Chương 14: Nếu như anh tỏ tình với em, em có chấp nhận anh
không?
Cuộc sống bận rộn luôn khiến đầu óc con người không nghĩ ngợi lung
tung. Họ thường có xu hướng tập trung cao độ vào công việc để hoàn
thành nó tốt nhất. Một vài người lại mượn rượu, mượn những cuộc vui
thâu đêm suốt sáng để che giấu đi những điều thầm kín nhất trong
lòng. Đã mấy đêm rồi An Ninh ở lại phòng làm việc, mấy tháng qua cô
luôn cố gò ép bản thân vào công việc. Cô cảm thấy mình được an toàn
và thoải mái khi ngồi ở đây, trong căn phòng với cả núi giấy tờ và
chồng đống công việc. Tháng sau Mỹ phẩm K sẽ mở một chi nhánh tại
ViệtNam, mọi thứ cần chuẩn bị còn quá nhiều, nhất là khi đó lại là
quê hương của cô. Đặt bút xuống, An Ninh ngả người và quay chiếc
ghế hướng về phía cửa sổ. Cảnh về đêm của thành phố thật hoa lệ, vẻ
đẹp của nó quả thật rất khiến người ta ngạc nhiên. Cô phát hiện ra
rằng chưa bao giờ cô ngắmTokyotừ trên cao như vậy, bao nhiêu bộn bề
của cuộc sống, bao nhiêu khúc mắc trong lòng trong phút chốc dường
như đều được trút bỏ. Tiếng chuông điện thoại reo... cô quay trở
lại bàn làm việc để nhận cuộc gọi.
- Alô, tổng giám đốc ạ.
- Vẫn ở công ty sao?
- Vâng.
- Con nên nghỉ sớm đi, lễ nhận chức ngày mai, ta không muốn thấy
một tân phó tổng giám đốc sắc mặt mệt mỏi đâu.
- Con biết rồi, còn một số giấy tờ thôi, con xem xong rồi sẽ về nhà
ngay.
- Nhớ đấy, tập đoàn của chúng ta ra sao, dựa vào bản báo cáo trong
cuộc họp cổ đông vào ngày mai đấy. Nên giữ gìn sức khỏe con
à.
- Con biết rồi, tổng giám đốc ngủ sớm đi.
Cúp máy, An Ninh tắt đèn ngồi im trong bóng tối. Cô nghĩ về mình,
nghĩ về những gì mình đã trải qua, lần nào những suy nghĩ cũng
giống nhau, cũng đều đi vào ngõ cụt cả. Có lúc cô cũng muốn bỏ qua
tất cả, muốn trở thành An Ninh của Thiên Bảo, muốn ngả vào lòng
cậu, nói rằng cô sẽ tha thứ tất cả, nói rằng cô rất nhớ cậu, nhớ
cậu đến phát điên lên, nhớ đôi mắt hơi buồn của cậu, đôi môi ngọt
ngào và vòng tay ấm áp. Cảm ơn cậu đã cho cô biết thế nào là yêu
một người, là nhớ một người, là đau vì một người. Đau mỗi lần nhớ
tới, hận mỗi lần mơ về và yêu đến từng mạch máu trong cơ thể. Nhưng
rồi tất cả cũng chẳng đi đến đâu, khi hai thế giới không thể hợp
làm một. Tốt nhất mỗi người nên ở thế giới riêng để không khiến ai
tổn thương. Rồi cô nghĩ tới cha và các em... và thầm cầu mong cho
dù họ có ở bất kỳ nơi nào, đều được an toàn và hạnh phúc.
Tại căn nhà lớn của Lưu gia.
- Con định đi đâu đó, Thiên Thành? – Bà chủ ngồi trên bộ sofa đắt
tiền, dùng một ngụm trà nhỏ trong lúc nhìn cậu út xách va li ra
khỏi cửa.
- Con tới Nhật. – Cậu lạnh lùng trả lời bà.
- Ta thấy dạo này con rất hay tới Nhật, công việc bên đó bận rộn
vậy sao?
- Cũng... khá bận.
- Thiên Thành à, con biết là con không bao giờ biết nói dối không?
Mỗi lần con nói dối, mắt con đảo rất nhiều mà con không bao giờ dám
ngẩng mặt lên nhìn ai cả.
Cậu im lặng một lúc rồi nói:
- Con phải đi, sẽ bị chậm chuyến bay mất.
- Con không nên làm gì dại dột giống như anh của con Thiên Thành
ạ.
Câu nói của bà Lưu khiến cậu chột dạ, cậu thật sự đã quên rằng bà
là người phụ nữ như thế nào. Tất cả những điều mà bà muốn thì chẳng
có gì là khó, chỉ cần một câu ra lệnh, và chỉ bằng một cái nhìn bà
cũng có thể biết được các con bà đang làm gì.
- Mẹ theo dõi con? – Cậu gắt lên.
- Mẹ không theo dõi con, tất cả đã hiện lên trên mặt con cả rồi đó.
Mẹ chỉ muốn cảnh báo cho con như vậy. Những cô gái bên ngoài thật
sự không tốt cho con và cho cả cái gia đình này nữa.
- Mẹ có thể thôi nói về vấn đề đó được không? Con đã lớn, đã đủ
tuổi để quyết định mình là gì và yêu ai.
- Nhưng con là con mẹ, mẹ không cho phép một đứa con gái không đủ
tư cách trở thành dâu nhà này.
- Mẹ không cần phải như vậy đâu, dù sao con cũng không có ý định
thừa kế gì tài sản của Lưu gia. Con cũng chỉ là một đứa được nhận
nuôi, không nhất thiết mẹ phải quá quan trọng việc con yêu ai và
con muốn lấy ai...
BỐP!
Một cái tát đau điếng bà dành cho cậu. Cậu không khỏi ngạc nhiên,
từ trước tới nay bà chưa bao giờ làm đau cậu. Mà giờ đây bà lại cho
cậu một cái bạt tai.
- Một ngày làm con thì cả đời làm con. Con đừng tưởng con đã lớn mà
có thể tự quyết định tất cả. Hơn nữa, việc con là con nuôi hay
không, không liên quan đến việc con có được thừa kế hay không. Con
luôn là một thành viên của cái nhà này, luôn là một cậu út mang họ
Lưu. Con hiểu chứ?
Cậu nhìn bà bằng ánh mắt oán hận, từ khi cậu tới Lưu gia cậu chưa
một lần cãi lời bà. Cậu coi đó như một sự đền đáp những gì bà mang
lại cho cậu. Nhưng giờ thì đã tới lúc cậu nghĩ cho bản thân, cậu tự
tin rằng mình có thể bảo vệ An Ninh, sẽ không để mẹ động đến một
sợi tóc của cô ấy. Cậu đẩy cửa bước ra ngoài trước sự tức giận của
bà Lưu.
Cậu gọi điện cho An Ninh ngay khi bước chân xuống sân bay. Hôm nay
là ngày cô tiếp nhận vị trí phótổng giám đốc của tập đoàn K, cậu
cần phải có mặt khi cô bước ra khỏi phòng hội nghị. Một bó hoa lớn
sẽ giúp cô cảm thấy vui vẻ hơn. Chưa bao giờ cậu cảm thấy hạnh phúc
như lúc này. Vài tháng trở lại đây, An Ninh dường như trở thành một
con người khác. Cô vẫn bận bịu với công việc nhưng cách nói chuyện
cũng như mọi thứ xung quanh cô đều thay đổi, thoải mái hơn. Dường
như cái quyết tâm quên đi quá khứ của cô đã có tác dụng. Cô không
còn để ảnh của Thiên Bảo trong ví, cũng không còn uống rượu rồi
ngồi khóc một mình như trước...
- Thiên Thành... – Tiếng An Ninh gọi khiến cậu bị kéo ra khỏi dòng
suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.
- Xong rồi à? Chúc mừng em! – Cậu đưa bó hoa ra trước mặt An Ninh,
đó là một bó hồng đỏ rực và thơm ngát.
- Cảm ơn anh...
- Mọi chuyện tốt đẹp chứ? Không có gì sai sót chứ?
- Em đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng mà, sai sót sao được.
- Đúng là An Ninh, lúc nào cũng rất xuất sắc. Em đói chưa? Để anh
mời em món gì đó nhé?
- Em chưa đói, chúng ta đi dạo một lát được không? Lâu lắm rồi em
chưa ngắm đường phố.
- Được thôi, đợi anh ở đây, anh đi lấy xe.
Cô đợi anh ở đại sảnh của công ty, đã lâu lắm rồi cô không nhìn
ngắm phố phường như vậy. So với ngắm nhìn mọi thứ qua lớp kính dày
của văn phòng thì nhìn ngắm như vậy thích hơn nhiều.
Bim... bim...
- Đi thôi An Ninh. – Cậu đỗ xe trước mặt An Ninh rồi gọi lớn.
Cô mỉm cười bước vào trong xe, cậu cẩn thận thắt dây an toàn cho
cô.
- Chúng ta sẽ đi dạo một lát, khi nào em đói thì nói cho anh biết
nhé, anh không muốn nhìn thấy một cô gái cười gượng gạo với một cái
bụng đói meo đâu... – Cậu cười lém lỉnh.
Tới một công viên nhỏ vắng người ở ngoại ô, cậu dừng xe lại quay
sang hỏi An Ninh:
- Em có muốn uống chút gì không? Café hay gì đó...
- Café là được rồi... – Cô mỉm cười nhẹ nhàng.
Không gian yên ắng, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc
qua các kẽ lá. Thời tiết cũng thay đổi thật nhanh, nó không như con
người, hôm nay lá vẫn xanh, ngày mai có thể đã vàng úa lìa khỏi
cành. Mới hôm trước vẫn còn nóng nực nhưng chỉ cần sau một trận mưa
lớn, mọi thứ có thể trở nên lạnh lẽo ảm đạm, thời tiết thay đổi
thật nhanh. Còn tình cảm của con người lại không như vậy, nó có thể
kéo dài một năm, vài năm nhưng cũng có thể là mãi mãi. Nó có thể úa
tàn như lá, cũng có thể thay đổi chỉ sau một sóng gió nào đó như
một trận mưa rào đầu mùa. Nhưng nó vẫn mãi là nó, nó vẫn mãi là
tình cảm dành cho một người nhất định chứ không thay đổi như thời
tiết. Giá như tình cảm con người cũng như thời tiết, cũng thay đổi
trong chốc lát thì tốt biết mấy.
- Café của em đây. – Cậu đưa tách café ra trước mặt An Ninh khiến
cô hơi giật mình.
- Vâng, em cảm ơn.
- Em đang nghĩ gì mà thừ người ra vậy?
- Cũng không có gì, chỉ là thời gian qua em đã quá chú tâm vào công
việc mà quên mất rằng thời tiết đã bắt đầu chuyển mùa nhanh như
vậy.
- Em lúc nào cũng vậy, mỗi lần em chú tâm vào việc gì đó, em thường
không để ý đến mọi thứ xung quanh. Nếu anh không gọi điện nhắc em
ăn cơm hàng ngày, ông tổng giám đốc không chúc em ngủ ngon mỗi
tối... thì chắc giờ này em đang trong bệnh viện đó.
An Ninh cười nhẹ:
- Vì có quá nhiều việc phải lo thôi, em nghĩ mình nên hoàn thành
mọi thứ thật tốt, có như vậy em mới không cảm thấy hổ thẹn với
lòng. Không cảm thấy ấp úng khi đứng trước hội đồng quản trị cũng
như các đối tác.
- Anh biết, anh thích nhìn một Nguyễn An Ninh luôn tự tin như vậy.
Em luôn tràn đầy nhiệt huyết trong công việc, giờ thì chẳng ai coi
thường em được nữa rồi thưa bà phó tổng giám đốc.
- Đừng ghẹo em. Em có được ngày hôm nay cũng nhờ tổng giám đốc đã
giúp em từ những ngày đầu em đặt chân tới Nhật. Không có ông cứu em
ra khỏi hộp đêm, không có ông cưu mang em, dạy em từng kiến thức
kinh doanh thì chắc giờ đây em đã chết ở một xó xỉnh nào đó
rồi.
Cậu thương cảm nhìn An Ninh, một cô gái trẻ tuổi nhưng đã phải chịu
bao nhiêu sóng gió của cuộc đời giống như một bông hoa rớt xuống
một dòng thác đang chảy xiết. Cậu nhớ lại những ngày đầu gặp An
Ninh, lúc đó cô còn là một hầu gái cứng nhắc, chỉ biết tuân thủ quy
tắc, đến ngay cả nụ cười cũng nằm trong khuôn khổ. Nhưng giờ, sau
bao nhiêu chuyện xảy ra, người con gái ấy vẫn luôn nở nụ cười, đôi
mắt vẫn luôn sáng ngời như trăng ngày rằm. Cậu chợt thấy mình thật
nhỏ bé.
- Anh nhìn gì em vậy? Có gì dính trên mặt em sao?
- Không. An Ninh à... anh... hỏi em câu này được không?
- Ừ, anh hỏi đi.
- Nếu như... anh tỏ tình với em... thì em có chấp nhận anh
không?
An Ninh ngỡ ngàng trước câu hỏi của Thiên Thành... Cô biết tình cảm
của cậu dành cho mình nhưng cô không dám nhận, không thể nhận
nó.
- Điều đó là không thể. Anh biết mà.
- Em lo chuyện mẹ anh sao?
- ...
- Anh sẽ bảo vệ em, sẽ không để mẹ anh động đến một sợi tóc của
em.
- Đừng vì em mà chống đối lại mẹ anh, đừng vì một người như em mà
phá hỏng tình mẫu tử. Anh là thiếu gia nhà họ Lưu, còn em chỉ là
một cô gái bình thường, sẽ không có chuyện chúng ta đến được với
nhau. Một Thiên Bảo là quá đủ với em rồi.
- Anh không như Thiên Bảo, anh không mang trong mình dòng máu Lưu
gia, anh sẽ không nhận quyền thừa kế, bà không thể cấm được anh
đâu.
- Thiên Thành, anh đừng như thế, đừng đi vào vết xe đổ nữa.
Thiên Thành nhìn được sự tuyệt vọng trong mắt An Ninh, nỗi đau ấy
quá lớn... Cậu hiểu, cậu biết sự tàn ác của mẹ. Chính vì vậy, cậu
đã phải chờ cho đến khi cậu đủ lớn, tự kiếm ra tiền và có tiếng nói
trong xã hội. Cậu phải chuẩn bị đủ tất cả để có thể lo cho bản thân
và đủ sức lực để bảo vệ An Ninh. Nhưng, cái bóng của Thiên Bảo còn
quá lớn, nó vẫn còn in quá đậm trong lòng An Ninh khiến cô không
thể mở lòng ra với một người đàn ông nào khác.
- Em vẫn còn tình cảm với Thiên Bảo đúng không? – Cậu hỏi An Ninh
bằng giọng buồn bã.
- Nếu em nói là không còn thì khác nào em dối lòng mình. Nhưng giờ
nó không còn quan trọng với em như trước nữa. Mỗi lần nhìn thấy một
đứa bé được mẹ ẵm đi dạo trên phố, em không thể không nhìn theo
chúng, rồi lại nhớ đến Thiên Bảo. Nhớ đến cậu ấy như một phần của
ký ức. Đó là người đầu tiên em yêu, cũng là cha của đứa con của em,
em làm sao có thể quên cậu ấy dễ dàng.
- Vậy... anh... không có cơ hội.
- Đừng nói là anh không có cơ hội, mà là em không có cơ hội, không
thể có cơ hội và không xứng đáng đón nhận cơ hội ấy. Anh quá tốt
với em, từ khi em còn ở Lưu gia cho đến khi em bị đuổi khỏi đó. Mỗi
lúc em cần, khi mở mắt ra, người đầu tiên em nhìn thấy là anh. Khi
em không còn ai, cũng như khi em không còn nơi nào để đi, anh luôn
đứng đằng sau em, cho em một bờ vai, một chỗ dựa vững chắc. Trong
trái tim em, vẫn còn một Thiên Bảo nguyên vẹn nhưng cũng không thể
phủ nhận vị trí quan trọng của anh trong cuộc sống của em. Nhưng,
chúng ta chỉ nên dừng lại ở đây nếu như không muốn ai bị tổn
thương.
Cậu hiểu những gì An Ninh nghĩ, cô không muốn cậu quá hy vọng, cũng
không muốn biến cậu thành một con người khác. Cô nghĩ cho cậu, còn
cậu thì dường như chỉ nghĩ cho bản thân chứ không nghĩ cho cô và
cho mọi người xung quanh. Cậu thôi không nhắc đến vấn đề đó nữa,
yên lặng nhấm nháp tách café của mình. Hai người không ai nói với
ai câu nào cho đến khi mặt trời khuất sau ngọn đồi phía xa.
Chương 15: Thay đổi.
An Ninh mở tung rèm để ánh nắng rọi vào căn phòng sang trọng. Đây
là một khách sạn tầm cỡ tổng giám đốc chuẩn bị cho cô trong kỳ
nghỉ. Hít một hơi thật dài sau một chuỗi những tháng ngày cắm đầu
vào công việc và những bản hợp đồng. Một hơi thở dài, sâu và cực kỳ
thoải mái. Căn phòng nằm ở khu riêng biệt của khách sạn, một nơi
yên tĩnh với phong cảnh đẹp đầy hương hoa cỏ và ánh nắng thì tràn
ngập. Từ giờ phút này, mọi công việc sẽ được gạt qua một bên, với
số tiền tiết kiệm được trong nửa năm qua cô đã nghĩ ra cả đống công
việc để có thể làm. Đầu tiên là kiếm cho mình vài bộ cánh tươm tất,
cô đã chán ngấy với mấy bộ đồ công sở cứng nhắc. Dạo qua mấy cửa
hàng thời trang, cô biết mình đã quá lỗi thời, thời gian qua, công
việc đã chiếm hết thì giờ của cô, cô đã quá ngược đãi bản thân để
giờ đây nó trở thành như vậy.
- Kính chào quý khách. – Cô nhân viên tiệm làm tóc niềm nở khi thấy
An Ninh bước vào.
An Ninh ngồi vào ghế, họ thả tóc cô ra sau khi quàng một chiếc khăn
qua người cô. Nó thật thẳng và dài, cô không nghĩ rằng nó lại dài
như thế.
- Quý khách muốn cắt kiểu gì ạ?
- Cắt ngắn có được không? – An Ninh dè chừng hỏi người thợ cắt
tóc.
- Tóc chị dài và thẳng như vậy cắt đi thì rất phí đấy.
- Tôi muốn thay đổi một chút, tôi không muốn mình trông như một bà
lão trước mắt nhân viên của mình.
- Chị có khuôn mặt đẹp, hơn nữa, đôi mắt rất có hồn. Tóc ngắn sẽ
rất hợp với chị, nhưng nhiều cô gái đã thấy tiếc sau khi cắt đi mái
tóc dài của mình.
An Ninh cười tươi một cái rồi quay qua nói với người thợ:
- Tôi cũng sẽ tiếc lắm, nhưng mà tôi muốn đổi mới một chút, vậy
nên... chị cứ cắt đi.
Cô nhân viên nhún vai một cái rồi quay qua cột đuôi tóc An Ninh
lại. Tiếng lưỡi kéo sắc bén lướt qua sau gáy, cô có thể cảm nhận
được tóc mình giờ ngắn đến đâu mà chưa cần nhìn vào gương. Chỉ mười
lăm phút sau, một An Ninh hoàn toàn mới hiện ra trước gương, trước
mặt cô giờ là một An Ninh hai mươi hai tuổi trẻ trung, năng động
nhưng vẫn không kém phần lịch thiệp. Mái tóc được cắt ngắn chấm vai
rồi làm xoăn hơi gợn sóng khá lạ. An Ninh tỏ ra rất ưng ý với mái
tóc của mình, cô không thuộc tuýp người biết cách chăm chút cho tóc
nên một mái tóc ngắn đơn giản sẽ giúp cô dễ chăm sóc hơn.
- Kiểu tóc này rất hợp với chị, mắt chị đẹp như vậy, chỉ cần thoa
một chút phấn và son, trông chị sẽ rất đẹp.
An Ninh cảm ơn lời khen của cô nhân viên trước khi bước ra khỏi
tiệm. Hương café thoảng qua cánh mũi khiến An Ninh ngây ngất, cô
ngó qua quán café bên cạnh và mua ngay cho mình một cốc. Vừa đi
đường vừa nhâm nhi ly café nóng hổi trên tay, không khí se lạnh và
hơi ẩm ướt của những ngày mưa thật khác lạ. Cô chợt có cảm giác như
ai đó đang theo dõi mình. An Ninh không quay đầu lại và tiếp tục đi
tiếp... cho tới khi cô chắc chắn rằng có người đang đi phía sau, cô
quay người lại và hất thẳng tách café vào người hắn. Trong vài giây
cô định thần lại và nhận ra đó là Thiên Thành.
- Sao anh lại ở đây?
Thiên Thành sững người khi bị hất nguyên cốc café vào người, cậu
nhìn An Ninh, hơi ngượng và cũng bối rối.
- Anh... anh... chỉ tình cờ thấy em, và định cho em một bất ngờ.
Nhưng có vẻ như bất ngờ này của em lớn hơn bất ngờ của anh
rồi.
- Cho em xin lỗi, em cứ tưởng cướp hay một tên biến thái nào đó...
nên em mới...
Cậu cười phá lên rồi rút trong túi áo ra chiếc khăn tay, cậu nhẹ
nhàng lau đi những vết café bắn trên tay áo cô trước khi lau cho
mình.
- Anh tới đây quay clip quảng bá cho một khách sạn lớn gần đây,
đang đi dạo để thăm dò địa điểm thì thấy em bước ra từ tiệm làm
tóc. Tính gọi em nhưng rồi lại muốn dành cho em bất ngờ nên mới đi
theo em.
An Ninh cười ngượng, cô vuốt nhẹ mái tóc của mình rồi nhìn qua chỗ
khác.
- Để em đền cho anh một bộ đồ khác nhé.
- Thôi khỏi, dù sao giờ anh cũng về khách sạn, về đó thay đồ là
được rồi.
An Ninh nhìn Thiên Thành vẻ ái ngại.
- Em sẽ giặt áo cho anh.
- Thôi không sao đâu, phục vụ phòng sẽ giặt chúng.
- Vậy để tối nay em mời anh ăn tối, coi như lời xin lỗi của
em.
Như sực nhớ ra điều gì đó,Thiên Thành khẽ a lên một tiếng rồi quay
qua nói với An Ninh:
- Tối nay em rảnh đúng không?
- Vâng.
- Vậy thì em có thể đi cùng anh tới một nơi không?
Cậu mỉm cười tinh nghịch. Trong mắt An Ninh, Thiên Thành là người
thay đổi nhiều nhất, khi mới quen nhau, cậu còn là một cậu chủ khó
chịu, luôn một mình và răm rắp nghe theo lời mẹ. Nụ cười của cậu
giờ cũng không còn vẻ xã giao hay dịu dàng mà là nụ cười rạng ngời
đầy sức sống. An Ninh gật đầu nhận lời khi thấy Thiên Thành vui như
vậy.
- Được thôi.
- Vậy anh sẽ đón em vào lúc 7 giờ 30 tối nay nhé, chúng ta sẽ đi
dạo một vòng trước khi đến nơi đó.
An Ninh mỉm cười gật đầu, cô nhìn theo bóng dáng Thiên Thành bước
lên taxi cho đến khi chiếc xe đi khuất.
Tối hôm ấy, cậu đón An Ninh rất đúng giờ. Lúc này trông cậu hoàn
toàn khác so với thường ngày, cậu không còn ăn mặc bụi bặm như một
ông đạo diễn trẻ tuổi suốt ngày ở phim trường và hết mình hy sinh
vì nghệ thuật, Thiên Thành trước mắt cô giờ là một đại thiếu gia
bảnh bao lịch lãm.
- Xin lỗi đã để em đợi lâu, anh không ngờ là đường ở đây lại tắc
như vậy. Anh tính đến sớm một chút đợi em ở sảnh mà giờ lại thành
em đợi anh như vậy.
- Không sao đâu, em cũng vừa mới xong thôi.
- Vậy chúng ta đi nhé.
Trên đường đi, Thiên Thành không ngừng nói về công việc của cậu,
những tình huống khó khăn cũng như mắc cười khi cậu quay phim tại
phim trường. Còn An Ninh, cô chỉ chăm chú nhìn từng cử chỉ của cậu,
cô chưa bao giờ nhìn thấy cậu trong các bữa tiệc. Cậu xuất hiện với
phong thái tự tin, đầy kiêu hãnh, cậu nắm lấy tay An Ninh, đưa cô
đi từng bước một trên tấm thảm đỏ trải dài của khách sạn sang
trọng. Đám phóng viên đã vây đầy ở cửa, nhưng chiếc máy ảnh thi
nhau nháy đèn khiến An Ninh hoa mắt, cô mất phương hướng và không
biết đi về phía nào. Bàn tay Thiên Thành vỗ nhẹ lên tay cô rồi kéo
cô ra khỏi đám đông rắc rối.
- Em đừng lo, đi theo anh là được rồi.
An Ninh mỉm cười rồi kéo váy lên bước tiếp cùng Thiên Thành. Ở đây,
Thiên Thành dường như là một người khác, mặc dù tới trễ nhưng hễ
cậu đi tới đâu đều bắt gặp ánh mắt, nụ cười thân thiện của mọi
người tới đó. Đến lúc này An Ninh mới biết, trong suốt những năm
qua Thiên Thành đã quá thay đổi, cậu đã trở nên nổi tiếng đến vậy.
Cậu đẹp và rạng ngời đến nỗi các cô gái ở đó đều ngoái nhìn cậu và
rồi An Ninh chạm phải ánh mắt mê hồn của cậu, nó khiến cô bối rối,
bủn rủn chân tay. Cậu đưa cho cô một ly rượu, cô nhận lấy rồi nhấp
một ngụm nhỏ, cậu cũng vậy, cậu nhấp một ngụm nhỏ rồi đưa nó lên
nâng ly với một ai đó ở xa. Cậu quay lại kéo An Ninh về phía người
đàn ông đang ôm cây guitar trên sân khấu, người đàn ông trạc ngoại
năm mươi ấy ngạc nhiên khi thấy An Ninh, ông đặt cây guitar xuống
rồi tiến về phía trước bắt tay An Ninh.
- Không ngờ là hoàng tử của chúng ta lại đi cùng một cô gái xinh
đẹp thế này.
An Ninh cười mỉm khi nghe thấy lời khen của ông, ở ông có một sự
khéo léo và lịch thiệp khó tả. Thiên Thành bảo An Ninh đứng nói
chuyện với ông một lát, cậu sẽ kiếm chút đồ gì đó cho cô và tiện
thể chào hỏi vài người bạn.
Người đàn ông trung niên nhấc ly rượu của mình lên chạm vào ly rượu
của cô giúp cho cô không thấy ngại ngùng, ông mời cô ngồi và bắt
đầu câu chuyện của mình.
- Nếu cô thấy ngại khi nói chuyện với tôi thì hãy cho tôi biết nhé,
tôi không muốn một cô gái đẹp phải khó chịu khi ngồi cạnh một ông
già như tôi.
An Ninh ngồi xuống và nhấp môi ly rượu.
- Cô tên An Ninh phải không? Tôi đã nghe Thiên Thành kể nhiều về cô
mà hôm nay mới được gặp mặt. Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Lư
Hữu Tuệ, nhạc sĩ, tôi đã hợp tác với cậu thiếu gia của cô được hai
mùa liên hoan phim rồi. Cứ gọi tôi là Tuệ là được rồi.
Ông bắt đầu nói chuyện với An Ninh một cách thoải mái hơn, ông kể
cho cô nghe về những lần họ hợp tác trong các bộ phim, ông nói cậu
là một người khá kiên trì và biết che giấu cảm xúc.
- Tên đó khác người lắm, hắn không bao giờ bỏ cuộc cả, trong bộ
phim đầu tiên tôi và hắn làm cùng nhau, việc khó nhất là lúc
casting nữ chính. Chúng tôi đã tìm rất lâu, chính bản thân Thiên
Thành lúc đó cũng không biết nên chọn ai là nữ chính. Rồi đến một
ngày cậu ấy nói rằng cậu ấy đã tìm được... mà là tìm được khi đang
xem chương trình nông nghiệp trên truyền hình. Chúng tôi đã phải
lặn lội đi tìm cô gái đó rất vất vả, mất rất nhiều thời gian và
công sức. Kết quả thì... cậu ấy đã giành được giải ngay trong liên
hoan phim đầu tiên của sự nghiệp. Hắn là kẻ tôi rất nể.
An Ninh chăm chú ngồi nghe ông Tuệ kể chuyện, nó giống như một phần
mới mẻ về cậu mà cô không biết. Cậu luôn giấu chuyện của mình, luôn
tự tìm cách giải quyết chứ không nhờ ai, cậu quan tâm đến người
khác nhưng không để người khác bận tâm về những chuyện xảy ra xung
quanh cậu. Đó cũng là lý do vì sao cô không bao giờ biết về cuộc
sống của cậu. Ly rượu trên tay cô dần cạn, cũng là lúc mọi thứ xung
quanh cô hơi chao đảo, cô không ngờ ly rượu này lại có thể khiến
mình say nhanh đến vậy.
Cậu đang đứng trước mặt cô, huơ huơ tay về phía cô.
- Em say rồi sao? Anh có mang loại bánh em thích ăn, có muốn ra
ngoài kia và ăn một chút không?
An Ninh vẫn còn đủ tỉnh táo để biết chuyện gì đang xảy ra, mặt cô
nóng bừng và đỏ dần lên, không khí càng trở nên nóng nực và càng
lúc càng đông người. Cậu cầm tay cô dắt ra phía ngoài, gần bể bơi.
Không khí thoáng đãng, không ồn ào, không nồng mùi rượu khiến An
Ninh dễ thở hơn. Cậu khoác áo của cậu lên vai cô rồi đưa cho cô một
chiếc dĩa. Cảm giác vui vẻ dâng lên trong lòng, chưa bao giờ cô cảm
thấy thoải mái như thế. Cô ngồi xuống ăn ngon lành miếng bánh trước
ánh nhìn trìu mến của Thiên Thành.
- Ngon không?
- Ngon lắm.
- Em có muốn uống gì không? Anh lấy cho em một ly nước mát
nhé.
- Em ổn mà, không sao đâu.
Cậu xốc chiếc áo khép kín nó lại để gió không khiến An Ninh thấy
lạnh, ngồi lặng lẽ bên cạnh nhìn cô ăn bánh, thỉnh thoảng lại mỉm
cười một cách ngô nghê.
- Sao anh cứ nhìn em vậy? Mặt em dính gì sao?
- Không, chỉ là anh chưa bao giờ thấy em ăn ngon miệng như vậy,
dường như em đang rất vui.
- Ừ, em đang rất vui, có thể là do rượu nhưng thật tốt khi nó khiến
em vui như vậy.
- Có muốn một ly nữa không?
- Không, em sẽ say nếu uống một ly nữa... mặc dù nó rất ngon.
Cậu xoa đầu An Ninh, tiếng nhạc của điệu valse văng vẳng từ căn
phòng dự tiệc, không khí dần trở nên lãng mạn hơn. An Ninh ngân nga
theo điệu nhạc, đôi tay cô đu đưa theo tiếng nhạc rồi cô kéo cậu
lên cùng nhảy... Mọi thứ như đang chao bổng trên mây, cô loạng
choạng đến suýt ngã... nhưng rồi cảm giác lâng lâng bay bổng của
đôi chân khiến cô ngạc nhiên, cô phát hiện ra chân mình không chạm
đất, cậu đang bế cô lên, cùng đu đưa theo điệu nhảy. Cô cười lớn,
tiếng cười vang lên giòn tan. Cô ôm lấy cậu, cái ôm mà cô đã không
làm suốt hơn hai năm qua. Ngay lúc này đây, cô cần một người đàn
ông có thể nương tựa, cần một người vuốt ve và ôm cô thật chặt. Có
lẽ cô đã quá say để biết mình đang làm gì, nhưng cô không sợ gì cả,
cô vẫn ôm người đang ôm cô, ôm trong hơi men và niềm vui mà men
rượu mang lại cho cô...
An Ninh tỉnh giấc và thấy mình đang nằm trong một căn phòng lớn, cô
loạng choạng đứng dậy bước ra khỏi giường. Rượu làm đầu cô đau như
búa bổ, cô với lấy chiếc áo khoác lên người rồi mở cửa bước ra
phòng khách. Thiên Thành vẫn đang ngủ ngon lành trên ghế sofa, cái
dáng ngủ vẫn còn khó khăn nhưng cũng đã ngon giấc hơn trước. An
Ninh đứng dựa người vào cửa ngắm cậu, nếu năm xưa Thiên Bảo cũng
như cậu thì tốt biết mấy, cậu luôn biết lo lắng cho người khác,
không bao giờ đi quá giới hạn và luôn khiến cho người khác có cảm
giác an toàn. Chiếc áo cô đang mặc nồng nặc mùi rượu, cô hầu như
không còn nhớ gì về những chuyện xảy ra tối hôm qua. Mọi thứ mờ ảo,
thoắt ẩn thoắt hiện khiến cô không thể xâu chuỗi nó lại.
Cậu cựa mình tỉnh giấc, ánh mắt cậu bắt gặp cô đang nhìn, cái nhìn
thật trìu mến, cậu khẽ mỉm cười ngồi dậy.
- Em ngủ ngon chứ?
- Ừ...
- Có đau đầu không?
- Một chút.
- Anh đi pha nước cho em tắm nhé.
- Em tự làm được.
- Vậy anh đi chuẩn bị quần áo cho em. Hi vọng đồ của anh không làm
em thấy khó chịu.
- Thiên Thành à, tối hôm qua... em có làm gì quá đáng không?
Cậu mỉm cười lại gần phía An Ninh, cậu đặt tay lên mái tóc cô rồi
vuốt nhẹ chúng.
- Không, em không làm gì cả. Giờ thì ngoan ngoãn đi tắm nào.
An Ninh cười tươi rồi nghe lời bước vào phòng tắm. Đến lúc này nụ
cười trên môi cậu mới vụt tắt. Những gì An Ninh nói tối qua như hằn
sâu vào tâm trí cậu.
...
Cậu cõng cô trên lưng khi biết cô đã quá say để kiểm soát được bước
chân của mình, hơi thở cô đều đều như một bản nhạc nhẹ nhàng bên
tai, hơi men bao phủ khiến cậu bước chậm hơn.
- Thiên Bảo...
Cậu khựng lại khi nghe cô gọi tên Thiên Bảo, nỗi nhớ chất chứa
trong tim cô là đây sao? Nó khiến cô không thể nói khi tỉnh, mượn
rượu để bật ra những gì giấu kín trong lòng.
- Thiên Bảo... Anh là một kẻ tồi tệ, cực kỳ tồi tệ!
Thiên Thành bật cười chua chát khi nghe thấy An Ninh chửi rủa Thiên
Bảo. Cậu xốc cô lên, cô ôm chặt lấy cổ cậu, gò má ửng hồng ấm nóng
chạm vào má cậu, dòng nước mắt từ khóe mắt cô đang chảy, nó đang
chảy trên má cậu – dòng nước mắt của An Ninh.
- Tại sao tôi lại yêu một kẻ tồi tệ như anh... đáng lẽ ra tôi phải
quên anh đi, phải hận anh mới đúng... Nhưng sao khi nhìn thấy
anh... tôi không thể làm điều đó...
Cậu bước chầm chậm trên con đường dài vắng người, không khí dần
trầm xuống khi An Ninh đã chìm vào giấc ngủ, cô ngủ ngon lành trên
lưng cậu. An Ninh mãi mãi sẽ không thuộc về cậu thật sao? Cái bóng
của Thiên Bảo quá lớn, nó bám chặt, đeo đẳng trong tim An Ninh như
một liều thuốc độc. Ngậm ngùi nhìn mọi thứ trôi qua, từng dòng xe
lao vun vút, từng chiếc lá rơi nhẹ theo chiều gió quay mòng mòng
trên đường. Lòng cậu rơi vào mê cung không lối thoát, không biết đi
đâu, về đâu, khi tình yêu cậu dành cho cô ngày càng lớn.
...
Cậu mở cửa phòng bước vào khi nhìn thấy An Ninh đang đứng pha trà
cạnh chiếc bàn gần chiếc gương lớn. Cô đang mặc chiếc áo sơ mi của
cậu, nó quá dài và rộng so với thân hình bé nhỏ của cô, để lộ ra
đôi chân trần trắng muốt, mái tóc ngắn ngang vai vẫn còn hơi
ướt.
- Em lau khô tóc đi không cảm lạnh đó. – Cậu vừa nói vừa trùm lên
đầu cô một chiếc khăn bông to – Anh đã nhờ phục vụ giặt ủi bộ đồ
của em, chắc khoảng bốn mươi lăm phút nữa là họ sẽ mang tới
phòng.
An Ninh mỉm cười rồi đưa cho cậu một tách trà nóng, sau bao năm kỹ
thuật pha trà của An Ninh vẫn không ai sánh được. Cậu nhâm nhi tách
trà trên tay còn An Ninh đang ngồi nhìn ra cửa sổ.
- Em đang nghĩ gì vậy, An Ninh?
- Em đang nghĩ tới cha em... không biết giờ ông sống ở đâu và sống
có tốt không? Có được ngủ ngon giấc không? Có được mặc ấm
không?
- Đã lâu lắm rồi nhỉ? Từ khi tới Nhật em chưa gặp gia đình mình
phải không?
- Em tìm họ đã lâu nhưng không thấy, càng tìm càng không thấy. Giờ
đây em chỉ mong họ ở một nơi nào đó được an toàn, được sống vui vẻ
là em đã vui lắm rồi.
Cậu vỗ nhẹ lên vai cô như một lời an ủi. An Ninh không khóc, cô chỉ
ngồi lặng nhìn ra phía cửa sổ, nơi những hạt mưa đang hắt nhẹ lên
khung cửa kính. An Ninh giờ đã mạnh mẽ hơn trước, trái tim cũng
chai sạn theo năm tháng. Nhiều lúc cậu không thích sự mạnh mẽ của
cô, cô không còn khóc lóc tựa vào vai cậu như trước, cuộc sống giờ
đây còn quá nhiều thứ khiến cô phải lo lắng bắt buộc An Ninh phải
thay đổi bản thân để có thể thích nghi với cuộc sống.
Cộc... Cộc... Cộc...
Tiếng gõ cửa khiến An Ninh và Thiên Thành giật mình.
- Ai vậy?
- Mẹ đây, mở cửa cho mẹ.
Giọng bà Lưu khiến cả hai hoảng hốt, An Ninh đặt tách trà xuống
bàn, cô vội bước vào gian trong và đóng cửa lại, cô không quên ra
hiệu cho Thiên Thành im lặng, cô không muốn bà Lưu biết mình ở
đây.
Bà Lưu bước vào trước sự ngạc nhiên của Thiên Thành.
- Mẹ, sao mẹ lại ở đây?
Bà Lưu lướt mắt qua căn phòng một lượt rồi dừng lại ở chiếc cốc
đang đặt trên bàn, chiếc cốc vẫn còn ấm và được đặt cạnh chiếc cốc
của cậu.
- Có ai ở đây sao?
- Không, con ở một mình.
- Vậy sao?- Bà nhìn cậu với ánh mắt hoài nghi.
Bà ngồi xuống ghế rồi đặt tờ báo lên mặt bàn.
- Con tự đọc đi.
Cậu nhìn lên mặt báo và thấy hình của cậu đang cõng An Ninh trên
trang nhất của tờ báo.
- Cô gái đó là ai? Hình như con chưa từng giới thiệu với mẹ về cô
ấy.
- Con và cô ấy chưa có gì đáng để giới thiệu cả.
- Vậy sao? Vậy thì mẹ đợi đến ngày con giới thiệu cô ấy với mẹ
nhé.
Bà vừa nói vừa bước ra khỏi cửa, nhưng không quên quay lại cảnh
cáo:
- Mẹ không biết cô gái đó là ai nhưng chắc chắn đó không phải là
một cô gái tốt, một cô gái tốt sẽ không qua đêm cùng một chàng trai
như vậy. Nhất là khi có người lớn tới lại không ra chào hỏi. – Bà
vừa nói vừa nhìn xoáy vào chiếc cốc đặt trên mặt bàn.
- Mẹ đừng nói như vậy, mọi thứ không như mẹ nghĩ đâu, hơn nữa con
đã đủ tuổi để làm những gì con thích, con nghĩ mẹ không nên can
thiệp quá sâu vào việc của con.
Thiên Thành cũng phát hiện ra bà Lưu đang chú ý đến vật gì. Và cậu
cũng biết bà đang rất giận vì những lời cậu vừa nói. Bà chưa bao
giờ nặng lời với cậu, cũng chưa bao giờ đánh cậu, cậu tôn trọng
điều đó nhưng không thể vì thế mà cậu cho phép bà có thể tùy tiện
nói về người con gái cậu yêu.
Bà Lưu mở cửa phòng bước ra cũng là lúc người phục vụ phòng đem đồ
của An Ninh tới. Bà cười nhạt rồi bước đi thẳng. Mọi chuyện lại
càng thêm rối hơn, cậu nhận lấy bộ đồ từ tay người phục vụ rồi đóng
cửa phòng. Mở cửa phòng ngủ, An Ninh đang ngồi dưới sàn nhà, tựa
lưng vào tường nhìn về phía tấm kính lớn. Hình ảnh cô trong chiếc
áo sơ mi trắng hiện lên nhạt nhòa qua lớp kính đầy mưa, đôi mắt vẫn
toát lên vẻ hoảng loạn. Sau bao nhiêu năm, cô vẫn không thể quên
được những gì mà bà Lưu gây ra cho mình, giết chết tình yêu của cô,
giết chết đứa con của cô, giết chết cuộc đời cô.
Cậu lại gần, khoác tấm chăn lên vai cô, cậu siết chặt bàn tay đang
run kia, cậu biết cô vẫn sợ, cô vẫn hoảng loạn.
- Phu nhân đi chưa?
- Ừ, đi rồi. Em... không sao chứ?
- Mỗi lần em nghĩ tới việc có ngày nào đó em phải đối mặt với phu
nhân em lại thấy sợ, sợ ánh mắt bà nhìn em, sợ cái cách đối xử quá
tuyệt tình của bà.
- Có anh ở đây rồi, không sao đâu, anh sẽ không để mẹ động đến
em.
- Em không muốn vì em mà anh phải đối đầu với mẹ.
Cậu ôm chặt An Ninh vào lòng, đây là lần đầu tiên cậu chủ động ôm
lấy cô, cậu không muốn cô cố gồng mình lên để tỏ ra mạnh mẽ. Cậu
muốn đôi vai của cô được thoải mái, muốn nó dựa vào cậu.
- Anh xin em, An Ninh... Anh xin em hãy để anh được bảo vệ em, hãy
để anh đem lại hạnh phúc cho em... đừng cố căng thẳng, đừng cố tỏ
ra mạnh mẽ. Anh biết em cần một bờ vai, xin em An Ninh, xin em...
hãy để anh chăm sóc em.
An Ninh khóc òa, khóc òa với sự sợ hãi cũng như những cảm xúc khác
nhau đang dâng trào trong lòng. Cô đã kìm nén chúng quá lâu, quá
lâu đến nỗi cô cũng chẳng nhớ nổi chúng chất chứa trong lòng từ khi
nào. Thay đổi vẻ bề ngoài và thói quen sống dường như là vô ích
trong khi cô vẫn mãi mãi là An Ninh của ngày xưa.
Hơi ấm bắt đầu lan tỏa, báo hiệu một sự thay đổi, ngoài kia mưa vẫn
rơi, rơi để trôi đi nước mắt đang rơi và nỗi buồn sẽ qua hay rơi để
báo hiệu cho một cơn bão đang đến? Liệu mọi thứ rồi sẽ trôi vào dĩ
vãng để đón chào một cuộc sống mới êm ả hay... mọi thứ mới chỉ là
khởi đầu cho chuỗi ngày đau khổ và tổn thương?
Chương 16: Anh lại nhìn thấy em rồi, An Ninh!
Hạ Du múc cháo ra một tô lớn rồi mang vào phòng cho Thiên Bảo, cậu
đang nằm trên ghế như một kẻ mất hồn.
- Dậy ăn cháo nào Thiên Bảo.
Cậu ngước nhìn Hạ Du, cô gái có đôi mắt to, má lúm đồng tiền và mái
tóc dài.
- Sao cô lại tới đây? Để mọi chuyện cho cô giúp việc lo là được
rồi.
Hạ Du múc một thìa cháo nhỏ, thổi cho nguội rồi đưa cho Thiên
Bảo.
- Cô giúp việc xin nghỉ phép vài ngày, em chỉ mang cháo cho anh,
lát nữa em về.
Cậu nhận thìa cháo từ tay Hạ Du rồi đưa vào miệng, vị đắng của
thuốc vẫn còn đọng lại khiến cho thìa cháo không mấy dễ ăn... nó
làm cậu hơi cau mày.
- Sao vậy? Khó ăn lắm à? – Hạ Du nhìn Thiên Bảo vẻ ái ngại.
- Không, tại tôi không muốn ăn thôi. – Cậu cười trừ.
- Vậy thì anh ăn thêm một thìa nữa đi. – Hạ Du thổi tiếp một thìa
cháo rồi đưa cho Thiên Bảo.
Cậu lắc đầu rồi nằm xuống ghế, Hạ Du biết vậy nên mang bát cháo
xuống bếp dọn dẹp. Xong xuôi đâu đấy cô đặt thuốc và nước trên
bàn.
- Thuốc em để đây, lát nữa anh uống đi nhé. Quần áo em đã giặt rồi,
cứ nghỉ ngơi đi, em đi siêu thị mua vài thứ rồi sẽ về phơi. Anh
không cần phải làm đâu. – Hạ Du đặt chiếc khăn lạnh lên trán Thiên
Bảo.
Hạ Du là người mà bà Lưu chỉ định kết hôn với Thiên Bảo. Họ gặp
nhau một ngày sau khi cậu chia tay An Ninh. Lúc đó, mọi thứ đối với
cậu đều trở nên vô nghĩa, cậu gật đầu cho mọi thứ trôi qua, phó
thác nửa phần đời còn lại của cậu cho số phận. Và ông trời đã đem
Hạ Du tới bên cậu. Hạ Du là một cô gái xinh đẹp, tốt bụng và hiền
dịu, cô không bao giờ hỏi cậu về quá khứ chỉ lẳng lặng chăm sóc
cậu, hỏi han cậu. Nhiều lúc cậu nghĩ: “Cứ cưới Nguyễn Hạ Du cho bà
Lưu vui lòng”, có như vậy cậu và An Ninh mới được sống yên ổn.
Nhưng... cậu không thể làm vậy, vì Hạ Du quá tốt, cô đến bên cậu
không một đòi hỏi, không một lời oán thán. Cậu lạnh nhạt, tránh mặt
cũng như ăn nói cộc cằn với Hạ Du... nhưng ngược lại, cô chỉ lặng
yên lúc cậu lạnh nhạt, cô không gặp cậu lúc cậu có ý tránh mặt cô
và mỉm cười lúc cậu ăn nói cộc cằn. Ở cô, không có điểm gì khiến
cậu có thể tệ bạc, cô giống như một An Ninh thứ hai đang lặng lẽ
bên cậu, chăm sóc cho cậu.
Trong phút chốc, cậu đã quên đi tình yêu của cậu với An Ninh mà mải
mê ngắm nhìn Hạ Du đang lui cui sau bếp. Cậu biết Hạ Du yêu cậu, cô
là tiểu thư của một gia đình danh giá, bất chấp lời trách móc của
cha mẹ và sự áy náy của bà Lưu mà ngày nào cũng tới chăm sóc cho
cậu. Cậu chợt nghĩ: “Sao mình không thử yêu cô ấy?”. Có lẽ như vậy
cậu sẽ cảm thấy tốt hơn.
Vài ngày sau đó, Thiên Bảo cũng đỡ bệnh, cậu đề nghị cùng Hạ Du đi
nghỉ ở một nơi nào đó. Âu đó cũng là sự đền đáp xứng đáng cho những
gì cô đã dành cho cậu.
Không khí ngoại ô luôn luôn thích hợp để dưỡng bệnh, Thiên Bảo đặt
hai phòng cạnh nhau tại một khách sạn hạng sang. Họ cùng nhau vui
chơi, mua sắm, ngắm biển và ăn uống. Thiên Bảo tạm thời gạt An Ninh
sang một bên, cậu không muốn nợ ai quá nhiều.
- Cô đói chưa? – Cậu nhẹ nhàng hỏi Hạ Du.
- Ưm, một chút. – Hạ Du nở nụ cười rạng ngời như nắng mùa
xuân.
- Chúng ta ăn chút gì nhé, hôm qua tôi có hỏi một anh lễ tân, ảnh
nói gần đây có một quán hải sản khá ngon và nổi tiếng.
Hạ Du gật đầu rồi cùng Thiên Bảo đi tới quán ăn.
Trong quán ăn, An Ninh đang nhìn Thiên Thành một cách chăm chú, cậu
đang gỡ tôm hùm và đặt vào bát của An Ninh. Đây là một nhà hàng hải
sản khá nổi tiếng, được bài trí theo phong cách thân thiện môi
trường mang đầy không khí biển với nền tường được sơn màu xanh lam
nhạt, đèn chùm được trang trí bằng vỏ ốc lớn và cả nhà hàng mang
hương vị gió biển.
Thiên Thành đi rửa tay, để An Ninh ngồi đó một mình với cả núi đồ
ăn cậu gắp cho. An Ninh đảo mắt nhìn quanh và cô như bị hút vào cô
gái đang ngồi đối diện mình ở bàn trước mặt. Một cô gái với mái tóc
dài, đôi mắt to tròn và hai lúm đồng tiền duyên dáng. Thật là một
ngọc nữ! Ở cô ấy toát ra vẻ giàu sang, quý phái, vẻ điềm đạm dịu
dàng của một tiểu thư nhà giàu hiểu biết và thanh tao. An Ninh chợt
nghĩ: “Người đàn ông đang ngồi đối diện cô kia chắc hẳn là một
người rất rất may mắn”, anh ta ngồi quay lưng về phía cô nên cô
không thể nhìn thấy mặt, hơn nữa chiếc ghế salon cũng che hết tầm
nhìn. Cô vội mỉm cười rồi quay trở về bữa ăn của mình khi bắt gặp
ánh mắt của Thiên Thành.
- Em đang nhìn gì vậy?
- Không, chỉ là cô gái đằng đó quá xinh đẹp.
- Vậy sao? – Thiên Thành trả lời bâng quơ, cậu không quay đầu lại
nhìn, cậu không muốn nhìn ai khác ngoài An Ninh trong buổi tối của
hai người.
Rồi bỗng nhiên...
Choang...
Chiếc ly vỡ tan tành trên sàn, rượu vang từ chiếc ly giờ đã nhuốm
đỏ một bên áo An Ninh...
- Xin lỗi quý khách, vô cùng xin lỗi quý khách... – Người nhân viên
hốt hoảng.
Chưa đầy hai giây sau toàn bộ nhân viên quản lý của nhà hàng đã có
mặt để xử lý, họ hứa sẽ mua đền An Ninh một bộ đồ khác và sẽ bù cho
hai người một bàn ăn khác. Trong lúc lộn xộn, cô lại bắt gặp ánh
mắt của cô gái kia, cô đang chăm chú nhìn về phía An Ninh vẻ lo
lắng... và người đàn ông đi cùng cô... cũng quay lại. Trong giây
phút hỗn loạn ấy, ánh mắt của cậu vẫn khiến tim cô loạn nhịp. “Sao
cậu lại ở đây? Cậu đang làm gì bên cạnh cô gái đó?” Dường như Thiên
Thành cũng đã nhìn ra Thiên Bảo ngồi ở ghế đối diện, cậu quắc mắt
nhìn anh, vẻ hằn học hiện rõ trên gương mặt.
An Ninh giật tay áo Thiên Thành, cô ra hiệu cho cậu rằng cô muốn
rời khỏi chỗ này. Cậu biết vậy, khoác áo vest lên vai cô rồi kéo
tay cô đi ra khỏi quán ăn. Để lại Thiên Bảo ngồi đó sững sờ.
Suốt dọc đường Thiên Bảo không nói một lời nào, cậu lái xe bằng một
tay còn một tay tựa lên phía cửa sổ suy nghĩ điều gì đó. Hạ Du nhìn
cậu rồi cũng lặng im, cô không muốn làm phiền lúc cậu suy nghĩ
nhưng không khí càng lúc càng trở lên lạ lùng.
- Cho em xuống đây là được rồi. – Hạ Du bất chợt đề nghị.
Cậu đỗ xe vào sát lề đường, Hạ Du ngồi im trên xe, cô không nói gì,
cũng không có ý định xuống xe. Thiên Bảo vẫn không mảy may để ý đến
thái độ của cô. Hạ Du lấy trong túi ra một tờ giấy, cô viết lên đó
mấy chữ rồi nhét vào tay Thiên Bảo. Rồi cô bước xuống xe và không
quên đóng cánh cửa lại. Thiên Bảo vẫn không nhìn theo Hạ Du, cậu
vội phóng xe đi... được một đoạn dài cậu mới sực nhận ra Hạ Du đã
xuống xe từ lúc nào. Đỗ xe vào lề đường, phát hiện ra tờ giấy trong
tay, cậu mở tờ giấy ra... dòng chữ ngay ngắn được viết trên tờ
giấy: “Khi nào anh suy nghĩ xong gọi cho em nhé”.
Cậu ngả đầu ra ghế, tay đặt lên trán... Cậu đang làm gì vậy? Chỉ vì
một An Ninh mà giờ đây cậu không hiểu mình đang làm gì... An Ninh
chỉ thoáng xuất hiện trước mặt cậu, mà cậu đã như vậy... Sức mạnh
của An Ninh quá lớn, liều thuốc độc ấy tưởng chừng như đã ngưng lại
trong tim cậu nhưng giờ nó khiến cậu biến thành một kẻ tồi
tệ.
Nhấc điện thoại lên gọi cho Hạ Du... cô không nhấc máy. Có lẽ cô
rất giận, cũng đúng, nếu là cậu, cậu cũng sẽ giận như vậy. Ngồi
cạnh một kẻ không để ý đến mình, đi chơi cùng nhau mà như đi cùng
một khúc gỗ... chẳng khác gì tra tấn. Cậu đặt tờ giấy vào trong
ngăn để đồ của xe rồi lại lao vút về phía đường lớn đông đúc.
An Ninh đang ngồi trầm ngâm bên ghế lái phụ, cô cắn chặt lấy ngón
trỏ còn đôi mắt thì cụp xuống. Thiên Thành có thể nhìn thấy ngấn lệ
đang đọng trong đôi mắt trong suốt đẹp mê hồn ấy. Cô không biết
rằng, điểm đẹp nhất trên gương mặt mình là đôi mắt sao? Đôi mắt ấy
không biết đã bao nhiêu lần khiến cậu mất bình tĩnh, biến cậu trở
thành một con người khác, biến cậu từ một kẻ lạnh lùng kiêu ngạo
thành một kẻ si tình. Cậu ra sức giúp cô chữa lành vết thương,
nhưng chỉ cần hình bóng của Thiên Bảo thoáng qua trước mặt, mọi thứ
lại trở lại vị trí ban đầu. Cô và Thiên Bảo giống như ổ khóa và
chìa khóa, một ổ khóa có thể có nhiều chìa nhưng một chìa khóa chỉ
mở được một ổ khóa, nó có bị han gỉ hay gãy hỏng đi chăng nữa...
khi được sửa lại, nó sẽ vẫn chỉ mở được cái ổ khóa đó. Ông trời
thật bất công với cậu!
Bất chợt An Ninh quay về phía cửa sổ rồi hạ tấm kính xuống, ngoài
trời mưa nhẹ lành lạnh. Dòng lệ đọng trên khóe mắt cuối cùng cũng
chảy xuống hòa vào làn mưa mỏng đọng lại trên gương mặt. Gương mặt
cô vẫn sáng bừng lên mặc dù nó đang trầm lặng, đối với Thiên Thành,
lúc nào cô cũng rạng ngời, giống như ánh mặt trời chói lóa. Đôi môi
nhỏ xinh, làn da trắng ngần, mái tóc ngang vai và hàng mi đen dày.
Nếu như có kiếp sau, nhất định cậu sẽ đến trước Thiên Bảo để có
được cô.
- Cho em dừng ở đây là được rồi, khách sạn của em ở phía trước rồi.
– Cô bất giác cất tiếng khiến cậu trở về thực tại.
- Để anh đưa em vào đại sảnh, ngoài trời đang mưa mà em. – Cậu nói
bằng giọng dịu dàng đầy lo lắng.
- Cảm ơn anh, nhưng em muốn đi bộ vào trong.
Cậu thừa hiểu tính ngang ngạnh của cô, nếu cậu không dừng xe, không
biết chừng cô lại mở cửa tự nhảy xuống cũng nên... Vì vậy, cậu đành
chấp nhận để cô đi bộ từ đây. Cậu đỗ xe sát vào lề đường, rồi vội
vàng xuống xe mở cốp đưa cho cô chiếc ô.
- Đừng để bị dính mưa nhé, hãy nghỉ ngơi đi, mai anh sẽ gọi cho
em.
An Ninh nhận chiếc ô từ tay cậu, đó là một chiếc ô lớn trong suốt,
có thể nhìn thấy từng hạt mưa bay nhẹ trên đầu và rơi xuống ô nghe
rào rạo. Chiếc xe của Thiên Thành đã đi khuất tầm nhìn của cô. Lúc
này, cô bước đi theo hướng ngược lại của khách sạn, bỗng nhiên cô
không muốn trở về khách sạn sớm. Cô dừng chân trước cửa một quán
bar nhỏ, tiếng nhạc xập xình từ bên trong vọng ra khiến An Ninh
thấy hơi sợ. Từ trước tới nay, cô chưa bao giờ nghĩ được rằng mình
sẽ tự vào những chốn ăn chơi như vậy. An Ninh là người hòa nhã, nhẹ
nhàng, ưa cái giản dị thanh đạm. Nơi nhảy nhót thác loạn luôn là
chốn hư hỏng trong mắt cô. Nhưng hôm nay cô sẽ bước chân vào đó,
tối nay cô muốn là một cô gái hư hỏng.
Cô bước vào quán bar và chọn cho mình một góc khuất nhỏ yên ắng và
ít người nhất, thường chỉ có các đôi muốn tìm chỗ tối hoặc những
người bàn công chuyện làm ăn mới tìm những chỗ xó xỉnh như
vậy.
- Chị dùng gì ạ? – Anh chàng phục vụ trẻ ân cần hỏi An Ninh.
- Gì cũng được, thứ gì đó ít cồn một chút...
Cậu thanh niên nhanh ý liền đi lấy đồ, một lúc sau cậu quay trở
lại, trên khay là mấy loại nước xanh đỏ trông rất đẹp mắt.
- Đây là cosmopolitan, screwdriver và watermelon martini, ba loại
cocktail này rất hợp với phụ nữ, nó giúp đẹp da và tốt cho sức khỏe
nữa, cũng không có quá nhiều cồn đâu. Chị từ từ dùng đi ạ. – Cậu
trai cười với An Ninh, nụ cười ngây thơ của một cậu nhóc mới đi
làm, mới nếm trải mùi đời.
An Ninh mỉm cười đáp lễ.
Cô đưa ly cocktail đầu tiên lên mũi ngửi rồi nhấp thử, mùi rượu
thoang thoảng, hơi chua và cũng còn vị ngọt đọng trên môi, hương
việt quất nhẹ nhàng.
Hóa ra, ở nơi như thế này lại có những thứ đồ uống ngon đến thế.
Cảm giác lâng lâng vui vẻ, gương mặt của cậu trai lúc nãy lại hiện
ra, dáng vẻ non nớt, còn hơi vụng về đáng yêu, gương mặt đẹp tựa
đêm trăng non, làn da trắng mịn, mắt một mí và đôi môi mỏng hơi
cong cong, trông quen quen như đã gặp ở đâu đó.
Ly thứ hai lại được đưa lên miệng, cô nhấp một ngụm nhỏ rồi làm một
hơi hết cốc thứ hai. Hương vị khác hẳn với ly ban đầu, vị hơi đắng
và cay nồng. Mùi rượu bắt đầu rõ hơn nhưng vẫn rất ngon, nó thấm
dần vào từng giác quan, từng mạch máu khiến cô càng lúc càng trở
nên hưng phấn hơn. Lần này là hình ảnh của Thiên Thành, hình ảnh
lặng lẽ và nhẹ nhàng, tấm lưng và chiếc áo sơ mi trắng làm tôn lên
vẻ đẹp của bờ vai rộng ấm áp. Người con trai cô biết ơn suốt cuộc
đời này, một người tài sắc vẹn toàn và cũng là gã si tình số một.
Cô biết cậu yêu cô, nhưng một người không còn toàn vẹn như cô sao
có thể xứng với cậu, cả đời này cô mắc nợ cậu, có lẽ có dùng cả
kiếp sau để báo đáp cho cậu cũng chưa đủ với những gì cậu đã dành
cho cô.
Đưa ly cocktail thứ ba lên rồi dốc hết vào miệng, cô không nuốt nó
xuống cổ họng mà giữ lại trong miệng, lần này vị của rượu hiện rõ,
nó sộc lên khiến mũi cô cay nóng và hơi đỏ, nước mắt cũng theo đó
mà chảy ra... nuốt xuống cổ họng, mùi của chanh và dưa hấu còn dư
âm trong hơi thở và đầu lưỡi. Và lần này là Thiên Bảo đang đứng
trước mặt cô. Cô giơ tay lên vẫy cậu...
- Xin chào.
Cô biết đó chỉ là ảo giác nhưng sao nó lại thật như vậy? Thật như
cậu đang đứng trước mặt cô với đôi lông mày cau lại. Vẻ hào hoa
lãng tử vốn có và đôi mắt giống như muốn nuốt chửng lấy cô. Hóa ra
cậu đã thoát ra, cậu của ngày xưa vẫn trốn ở một nơi nào đó trong
tim cô và bây giờ thoát ra hiện hữu trước mặt cô lúc này.
- Cậu đã ở đâu vậy cậu hai? Câu đã ở đâu trong suốt thời gian qua
thế?
Cậu không nói gì, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô. Cậu chưa chao giờ
lặng im tư lự như vậy, cậu luôn làm chủ mọi thứ, kìm chặt cô để cô
mãi mãi không thoát ra được tình yêu ngang trái ấy.
- Em đã gặp lại cậu rồi, cậu hai của bây giờ ấy, em đã gặp lại cậu
ấy. Cậu ấy không khác trước nhiều, nhưng chững chạc hơn, rắn rỏi
hơn và trưởng thành hơn.
Cậu hai trước mặt cô đang mỉm cười, nụ cười ngọt ngào nhất mà cô
từng thấy, ngọt ngào như những tháng ngày hai người ở Nhật, khi lần
đầu tiên họ hôn nhau, lần đầu tiên cùng nắm tay nhau đi trên
phố.
- Nhưng... hôm nay em đã nhìn thấy cậu ấy đi cùng một cô gái, một
cô gái đẹp hơn em rất nhiều, hiền dịu hơn em rất nhiều và...
Những ly rượu trên bàn đã cạn, An Ninh bấm chuông gọi phục vụ...
Lại là chàng trai trẻ đó.
- Chị cần dùng thêm gì ạ?
- Cậu có thể mang cho tôi vài ly nữa được không? Giống mấy ly
này.
- Chị hơi say rồi, tôi nghĩ chị không nên uống tiếp. – Cậu trai
nói, vẻ lo lắng hiện lên trên gương mặt xinh xắn non nớt.
- Tôi không sao, chỉ ba ly nữa thôi, nhờ cậu. – An Ninh nói bằng
giọng ngà ngà say.
Chàng trai vâng lời đi lấy rượu cho An Ninh, một lát sau cậu mang
ra ba ly rượu và một ly nước cam.
- Chị hãy uống cốc nước cam này trước khi uống tiếp nhé. – Cậu cúi
chào cô rồi chạy vụt vào ánh đèn xanh đỏ đằng xa.
An Ninh quay lại với cậu chuyện cùng “cậu hai”... nhưng cậu đã đi
mất... đi mất rồi. Không còn ngồi ở đó nữa.
An Ninh gục mặt xuống bàn, cuối cùng thì thứ cô muốn là gì? Cô đang
làm gì ở đây? Cô cần gì ở những ly rượu này? Cô cần gì ở bản thân?
Cô mong muốn mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào?
Khóc một mình không phải là điều tốt nhưng cô đã quen với việc khóc
một mình, quen với việc không có ai an ủi. Lấy trong túi ra một
chiếc hộp nhỏ bọc nhung đen, đó là niềm an ủi An Ninh trong suốt
những năm qua. Chiếc khuyên tai của cô, đó là thứ duy nhất còn sót
lại khi cô rời Lưu gia, chiếc khuyên tai vẫn còn, cô vẫn còn là
người của cậu, có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ đưa nó cho cậu rồi nói
với cậu một lời: “Chúc cậu hạnh phúc nhé, tôi cũng sẽ hạnh
phúc”.
Cô mân mê chiếc khuyên tai trên tay, chiếc khuyên tai màu đen, trên
khuyên tai là biểu tượng lá phong cách điệu rất đẹp.
Rồi bất ngờ... cậu lại hiện ra trước mắt cô, nhưng lần này không
phải là cậu hai của quá khứ mà là cậu hai của hiện tại, cậu hai với
bộ comple đen tuyền sang trọng, mái tóc gọn gàng, làn da hơi sạm
nhưng vẫn đầy vẻ nam tính, hào hoa quyến rũ.
- Cậu lại tới rồi sao?
- Đừng uống nữa.
Lần này cậu lại còn nói chuyện với cô... cô say thật rồi, say thật
nên mới có cảm giác như vậy.
- Cậu chỉ là ảo giác của em... thì hãy để cho em được ngắm nhìn
cậu, đừng nói gì cả... đừng để em nghĩ rằng cậu đang ngồi trước mặt
em, đang ở cạnh em như một người bằng xương bằng thịt.
Mọi ký ức giữa cậu và cô đều giá lạnh như ly rượu này, lạnh đến run
người. An Ninh khẽ cau mày, cô vẫn đang nhìn cậu, thật may khi ảo
giác vẫn còn, cậu vẫn chưa muốn trở về chôn chặt trong tim cô, cậu
vẫn muốn ngồi đây để nghe cô tâm sự. Nụ cười không còn hiện ra ngọt
ngào nữa, ánh mắt xót xa đang hiện hữu sau hàng mi dài.
Lúc này đây trong đầu cô vang lên bản nhạc quen thuộc.
Mỗi hoài niệm chôn giấu ngày một lớn dần lên
Thời gian chẳng thể quay trở lại sao?
Nếu có thể dừng lại ở thời điểm anh ôm lấy em
Vạn vật hiện tại sẽ chẳng có ý nghĩa gì...
Khép đôi mi lại, để Thiên Bảo có thể trở lại trái tim cô và ngủ yên
trong đó, ngủ yên để cô cảm thấy trái tim mình không đau, không cảm
thấy bất lực trước tình yêu chẳng đi đến đâu này.
Ánh nắng soi rọi vào khắp gian phòng, mặc dù nhắm mắt nhưng An Ninh
vẫn có thể cảm nhận được hôm nay là một ngày nắng đẹp trời. Tiếng
chuông điện thoại réo rắt inh ỏi bên tai khiến cô bừng tỉnh. Chỉ có
cô vẫn còn để tiếng chuông cổ như thế ở thời đại này.
Nhưng sự ngạc nhiên với xung quanh khiến cô quên đi tiếng điện
thoại đang réo rắt, cô đang nằm trong một căn phòng xa lạ, xung
quanh chỉ có tiếng chim hót, ánh nắng và hương thơm dịu nhẹ từ căn
phòng bên ngoài.
Cô đẩy cửa bước ra, căn phòng trống trải, tách café vẫn còn nóng
được đặt cạnh miếng bánh mì nướng giòn, An Ninh tròn mắt, không
biết người đưa cô về đây là ai? Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì?
Những người biết được sở thích kỳ quái bánh mì nướng phết nước muối
loãng chỉ có Thiên Thành... Tiếng chuông lại réo lên một lần nữa,
là Thiên Thành...
- Em đang ở đâu vậy? Anh gọi cho em từ sáng tới giờ, hỏi lễ tân họ
nói tối hôm qua em không về phòng... rút cục em đã ở đâu vậy?
- Em... em... em gặp một người quen, em và cô ấy đã uống một chút
nên em đang ở nhà cô ấy.
- Em đang ở đâu? Uống có nhiều lắm không? Anh đi mua ít thuốc và
canh sâm cho em.
- Không sao đâu, em đang ngồi cùng cô ấy... lát nữa em muốn cùng cô
ấy đi mua sắm nên anh không phải đón em đâu.
- Vậy khi nào xong thì gọi điện cho anh nhé, anh sẽ đón em.
- Em biết rồi.
- Đừng uống rượu đấy.
- Em biết rồi mà.
Cô cúp máy, trước mắt cô là khoảng trống vô định. Cầm miếng bánh
lên, cô thấy mẩu giấy bên dưới miếng bánh. Cô ngạc nhiên vì nhận ra
nét chữ đẹp như hoa của Thiên Bảo, trước kia khi còn là hầu gái cho
cậu, cô đã không ít lần nhìn thấy chữ của cậu, dù cậu có viết nhanh
hay chậm thì nét chữ vẫn rõ ràng và đều tăm tắp. “Đừng bao giờ uống
rượu nữa, nó không tốt cho sức khỏe của em đâu”. An Ninh thẫn
thờ... những gì cô nhớ chỉ là hình ảnh mờ ảo của cậu hiện lên...
Thiên Bảo của ngày trước và Thiên Bảo của bây giờ... cô không biết
đâu là thật, đâu là giả, cũng không biết mình đã nói gì, không biết
mình đã phản ứng ra sao? Con người thật của cô, cô sợ cậu biết, cô
sợ cậu phát hiện ra, cô cần phải chôn vùi nó, không muốn ai
biết.
Ăn hết bánh và café, An Ninh đi tắm rồi trả phòng, người phục vụ
nói đã có người thanh toán cho cô và còn nhờ người gọi giùm cô một
chiếc taxi.
Dòng người vẫn vụt qua trên đường, nhưng chẳng có gì đọng lại trong
ký ức cô. Tất cả chỉ như thứ vô hình mặc định phải xuất hiện. Tại
sao cậu lại ở đó? Cô gái đi với cậu, cô ấy đâu? Mọi chuyện càng trở
nên rối bời mông lung hơn.