An
Ninh chẳng có gì phải giấu giếm, cậu nói thẳng.
- Đúng, em gọi điện về biết cô ấy về nước công tác.
- Cậu biết số điện thoại của cô ấy?
- Vâng.
- Bao lâu rồi? Cậu qua lại với cô ấy bao lâu rồi?
- Gì mà qua lại chứ? Em vẫn liên lạc với cô ấy từ khi cô ấy bỏ
đi...
Nghe nói đến đây, Thiên Bảo lao tới túm lấy cổ áo Thiên Thành rồi
gắt lên:
- Sao mày không cho tao biết? Mày biết là tao đã tìm cô ấy khổ sở
thế nào? Mày biết, mày vẫn gặp cô ấy mà lại không cho tao biết?
Thằng chó, mày định giở trò gì, mày định cướp cô ấy khỏi tao ư? Tại
sao? Tại sao mày lại làm như thế?
Cậu út gạt tay Thiên Bảo ra, rồi dựng lại cổ áo. Bỗng nhiên cậu
vung tay đấm Thiên Bảo một cái khiến Thiên Bảo mất đà ngã xuống
đất.
- Vì sao à? Vì tôi muốn bảo vệ An Ninh khỏi tên khốn như anh. Anh
không nhớ mình đã làm những gì với An Ninh hay sao mà còn dám lên
mặt chửi tôi? Anh không thấy mình Sở Khanh và quá ích kỷ sao?
Thiên Bảo vùng dậy đấm lại Thiên Thành, máu từ khóe miệng Thiên
Thành chảy ra, cậu lao tới túm lấy cổ áo anh trai mình rồi đẩy anh
xuống nền đất lạnh.
- Tốt hơn hết hãy quên An Ninh đi, đừng khiến cô ấy khổ thêm nữa,
hai năm qua cô ấy phải gánh chịu đã quá đủ. Đừng bắt tôi phải ra
tay khi tôi còn coi anh là anh trai của mình. Tôi biết, công ty của
An Ninh đang hợp tác với công ty của anh. Hãy cẩn thận hành động
của mình với An Ninh, anh mà còn dám động đến một sợi tóc của cô ấy
lần nữa...tôi sẽ không tha cho anh đâu!
Cậu buông Thiên Bảo ra rồi lên xe phóng đi mất, để lại Thiên Bảo
với hàng vạn câu hỏi trong đầu. An Ninh đã xảy ra những chuyện gì
trong hai năm qua, cô ấy đã phải chịu đựng những điều khủng khiếp
gì mà cậu chưa biết? Cau nói của Thiên Thành càng khiến cậu thêm
rối hơn. Dường như mọi thứ đã đi quá xa với những gì cậu nghĩ. Nó
không chỉ đơn thuần như vẻ bên ngoài của nó và còn ẩn chứa sự mất
mát to lớn khác bên trong. Cậu bóp trán suy nghĩ, trong ký ức của
cậu hình như vẫn chưa đủ, nó không thể lý giải được sự ra đi đột
ngột của An Ninh hai năm về trước.
An Ninh ngồi trước mặt cậu, cậu nhìn cô không chớp mắt. Cô vẫn đang
mải miết hoàn chỉnh những điều khoản cuối cùng trong bản hợp đồng
mà chỉ vài phút nữa hai bên sẽ bắt tay nhau ký. Lúc này đây, trong
đầu cậu chỉ nghĩ tới An Ninh, nghĩ tới những gì mà Thiên Thành nói
tối hôm trước. Cậu không sao thôi nghĩ về nó được, dường như cậu là
người ngoài cuộc không hề biết một chút gì về quá khứ đó. Mẹ của
cậu, người đàn bà đầy quyền lực, độc tài và dám làm mọi việc ấy đã
gây ra những gì? Phải chăng người con gái đầu tiên mà cậu yêu cũng
ra đi đột ngột vì điều đó? Đầu cậu như muốn nổ tung, không thể tập
trung công việc được.
- Cậu Thiên Bảo...
Giọng ông giám đốc gọi khiến cậu giật mình.
- Vâng.
- Bản hợp đồng đã xong, cậu xem kỹ lại rồi hãy ký nhé.
Ông đưa cậu bản hợp đồng, cậu đọc qua một lượt rồi ký. Công việc đã
hoàn thành, An Ninh cùng ông giám đốc sửa soạn chuẩn bị ra
về.
- Khi nào thì ông về Nhật? – Cậu bất chợt hỏi ông giám đốc, đó là
cái cớ tốt nhất để cậu có thể biết được khi nào An Ninh trở lại
Nhật.
- Chắc độ chiều mai tôi và cô An Ninh sẽ bay về Nhật, tôi cần giải
quyết vài vấn đề còn lại dưới xưởng.
Cậu nhíu mày tỏ ý không vừa ý, An Ninh nhìn cậu, cô hiểu rằng cậu
đang đắn đo điều gì đó.
- Tôi e là chúng tôi cần cô An Ninh ở lại đây một thời gian, mong
ông hiểu giúp.
Ông giám đốc có vẻ không hiểu ý của cậu, mà chính cậu cũng chẳng
nghĩ ra lý do gì có thể thuyết phục ông ấy để An Ninh ở lại. Cậu
cười xòa rồi bắt tay ông giám đốc.
- Thôi, vậy thế này, hai người cứ về Nhật trước, có việc gì liên
quan đến lô hàng hay khâu vận chuyển thì tôi sẽ qua đó thông báo
với các ông sau.
Ông giám đốc không mấy để ý đến biểu hiện khác lạ của cậu, ông cười
giòn và vỗ vai cậu ra dáng rất hài lòng. Ông khoác áo lên rồi đưa
áo cho An Ninh, ông cầm giúp cô tập tài liệu và kiên nhẫn đợi cô
mặc xong áo khoác.
Cậu hai quay mặt đi, cậu không muốn nhìn cái cảnh An Ninh quá thân
mật với giám đốc của mình, cái cách ông ta nhìn cô như thể đang
nhìn người yêu của mình với ánh mắt trìu mến vậy, thật lố bịch và
khó chịu.
Tối hôm ấy, cậu đứng đợi Thiên Thành trước cửa. Cũng như hôm trước,
cậu út về nhà khá muộn. Từ khi trở thành đạo diễn nổi tiếng, cậu
luôn bận rộn với công việc của mình, những dự án làm phim, liên
hoan phim cho đến những buổi party thâu đêm suốt sáng cùng những
diễn viên người mẫu xinh đẹp.
Tiếng còi xe của Thiên Thành vang lên từ phía xa khiến Thiên Bảo
giật mình. Cậu hiểu được ánh mắt ngán ngẩm của Thiên Thành qua lớp
kính kia, cậu biết Thiên Thành không hề muốn gặp cậu.
- Anh tới đây làm gì? Giữa chúng ta còn gì để nói sao?
- Thiên Thành, anh biết lần trước là anh sai, nhưng anh xin em, anh
cần biết những năm qua An Ninh đã xảy ra chuyện gì.
- Tất cả đã quá muộn để biết, khi biết được thì anh tính làm gì?
Hận mẹ hay là tới quỳ trước chân An Ninh xin tha thứ? Tránh ra cho
tôi vào nhà, tốt nhất anh hãy quên An Ninh và cái quá khứ hai năm
về trước đi. Như vậy An Ninh và anh mới có thể sống tốt được.
Nói rồi cậu rồ ga chuẩn bị phóng xe qua cổng. Nhưng...Thiên Bảo đã
quỳ xuống, ngay trước đầu xe cậu. Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh
mình như vậy. Đối với cậu hai, cái tôi của mình luôn là quan trọng
nhất. Chính vì vậy, dù cậu có chơi bời hay trăng hoa thế nào, lòng
tự trọng của cậu cũng không hề bị sứt mẻ hay lung lay. Nhưng, giờ
đây, cậu đang quỳ xuống, quỳ xuống để cầu xin đứa em của mình, vứt
bỏ cái tôi, vứt bỏ lòng tự trọng để có thể chuộc lại những lỗi lầm
trong quá khứ.
- Tôi quỳ xuống đây để xin cậu, xin cậu hãy cho tôi biết. Dù tôi có
hận mẹ hay tôi có phải quỳ xuống xin An Ninh tha lỗi...Tôi vẫn muốn
biết, hãy nói cho tôi hay để sau này tôi biết phải sống thế nào,
phải sống ra sao. Nếu không cả cuộc đời này tôi sẽ sống trong dằn
vặt mất.
Cậu út thở dài và có vẻ xuôi xuôi trước sự chân thành của anh trai
mình. Cậu mở cửa bước xuống xe.
- Tôi sẽ nói cho anh biết, nhưng với một điều kiện, dù có chuyện gì
xảy ra, nếu anh làm cho An Ninh khóc một lần nữa, tổn thương một
lần nữa, thì tôi e rằng giữa chúng ta không còn tình anh em
nữa.
Thiên Bảo gật đầu, cậu chú ý lắng nghe từng lời Thiên Thành
nói.
- Sau khi anh từ Nhật trở về, mẹ đã biết giữa anh và An Ninh có
điều gì đó khác lạ. Mẹ cố gắng kiếm một việc ởSingapoređể đẩy anh
sang đó vài tháng, trong thời gian đó, mẹ sẽ loại bỏ An Ninh. An
Ninh dần tránh gặp mọi người, cổ thường khóc trong phòng một mình
vào buổi tối và bị xa lánh. Một tháng sau khi anh xuất ngoại, An
Ninh báo cho tôi rằng cô ấy đã có thai với anh. Lúc đó tôi mới
biết...ngay lúc ấy tôi đã muốn bay quaSingapoređể giết chết
anh...Nhưng An Ninh đã quỳ xuống cầu xin tôi tha cho anh và muốn
tôi giúp cô ấy trốn khỏi nơi này. Tôi khuyên cô ấy nên bỏ đứa bé
đi, nhưng cô ấy cứng đầu nhất quyết phải sinh ra nó. Mọi sự vỡ lở
khi mẹ phát hiện ra An Ninh có những biểu hiện lạ. Khi kế hoạch sắp
sửa hoàn thành thì lại bị mẹ phát hiện. Bà biết đó là con của anh
nhưng khăng khăng nói rằng cổ đã có bầu với một tên bảo vệ nào đó
rồi nói cô vi phạm hợp đồng. Tôi không thể làm gì lúc đó, hôm đó là
ngày tôi bảo vệ đồ án tốt nghiệp, tôi đã không thể ở nhà để bảo vệ
cổ. Khi trở về nhà, tôi thấy An Ninh đang ngồi ngoài cổng. Anh có
biết trông cô ấy như thế nào không? Chỉ một bộ đồ, không áo khoác,
không hành lý, không tiền bạc, không giấy tờ tùy thân. Khi gặp tôi,
cô ấy vẫn nở nụ cười thật tươi, người cô ấy run lên vì lạnh, chân
cô ấy, tay cô ấy, môi cô ấy tím tái đi vì đã ngồi ngoài trời lạnh
quá lâu. Tôi lại muốn tìm anh, tôi muốn xé xác anh, băm vằm anh ra
thành trăm mảnh. Tôi cũng hận mẹ, hận vì sao bà lại đối xử với An
Ninh không chút tình người như thế. Bộ dạng nhếch nhách thảm hại
đáng thương đó của An Ninh cho đến giờ vẫn là sự ân hận lớn nhất
của tôi. Sau đó, An Ninh phải nằm viện vì tình trạng sức khỏe và
đứa con trong bụng. Ngày nào tôi vào thăm cô ấy là cô ấy hỏi tôi
anh đã về chưa và dặn tôi không được cho anh biết cổ đang trong
viện. Cổ không muốn trở thành vật cản trong cuộc sống của anh. Hai
tuần sau, một vị luật sư tới đưa cho cô ấy một tập tài liệu. Lúc
tôi đi lấy nước trở về phòng thì không thấy cổ ấy đâu. Chỉ thấy
đống giấy tờ rơi dưới sàn và một xấp tiền, rất nhiều tiền. Đó là
giấy tờ đồng ý bỏ đứa bé và cắt đứt mọi liên hệ với Lưu gia...hơn
nữa...anh và mẹ đã ký. Tôi đã đi tìm nhưng không thấy cổ, suốt một
thời gian dài sau đó, tôi đã tìm kiếm cô ấy khắp nơi, khắp các bệnh
viện nhưng đều vô ích. Nửa năm trở lại đây, trong một lần qua Nhật
quay phim, tôi đã gặp lại An Ninh trong vai trò của một cô thư ký.
Cũng như anh đã thấy. – Nói đến đây, Thiên Thành không thể nén cơn
tức giận, cậu đập tay vào cửa kính.
Vậy là bao năm qua, Thiên Bảo chỉ như một con rối trong tay mẹ, cậu
không ngờ một người đàn bà như vậy lại có thể độc ác và phũ phàng
đến như thế. Cậu định xông vào nhà nhưng bị Thiên Thành giữa
lại.
- Anh tính làm gì?
- Tôi phải làm rõ điều này với mẹ.
- Anh bị điên sao? Anh thử nghĩ xem, vì sao mẹ lại làm như vậy? Bà
phải quản lý cả một Lưu gia, bà cũng chỉ vì Lưu gia nên mới làm như
vậy. Mọi người sẽ nghĩ thế nào nếu như An Ninh mang trong mình đứa
con của anh? Mọi người sẽ nghĩ thế nào khi một hầu gái lại là thiếu
phu nhân của Lưu gia khét tiếng? Mẹ cũng chỉ vì cái nhà này nên mới
phải làm như vậy.
- Nhưng có gì cũng phải đợi tôi về rồi muốn làm gì thì làm...
- Đợi anh về? Đợi anh về thì giải quyết được gì khi anh chỉ làm mọi
việc trở nên rối hơn. Anh có tự tin lúc đó anh bảo vệ được An Ninh
không? Hay lại để cô ấy ra đi đau đớn như cô hầu gái trước của anh?
Nghĩ lại đi Thiên Bảo, giờ thì anh biết hết mọi thứ, nhưng không
nhất thiết phải đào bới nó lên lại từ đầu, nó sẽ chỉ gây ra đau đớn
và tổn thương cho tất cả mọi người mà thôi.
Cậu ngồi sụp xuống, cậu không thể làm gì sao? Sao cậu lại bất lực
thế này? Cậu không thể bảo vệ người con gái mình yêu, cũng không
thể dũng cảm yêu cô. Cậu không biết mình nên làm gì và phải làm gì
lúc này. Thứ duy nhất mà cậu làm được chỉ là ngồi đây, ngồi đây và
hối hận về tất cả những gì mình đã làm, đã gây ra cho An Ninh. Nước
mắt tuôn rơi, cậu đang khóc, khóc vì cái gì? Khóc vì thương An Ninh
hay vì sự bất lực của bản thân? Khóc vì mọi thứ đã quá muộn, cậu đã
không còn đủ tư cách để nắm lấy tay An Ninh một lần nữa.
Ánh đèn căn phòng nhỏ của An Ninh vẫn sáng, ánh sáng yếu ớt và cô
đơn, cậu đã đứng đây bao lâu rồi nhỉ? Chính cậu cũng chẳng biết
nữa. Cuối cùng thì cậu cũng nói hết mọi việc với Thiên Bảo, có lẽ
điều đó sẽ đưa tình cảm của cậu vào ngõ cụt. Chính cậu cũng chẳng
hiểu vì sao bản thân mình lại làm như vậy, có lúc cậu muốn giữ An
Ninh cho riêng mình, chôn cái bí mật ấy xuống mồ để An Ninh có thể
là của cậu. Nhưng khi thấy Thiên Bảo quỳ xuống, cậu lại mủi lòng,
cậu nghĩ đến mình, cậu tự đặt mình vào hoàn cảnh của Thiên Bảo, cậu
cũng sẽ làm như vậy nếu ở địa vị của anh.
Cậu nhấc điện thoại gọi cho An Ninh.
- Alô.
- Em ngủ chưa?
- Chưa, em vừa mới tắm xong. Có chuyện gì vậy?
- À không, anh chỉ định hỏi xem em ngủ chưa thôi.
An Ninh không nói gì bên đầu dây, cậu biết cô đang chờ và lắng nghe
cậu nói. Cô luôn là người hiểu cậu hơn bất kỳ ai, luôn sẵn sàng
lắng nghe bất cứ khi nào cậu cần giãi bày. Nhưng tại sao? Tại sao
tình cảm của cô không dành trọn vẹn cho cậu?
- Có chuyện gì vậy? – An Ninh lại hỏi lại cậu một lần nữa.
Cậu cũng im lặng một hồi, cậu không muốn cô đi sâu vào tâm can cậu
lúc này, cậu sẽ chẳng giấu nổi cô điều gì cả. Chỉ vài ngày nữa, cô
sẽ quay lại Nhật, và mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy.
- Em có thể gặp anh một lát được không? Uống với anh một ly
thôi.
- Đợi em một lát, em xuống ngay.
An Ninh cúp máy, vài phút sau cô có mặt dưới lầu. Gương mặt cô,
ngay cả khi cô bên cậu, cậu cũng vẫn nhớ nó, vẫn muốn có bên cạnh
mãi mãi. Cậu là người ích kỷ, cậu sẽ không cho An Ninh biết việc
cậu đã gặp Thiên Bảo, cậu muốn ích kỷ cho bản thân một lần. Bao năm
qua, cậu đã cho Thiên Bảo quá nhiều cơ hội, nhưng chẳng bao giờ anh
ta biết trân trọng nó.
Cậu và An Ninh vào một quán rượu nhỏ, gọi một chai rượu và một đĩa
đồ nhắm. An Ninh rót cho cậu một chén và cô cũng tự rót cho mình
một chén, xong xuôi đâu đấy, cô ngồi đợi cậu uống cạn. Vị cay nồng
của rượu trôi xuống cổ họng cậu bỏng rát. An Ninh vẫn đang ngồi đợi
cậu. Ánh mắt của cô khiến cậu không thể không nói gì.
- Xin lỗi vì đã kéo em ra ngoài muộn thế này.
- Có chuyện gì sao? Anh không bao giờ uống rượu quá khuya.
- Anh cũng không hiểu vì sao mình lại uống rượu. Chỉ đơn giản là
uống một thứ gì đó, và muốn được ngồi cạnh em thế này.
- Em đã ở đây rồi, em sẽ không hỏi anh là có chuyện gì cả. Vậy nên
anh cứ uống đến khi nào anh muốn.
Cậu luôn thích câu nói đó của cô. An Ninh không bao giờ cố gắng hỏi
xem có chuyện gì xảy ra với cậu, cô thường kiên nhẫn chờ đợi cho
tới khi cậu tự nói ra hay cho tới khi những hành động hay lời nói
bất thường của cậu đủ để cô hiểu ra mọi vấn đề.
- Anh biết không nên hỏi em điều này, nhưng...nó luôn ở trong lòng
anh suốt hai năm qua...anh luôn thắc mắc, liệu đã có phút giây
nào...em thôi yêu Thiên Bảo chưa?
Câu hỏi của cậu út khiến An Ninh giật mình, trong suốt hai năm qua,
cô luôn nuôi hận thù trong lòng, cô nghĩ đến cậu hai cũng chỉ với ý
nghĩ muốn giết chết cậu cho hả dạ. Nhưng, cậu út lại nói tới chữ
yêu, dường như nó đang tìm hiểu tận sâu trong tim cô tình yêu mà cô
vẫn giữ cho cậu, nó đã được cất giữ ở một nơi nào đó.
- Không, em hận anh ta, cả đời này em hận anh ta, cho đến khi chết
em vẫn hận anh ta.
Cậu cười nhạt, cậu rót đầy một chén rồi uống cạn.
- Vậy mà anh nghĩ rằng em đang nói dối cơ đấy An Ninh. Nhiều lúc
anh cũng đã nghĩ, liệu trong trái tim em, khi nào mới có chỗ đứng
cho anh, thời gian hai năm qua, mọi thứ đối với em chỉ là vô nghĩa,
tình yêu của em vẫn dành cho người đã đẩy cuộc đời em xuống vực.
Còn kẻ si tình mù quáng như anh, luôn trở về nhà với hai bàn tay
trắng.
- Anh say rồi đó, Thiên Thành. Em nghĩ là anh không nên tiếp
tục.
- Anh xin lỗi vì đã nói với em những lời đó, anh thừa nhận, anh đã
hơi say. Nhưng chỉ có rượu mới giúp anh có đủ dũng khí để nói
ra...
Đột nhiên cậu nắm lấy tay An Ninh rồi siết mạnh khiến An Ninh giật
mình.
- Liệu anh có nên tiếp tục chờ đợi nữa không hả An Ninh?
Cô còn chờ đợi điều gì ở kẻ xấu xa kia? Thiên Thành nói quá đúng,
cô đã lãng phí quá nhiều thời gian để yêu Thiên Bảo. Đêm trôi qua
thật nhanh, cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, mê muội nào rồi cũng
phải tỉnh lại, có lẽ đã đến lúc cô buông tay ra và quên đi mọi
thứ.