Chương 18: “Nếu một cô gái muốn đợi anh, cô ấy phải chờ bao
lâu?”
Nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra, hình ảnh của An Ninh vẫn không sao
thoát ra khỏi tâm trí cậu. Rõ ràng cô vẫn còn rất yêu cậu nhưng sao
lại một mực từ chối không chịu quay lại với cậu? Tối hôm qua, mọi
cảm xúc lại trở về điểm xuất phát. Lúc cậu đi lang thang ngoài
đường, đã có lúc cậu muốn từ bỏ, không tiếp tục chờ đợi An Ninh
nữa, cậu sẽ tới bên Hạ Du, một Hạ Du hoàn mỹ như vậy sẽ không đến
với cậu lần thứ hai. Nhưng cái giây phút cậu nhìn thấy chiếc ô
trong suốt và gương mặt của An Ninh đứng trước quán bar, mọi thứ đã
thay đổi. Từ giây phút đó, trong mắt cậu tràn ngập hình bóng của An
Ninh, cậu đã nhớ cô nhiều như thế, mong muốn được gặp cô, được kể
cho cô nghe cậu đã sống như thế nào trong suốt những tháng ngày
không có cô. Muốn hỏi han cô, muốn quan tâm cô. Và cứ thế, cậu như
con thiêu thân đi theo cô. Cậu chọn một ghế ngồi gần cô, nơi mà chỉ
có cậu mới nhìn thấy dáng vẻ cô đơn của cô. Cậu lặng nhìn cô uống
hết từng ly cocktail một. Cho tới khi cô say... cô bắt đầu nói nhảm
một mình như một kẻ điên đang mượn rượu. Đến lúc này, cậu không thể
đứng nhìn, cậu không yên tâm khi nhìn người con gái ấy say mềm ở
chốn đầy cạm bẫy như vậy. Và một lần nữa, cậu đã quên Hạ Du, cậu đã
đến bên An Ninh, ngắm nhìn cô ở khoảng cách gần. Hóa ra đây là An
Ninh lúc say, cô cũng có lúc buông thả và hư hỏng như vậy sao? Và
cô bắt đầu nói...
“Cậu lại tới rồi sao?... Cậu chỉ là ảo giác của em... thì hãy để
cho em được ngắm nhìn cậu, đừng nói gì cả... đừng để em nghĩ rằng
cậu đang ngồi trước mặt em, đang ở cạnh em như một người bằng xương
bằng thịt.”
Tại sao? Tại sao cô lại không muốn gặp một Thiên Bảo bằng xương
bằng thịt? Cô vẫn còn nhớ tới cậu, nước mắt cô vẫn rơi mỗi lần nhắc
đến cậu. Nhưng sao lại không chịu gặp cậu, cô chôn chặt cậu dưới
đáy trái tim mình rồi khi say cô mới để chúng được thả ra. Rồi hình
ảnh giấc ngủ khó khăn của cô, cô luôn ngủ co người như thế, miệng
cắn chặt ngón trỏ. Không biết từ khi nào An Ninh lại luôn có cảm
giác bất an như vậy? Nhìn cô, cậu lại càng không thể tha thứ cho
bản thân mình. Nằm ôm trọn cô trong vòng tay, thân hình nhỏ bé gầy
gò của cô càng khiến trái tim cậu nhói đau. Bất giác cô ôm lấy cánh
tay rắn chắc của cậu, đáp lại cái ôm của cậu, cảm giác lành lạnh
dần chảy dài trên mu bàn tay cậu. Cậu biết cô đang khóc, nhưng cậu
có thể làm gì cho cô, cậu không thể làm gì để cô không khóc, cậu
chỉ biết ôm cô một cách lặng lẽ như vậy. “Hãy để anh ôm em một lát
nhé, chỉ một lát thôi”.
Tiếng chuông điện thoại kéo Thiên Bảo về với thực tại, là điện
thoại của bà Lưu, bà muốn cậu cùng Hạ Du trở về nhà vào cuối tuần
này. Chợt nhớ ra Hạ Du, cậu nhấc điện thoại lên... tiếng chuông vô
vị bắt đầu đổ dồn dập.
- Alô. – Giọng nói nhỏ nhẹ của Hạ Du vang lên ở đầu dây bên
kia.
- Tối hôm qua em ngủ ngon chứ?
- Ưm, vâng.
- Chúng ta... nói chuyện một lát được không?
- Anh đã suy nghĩ xong chuyện của mình chưa?
- Rồi, anh đã thấy mẩu giấy em để lại, thành thật xin lỗi em.
- Không sao, vậy nửa tiếng nữa đợi em ở đại sảnh của khách sạn
nhé.
- Được rồi, anh sẽ đợi.
Cúp máy xuống, lòng cậu lại rối như tơ vò. “Thiên Bảo ơi là Thiên
Bảo, lần này mày chết thật rồi. Mày phải nói gì với Hạ Du đây?” Cậu
không muốn tiếp tục nghĩ nữa, muốn để cho những dòng nước mát lạnh
giúp đầu óc cậu tỉnh táo hơn...
Cậu ngồi đợi Hạ Du ở quán café của khách sạn, cậu vẫn chưa biết
mình nên nói gì với Hạ Du, giải thích thế nào về thái độ của cậu
tối hôm ấy.
- Anh lại đang nghĩ gì vậy? – Hạ Du ngồi xuống trước mặt Thiên
Bảo.
- Không, không có gì cả. – Thiên Bảo cười trừ.
- Anh có chuyện gì muốn nói với em sao? – Hạ Du trên môi vẫn nở nụ
cười hiền dịu.
- Anh chỉ muốn xin lỗi em về chuyện tối hôm đó. Anh mải suy nghĩ
quá nên không để ý đến mọi thứ xung quanh.
- Không sao, con người ai mà chẳng có lúc suy nghĩ như vậy.
- Hơn nữa... hôm nay anh muốn nói với em một việc. – Ánh mắt cậu
dần trở nên nghiêm trọng.
- Có chuyện gì vậy? Trông sắc mặt anh có vẻ nghiêm trọng.
- Đó là chuyện quá khứ của anh.
Hạ Du cười nhẹ, cô ngồi yên lặng nghe cậu nói.
- Trước khi gặp em, anh đã yêu một cô gái.
- Và...
- Và giờ anh vẫn còn rất yêu cô ấy.
- Em biết.
Thiên Bảo ngạc nhiên khi thấy vẻ bình thản của Hạ Du.
- Sao em lại biết?
- Chỉ là anh không biết thôi, mọi thứ đều được viết hết trên mặt
anh đó.
Thiên Bảo thẫn người ra một lúc, cậu cần lấy lại tinh thần. Sực nhớ
ra rằng, từ trước tới nay, cậu chưa một lần nào ngồi nói chuyện
nghiêm túc với Hạ Du, trong đầu cậu, mọi thứ về Hạ Du đều mờ nhạt
và không có chút chân thành.
- Em chỉ muốn hỏi anh một câu, có được không?
Thiên Bảo giật đầu rồi nhấp một ngụm café đắng, thói quen uống café
đắng ngắt cũng chẳng hiểu từ bao giờ nó lại thành ra quen thuộc và
dễ dàng đến thế. Trước kia, khi An Ninh còn là hầu gái của cậu, cậu
luôn có những tách Americano thơm lừng ngon tuyệt. Hainăm nay nó đã
thay đổi từ lúc nào chính cậu cũng không thể lý giải được.
- Phải mất bao lâu anh mới có thể quên được cô gái đó? Nếu một cô
gái muốn đợi anh, cô ấy phải chờ bao lâu?
Vị đắng của café đọng lại ở đầu lưỡi rồi lan xuống họng, đắng đến
đỏ cả mắt. Không, cậu chỉ là đang quá đỗi ngạc nhiên về câu nói của
Hạ Du, mắt cậu không thể chớp và miệng cũng không thể nói gì
cả.
- Hạ Du à... Em... em là một cô gái tốt. Anh biết thời gian qua em
đã quan tâm anh, chăm sóc anh, ở bên anh. Anh rất biết ơn em vì
điều đó, nhưng... trái tim anh chỉ có một chỗ và người con gái ấy
đã lấy đi mất rồi.
- Anh yêu cô ấy đến vậy sao?
- Em cứ nói với các bác bên nhà là anh không xứng với em, và em đã
đá anh.
- Tại sao em phải nói như vậy?
- Hạ Du, anh biết em quan tâm anh. Nhưng kiếp này anh đành phải phụ
tình cảm của em.
- Nhưng anh và cô ấy đâu có thể đến với nhau.
Thiên Bảo thần người ra một lúc, Hạ Du nói quá đúng, cậu và An Ninh
giống như mặt trăng và mặt trời, khi mặt trời lên thì mặt trăng lặn
và ngược lại khi mặt trăng lên thì mặt trời sẽ lại nằm vào góc tối.
Chúng có thể gặp nhau nhưng không thể ở cùng lúc trên bầu
trời.
- Anh biết... nhưng... anh không cho phép bản thân mình làm tổn
thương một cô gái tốt như em.
- Em không sao, em sẽ đợi cho tới khi nào trái tim anh chịu chia sẻ
chỗ cho em. – Nói rồi Hạ Du đứng dậy đi khỏi.
Cô cũng chỉ là một cô gái bình thường, vẻ bề ngoài luôn lãnh đạm
không thể che giấu cảm xúc của cô lúc này. Sự bối rối, sự hờn ghen,
lòng đố kỵ và cả tình cảm đối với người đàn ông kia. Cô thật sự
ghen tị với cô gái đó, một Thiên Bảo kiêu ngạo, đầy khí phách nam
nhi lại là một kẻ si tình như thế. Từ trước đến giờ, đây là lần đầu
tiên Hạ Du cảm thấy mình thua kém và bất lực, gần một năm qua, cô
luôn bên cạnh cậu lúc cậu cần, không bao giờ xen vào những cảm xúc
hay những suy nghĩ của cậu, luôn tạo cho cậu một không gian riêng
vô cùng thoải mái. Nhưng chính điều đó đã phản tác dụng, nó biến cô
thành một cái bóng vô vị bên cạnh cậu, chỉ biết đứng bên cạnh, nhẹ
nhàng và im lặng. Cô hờn ghét bản thân, hờn ghét vì sao cô lại
không đến bên người đó sớm hơn, tại sao ông trời lại bắt tình yêu
đầu tiên của cô đã phải nếm trải vị đắng. Gạt đi nước mắt đang lăn
nhẹ trên má, cô ngắm nhìn khoảng không đầy mưa vô định qua lớp kính
xe mờ đục.
Chương 19: Em lại gặp anh rồi, cậu hai!
Thời gian nghỉ ngơi đã hết, An Ninh lại tiếp tục lao đầu vào công
việc của một phó tổng giám đốc tại Nhật. Những dư âm hỗn độn vẫn
còn trong đầu và trong từng cảm xúc, An Ninh ngồi trong phòng làm
việc, nhìn mọi hoạt động của nhân viên bên ngoài qua lớp kính lớn
trước mặt. Hóa ra trước đây cô cũng đã từng bận rộn như một con
thiêu thân như vậy, đống giấy tờ, các cuộc điện thoại, chạy đi chạy
lại và cả những mảnh giấy nhớ chằng chịt trên màn hình máy tính.
Công việc hiên tại của An Ninh không phải nhàn hạ, nhưng nó vẫn có
đủ thời gian cho cô ngồi nhâm nhi một tách cafe. Nhấn phím 1 gọi
cho phòng thư ký... và yêu cầu cô ấy mang cho An Ninh bản kế hoạch
của tháng.
Chỉ vài phút sau, bản kế hoạch đã được đặt trước mặt An Ninh. Cô
nhận ra rằng tổng giám đốc đã mở một chi nhánh mới tại Việt Nam và
muốn cô về nước khảo sát tình hình. Và vé máy bay đã được đặt sẵn,
ngày mai cô sẽ có mặt tại Việt Nam.
Việt Nam đang là mùa đông, cô đã xa cái mùa đông ở Việt Nam được
hơn ba năm, và giờ thì lại cảm thấy quá lạ lẫm với kiểu thời tiết
khắc nghiệt nơi quê cha đất tổ. Và ngoài trời lại còn mưa, cơn mưa
phùn càng làm cái buốt thêm buốt hơn. Đường từ Nội Bài về thành phố
thật dài, và... hắttttttttt... xìiiiiiiiiiii... Tệ thật, mới về
nước đã bị ốm, cô còn rất nhiều việc phải làm mà lại khụt khịt như
vậy. Mở túi ra định lấy một viên thuốc cảm nhưng... thật là quá tệ
hại, cô đã trở thành một cô gái đuểnh đoảng từ khi nào! Đã sắp sẵn
một túi to thuốc mà vẫn quên không mang theo.
- Cô gái, cô định tới đâu? – Người lái taxi hỏi An Ninh.
Cô đưa cho người đàn ông một mẩu giấy ghi địa chỉ rồi cố gắng chợp
mắt một lúc sau chuyến bay dài mệt mỏi.
Cửa khách sạn mở ra trước mắt, là một khách sạn lớn ở gần trung tâm
thành phố, cô sẽ nghỉ ngơi hôm nay, ngày mai sẽ bắt đầu với công
việc của mình.
Ngả lưng xuống chiếc giường êm ả, đầu óc cô vẫn còn choáng váng,
thuốc cảm lại không có. Cô lắc đầu rồi chui vào chăn ngủ cho quên
đi cơn đau đầu đang hành hạ, tối cô sẽ xuống phố và mua
thuốc...
Trời không còn mưa nữa nhưng đường trơn và ướt nhẹp, phố Hàng Bông
vào cuối tuần vẫn đông đúc. Qua năm tháng, các con phố cũng khác
trước nhiều, chúng vẫn nhỏ bé nhưng nhiều hàng quán và xe cộ hơn.
Đi dọc theo vỉa hè nhỏ, cuối cùng cô cũng tìm được một hàng thuốc,
nhưng không thể uống mà không ăn gì... và cô lại đi tiếp. Trời càng
về tối càng lạnh, nó khiến cô run lên mặc dù đã mặc rất rất nhiều
áo. Bỗng chiếc túi trong tay cô bị giật, cô giữ lại nhưng bị lôi
xếch đi... rồi ngã dúi dụi... chân cô đau điếng nhưng vẫn cố chạy
để đuổi theo tên cướp đang dần lẫn vào đám đông...
- Xin anh giúp tôi đuổi theo tên cướp... – An Ninh cuống cuồng níu
tay một người đàn ông to cao đang đứng gần đó...
Rồi anh ta vụt chạy đuổi theo tên cướp, dáng chạy thật nhanh, thật
mạnh mẽ.
Cái chân cà nhắc của cô càng lúc càng đau hơn, trời lại càng lúc
càng lạnh, nó khiến cô càng lúc càng mệt mỏi. Cô ngồi xuống một mái
hiên bên đường và chờ người đàn ông kia quay lại.
- Em không sao chứ?
Người đang ông đưa chiếc túi ra trước mặt An Ninh, theo lễ nghĩa,
cô ngước mặt lên và cảm ơn... Nhưng người đứng trước mặt kia làm cô
sững sờ. Tại sao cậu lại ở đây?
- Em không sao chứ? – Cậu hỏi lại một lần nữa.
- Sao lại là anh? – An Ninh hỏi trong sự ngạc nhiên tột độ.
- Em quên rồi sao? Chính em là người níu lấy tay anh và muốn anh
đuổi theo tên cướp.
Đúng, lúc đó cô cuống quá nên cũng chẳng kịp nhìn mặt, trái đất
thật là tròn, người không muốn gặp cuối cùng lại vẫn cứ phải
gặp.
- Nhưng mà, sao em lại ở Việt Nam? Không phải em đang ở Nhật
sao?
- Tôi ở đâu thì có liên quan gì tới cậu chứ? – An Ninh vừa nói vừa
đứng dậy một cách khó khăn, cô phải vịn vào bờ tường để không bị
ngã.
- Có thật là em không sao không? Trông sắc mặt em xấu lắm. – Cậu
hỏi với vẻ lo lắng.
- Tôi không sao cả, cảm ơn cậu vì đã giúp tôi lấy lại chiếc túi. –
Nói xong rồi An Ninh quay lưng định bỏ đi, nhưng cái chân đau lại
không nghe lời, nó khiến cô chuệnh choạng và ngã xuống. Nhưng may
thay bàn tay của cậu đã kịp đỡ lấy cô. Cậu nắm chặt tay cô rồi thốt
lên:
- Sao người em lại nóng thế? Chân còn đau nữa?
Cô vùng vằng rời khỏi vòng tay cậu.
- Cậu Thiên Bảo, tôi rất cảm ơn cậu nhưng xin cậu, đừng lại gần tôi
thêm nữa. – An Ninh nói bằng giọng nghẹn ngào. Rồi quay lưng khó
nhọc bước đi.
Bất chợt Thiên Bảo bế thốc An Ninh lên từ đằng sau khiến cô ngạc
nhiên và có phần hoảng hốt.
- Anh làm cái trò gì vậy? Bỏ tôi ra... – An Ninh giãy giụa đấm vào
người Thiên Bảo...
- Ngồi im đi, anh hứa là sẽ đi ngay sau khi đưa em về phòng.
Lời nói quả quyết của cậu khiến An Ninh chẳng phản ứng được gì nữa,
cô biết rằng một khi cậu đã muốn làm gì thì chẳng bao giờ cô có thể
cản được.
Về đến phòng, Thiên Bảo đặt An Ninh xuống giường rồi chạy ngay vào
phòng tắm lấy một chậu nước lạnh.
- Cậu để đó, tôi tự làm được.
- Em đừng lo, nếu không làm như vậy thì anh không an tâm đâu. Ngồi
im đi, khi nào chân em đỡ hơn thì anh sẽ đi.
Cô ngồi yên để cậu chườm chiếc khăn lạnh buốt lên chân. Cảm giác
hơi ấm của bàn tay cậu truyền nhẹ vào bắp chân rồi cái lạnh tê cứng
của chiếc khăn khiến An Ninh không còn đau nữa, cô dựa người vào
thành giường và lặng nhìn về khoảng không trước mặt. Trên bức tường
là một bức tranh lớn với hoa cỏ và dòng suối... tất cả đều được sử
dụng gam màu nóng khiến cho căn phòng trở nên ấm áp hơn. Cạnh đó là
một bình hoa ly lớn tỏa hương thơm nhè nhẹ... nó giống như liều
thuốc ngủ đưa cô vào giấc ngủ sâu mà không hay Thiên Bảo đang ngồi
bên cạnh.
- An Ninh... An Ninh... nào tỉnh dậy đi nào, ăn cháo rồi còn uống
thuốc.
An Ninh mơ hồ mở mắt ra, mọi thứ vẫn còn đang trong cơn ngái ngủ,
cô dựa người lên thành giường và cảm nhận được hơi nóng ngùn ngụt
đang bốc lên trong người, đầu đau như búa bổ.
- Em ăn cháo đi, anh đã mua thuốc rồi, lát ăn xong chừng ba mươi
phút thì uống nhé. – Nói rồi Thiên Bảo đi lấy măng tô khoác lên
người.
- Cậu đi à? – An Ninh nói bằng giọng hơi tiếc nuối.
- Ừ. Anh có việc phải đi. Em cứ ăn cháo rồi uống thuốc đi. Anh đã
dặn lễ tân rồi, hễ em muốn đi đâu, họ sẽ cử người lên giúp em xuống
taxi. Chân em còn đau, nên tránh đi lại nhiều.
Cánh cửa đóng lại và trong phòng chỉ còn lại mình An Ninh. Cảm giác
không đẩy Thiên Bảo ra thật lạ, suốt thời gian qua thứ mà cô luôn
nhắc nhở mình chính là phải tránh thật xa Thiên Bảo để có thể có
cuộc sống tốt hơn. Thế mà thứ cô nhận lại chỉ là những cảm xúc khó
tả, sự giày vò, dằn vặt và nỗi đau sâu trong tâm khảm. Vậy mà chỉ
vài phút ở bên cậu, lặng yên không phản kháng, tất cả những cảm xúc
khó chịu suốt những năm qua như tan biến hết. Cô biết mình đi sai
đường và chỉ mang lại cho bản thân sự khổ sở, nhưng... giờ đây đã
quá muộn chưa... khi cái mong muốn nhỏ bé là được ở bên cậu ấy lại
trỗi dậy. Có lẽ đã quá muộn khi bên cạnh cậu có người con gái mà cô
không thể sánh bằng, người con gái đẹp như hoa, nụ cười hiền dịu và
có một xuất thân cao quý hơn cô. Đưa thìa cháo lên miệng, cảm giác
ngọt ngào lan tỏa theo đầu lưỡi, liệu cô còn có thể gặp lại cậu
không? Có lẽ quên đi vẫn là giải pháp tốt nhất.
Chi nhánh mới tại Hà Nội của công ty mỹ phẩm K thuộc tập đoàn K nằm
giữa một con phố đông đúc và sầm uất. Công việc của An Ninh đã bắt
đầu bận rộn từ sáng sớm, cô tới văn phòng và làm việc với giám đốc
ở đó. Công việc kinh doanh trong tháng đều được An Ninh lên kế
hoạch, đề xuất trong cuộc họp một cách bài bản và cực kỳ xuất sắc
khiến mọi người ai nấy đều phải trầm trồ thán phục về tài năng của
nữ phó tổng trẻ tuổi. Sau cuộc họp, An Ninh cùng mọi người nghỉ
ngơi một lát rồi lại tiếp tục công việc, cô muốn hoàn thành xong
sớm nhất có thể để được về Nhật càng sớm càng tốt. Giám đốc chi
nhánh đưa An Ninh tới cửa hàng bán và giới thiệu sản phẩm cách đó
không xa, nhân viên phục vụ rất tốt và khách ra vào cũng khá đông
đúc. An Ninh đứng ở cuối gian phòng quan sát toàn bộ công việc của
mọi người rồi khẽ mỉm cười mãn nguyện về sự lớn mạnh của công
ty.
- Hình như tôi đã gặp cô ở đâu đó? – Giọng nói quen thuộc của người
đứng trước mặt khiến An Ninh giật mình ngạc nhiên.
Bà Lưu đang đứng trước mặt cô, đưa ánh mắt dò xét về phía cô. Đôi
mắt đa nghi và lạnh lùng đến đáng sợ vẫn không khác trước chút nào.
Lúc đầu An Ninh hơi sợ nhưng bình tĩnh lại ngay, cô nở nụ cười và
bắt đầu tự giới thiệu:
- Chào bà, chắc bà không còn nhớ, đã có lần công ty chúng tôi hợp
tác làm ăn với công ty của con trai bà... Xin tự giới thiệu, tôi là
phó tổng giám đốc tập đoàn K tại Nhật – Nguyễn An Ninh. – Từng từ,
từng chữ An Ninh đều nói rất dõng dạc và nhất là ba chữ “Nguyễn An
Ninh”, cô muốn bà Lưu biết được rằng bây giờ cô không còn là cô hầu
gái An Ninh nghèo khổ như trước nữa, giờ đây cô đã là một người phụ
nữ độc lập và có chỗ đứng trong xã hội.
Dường như bà Lưu đã nhận ra cô là ai, bà hơi ngạc nhiên một lúc rồi
lại quay trở về với bộ mặt sắt đá.
- Thảo nào tôi lại thấy cô quen như vậy... hóa ra là An Ninh... cô
hầu gái đáng thương của nhà tôi ba năm về trước. Giờ chắc cô sống
tốt lắm nhỉ... cũng chẳng phải hỏi, nhìn cơ ngơi của cửa hàng và
cái ghế mà cô đang ngồi chắc cũng đủ biết.
- Tôi sống rất tốt, cũng là một người không thiếu tiền... cảm ơn bà
đã quan tâm.
- Cũng không trách được, đôi mắt xinh đẹp và điệu bộ hiền dịu thế
kia thì kể cả địa vị cao hơn chắc cô cũng có thể vươn tới được.
Đúng là con người có nhiều loại.
An Ninh hiểu thâm ý mà bà Lưu muốn nói, từng câu từng chữ xúc phạm
cô một cách nặng nề, ngay lúc đó cô chỉ muốn bỏ chạy và khóc thật
lớn. Nhưng ba năm qua cuộc đời đã dạy cô phải biết đối mặt với nỗi
sợ và sự nhục nhã. Vì chỉ có đi qua nó mới là con đường ngắn nhất
để cô không còn cảm thấy sợ hãi mỗi khi đứng trước mặt người đàn bà
độc ác này.
- Đúng như bà đã nói, con người thật có nhiều loại... và tôi cũng
chỉ là một loại người trong vô vàn loại người thôi.
- Thật là không ra gì, cô nghĩ cô là ai mà dám ăn nói như vậy hả? –
Bà Lưu tức giận nạt lớn khiến mọi người xung quanh quay sang nhìn
An Ninh và bà Lưu.
Lập tức An Ninh quay lại với thái độ của một nhân viên, cô chắp tay
gọn gàng trước bụng rồi cúi xuống tỏ vẻ cung kính.
- Xin lỗi quý khách, chúng tôi không thể tiếp tục trả lời câu hỏi
của bà được, mong bà thông cảm. Hiện tại ở cửa hàng của chúng tôi
có rất nhiều sản phẩm tốt cho bà, mong bà chiếu cố và luôn ủng hộ
chúng tôi.
Bà Lưu tức tối không nói được gì rồi hậm hực bước ra khỏi cửa hàng.
Ra tới cửa, bà ngạc nhiên khi thấy Thiên Thành đang đứng ở đó với
một bó hoa lớn trên tay.
- Mẹ tới đây làm gì? – Thiên Thành ngạc nhiên hỏi.
- Còn con? Con tới đây làm gì?... Không lẽ... vì con nhỏ An Ninh
đó?
- Đúng, vì cô ấy đó. – Thiên Thành nói chắc như đinh đóng
cột.
Bà Lưu cố nén cơn tức giận và ra lệnh:
- Lên xe đi, mẹ cần nói chuyện với con.
- Con đang bận, để lúc khác.
- Lên xe, không mất quá nhiều thời gian của con đâu.
Thiên Thành gửi bó hoa cho cô tiếp tân đứng ngoài cửa và nói với cô
ấy chuyển cho An Ninh rồi lặng lẽ theo bà Lưu lên xe. Chiếc xe lao
thẳng tới một nhà hàng sang trọng.
Bà Lưu bước và đặt hai phòng riêng.
- Quý khách muốn dùng gì ạ?
- Tất cả các món có trong thực đơn, mang vào phòng bên cạnh, không
có lệnh của tôi không ai được phép bước vào phòng này.
Khi tất cả nhân viên phục vụ đi ra và cánh cửa khép lại thì... lúc
này cơn thịnh nộ của bà Lưu bắt đầu bộc phát.
- Con nghĩ sao mà qua lại với hạng người như nó? Anh con đã bị nó
dụ dỗ một lần, giờ lại đến con nữa sao? định vác cáo về nhà
hả?
- Ai dụ dỗ anh con? An Ninh ư? Là anh ấy đã cướp đi sự trong trắng
của cô ấy, anh ấy đã cướp đi người con gái của con và giờ con chỉ
muốn lấy lại.
- Người con gái của con? Con nói mà không biết ngượng mồm sao? Ai
cho phép con lấy nó mà con nói nó là của con? Dù có chết mẹ cũng
không để nó bước vào Lưu gia. Địa vị của chúng ta và nó khác nhau,
con biết con là ai không hả Thiên Thành? Con là thiếu gia nhà họ
Lưu danh tiếng đấy.
- Nhưng con chỉ được nhận về nuôi, con đâu phải mang dòng máu Lưu
gia trong người... Con không trông chờ gì cái tài sản của Lưu gia
cả. Thứ con cần chỉ là cô ấy. Anh Thiên Bảo đã không bảo vệ được cô
ấy thì con sẽ là người bảo vệ cô ấy.
BỐP... một cái tát đau điếng dành cho cậu... Đây là lần thứ hai bà
Lưu tát cậu.
- Ai nói với con... con không mang dòng máu Lưu gia? Ai nói rằng
con được nhận về nuôi? Con là con trai của mẹ, đứa con mẹ rứt ruột
đẻ ra... rồi vất vả nuôi nấng... giờ đây lại nói như vậy... mẹ
không cho phép con được nghĩ như vậy.
- Mẹ đừng nói như thế, chẳng phải mẹ nhận con về nuôi khi mẹ đẻ con
bị giết chết sao? Tất cả mọi người trong nhà đều biết sự thật
đó.
- Đồ ngốc... con nghĩ vì sao mẹ lại đưa con về Lưu gia? Trong khi
mẹ đã có ba người con? Con trông mẹ giống một người thích làm từ
thiện và nhận con nuôi lắm sao?
Thiên Thành bắt đầu không hiểu những gì bà Lưu nói... dường như bà
đang rất xúc động, hai mắt bà đỏ lên còn khóe mắt thì ngấn
lệ.
- Mẹ nói gì con không hiểu? Nếu như vậy... tại sao? Tại sao... Mẹ
giải thích cho con đi.
Bà Lưu ngậm ngùi ngồi xuống ghế trước khi lật lại quá khứ.
- Mẹ biết giấu con là mẹ không tốt nhưng đó cũng chỉ là muốn bảo vệ
con. Lúc mẹ chưa là người của Lưu gia... mẹ đã yêu một người đàn
ông... người đó rất tốt với mẹ, mẹ đã trao cho ông ấy hết những gì
mình có, ngay cả trinh tiết đáng quý nhất của người con gái.
Nhưng... khi mẹ và người đó chuẩn bị kết hôn thì... ông ấy bị tai
nạn và qua đời. Lúc đó mẹ đang mang thai con được hơn một tháng.
Cùng quẫn, mẹ không biết nên làm gì... nên đi về đâu. Nhưng vì quá
yêu ông ấy nên mẹ quyết định sinh con ra. Sau đó mẹ đã quen với
người bố hiện tại của con. Sự giàu có và quyền lực của ông ấy làm
mẹ nổi tham vọng và oán trách số phận nghèo nàn của mình. Trước đấy
mẹ sống cùng em gái mình, và cũng là người mẹ đã bị giết của con.
Bà ấy không thể sinh nở được nên rất quan tâm và chăm sóc con khi
con còn trong bụng mẹ. Và khi bà biết được tham vọng của mẹ... bà
đã lặng lẽ mang con đi... Mẹ đã tìm kiếm con... nhưng không thấy...
mẹ đã đau khổ đến nhường nào khi không thấy con, lúc đó mẹ tưởng
chừng như muốn chết đi. Nhưng người đàn ông mang họ Lưu ấy đã cho
mẹ dũng khí để sống tiếp. Ông là người hiền lành, giỏi giang và rất
biết quan tâm, dần dần mẹ cũng đã khá hơn và một năm sau đó mẹ cưới
ông ấy. Khi về làm dâu Lưu gia, vì ông ấy đã có ba người con trước
đó nên mẹ và ông ấy quyết định cứ sống như vậy với nhau và nuôi dạy
ba đứa trẻ nên người mà không nghĩ đến chuyện sinh nở nữa. Trong
khoảng thời gian đó mẹ vẫn không ngừng tìm kiếm con.. nhưng càng
ngày càng không thấy... suốt hơn mười năm trời... mẹ vẫn sống trong
dằn vặt và bất an. Năm đó con mười hai tuổi... khi mẹ tìm ra con
cũng là lúc mẹ nuôi của con qua đời... Mẹ đã đưa con về Lưu gia. Để
mọi người không dị nghị... mẹ đã nói dối là nhận nuôi con. Lúc đó
một mình mẹ gánh vác cả cơ nghiệp nhà họ Lưu... vất vả đến mấy mẹ
cũng vẫn luôn dành tình yêu thương cho con để bù đắp đi lỗi lầm của
mình năm xưa. Không lâu sau đó mẹ biết được sự thật... Bố đẻ của
con là anh em cùng cha khác mẹ của Lưu gia... Đó chính là lý do vì
sao... trong người con vẫn mang dòng máu nhà họ Lưu.
Thiên Thành sững sờ trước những gì bà Lưu nói... giờ đây... cậu
không biết phải nói gì, cũng không biết bản thân mình phải xử sự ra
sao. Sự thật được phơi bày trước mắt, những cảm xúc mông lung khó
tả này khiến cậu cảm thấy khó chịu và cũng khó xử. Cậu nên giận hay
nên thương người mẹ ruột sau hơn hai mươi năm trời mới dám nhận
con? Cậu nên giận vì cái tham vọng của bà hay nên thương bà vì đã
bị cướp đi mất đứa con từ khi mới lọt lòng? Cậu không biết mình nên
làm gì... Cậu chạy đi trong vô thức để bà Lưu ngồi đó với hai dòng
nước mắt chảy dài.
Cậu hai đợi khá lâu trước cửa khách sạn của An Ninh, người lễ tân
nói cô vẫn chưa về. Đang ốm như vậy, chân lại đau... không biết An
Ninh đi đâu lại về muộn như vậy. Cậu cố gắng ngồi đợi thêm một lúc
nữa. Và cuối cùng bóng dáng thân thương ấy cũng hiện ra trước mắt.
Cậu lặng lẽ đi theo sau cô trở về phòng khách sạn. Vì phòng nằm ở
lầu hai nên An Ninh không dùng thang máy, cậu biết điều đó, trước
kia khi còn là hầu gái cho cậu cô cũng thường hay như vậy. Trên tay
An Ninh cầm một bó hoa to và tay kia cầm một bọc gì đó, hình như là
đồ ăn và rượu.
- Anh không biết là em có sở thích uống rượu đấy.
Tiếng của cậu từ đằng sau làm An Ninh giật mình, cậu phát hiện ra
rằng cô đang khóc... bó hoa kia chỉ là thứ ngụy trang để không ai
nhìn thấy dòng nước mắt đang lăn dài trên má.
- Có chuyện gì vậy? Sao em lại khóc? Đau ở đâu sao? – Cậu lo lắng
hỏi cô dồn dập.
Cô đẩy cậu ra rồi lại lặng lẽ đi tiếp lên từng bậc cầu thang, vì
đây là lối cầu thang bộ nên không có ai ở đó vào giờ này, cửa cũng
là cách âm nên chẳng ai nghe thấy giọng Thiên Bảo.
- Anh hỏi em... trả lời anh đi... xin em đấy.
- Đúng, tôi đang đau lắm, đau chết đi được. Tại sao chứ? Tại sao mà
tôi vẫn bị người khác khinh rẻ? Tất cả là tại anh, tại anh đã hủy
hoại đời tôi. Anh cướp đi của tôi tất cả, sao anh vẫn không chịu
buông tha cho tôi? Anh là cái gì? Là cái thá gì chứ? Có tiền là hơn
người sao? Có tiền là có quyền vênh mặt lên hạ nhục người khác
sao?
Cậu ôm chặt An Ninh vào lòng mặc cho cô ra sức vùng vẫy.
- Anh xin lỗi, anh đã sai rồi An Ninh à... Anh xin lỗi em, anh đã
sai rồi.
...
Thiên Thành nhìn Thiên Bảo qua tấm kính lớn của khách sạn. Anh đang
ngồi đợi An Ninh sao? Tại sao anh biết được An Ninh đã về nước? Lúc
này... Thiên Thành rất muốn được nhìn thấy gương mặt của An Ninh,
được chìm sâu vào đôi mắt biết nói, biết cười, biết biểu lộ cảm
xúc... nhưng... chân cậu không đủ dũng cảm để bước vào. Người trong
đó là người mà An Ninh thực sự yêu, dù cậu có cố gắng thế nào vẫn
không thể thay đổi được sự thật đó. Và giờ đây khi cả hai cái bóng
ấy đã đi khuất rất lâu... cậu vẫn đứng đó... đứng đó như một kẻ bất
hạnh đến sau.
An Ninh đã uống khá nhiều rượu trước khi trở về khách sạn, đặt cô
nằm xuống giường, Thiên Bảo từ từ tháo giày và cởi áo khoác ngoài
ra giúp cô... cái dáng say rượu ngủ ngon vẫn giống như lần trước...
chẳng biết ai với ai cả... Chiếc ví nhỏ của An Ninh rơi xuống đất
và từ trong ví rơi ra một tấm ảnh, đó là tấm ảnh siêu âm... chắc là
của đứa bé... Cậu cầm tấm ảnh rồi ngắm nhìn nó một hồi lâu... hóa
ra hình dáng đứa con của cậu như vậy... dù nó vẫn chưa thành hình
nhưng trông nó xinh xắn biết bao.
- Chào con... ta là cha của con đây... – Cậu nói lời chào đứa con
của mình, đứa con mà cậu còn không được biết đến sự tồn tại của nó,
không được chăm sóc, không được yêu thương nó một ngày nào.
- Cho cha xin lỗi con nhé... suốt mấy năm qua cha không biết về sự
tồn tại của con, cũng không chăm sóc con được ngày nào, không yêu
thương con cũng không chăm sóc bảo vệ được mẹ của con... lỗi là tại
cha, tất cả là tại cha...
Giọt nước mắt chảy xuống tấm hình, người cha mang nỗi niềm mắc nợ
đứa con, mắc nợ cả mẹ của nó... chưa một lần có thể nói câu xin lỗi
chân thành và chưa một lần có thể bù đắp mất mát.
Cậu quay qua nhìn người con gái đang say ngủ, nhìn vẻ mặt già hơn
so với tuổi, bàn tay xương xương, đôi gò má cao, da sạm đi... từ
khi nào mà An Ninh tươi trẻ ngày trước lại tiều tụy đến thế. Xót xa
như vậy, đáng thương như vậy nhưng cậu biết làm gì đây? Khi An Ninh
không tha thứ cho cậu, không cho cậu cơ hội để được chuộc
tội.
...
An Ninh thức dậy và vẫn đau đầu như lần uống rượu trước. Và hương
thơm vẫn vậy, vẫn là hương thơm của café và bánh mì nướng
giòn...
- Em dậy rồi à?
An Ninh giật mình khi nghe thấy giọng Thiên Bảo.
- Tại sao cậu lại ở đây? Cả đêm hôm qua...cậu đã... ở đây
sao?
- Đúng.
- Cậu... đã ngủ ở...
- Ghế sofa ngoài kia... và bị lạnh cả đêm đấy.
- Tại sao cậu không đi, cậu chỉ cần thả tôi vào phòng rồi cậu có
thể về mà... Tại sao lại phải ở lại đây?
- Vì anh không muốn phải nhớ em như lần trước, cũng không thể an
tâm khi để em ở lại đây một mình.
- Cậu đang nói gì vậy? Giữa chúng ta chẳng còn cái gọi là sự quan
tâm như vậy đâu.
Thiên Bảo tiến lại gần phía giường, cậu ngồi xuống trước mặt An
Ninh rồi nhẹ nhàng nói những lời chân thành nhất:
- Anh biết Thiên Bảo trong quá khứ đã làm em đau đớn thế nào. Nhưng
Thiên Bảo đó đã chết từ ba năm trước rồi. Thiên Bảo đứng trước mặt
em... là một người khác, một Thiên Bảo từ bỏ quá khứ, một Thiên Bảo
muốn làm lại từ đầu, và dần dần tìm lại tình yêu từ em.
- Nhưng tôi không còn yêu cậu nữa, tình yêu của tôi đã chết từ lâu
rồi.
- Vậy thì em hãy yêu lại từ đầu đi vì từ giây phút này trở đi...
anh tuyên bố, anh sẽ chinh phục em. – Mắt cậu ánh lên, rạng ngời.
Trải qua nhiều sóng gió nhưng An Ninh vẫn không khỏi bối rối.
Hoa đào lại nở rồi... tình yêu lại nở rồi... tất cả sẽ lại đơm hoa
kết trái đón chào một ngày mới.
Chương 20: Một An Ninh hoàn toàn khác.
Một ngày mới bắt đầu bằng một bản ballad nhẹ nhàng cùng với một
tách café và bánh mì nướng giòn. Bản nhạc đang nói về một người con
trai không thể xa rời bạn gái của mình, lúc nào anh ta cũng cần cô
gái, trong mọi giây phút của cuộc đời, và An Ninh nhớ đến Thiên
Bảo. Khoảnh khắc ấy, cô đã mủi lòng, mủi lòng vì lời tuyên bố đầy
tự tin của cậu.
Có tiếng gõ, thật là chẳng có lễ tân nào lại có thể tới sớm như vậy
nếu không được gọi. Chẳng lẽ lại là Thiên Bảo? An Ninh vội ra mở
cửa và lại một lần nữa cô giáp mặt với bà Lưu.
- Gặp tôi một lát. - Bà Lưu nói như ra lệnh.
- Tại sao tôi lại phải nghe lời bà?
- Đồ vô lễ, tại sao cô lại ăn nói như vậy với người lớn? Cô không
biết cái lễ phép tối thiểu đó sao?
- Với một người cướp đi cuộc sống, cướp đi đứa con của mình, liệu
tôi còn có thể lễ phép được sao?
- Đừng nói nhiều, không mất nhiều thời gian đâu. - Bà Lưu gằn
giọng.
- Có lẽ tôi sẽ mời bà một bữa vào buổi trưa nếu bà có điều gì đó
quan trọng, rất tiếc rằng bữa sáng và café tôi dùng mất rồi.
- Vài phút là quá đủ.
- Vậy thì mời bà vào.
An Ninh mở cửa để bà Lưu vào phòng, cô đặt tờ báo lên bàn và đi vào
phòng thay đồ. Chỉ vài phút sau, An Ninh bước ra với bộ dạng hoàn
toàn khác. Một người phụ nữ thành đạt, đầy khí chất, tự tin và kiêu
ngạo.
- Bà có muốn dùng gì không?
- Không.
- Vậy thì có chuyện gì?
Bà Lưu đưa ra trước mặt An Ninh một phong bì nhỏ và nói:
- Cầm lấy và tránh xa Thiên Thành và Thiên Bảo ra.
An Ninh cười khẩy liếc qua chiếc phong bì nhỏ...
- Trong này là bao nhiêu vậy? 1 triệu? 10 triệu? 100 triệu hay 1
tỉ? Bà trông tôi giờ giống người thèm tiền lắm sao? Bà Lưu à, hình
như bà hiểu nhầm điều gì đó ở tôi. Tôi chưa bao giờ thèm một đồng
một hào nào của bà cả. Khi bà đuổi tôi ra khỏi nhà, tôi không cầm
một đồng nào. Khi tôi nằm viện, cũng không dùng tiền của bà, khi
tôi mất đứa con của tôi, tiền cũng là do tôi kiếm và tôi tồn tại
được đến bây giờ cũng là một tay tôi làm nên. Bà thử nghĩ xem? Với
chút tiền như vậy, bà định trả cho sự đau khổ bà dành cho tôi suốt
thời gian qua? Bà nên nghĩ lại đi. Hơn nữa, thứ tình cảm trong sáng
và cao thượng của Thiên Thành có thể trả bằng tiền sao? Còn đối với
Thiên Bảo, tôi chưa bao giờ đùa cợt cũng như có ý đồ gì cả. Bà nghĩ
rằng tiền của bà có thể điều khiển được tất cả mọi thứ sao? Tôi
nghĩ bà nên cầm số tiền ấy về và suy nghĩ lại mọi chuyện.
Bà Lưu ngạc nhiên trước bài phát biểu hùng hồn của An Ninh. An Ninh
ngày xưa và An Ninh bây giờ sao xa vời đến vậy.
- Đồ cáo già, mày nghĩ rằng mày có thể bước vào nhà tao một cách dễ
dàng như vậy sao? Không đời nào tao chấp nhận một đứa nham hiểm như
mày.
- Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trở thành dâu nhà họ Lưu và
tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ bước chân vào cánh cổng đó
một lần nữa.
- Vậy... cuối cùng thì mày muốn gì? Mày muốn gì ở hai đứa con của
tao? Mày làm như vậy để trả thù tao đúng không? Vậy thì mày trả thù
được rồi đấy... đồ mất dạy!
- Đừng hỏi tôi muốn gì, vì những thứ tôi muốn bà không bao giờ có
thể đáp ứng được. Khi nào bà hiểu được lòng của con trai bà, lúc ấy
có lẽ chúng ta sẽ ngồi nói chuyện với nhau nhẹ nhàng hơn. Còn bây
giờ đã đến giờ làm việc, xe của tôi đang đợi ở dưới lầu, xin phép
bà.
Nói rồi An Ninh mở cửa đứng chờ bà Lưu đi ra. Bà Lưu đi rồi, lúc đó
An Ninh mới thở được một cách bình thường, hơi thở được dồn nén quá
lâu khiến đầu óc cô choáng váng. Phải lấy hết dũng khí An Ninh mới
dám nói những lời như vậy với bà Lưu. Nỗi sợ hãi trong suốt ba năm
qua giờ đã bớt đi phần nào.
Thiên Thành trở về nhà. Bà Lưu ngồi trong phòng khách và đang nói
chuyện với ai đó.
- Con về rồi. - Cậu bâng quơ một câu rồi trở về phòng khóa trái cửa
lại.
Đã hơn một tuần trôi qua nhưng cậu vẫn không thể nào đối mặt với bà
Lưu, cậu vẫn không biết mình nên tha thứ cho bà hay phải làm gì.
Trong đầu cậu có hàng trăm mối tơ vò chưa được gỡ, cũng đã hơn một
tuần cậu không liên lạc với An Ninh, trong thâm tâm cậu luôn nghĩ
rằng mình là kẻ thua cuộc, mình cần phải rút lui nhưng con tim cậu
vẫn dẫn bước chân cậu đến bên An Ninh.
Cộc... Cộc... Cộc...
- Mẹ vào nhé Thiên Thành? - Bà Lưu nói nhỏ.
- Mẹ vào đi.
Bà Lưu đẩy cửa vào rồi e dè đến bên cạnh Thiên Thành, chắc có lẽ bà
biết cậu vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho mình.
- Cuối tuần này mẹ có mở một party nhỏ tại nhà để mời một vài đối
tác làm ăn. Trong danh sách mời có cả Phó tổng giám đốc tập đoàn K
- cô Nguyễn An Ninh.
- Tại sao mẹ lại mời cô ấy? - Thiên Thành sửng sốt.
- Tại sao mẹ lại không được mời cô ấy?
- Xưa nay mặt trăng đâu thể ở cùng chỗ với mặt trời, nước và lửa
đâu thể nhìn mặt nhau. Mẹ biết vậy mà còn mời cô ấy, cuối cùng thì
mẹ có ý đồ gì?
- Ý đồ gì ư? Chẳng lẽ trong đầu con mẹ là người nham hiểm đến
vậy?
- Con không có ý đó, nhưng rõ ràng mẹ không ưa gì An Ninh và cô ấy
cũng rất căm hận mẹ. Vậy chẳng có lý do gì mà mẹ lại mời cô
ấy.
- Dù sao tập đoàn K cũng là một tập đoàn lớn tại Nhật, mời cô ta
cũng chỉ với tư cách bạn làm ăn. Chẳng lẽ không được sao? Đừng nói
nhiều nữa, mẹ chỉ muốn con biết như vậy. Mẹ ra ngoài đây, còn phải
báo cho các anh con nữa.
Bà Lưu vừa ra khỏi cửa, cậu liền nổi trận lôi đình. Cậu gạt hết tất
cả những thứ có trên mặt bàn xuống đất, chai rượu cũng theo đó mà
vỡ tan tành.Cậu biết thừa tính bà Lưu, không có chuyện thì không
đời nào bà mời An Ninh đến dự tiệc. Giờ chỉ còn trông chờ vào An
Ninh sẽ từ chối hay nhận lời dự bữa tiệc hay không thôi.
Tháng Tư, tháng của bách hợp trắng. Sáng nào trước bàn làm việc của
An Ninh cũng là một lẵng bách hợp trắng xinh xắn ngát hương. Mặc dù
chẳng đề người gửi nhưng cô thừa biết lẵng hoa đó là của ai. Trên
đời này chỉ có Thiên Bảo mới gọi cô là Bách hợp.
- Thưa phó tổng, đây là lịch làm việc trong tuần của chị và báo cáo
hoạt động kinh doanh quý trước của tập đoàn K vừa mới được fax sang
đây hồi sáng.
- Cảm ơn, cô cứ để đó cho tôi.
- Chị có cần em giúp gì nữa không ạ?
- Phiền cô vứt giùm tôi mấy lẵng hoa úa kia đi nhé.
- Vâng. À quên mất, đây là thiệp mời dự tiệc của Lưu gia, một trong
những gia tộc cung cấp nguyên liệu thảo mộc lớn nhất Việt
Nam.
An Ninh sửng sốt khi nghe thấy cô thư ký nhắc đến Lưu gia, lập tức
cô cầm tấm thiệp lên xem xét.
- Họ đưa cho chúng ta khi nào?
- Dạ vừa mới cách đây khoảng một tiếng.
- Tại sao họ lại muốn mời chúng ta? Tôi nhớ là chúng ta chưa từng
có hợp đồng nào cùng với Lưu gia mà.
- Vâng, chắc vì họ biết chúng ta là tập đoàn lớn tại Nhật nên muốn
nhân cơ hội này để làm ăn.
- Tôi biết rồi, cô ra ngoài đi.
An Ninh cầm tấm thiệp trên tay và nhìn nó thật chăm chú... trên tấm
thiệp còn ghi rõ tên của An Ninh cùng tên của tập đoàn K. Thật sự
cô không thể hiểu được vì sao bà Lưu lại làm như vậy? Bà Lưu vốn
không ưa gì cô, hơn nữa cô thừa hiểu rằng người đàn bà nham hiểm đó
sẽ không chỉ đơn giản mời cô đến dự một bữa tiệc của bà ta. Nếu cô
không tới đó cũng không được, Lưu gia đã có chỗ đứng quá rõ ràng
trên thị trường trong nước, không tới đó là muốn đối đầu với Lưu
gia, tập đoàn K mới vào thị trường Việt Nam chưa lâu, sẽ bất lợi
cho cô và K nếu như làm như vậy. Nhưng nếu cô tới đó, liệu bà Lưu
sẽ làm gì? Bà ta sẽ nghĩ ra trăm phương ngàn kế, trăm lời nói cay
độc để hạ nhục cô trước mặt mọi người... dù giờ đây địa vị và tiền
bạc của An Ninh đã khá ổn định nhưng về cái quá khứ ấy của cô...
liệu mọi người sẽ nghĩ gì về cô? Nghĩ gì về quá khứ của cô?
Buổi tối của bữa tiệc... Những chiếc xe sang trọng xếp hàng dài lần
lượt tiến vào sân nhà Lưu gia. Thiên Thành đứng ngoài sảnh từ sớm,
cậu chăm chú nhìn xem những người tới dự có An Ninh trong đó
không... Từng người bước xuống xe, ai nấy đều chọn cho mình những
bộ cánh tuyệt vời nhất...
- An Ninh chưa tới sao ?- Thiên Bảo ghé vào tai Thiên Thành nói
nhỏ, miệng vẫn đang nở nụ cười nhạt với những vị khách tiến
vào.
- Chưa, cầu mong là cô ấy không tới.
Thiên Thành vừa nói dứt câu thì chiếc xe sang trọng của vị phó tổng
trẻ tiến vào. An Ninh bước xuống trong ánh mắt ngưỡng mộ của biết
bao người. Trong bộ đầm dạ hội màu huyết dụ sang trọng, môi đỏ
quyến rũ và đôi mắt được trang điểm sắc sảo hơn. Cả Thiên Thành và
Thiên Bảo đều bị thu hút, An Ninh của ba năm trước chưa từng quyến
rũ đến thế, vẻ đẹp mặn mà cộng thêm sự tự tin đủ hạ nốc ao bất kỳ
một anh chàng nào đứng trước mặt cô.
Thiên Bảo tiến tới khoác tay An Ninh nhưng cô chỉ mỉm cười nhẹ
nhàng từ chối rồi tự mình bước vào bữa tiệc. Thiên Bảo hiểu cô
không muốn gây sự chú ý liền rút lui. Thiên Thành đứng từ đằng xa
chỉ biết nhìn hai người họ.
Chợt phía sau có ai đó vỗ nhẹ vào vai Thiên Bảo, cậu quay lại và
nhận ra Hạ Du. Mới chỉ vài tuần không gặp nhưng trông cô thật khác,
bên dưới lớp trang điểm là làn da xanh xao và hốc hác, nhìn gần thì
hai gò má của cô có phần nhô cao hơn như vừa mới sau một trận
ốm.
- Lâu rồi không gặp nhỉ! - Hạ Du nở nụ cười gượng gạo.
- Em không khỏe à? Trông em xanh quá.
- Em không sao... nhìn thấy rõ vậy sao? Trông em chắc xấu lắm nhỉ?
- Hạ Du xấu hổ lấy tay bưng mặt.
- Không, em đẹp lắm, Hạ Du lúc nào cũng rất xinh đẹp mà.
Thiên Bảo cảm thấy thật có lỗi với Hạ Du... Cậu biết vì cậu mà Hạ
Du bị ốm, vì cậu mà Hạ Du không còn tươi tắn như trước. Còn cậu chỉ
biết đến bản thân, chỉ quan tâm đến cảm xúc của riêng mình mà không
bao giờ chú ý đến những người xung quanh... nhất là Hạ Du.
- Con tới rồi à, Hạ Du. - Giọng nói ngọt của bà Lưu khiến Thiên Bảo
và Thiên Thành giật mình.
- Con chào bác. - Hạ Du cúi đầu chào một cách lễ phép.
- Con vào đi, hôm nay bác đã chuẩn bị cho con rất nhiều điều bất
ngờ đấy.
Bà Lưu dắt tay Hạ Du cùng tiến vào bữa tiệc. Tất cả những người cần
có mặt đã đông đủ, bữa tiệc cũng đã đến lúc bắt đầu. Trong không
khí vui vẻ mang tính chất xã giao kia đang ẩn chứa những điều
gì?
An Ninh đi một vòng chào hỏi những đối tác mình đã cùng làm ăn và
cô cũng đã tiếp xúc thêm với một vài bạn hàng lớn khác... Thiên
Thành đang đứng cạnh bàn rượu lặng lẽ nhìn theo An Ninh. Hai người
chạm mắt nhau. An Ninh tiến lại gần Thiên Thành. Ánh mắt ưu tư của
cậu, An Ninh đã quá quen thuộc và giờ đây nó đang hiển hiện rõ mồn
một trên gương mặt cậu như muốn ám chỉ rằng An Ninh phải đọc ra
được nó.
- Có chuyện gì vậy? Dạo này em thấy anh rất kỳ lạ.
- Cũng không có gì nghiêm trọng cả, chỉ là anh thấy hơi rối trong
lòng, suy nghĩ nhiều chuyện dẫn đến việc chẳng suy nghĩ được việc
nào ra hồn cả.
- Khi nào tiện thì kể cho em nghe nhé. - An Ninh nói một cách hóm
hỉnh.
- Cô nhóc ạ... em biết thừa là anh không giấu được em điều gì
mà.
Hai người cụng ly rồi cạn ly rượu vang trên tay. Bà Lưu cùng vài
người đi tới, đến trước mặt Thiên Thành bà giới thiệu:
- Đây là con trai út của tôi, Lưu Thiên Thành, cháu nó đang làm đạo
diễn tự do. - Bà Lưu tự hào khoe.
- À... tôi biết cậu, tôi cũng đã xem một vài bộ phim do cậu làm đạo
diễn, được lắm đó. - Một người trong số họ lên tiếng.
- Cảm ơn phu nhân đã quá khen. - Thiên Thành trả lời khách
sáo.
- Còn... vị tiểu thư này là...?
- Chào bà... tôi là...
An Ninh đang định giới thiệu mình thì bị bà Lưu cắt ngang:
- À... đây là cô Nguyễn An Ninh, trước kia từng làm hầu gái cho Lưu
gia... nhưng do một vài lý do cá nhân nên đã nghỉ việc. Giờ thì làm
CEO của tập đoàn K tại Nhật.
An Ninh biết trước bà Lưu sẽ nói như vậy... Cô lặng lẽ cười nhạt
rồi lại tiếp tục nhấm nháp ly rượu vừa mới lấy.
- Vậy là cô đây đã từng làm cho Lưu gia, hèn gì mà giỏi đến như
vậy. Điều này cho thấy trình độ học vấn và hiểu biết của các cô hầu
gái ở đây rất tốt.
Một mũi tên trúng hai đích, vừa hạ được phẩm giá của An Ninh, vừa
nâng cao được vị thế của Lưu gia. Trong ký ức của cô, nơi này dạy
cho những người như cô biết phải làm gì để rót rượu và nước không
bị sánh, kìm nén cảm xúc để không nóng giận trước mặt chủ nhân...
dạy cho các cô biết cách phải trở thành hầu gái tốt hay phục vụ
tốt... Nhưng giờ đây qua ý hiểu của vị phu nhân nọ... thì nhà họ
Lưu trở thành nơi đào tạo học vấn có uy tín, thật nực cười!
- Vậy tôi cũng chẳng cần phải giới thiệu về bản thân mình nữa,
vâng, đúng là nhờ bà Lưu đã nuôi dạy tôi nên giờ tôi mới được như
ngày hôm nay, điều đó rất cảm ơn bà. - An Ninh cúi đầu chào một
cách kính cẩn.
Chương 21: Hạ Du và Dương.
Hạ Du dừng xe ở một ngõ nhỏ, căn nhà cũ nằm sát về một góc.
- Nhà của cậu ở đây hả?
- Chỉ là nhà thuê thôi, tôi không sống ở đây.
- Cho tôi số tài khoản đi, mai tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cho
cậu.
- Thôi, khỏi cần, dù sao hôm nay chị cũng đã lai tôi về, hơn nữa,
xem ra hôm nay chị có tâm trạng không tốt nên tôi sẽ không đòi bồi
thường đâu.
Lâu rồi không có ai để ý đến tâm trạng của Hạ Du, từ khi quen Thiên
Bảo, mọi thứ xung quanh cô đều bị hút vào vòng xoáy dành cho cậu,
tâm trạng và nét mặt của cậu dường như chính là tâm trạng của cô.
Chính bản thân cô cũng đã quên đi bản thân từ lúc nào. Giờ đây, một
cậu nhóc lại khiến cho cô cảm thấy bản thân mình quan trọng và cần
được quan tâm.
- Cậu tên gì thế?
- Tại sao chị lại muốn biết tên tôi?
- Tôi không muốn nợ ai cái gì cả, tôi là Hạ Du. – Hạ Du đưa tay ra
tỏ ý muốn bắt tay nạn nhân của mình.
- Gọi tôi là Dương. – Cậu đưa tay ra nắm nhẹ lấy tay Hạ Du.
- Đó không phải là tên thật của cậu.
- Tại sao tôi lại phải dùng tên thật? Con gái thật giống nhau, đều
hỏi câu y chang nhau.
- Ngày mai tôi sẽ lại tới.
- Làm gì? Tôi đã nói là không cần bồi thường rồi mà.
- Tôi sẽ mang cho cậu chút đồ ăn coi như bồi thường, nếu không làm
như vậy tôi sẽ không yên tâm.
Dương gật gù tỏ vẻ ưng thuận, cậu lặng lẽ đi vào nhà rồi đóng cổng
lại.
Tâm trạng của Hạ Du đã khá hơn, cô nhìn chiếc xe máy dựng trong sân
rồi bước từng bước ra khỏi con ngõ hẻm để trở về với cuộc sống xa
hoa nghẹt thở.
- Con về rồi thưa bố mẹ.
Hạ Du đứng trước mặt bố mẹ, hai người đưa ánh mắt lo lắng và dò xét
về phía cô.
- Con đã đi đâu mà giờ này mới về?
- Con từ bệnh viện về rồi tiện thể đi dạo một lát.
- Mọi chuyện là sao? Sao Thiên Bảo nó lại bế cô gái đó đi? Hai đứa
cãi nhau à... hay Thiên Bảo nó bắt cá hai tay?
- Không, là vì con không thích anh ấy nữa, anh ấy chỉ làm vậy để
con tức thôi. – Hạ Du cố kìm nén cảm xúc.
- Tại sao con lại vậy hả? Rõ ràng con muốn bố mẹ tác hợp cho hai
đứa, lại còn tuyên bố với bàn dân thiên hạ rồi.
- Nhưng giờ thì con không muốn nữa... chỉ thế thôi. – Nói rồi Hạ Du
chạy thẳng lên lầu, cô chẳng còn tâm trạng nào để giải thích với bố
mẹ về chuyện đó. Cô biết rằng mình đã sai và tự mình phải giải
quyết nó, nhưng chỉ tối nay thôi, cô chỉ muốn một mình ngay lúc
này, để có thể chấp nhận sự thật rằng mình là kẻ thua cuộc.
Nằm trên chiếc giường êm ái trong căn phòng lộng lẫy nhưng sao Hạ
Du cảm thấy mình thật lạc lõng, dường như cả căn phòng đang chống
lại cô. Cảm giác tội lỗi, thất bại choán ngợp. Thật sai lầm khi cô
cố tình muốn chiếm lấy Thiên Bảo. Từ khi cô gặp cậu, ở cậu có quá
nhiều điểm thu hút cô, chỉ là ngẫu nhiên nhưng dường như ánh mắt cô
bị hút về phía cậu. Đó là một quán ăn nhanh vào buổi trưa, hình ảnh
cậu cầm chiếc hamburger, mái tóc đen và cái bút máy. Cái bút được
viết liên hồi trên mảnh giấy trên bàn, trong khi tay kia vẫn đang
cố nhồi chiếc bánh vào miệng. Đôi mắt cậu khác với những người
khác, nó chứa một nỗi buồn khó tả, vầng trán hơi nhăn hằn lên vẻ
mệt mỏi. Nhưng toàn bộ những nét ủ dột ấy lại giống như chất xúc
tác khiến Hạ Du mê đắm. Rồi cho đến lúc cô biết cậu chính là đối
tượng đính hôn của mình, cô đã vui mừng biết bao và nghĩ ra đủ mọi
viễn cảnh tươi đẹp về một tương lai xán lạn có cô và cậu. Nhưng,
cái viễn cảnh ấy ngày càng bị dập tắt khi cô biết được trái tim cậu
vẫn còn một vết thương chưa lành. Và cô quyết định chờ, cô chờ cho
tới khi vết thương đó hoàn toàn bình phục, lúc đó, cậu sẽ nhìn về
phía cô và rồi Thiên Bảo sẽ là của cô. Chờ đợi rồi lại chờ đợi,
tình yêu đầu mãnh liệt của cô càng ngày càng giống như thứ tình cảm
đến từ một phía, cô ở bên cậu mà giống như một cái bóng, một cái
bóng đi đằng sau không hơn không kém, đã nhiều lúc cô muốn len lỏi
vào từng khoảng trống trong tâm hồn cậu. Nhưng rồi nó lại bị công
việc và cô gái kia lấp đầy, chưa một lần nào trong suốt ba năm qua
cô có cảm giác rằng mình đang yêu, mình đang được yêu. Chỉ là sự
đơn phương cô độc và sự tự vùi dập hủy hoại bản thân.
Sáng hôm sau Thiên Bảo có mặt tại nhà Hạ Du sớm, cha mẹ Hạ Du cũng
rất bất ngờ vì sự có mặt của cậu.
- Có chuyện gì mà con lại tới nhà bác sớm như vậy?
- Dạ, con có chuyện muốn thưa với hai bác.
- Có chuyện gì vậy con? Hạ Du nó vẫn trên phòng, có cần kêu nó
xuống không?
- Dạ, không cần đâu ạ, chuyện này con nói với hai bác là được
rồi.
- Có chuyện gì mà trông vẻ mặt con nghiêm trọng vậy?
Thiên Bảo cúi đầu:
- Con xin lỗi hai bác trước, mong hai bác nhận lời xin lỗi của
con.
- Có chuyện gì vậy? Có phải chuyện đính hôn giữa hai đứa không? Hôm
qua thấy Hạ Du nói như vậy, hai bác cũng không hiểu như thế
nào.
- Dạ, tối hôm qua Hạ Du cô ấy nói gì?
- Nó nói muốn hủy hôn, rằng nó không thích con... hai đứa có chuyện
gì? Hạ Du nó làm sai chuyện gì sao?
- Dạ không ạ, người sai là con, Hạ Du không có lỗi gì cả.
- Con nói rõ cho hai bác nghe xem nào.
- Dạ, con biết Hạ Du là một cô gái tốt, có lẽ cả đời con sẽ không
gặp được một cô gái như thế lần thứ hai. Nhưng chỉ tiếc là cô ấy và
con lại gặp nhau không đúng lúc.
- Có phải là vì cô gái kia không? Tại cô gái kia nên hai đứa mới
như vậy?
- Dạ không, cô ấy không có lỗi gì hết, tất cả là lỗi do con, có
trách thì hai bác cứ trách con.
Bố mẹ Hạ Du bắt đầu thấy khó xử trong tình huống này, họ cũng là
những bậc cha mẹ hết sức tâm lý với con cái. Nhà họ Hạ mãi mới hạ
sinh được một cô con gái, họ coi Hạ Du như bảo bối của mình, tất cả
mọi thứ họ đều làm cho con, Hạ Du muốn gì cũng có, hơn nữa, cô còn
là một cô gái hiền dịu, đoan trang nên họ càng không muốn cô bị tổn
thương.
- Con cứ về đi, khi nào Hạ Du bình tĩnh lại, hai bác sẽ chiều theo
quyết định của nó.
Hạ Du đứng trên lầu từ nãy đã nghe hết toàn bộ câu chuyện. Cô vốn
đã muốn dứt tình với Thiên Bảo, nhưng chỉ mới thoáng nhìn thấy
gương mặt khôi ngô của cậu, cô lại không thể kìm lòng. Thiên Bảo
luôn như vậy, vẻ ngoài luôn lạnh lùng nhưng bên trong cậu là người
sống rất có trách nhiệm. Cậu không thể bỏ mặc Hạ Du trong tình
trạng này, cậu không yêu cô nhưng lại muốn cùng cô chịu hậu quả. Hạ
Du không thể tìm được ở con người ấy bất kỳ một điểm nào không tốt,
đối với cô, mất đi một Thiên Bảo cũng giống như mất đi nửa trái tim
vậy.
...
Thiên Bảo trở về công ty, bà Lưu đang đợi cậu ở phòng làm việc,
gương mặt cứng nhắc không chút biểu cảm của bà Lưu khiến cậu khó
chịu ngán ngẩm.
- Mẹ tới đây có chuyện gì vậy?
- Mẹ định ngày rồi, ngày Mười lăm tháng sau hai đứa sẽ đính hôn,
lát nữa mẹ sẽ qua bên chủ tịch Hạ bàn bạc với họ.
- Mẹ đúng là mất trí rồi, tại sao mẹ lại làm như vậy trong khi chưa
hỏi ý kiến con?
- Hỏi ý kiến mày cũng bằng thừa, chính Hạ Du là người đề xướng ra
chuyện này, chỉ như vậy là đủ.
- Mẹ nói gì? Là Hạ Du sao? Đừng đổ lỗi cho cô ấy, con thừa hiểu
mẹ.
- Cái gì? Mày nghĩ mẹ mày như vậy sao? Không tin thì mày cứ trực
tiếp đi hỏi Hạ Du đi. Hơn nữa, dù có thế nào thì ngày đính hôn cũng
đã định rồi, đừng hòng mà đến với con hầu gái đó.
- Không, con sẽ đến với cô ấy, còn hôn ước, mẹ hãy hủy đi.
- Thiên Bảo, sao mày không chịu nghe lời mẹ? Nó cho mày ăn thứ bùa
mê thuốc lú gì mà suốt ba năm qua mày như một kẻ điên? Cả thằng
Thành nữa, hai anh em mày mù hết cả rồi.
- Xin mẹ thôi đi, con tuyệt đối không để mẹ động đến cô ấy.
- Mày nghĩ là mày có thể ngăn được mẹ sao? Hôm qua nó đã tuyên
chiến với mẹ như vậy, đúng là loại con gái không có giáo dục, không
có phép tắc. Đáng lẽ ra phải triệt cỏ tận gốc từ ba năm trước mới
đúng.
- Mẹ thôi ngay đi, nếu mẹ động đến cô ấy, lúc đó con không biết
mình sẽ làm gì đâu. Còn bây giờ, con phải làm việc. Mẹ về đi.
Thiên Bảo đẩy bà Lưu ra khỏi cửa rồi đóng rầm cửa lại. Đầu óc cậu
lúc này đang rất rối bời. Cậu ước gì mình được sinh ra ở một gia
đình bình thường, thì giờ đây chắc cậu và An Ninh đang có một cuộc
tình trong mơ. Nhưng sao số phận lại cứ phải đặt con người vào
những hoàn cảnh trớ trêu như vậy? Lại còn Hạ Du nữa, cậu không biết
phải làm sao để có thể đối mặt với cô ấy, cũng chẳng biết có nên
tin những lời bà Lưu nói về Hạ Du hay không?