Chương 23: Kế hoạch.
- Ông đã gặp bà Lưu chưa?
- Dạ thưa rồi ạ.
- Tốt, sắp tới Lưu gia sẽ có biến động, hãy chuẩn bị rút khoản dự
trữ bên Ma Cao về, chúng ta sắp phải dùng tới nó rồi.
- Tôi biết rồi thưa chủ tịch.
- Tiện thể, tìm hiểu cho tôi về nguồn hàng nhập khẩu của Lưu gia,
mặt hàng hương liệu và phụ gia, tìm hiểu thật kỹ, nhất là xuất xứ
và chất lượng.
- Vâng thưa chủ tịch.
Vị thư ký già ra khỏi phòng, lúc này An Ninh mới đặt được bút
xuống. Cô nghĩ về Thiên Bảo, cả buổi tối nay cô chẳng làm được việc
gì, ánh mắt Thiên Bảo nhìn cô hồi sáng khiến giờ tim cô vẫn đập
mạnh. Vì phải thể hiện sự tự tin của mình, cô bắt buộc phải nhìn
thẳng vào mắt cậu. Đó là điều khó khăn với An Ninh từ xưa tới nay.
Cô cũng không biết từ khi nào cậu lại trở nên đẹp đến vậy, nét đẹp
sắc sảo, nét đẹp quyến rũ, nét đẹp chững chạc. Đôi mắt nhỏ nhưng
dài và cong, gò má cao nhưng vẫn đầy đặn, cả chiếc mũi cao thanh
tú, giọng nói cũng thật cuốn hút. An Ninh đã phải rất quyết tâm mới
tới được công ty của Thiên Bảo, cô cũng không muốn đối đầu với bà
Lưu vì làm như vậy cả Thiên Thành và Thiên Bảo đều khó xử, nhưng
nghĩ đi nghĩ lại, những gì cô phải chịu đựng buộc cô phải làm vậy.
Thiên Thành không tham gia vào kinh doanh nên cậu ấy sẽ không bị
ảnh hưởng nhiều, nhưng Thiên Bảo đang quản lý một chi nhánh của Lưu
gia, việc báo trước cho cậu sẽ giúp cậu tìm cách đối phó để công ty
của cậu chịu tổn thất ít nhất và hơn hết cũng giúp cậu chuẩn bị
tinh thần.
Một tuần trôi qua, tất cả đều im hơi lặng tiếng, An Ninh vẫn tiếp
tục kế hoạch của mình một cách bí mật, cô cũng không tới gặp Thiên
Bảo và cậu cũng chẳng có liên lạc gì với cô. Thiên Thành đang ở
nước ngoài, thỉnh thoảng cậu cũng gọi điện hỏi thăm và luôn nhắc
nhở An Ninh phải giữ gìn sức khỏe.
Mới chỉ một tuần mà An Ninh không còn nhận ra mình trong gương, so
với một tuần trước, An Ninh đang đứng trong gương đã quá gầy và hốc
hác, công việc bận bù đầu khiến cô ăn uống thất thường, thường
xuyên không ăn được và bị ói. Đuôi mắt có dấu hiệu hơi nhăn và sạm,
phần má cũng hóp sâu vào, hoàn toàn thiếu sức sống. Nhưng đó là
những cái xứng đáng mà cô phải bỏ ra, cô phải lấy lại danh dự cũng
như lòng tự trọng của mình, cả tuổi trẻ cô đã vì người khác quá
nhiều, giờ đây cô phải sống cho mình, vì mình. Lấy trong túi ra hộp
trang điểm, An Ninh tô điểm lại gương mặt lần cuối trước khi đến
cuộc hẹn vào trưa nay.
Bàn tiệc được bày ra trước mắt, món bít tết mà An Ninh vẫn thích ăn
sao hôm nay chán ngắt, cả câu chuyện đang rơi vào hồi tào lao của
ông khách trẻ tuổi.
- Tôi không ngờ tập đoàn K lại có vị chủ tịch trẻ tuổi và xinh đẹp
như vậy.
- Cảm ơn anh đã quá khen.
- Không biết món ăn có hợp với khẩu vị của cô không?
- Rất hợp, cảm ơn anh đã mời cơm. – An Ninh trả lời khách
sáo.
- Không có gì, tôi mong là chúng ta sẽ hợp tác lâu dài, phía tôi
cũng không nỡ xa một tiểu thư xinh đẹp như vậy.
Những lời ong bướm của anh ta khiến An Ninh nổi da gà, trong các
loại đàn ông, cô ghét nhất là kiểu tán gái lộ liễu như hắn. Đôi mắt
nhìn chằm chằm vào cô như thể cô là một miếng thịt cừu béo
bổ.
- Lát nữa ăn xong, chúng ta đi đâu đó chứ? Tôi có biết một club rất
được.
- Xin lỗi anh, tôi không quen tới những nơi đó. – An Ninh từ chối
khéo.
- Vậy cô muốn đi đâu, đi đâu cũng được.
- Có lẽ phải xin anh thứ lỗi, tôi còn cuộc hẹn khác chiều nay, chắc
chúng ta phải để khi khác.
Nếu không phải hắn là bạn hàng lâu năm của công ty thì chắc An Ninh
đã đứng dậy đi thẳng ra cửa từ lúc mới gặp cái bản mặt Sở Khanh của
hắn.
- Ấy ấy, cô Nguyễn, tôi đã tìm hiểu và được biết cô không có cuộc
hẹn nào vào tối nay cả. Là tôi thật lòng muốn mời cô nên cô hiểu
cho và chấp nhận.
An Ninh bắt đầu cảm thấy khó chịu và ngán ngẩm cái tên cứ cố tỏ ra
hiểu biết này. Bản chất của hắn là một tên bốc đồng theo đúng
nghĩa, luôn cố tỏ ra là mình biết ăn nói và thông minh nhưng thực
chất trong đầu hắn chẳng cho bất cứ một thứ gì, không vì hắn là đại
thiếu gia của một gia đình giàu có và số tiền hắn rót vào công ty
của cô không nhỏ thì không bao giờ cô muốn ngồi cùng bàn với loại
người này. Nếu còn dây dưa nhiều sẽ không tốt, ăn cơm với nhau một
hai lần thì lại cho là quen thân lắm. An Ninh không phải là người
thiếu hòa nhã nhưng năm tháng qua đã dạy cô biết cách chọn bạn mà
chơi nếu như không muốn bị thiệt thân.
- Cô An Ninh, trả lời tôi đi chứ? Tôi mong là cô đồng ý, cô sẽ
không phải hối hận khi đi với tôi đâu.
An Ninh đang lưỡng lự không biết từ chối như nào thì một giọng nói
quen thuộc từ đằng xa vọng lại.
- Em đây rồi, An Ninh...
An Ninh ngạc nhiên khi nhìn thấy Thiên Bảo đi từ đằng xa tiến lại,
trông cậu vẫn phong độ và rạng ngời trong bộ comple đen lịch
lãm.
- Sao anh gọi điện mà em không bắt máy? Có giận thì
cũng phải cho anh giải thích chứ.
Vị khách của An Ninh tỏ vẻ rất ngạc nhiên khi thấy Thiên Bảo nói
chuyện với An Ninh một cách thân mật.
- Cô Nguyễn... cô có bạn trai rồi sao?
An Ninh không biết trả lời ra sao thì Thiên Bảo đã tiếp lời:
- Không, tôi là chồng sắp cưới của cô ấy.
Cậu nói ‘‘Chồng sắp cưới” khiến cả An Ninh và vị khách đều ngạc
nhiên trợn tròn mắt.
- Tôi có hẹn với đối tác ở đây, vừa vào đã nhận ra ngay cô ấy. An
Ninh của tôi đi đến đâu cũng rất nổi bật đúng không? – Thiên Bảo
vẫn không thôi đưa ánh mắt trìu mến âu yếm nhìn An Ninh.
An Ninh không biết phải xử trí như thế nào. Bản thân cô cũng muốn
phủ nhận mọi lời nói của Thiên Bảo nhưng như thế chiều nay cô sẽ
phải phí thời gian cho gã ngốc này. Tốt hơn hết là cứ hùa theo
Thiên Bảo mà ngồi im nhìn cậu diễn trò còn hơn là phải chịu đựng
tên đồng bóng kia.
- Thôi, khách của tôi tới rồi, hai người tiếp tục nói chuyện đi
nhé.
Thiên Bảo vỗ vai An Ninh rồi nói rằng cậu sẽ đợi cô ở bên ngoài sau
khi cô xong việc. Cậu cúi chào ông khách thật lịch sự rồi mới quay
người bước đi.
Từ khi gặp Thiên Bảo, vị khách có vẻ ngại ngùng hơn với An Ninh.
Cũng phải, vì dù sao xét về mọi phương diện thì Thiên Bảo hơn anh
ta về mọi mặt, gia cảnh, tiền bạc, diện mạo và cả cách cư xử. Ngồi
chừng nửa tiếng sau khi dùng xong bữa tối, An Ninh cũng cáo từ ra
về. Ngoài trời đang mưa nhỏ. Cô không nghĩ là Thiên Bảo sẽ đợi cô ở
ngoài nhưng cái bóng dáng thân thuộc ấy thì dù ở đâu cũng không thể
lẫn được.
- Em xong rồi à?
- Sao cậu lại đợi tôi, tôi nghĩ là cậu chỉ nói như vậy thôi
chứ.
- Không, anh đã nói là đợi em thì anh sẽ đợi, giờ em có thời gian
chứ? Anh có chuyện cần nói.
- Chuyện gì vậy? Có quan trọng lắm không?
- Đủ thời gian dùng một tách café thôi, có được không?
An Ninh cũng tò mò không biết Thiên Bảo định nói gì, hơn nữa cũng
đã khá lâu cô không gặp cậu, nhân tiện đây cũng là dịp để cô có thể
được ở cạnh cậu.
Hai người trở vào trong và gọi hai tách café nóng.
- Giờ có chuyện gì cậu nói đi?
- Anh biết là anh không có quyền ngăn cản em trả thù mẹ anh...
nhưng mong em có thể suy nghĩ lại.
- Suy nghĩ lại chuyện gì?
- Thì chuyện... – Thiên Bảo không thể mở lời.
- Chuyện tôi muốn đối đầu với mẹ cậu ư? Nếu là chuyện đó thì xin
lỗi cậu, tôi không thể dừng lại.
- Coi như anh cầu xin em.
- Nếu chỉ để nói chuyện đó thì tôi nghĩ không cần phải tốn quá
nhiều thời giờ, một tách café cũng là quá nhiều, cậu đang làm lãng
phí thời gian của tôi. Nếu như cậu không muốn công ty nhỏ của mình
bị thiệt hại thì cậu nên dùng thời gian này để nghĩ cách làm sao
tách nó ra khi tập đoàn K chưa thu mua lại nó. – An Ninh nói rồi
đứng lên định quay đầu bước đi.
- Anh đã quyết định tách công ty...
Câu nói của Thiên Bảo khiến An Ninh ngỡ ngàng.
- Anh không có tư cách ngăn cản em, cũng không thể giúp mẹ đấu lại
với em, thật sự những ngày qua với anh rất khó khăn. Anh đã suy
nghĩ rất nhiều... nhưng cuối cùng thì đứng ngoài vẫn là tốt nhất.
Vì thế anh đã chọn việc tách công ty.
Chính An Ninh cũng không ngờ Thiên Bảo lại khó xử đến vậy. Tách
công ty là một quyết định lớn, chứng tỏ một điều rằng công ty của
Thiên Bảo giờ đây phải tự mình đứng trên thương trường với số vốn
nhỏ, hạ tầng thấp và đội ngũ nhân viên ít ỏi. Cô biết số cổ phần
của cậu trong Lưu không nhiều, việc tách công ty là quyết định khó
khăn và gần như phải gồng mình lên thì mới có thể giúp nó đứng
vững. Và hơn nữa, điều đó cũng nói lên rằng, cậu đang muốn rời xa
cái danh phận cậu hai của Lưu gia.
- Làm thế nào chứ? Làm thế nào mà cậu lại tách được công ty? Số cổ
phần và vốn của cậu rõ ràng là không thể.
- Em đừng lo, anh tự có cách. Từ nay anh sẽ không can dự vào những
việc em làm. Từ giờ anh chỉ là một Thiên Bảo bình thường, không
phải là thiếu gia của Lưu gia nữa.
- Cậu không lo cho mẹ cậu sao?
- Có chứ, dù sao bà ấy cũng là mẹ anh. Nhưng anh không thể giúp mẹ
khiến em bị tổn thương, như vậy chẳng khác nào bắt anh làm tổn
thương một người con gái hai lần.
- Mẹ cậu đồng ý chứ?
- Mọi việc vẫn chưa xong, chắc trong tuần này, công ty sẽ được tách
ra khỏi Lưu.
- Định mở công ty nhỏ sao?
- Ừ, chỉ công ty nhỏ kinh doanh trong nước thôi.
- Vốn Lưu khoảng bao nhiêu?
- Không nhiều, chỉ chiếm độ 0,1% vốn của Lưu.
Mọi chuyện càng trở nên khó khăn hơn và An Ninh dần cảm thấy có
lỗi. Cô lo lắng vì mình đã đẩy Thiên Bảo vào tình thế bí bách. Một
ý nghĩ muốn từ bỏ thoáng qua trong đầu nhưng rồi lại vụt tắt. Giữa
hai người giờ đây đâu còn cái thứ gọi là thương cảm, đau xót. Dù
sao thì đứa con chưa được chào đời cũng đã mất, cuộc sống cũng lênh
đênh suốt một thời gian dài và danh phận thì cũng mờ ảo, sống trên
tiền nhưng vẫn bị khinh rẻ như con ở càng làm cô thấy khát khao
được trả thù. Chút thương cảm chẳng thấm gì so với chữ hận hằn sâu
vào từng thớ thịt.
An Ninh bước vội ra cửa để tránh cái cảm xúc thương xót mủi lòng
dâng trào lên lần nữa. Cô cần phải giữ vững tinh thần, cứng cỏi và
tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
- Thưa phu nhân, tôi vừa nhận được tin báo, cậu hai gần đây rất hay
gặp những cổ đông của Lưu, đây là danh sách những cổ đông mà cậu
Thiên Bảo đã gặp.
- Nó gặp họ để làm gì? Chẳng phải đang quản lý công ty đầu tư Lưu
sao?
- Theo tôi tìm hiểu được thì cậu nhà đang vận động những cổ đông
nhỏ nắm giữ ít cổ phần liên kết lại để tách công ty.
- Tách công ty? Thằng Bảo muốn tách đầu tư Lưu ra khỏi tập đoàn
Lưu?
- Vâng thưa phu nhân.
- Số cổ phần của nó hiện tại là bao nhiêu?
- Nếu chỉ tính số cổ phần mà cậu ấy nắm giữ hiện tại do quản lý đầu
tư Lưu mà không tính phần tài sản thừa kế thì chỉ là 0,12%.
- Con số đó sao có thể tách doanh nghiệp được. Mau gọi nó đến đây
cho tôi.
- Dạ vâng thưa phu nhân.
Khoảng một tiếng sau Thiên Bảo có mặt tại văn phòng của bà Lưu với
bộ dạng tất bật, trên tay vẫn cầm một tập giấy tờ.
- Mẹ gọi con có việc gì vậy?
- Con đang bận sao? – Bà Lưu dò hỏi.
- Vâng, có chút việc.
- Việc gì vậy?
- Thì việc của công ty.
- Mẹ nghe nói, dạo này con thường xuyên gặp những cổ đông nhỏ của
công ty.
- Mẹ cho người điều tra con sao?
- Chỉ là hiếu kỳ muốn biết, chứ không đến mức điều tra. Trả lời mẹ
đi, con đang định làm gì sau lưng mẹ?
- Đã đến mức này thì con cũng không giấu nữa. Đúng là con có gặp gỡ
một vài cổ đông của Lưu, định khi nào xong việc rồi sẽ nói với mẹ.
Nhưng mẹ chắc cũng đã biết được chút ít. Con định tách công ty của
con đang quản lý ra khỏi Lưu.
- Tại sao?
- Gia đình mình đúng là đã quá đầy đủ, không phải lo nghĩ. Nhưng
chính vì điều đó mới khiến các con ỷ lại, không biết tự lượng sức.
Thành công thì không nói, nhưng thất bại cũng lại được giải quyết
bằng tiền, công ty con đang quản lý chưa xảy ra vụ nào cần bồi
thường nhưng muốn khẳng định bản thân thì con phải biết tự làm
chủ.
- Số cổ phần của con không đủ để tách công ty đâu.
- Con biết, tài sản thừa kế con cũng đã nghĩ tới nhưng có lẽ sẽ
không được dùng, nên đã tính đến nước khác là vận động các cổ đông
nhỏ cùng hợp sức.
- Con nghĩ họ sẽ chịu từ bỏ Lưu để góp vốn cho một công ty nhỏ
sao?
- Chỉ là đang thử sức, cũng phải thử mới biết kết quả ra sao.
- Vậy thì lần này, con hãy thử tự lực thuyết phục họ, nếu họ đồng
ý, số cổ phần đạt đến 9% thì mẹ sẽ đồng ý tách công ty, nếu không
con vẫn phải làm việc dưới quyền điều hành của mẹ.
- Mẹ đừng lo, con biết mình phải làm thế nào.
- Vậy thì tốt.
- Vậy con xin phép, con có hẹn.
Thiên Bảo ra khỏi phòng, bà Lưu mới thở hắt ra một cái thật dài. Bà
vừa lo lại vừa tự hào về Thiên Bảo. Trước kia cậu chỉ suốt ngày
chơi bời lêu lổng, nay cô gái này mai cô gái khác, yêu vào là mất
hết lý trí. Nhưng giờ đây cậu đã trưởng thành thật sự, trở thành
người mà chỉ nói thôi cũng khiến người khác tin tưởng. Bà thấy vui
vui trong lòng.
- Tình hình sao rồi? Thiên Bảo có thuyết phục được các cổ đông
không?
- Hiện tại thì chưa ạ, hình như cậu ấy cũng đã gặp dăm bảy người
nhưng chưa thuyết phục được người nào.
- Như vậy thì sẽ không thể tách công ty rồi.
- Thưa chủ tịch, khi nào thì chúng ta bắt đầu?
- Giờ là bao nhiêu rồi? Cho đến thời điểm này?
- 14,3%, vẫn đang tiếp tục theo dõi.
- Chúng ta còn bao nhiêu tiền?
- Đủ để đạt ngưỡng 15% nếu như giá cổ phiếu vẫn giữ ở mức
này.
- Vậy bắt đầu liên hệ với các nhà báo, cung cấp cho họ những thông
tin mà chúng ta đã thu thập được về nguồn nguyên liệu kém chất
lượng và không rõ nguồn gốc của Lưu. Vẫn tiếp tục mua vào. Khi nào
được 15% thì chuyển cho tôi 5% cổ phần còn anh vẫn giữ số còn lại.
Đợi khi nào có lệnh của tôi thì mới hành động tiếp. Còn nữa, ngày
kia khoản tiền bí mật của cựu chủ tịch sẽ được chuyển về Việt Nam,
tiến hành thu mua những công ty nhỏ của Lưu, chú trọng vào những
công ty kinh doanh và đầu tư.
- Dạ tôi biết rồi thưa chủ tịch.
An Ninh cho vị thư ký ra ngoài, trận chiến giờ mới thật sự bắt đầu,
bà Lưu sẽ trở tay như thế nào khi biết được An Ninh sẽ đánh trực
tiếp và dồn dập như vậy?
- Chủ tịch, chúng ta đã mua đủ 15% rồi, tôi cũng đã chuyển nhượng
sang cho chủ tịch 5%.
- Tốt, giờ thì hãy liên lạc với nhà báo, thông báo cho họ những tin
mà chúng ta đã thu thập được, đồng thời phao tin đồn vào giới tài
chính là cổ phiếu của Lưu đang rớt giá. Đồng thời thông báo với báo
giới về quan hệ giữa tôi và cựu chủ tịch. Đã đến lúc cho mọi người
biết con nuôi của cựu chủ tịch là ai. Đợi khi nào giá của cổ phiếu
Lưu xuống kịch sàn thì đồng loạt bán hết 10% cổ phiếu đang đứng tên
ông.
- Dạ tôi rõ rồi thưa chủ tịch.
- Còn nữa, 5% cổ phiếu của tôi, ông chuyển qua đầu tư cho công ty
đầu tư Lưu nhé. Khi nào có lệnh của tôi thì bắt đầu thu mua lại
những công ty con của Lưu.
- Vâng, tôi rõ rồi thưa chủ tịch.
- Thưa phu nhân, bà hãy xem tin này đi ạ. – Vị thư ký hốt hoảng đưa
cho bà Lưu tờ báo.
Bà Lưu cầm tờ báo và không khỏi ngạc nhiên khi trên trang nhất đang
đăng những dòng chữ ‘‘Thực hư về vụ nhập hàng không rõ nguồn gốc
của tập đoàn Lưu’’ và hơn nữa, ở mục bên cạnh, hình của Nguyễn An
Ninh đang được trưng trong mục ‘‘Người thừa kế sáng giá của tập
đoàn xuyên quốc gia K’’.
Một phút khinh suất, giờ đây bà Lưu không thể thốt lên lời
nào.
- Chặn ngay cánh nhà báo lại, bịt mọi thông tin và hủy hết lô hàng
mới nhập ngay trong ngày hôm nay.
- Dạ vâng thưa phu nhân.
Bà Lưu bật ti vi lên để kiểm tra xem nguồn thông tin đó đã lan đến
đâu, nhưng vừa bật lên, hình ảnh An Ninh đang hiện hữu trước mắt
bà, cô tự tin ngồi trước đám đông phóng viên trong một buổi họp
báo.
- Xin chào cô Nguyễn An Ninh.
- Vâng chào chị.
- Tôi được biết cô là con gái nuôi của cựu chủ tịch tập đoàn
K.
- Vâng, đúng là như vậy.
- Hiện tại, cô đang là nữ doanh nhân trẻ nhất trong giới kinh tế
trong nước. Sắp tới cô có dự định gì không?
- Cảm ơn lời khen của chị. Sắp tới chúng tôi dự định sẽ mở rộng
lĩnh vực kinh doanh và tiếp tục thu mua một số công ty nhỏ tại Việt
Nam. Và đích mà chúng tôi nhắm tới không phải ai khác ngoài tập
đoàn Lưu.
Tai bà Lưu bắt đầu thấy ù ù, mọi thứ xung quanh quay cuồng, tất cả
đã được sắp đặt từ trước, ngay cả vụ lô hàng cũng như vụ thừa kế.
Bà đã quá lơ là mất cảnh giác với An Ninh. Trong mắt bà, cô luôn là
cô gái thấp hèn, kém cỏi, không có tiền cũng chẳng có người chống
lưng, giống như chiếc lá vàng trong gió, phụ thuộc vào gió xem khi
nào nó rơi xuống đất. Nhưng giờ thì cái lá tưởng yếu ớt ấy hóa ra
lại là lá bồ đề, rất mạnh mẽ.
Chương 24: Đánh đổi.
Mọi thứ đang đi theo đúng hướng An Ninh mong muốn, giờ tràn ngập
trong đầu cô là cảm giác chiến thắng, hả giận như hơi men của thứ
rượu mạnh, nhưng bản thân cô lại không vui. Mỗi lần uống say, cô
đều nhìn ngắm chiếc khuyên tai, chỉ có nhìn ngắm nó mới khiến cô
trở lại là con người thật của mình. Liệu khi trả thù xong, cô còn
có thể đủ dũng cảm yêu Thiên Bảo bằng tình yêu trong sáng như
trước? Cô đã từng trao cho cậu tình yêu thuần khiết và trong sáng
nhất, nhưng, giờ đây nó đã bị vẩn đục, nhuốm màu bằng hận thù, hờn
ghét.
- An Ninh. – Giọng của Thiên Thành ngay sát cạnh, cậu đã kịp gọi
cho mình một ly nước ép. Lúc nào cũng vậy, chỉ có mình cô uống, cậu
luôn luôn đủ tỉnh táo để có thể đưa cô về, cho cô tựa vào bất kỳ
lúc nào.
- Sao anh lại ở đây?
- Chủ quán bar gọi điện cho anh. Có chuyện gì rồi?
- Anh không biết sao? Em đang đấu với mẹ anh đấy.
- Anh biết.
- Biết mà còn tới sao? Em và mẹ anh là địch thủ, vậy mà anh còn
quan tâm em, liệu có quá mâu thuẫn không?
- Không sao, trước khi em và mẹ anh trở thành thù thì chúng ta đã
quen nhau rồi, và anh cũng không có ý định bỏ mặc em.
- Vậy là anh sẽ bỏ mặc mẹ anh?
- Không, bà ấy vẫn là mẹ anh, chỉ là, anh không muốn tham gia vào
việc này. Đã lâu lắm rồi anh không về nhà, cũng không nói chuyện
với bà. Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.
- Thật là tốt.
- Gì?
- Em nói là... mọi chuyện quá tuyệt vời, giờ đây hai người con trai
yêu quý của bà Lưu đều không đứng về phía bà, họ đều chọn phe trung
lập.
- Em nói vậy là có ý gì? Thiên Bảo cũng không giúp mẹ sao?
- Thiên Bảo đang tách công ty.
- Tại sao?
- Thiên Bảo cũng không muốn giúp mẹ anh. Đáng lẽ ra em nên vui mừng
vì một mũi tên bắn trúng nhiều đích, nhưng tại sao em lại như vậy?
Toàn thân mệt mỏi, không còn sức lực, không muốn đi tiếp, không
muốn cười hả hê, cũng không muốn mở tiệc chúc mừng, chỉ ngồi đây
như thể một con ngốc uống đến say mèm.
- Anh hiểu...
- Anh thì hiểu gì chứ? Anh chẳng biết thứ gì ngoài việc đi theo em.
Anh nghĩ anh ở bên cạnh em thì em sẽ đến với anh sao? Em xin lỗi,
dù biết như thế là thiệt thòi cho anh nhưng em không thể làm khác
được.
- Anh biết. Vốn anh cũng đã nghĩ rằng em và Thiên Bảo đã chấm dứt,
trái tim em rồi cũng thay đổi, khi đó anh sẽ chiếm lấy trái tim em.
Nhưng anh đã sớm bỏ cuộc từ lâu rồi. Anh quan tâm em không phải vì
mong em báo đáp mà đến với anh, chỉ là quan tâm em như vậy mới
khiến anh yên tâm, mới khiến anh không lo lắng. Anh cũng biết rằng
Thiên Bảo chưa bao giờ thôi yêu em nhưng cũng chẳng dễ gì hai người
đến được với nhau nên anh cứ tiếp tục đợi, rồi cho đến một ngày anh
phát hiện ra rằng mọi cố gắng của anh chẳng là gì so với Thiên Bảo.
Anh ấy từ một tay chơi sành sỏi thành một người đàn ông chững chạc,
biết lo toan, biết tính toán. Một tên nóng nảy cộc cằn thành một kẻ
hiểu chuyện. Cứ chút chút rồi anh ấy dần thay đổi hoàn toàn chỉ để
mong chờ một ngày em quay trở về và không phải thất vọng vì anh ấy.
Trong khi đó, anh chỉ biết bám lấy em, chỉ biết ở bên em mà chẳng
nghĩ đến những gì xảy ra xung quanh.
An Ninh gục mặt xuống mặt bàn lạnh buốt, nước mắt như muốn trào
ra.
- Liệu em và Thiên Bảo có thể trở lại như trước không? Giờ đây em
đã có tất cả nhưng dường như lại chẳng có gì. Mọi thứ đều quá hoàn
hảo nhưng sao em vẫn không thấy mãn nguyện, vẫn không thấy vui vẻ.
Em muốn hạ mẹ anh nhưng lại không muốn Thiên Bảo khó xử.
- Anh không biết khuyên em nên làm gì trong thời điểm này, nhưng
anh biết rằng lựa chọn của em dù có thế nào thì Thiên Bảo và anh
đều không oán trách em, không hận em.
An Ninh mỉm cười, một nụ cười nhạt như để xua tan hết mọi thứ. Ván
đã đóng thành thuyền, quân cờ đã đi không thể rút lại được. Vẫn
phải chơi hết ván cờ, vẫn phải để con thuyền ra khơi, chỉ mong rằng
tất cả sẽ không để lại chữ hận khi con thuyền cập bến và ván cờ kết
thúc.
Mọi thứ ở tập đoàn Lưu đang dần trở nên hỗn loạn, giá cổ phiếu giảm
mạnh, báo chí đăng bài tùm lum, phóng viên đứng đầy cửa chính của
công ty. Mọi thứ chưa kết thúc nhưng nó cũng ảnh hưởng lớn đến bộ
mặt của công ty.
- Thưa giám đốc, có chuyện lớn xảy ra rồi. – Vị thư ký hốt
hoảng.
- Lại còn chuyện gì nữa?
- Các cổ đông đang bán hết cổ phần, vị cổ đông lớn nhất của chúng
ta ở Nhật cũng đang bán ra rất nhiều. Hai ngày trước ông ta mua vào
rất nhiều, cuối phiên hôm qua là 15%. Nhưng theo thông tin tôi tìm
hiểu được thì 5% cổ phần của ông ta đã được chuyển nhượng qua cho
cô Nguyễn An Ninh là chủ tịch tập đoàn K.
- Cái gì? Tại sao lại như vậy? Tại sao con nhỏ đó lại có được cổ
phần của Lưu?
- Và hơn nữa... cô ta đã đầu tư toàn bộ vào công ty đầu tư
Lưu.
- Nó định làm gì? Chúng nó định hợp sức với nhau để lật đổ ta
ư?
- Hiện tại cậu hai đã có trong tay 8,2% cổ phần.
- Kệ nó, nó muốn tách thì cũng phải thông qua đại hội cổ đông vào
cuối tuần này, 8,2% ta không tin là nó có thể tách ra khỏi ta một
cách dễ dàng như vậy.
- Theo tôi được biết, một vài cổ đông của chúng ta đang chuyển qua
đầu tư cho tập đoàn K, họ hầu như bán hết cổ phần, hiện tại giá cổ
phiếu của chúng ta đang xuống rất thấp còn tập đoàn K lại đang ở
ngưỡng rất cao. Tình hình này tôi nghĩ bà nên mở cuộc họp báo giải
thích với giới báo chí, hơn nữa trong đại hội cổ đông, bà nên có
đối sách rõ ràng, nếu không cứ với đà này sẽ không ổn một chút
nào.
- Tôi biết rồi, chuẩn bị mở họp báo đi. Hủy hết đơn hàng vừa rồi
chưa?
- Dạ rồi, hiện tại vẫn chưa thấy động tĩnh gì bên sở pháp lý cũng
như bên thanh tra. Nên tôi đã nhanh tay hủy hết tất cả lô hàng và
bịt mọi đầu mối từ phía bên kia, đảm bảo sở thanh tra sẽ không thể
điều tra được gì.
- Tốt, vậy cứ theo ý của cậu mà làm.
- Vậy còn về cậu Thiên Bảo?
- Kệ nó, nó bị con hồ ly đó làm cho mê muội rồi, cứ đợi xem đại hội
cổ đông này nó làm được gì.
An Ninh bước vào thang máy, công việc của ngày hôm nay dường như
rút hết toàn bộ sinh lực của cô. Cô sẽ về nhà tắm cho sảng khoái
rồi uống một ly rượu trước khi chìm vào giấc ngủ. Không biết từ khi
nào, nếu không có thứ men mạnh đó thì cô không thể ngủ nổi.
Tắm xong, An Ninh khoác lên mình bộ đồ ngủ khá gợi cảm, chính bản
thân cô cũng nhận thấy những nét hấp dẫn trên cơ thể cô thật sự
khiến đàn ông không thể cưỡng lại. Khuôn ngực đầy đặn, những đường
cong gợi cảm thấp thoáng sau lớp áo lụa mỏng tang. Thoa một chút
kem dưỡng da mùi hương dịu nhẹ, An Ninh rót một ly rượu rồi ngồi
nhâm nhi nó trong tiếng nhạc du dương.
- AN NINH...
Tiếng gọi của Thiên Bảo khiến An Ninh giật mình, nghe qua giọng thì
có vẻ như cậu đã rất say.
An Ninh vội khoác áo rồi mở hé cửa.
- Muộn rồi, cậu còn tới đây làm gì? Mau về đi, muộn lắm rồi, đừng
làm hàng xóm tỉnh giấc.
- Sao? Anh không được vào trong sao? Nếu em để anh vào, anh sẽ
không nói to nữa, nếu không anh sẽ đứng ngoài này cho đến khi nào
em cho anh vào nhà.
An Ninh không muốn ảnh hưởng đến người khác liền phải cho Thiên Bảo
vào nhà. Cô bật các đèn lên và ngồi trên ghế sofa mặc cho Thiên Bảo
ngồi bẹp gí dưới chân.
- Có chuyện gì? Anh nói đi.
- Anh tới... là để cảm ơn em vì đã giúp anh tách công ty thành
công.
- Điều đó thì anh không phải cảm ơn tôi đâu, chỉ là còn chút tình
nghĩa, không nỡ nhìn anh như vậy.
- Nhưng mà... mẹ anh nói rằng... trong cuộc họp đại hội cổ đông
tới, nếu anh không tách được công ty thì mẹ sẽ thu hồi lại toàn bộ
cổ phần của anh, hơn nữa sẽ phong tỏa mọi tài sản thừa kế. Nếu tách
được công ty, bà sẽ coi đó là phần tài sản riêng của anh và sẽ từ
anh, xóa tên anh khỏi Lưu gia nếu như anh không chịu bỏ từ bỏ em.
Em bảo... anh nên làm gì đây?
- Tại sao anh lại nói với tôi những lời đó? Tôi chỉ giúp anh vì tôi
muốn một sự công bằng. Chuyện giữa tôi và anh đã hết, chẳng còn gì,
quyết định thế nào là việc của anh.
- Em có thể nói như vậy sao? Em nghĩ rằng anh có thể bỏ em sao? Anh
đã tìm kiếm em khổ sở thế nào, tìm thấy em, rồi giữ chặt em khổ sở
thế nào, giờ lại nói anh bỏ em sao? Anh không thể.
- Đồ ngốc, nếu anh bỏ tôi, anh vừa tách được công ty lại vừa không
bị xóa tên.
- Anh không cần gì cả, anh có thể không có công ty, có thể không
phải là con của nhà họ Lưu, nhưng xin em, hãy chấp nhận anh dù chỉ
một lần. – Cậu ôm chầm An Ninh từ phía sau.
- Tại sao chứ? Tôi chỉ là một cô hầu gái tầm thường. Một đại thiếu
gia như anh có thể có được bất kỳ người con gái nào. Tại sao cứ
phải là tôi?
- Không phải là Nguyễn An Ninh thì anh không cần ai cả.
- Tôi xin anh, đừng để tiền đồ, địa vị của anh bị hủy hoại. Anh say
lắm rồi, tôi sẽ không coi những lời đó là thật, anh hãy về đi, về
và chuẩn bị làm lại tất cả.
Cậu ngồi gục xuống dưới chân An Ninh, nước mắt bắt đầu chảy, cậu đã
từng có tất cả nhưng giờ đây dường như cậu không có gì. Chỉ một
người con gái cũng không thể bảo vệ.
An Ninh ngồi xuống ôm lấy cổ Thiên Bảo.
- Nghe em nói đây Thiên Bảo, hãy ôm em lần này, tối nay hãy ngủ lại
đây rồi sáng mai hãy về sớm, sau khi bước ra khỏi đây hãy quên hết
tất cả những gì đã xảy ra giữa hai chúng ta, coi như đó là một giấc
mơ. Sau đại hội cổ đông, em sẽ trở về Nhật. Số cổ phần còn thiếu,
em sẽ giúp anh, sau khi tách công ty xong, hãy nghe lời mẹ, quên em
đi.
Thiên Bảo không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy An Ninh. Cậu mong
ước đến giây phút được ôm cô vào lòng như vậy đã rất lâu rồi, hương
thơm êm dịu khiến cậu không thể kìm nén bản thân.
- Em có biết là, anh yêu em nhiều như thế nào không? Nếu giờ anh
buông em ra, anh sẽ sống thế nào suốt quãng đời còn lại? Em bảo anh
phải sống ra sao? Không có anh em vẫn ăn được, ngủ được, vẫn sống
tốt, vẫn thành đạt và tỏa sáng. Nhưng không có em, cuộc đời Thiên
Bảo coi như chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Anh hứa là sẽ không can thiệp
vào chuyện giữa em và mẹ, anh cũng không cần công ty, anh sẽ làm ở
công trường, sẽ sống bình dân như bao người khác, không cần mặc
quần áo hàng hiệu, cũng không cần đi xe đẹp. Chỉ cần em đừng đẩy
anh ra.
- Em hiểu rồi, giờ thì em đã hiểu lòng anh, mọi chuyện trước kia sẽ
xem như vì lời nói của anh ban nãy xóa sạch. Em sẽ không hận, cũng
không oán trách anh điều gì, chỉ mong chúng ta dừng lại đây.
An Ninh đỡ cậu lên giường. Giọt nước mắt vẫn vương trên khóe mắt
cậu, gương mặt tiều tụy, say mèm đáng thương của cậu dường như đã
xóa hết những lỗi lầm của cậu trước kia.
Cô đắp chăn lên người cho cậu rồi bất chợt cậu kéo cô vào gần hôn
nhẹ một cái. Cô đẩy cậu ra rồi đứng dậy nhưng cậu đã ôm chặt, rồi
cậu ghì cô xuống hôn một cách thô bạo. An Ninh càng né thì Thiên
Bảo càng tấn công mạnh hơn. Rồi cô buông xuôi nhưng cậu lại dừng ở
đó, cậu ngồi dậy chống tay lên trán.
- Anh xin lỗi, anh không biết mình đang làm gì nữa, anh thực sự xin
lỗi. – Nói rồi cậu cầm áo định ra về.
- Anh đi đâu vậy?
- Em ngủ đi, xin lỗi vì đã làm phiền em.
- Đừng đi.
Cậu ngỡ ngàng khi nghe thấy câu nói nhỏ nhẹ ấm áp đó của An Ninh.
Cô đến bên, áp tay lên gương mặt cậu, cậu cũng nhẹ nhàng nắm lấy nó
rồi hôn nhẹ lên lòng bàn tay, mu bàn tay rồi cổ tay.
- Anh đã tự hứa với lòng mình là sẽ trân trọng em khi em quay lại.
Anh đã rất hối hận khi gặp được một người yêu anh và anh cũng rất
yêu cô ấy. Anh hối hận vì trong quá khứ anh không phát hiện ra
sớm... thì ra tình yêu thực sự của anh chính là em. Nhưng mà anh đã
không biết trân trọng nó, giây phút gặp lại em anh ý thức được rằng
niềm vui trong lòng cứ chực trào ra, anh rất muốn biết người từng
bị anh làm tổn thương giờ sống có tốt hay không? Anh phát hiện
ra... thì ra em rời khỏi Lưu gia, rời khỏi anh là hoàn toàn chính
xác. Em xem em đi, bây giờ em tự tin như vậy, An Ninh có sức hút
như vậy, vui vẻ như vậy, không cần anh nữa rồi. Nhưng lúc nãy nhìn
thấy em bởi vì anh mà lo lắng, khẩn trương thì anh mới nhận ra rằng
suốt những năm qua em không hề thay đổi, chỉ là vì trước kia anh
chưa bao giờ hiểu em, chưa từng biết về em, chưa từng học cách yêu
thương, trân trọng em một cách thực sự.
Anh Ninh gạt đi giọt nước mắt lăn dài trên má Thiên Bảo.
- Anh có biết không? Mấy năm nay em rất cố gắng để làm một Nguyễn
An Ninh hoàn mỹ, nhưng đôi khi em vẫn là một cô bé An Ninh sợ hãi,
nhu nhược, nhất là khi đối diện với anh.
- Đối diện với anh? Đối diện với anh, em chỉ có cảm giác thù hận,
chán ghét, anh chỉ như cái gai trong mắt em.
- Tại sao em lại chán ghét anh? Tại sao em lại thù hận anh? Em
không chán ghét anh, không thù hận anh, cũng không sợ anh... chỉ
là... chỉ là... em... em... chỉ muốn là cô hầu gái bé nhỏ của anh,
của riêng anh mà thôi.
Thiên Bảo ôm chặt An Ninh vào lòng, cậu cảm thấy mãn nguyện khi
nghe được những lời nói từ đáy lòng của An Ninh. Phút chốc ấy mọi
thứ dường như không có giới hạn, chỉ có tình yêu cháy bỏng giữa hai
người với nhau, một nam và một nữ. Họ trao cho nhau những nụ hôn
ngọt ngào, niềm đam mê và sự khao khát.
Chương 25: Được và mất.
Được gì và mất thứ gì đôi khi là điều rất quan trọng trong cuộc
sống. Nó tạo ra sự cân bằng giữa cái thiện và cái ác, người cho và
kẻ nhận. Khi bạn cho ai đó quá nhiều thứ nhưng chẳng nhận được lại
thứ gì, đừng lo, thứ mà ta nhận lại có thể không nhìn thấy bằng mắt
nhưng ở một góc độ nào đó, bạn có thể cảm nhận nó bằng trái tim và
khối óc của mình.
An Ninh đã mất mát quá nhiều, cô cho Thiên Bảo mọi thứ cô có, cô
mất đi gia đình, cuộc sống, cũng như đứa con chưa hình thành của
mình. Nhưng bù lại, cô nhận được tình yêu chân thành sâu sắc của
Thiên Bảo, sự quan tâm lo lắng chu đáo của Thiên Thành cũng như sự
đồng cảm yêu thương của người cha nuôi đáng kính.
An Ninh rời khỏi phòng khi Thiên Bảo vẫn còn đang ngủ. Cô lặng lẽ
trả phòng và để lại lời nhắn cho Thiên Bảo tại quầy lễ tân. Cô sẽ
giải quyết xong mọi việc để trả lại mọi thứ đúng với vị trí của
nó.
...
- Thưa phu nhân, có cô Nguyễn An Ninh muốn gặp.
- Cho cô ta vào.
Bà Lưu ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa rộng chờ đợi An Ninh bước
vào.
Cô bước vào với dáng vẻ bình thản rồi ngồi xuống chiếc ghế phía bên
tay phải bà Lưu. Cô đặt trước mặt bà một tập tài liệu rồi
nói:
- Đây là toàn bộ số cổ phần của tôi ở Lưu bao gồm cả những công ty
con sắp thu mua cũng như những phần cổ phiếu tôi mua được từ những
cổ đông nhỏ.
- Mày đưa nó ra trước mặt tao làm gì? Định phô trương thanh thế
ư?
- Tôi biết rằng bà còn yếu hơn cả một kẻ yếu và còn hèn kém hơn một
kẻ hèn kém. Vì dùng thế lực và đồng tiền để đánh bại và điều khiển
người yếu là điều mà chỉ có kẻ yếu đuối nhất, kẻ hèn nhát nhất đáng
thương nhất phải dùng tới.
- Mày nói thì hay lắm, vậy mày đến đây để làm gì?
- Để làm một giao dịch.
- Giao dịch?
- Đúng, nếu tính tổng số chỗ cổ phần kia thì một nửa Lưu chắc chắn
sẽ không sớm thì muộn cũng về tay tôi.
- Vậy?
- Tôi sẽ trả lại bà toàn bộ.
- Trả lại tao? Mày định giở trò gì hả con hồ ly kia?
- Chỉ để đổi lấy 0,9% cổ phần mà Thiên Bảo còn thiếu.
- Hóa ra mày định giúp thằng con tao, tình yêu thắm thiết quá nhỉ?
Cả một đống tài sản chỉ để đổi lấy 0,9% cổ phiếu.
- Tôi biết nếu Thiên Bảo đến với tôi bà sẽ gạch tên anh ấy ra khỏi
Lưu gia. Nhưng bà biết không? Cho dù Thiên Bảo mang họ Lưu hay một
họ nào khác thì tôi vẫn sẽ đến với anh ấy. Thời gian qua, tôi chỉ
muốn trả thù bà mà quên đi rằng thứ tôi muốn có chỉ là Thiên Bảo.
Giờ tôi lấy toàn bộ những gì tôi có để đổi lấy bình yên cho Thiên
Bảo, quyết định của bà ra sao không quan trọng, nhưng nếu bà còn
chút tình mẫu tử với Thiên Bảo thì mong bà nhận lấy tất cả và đừng
làm Thiên Bảo phải khổ nữa.
Bà Lưu không nói gì, với bà như vậy là quá đủ. Cuối cùng thì bà vẫn
không thể chấp nhận An Ninh . Bà biết An Ninh là một cô gái giỏi
giang, tất cả những gì xảy ra chỉ là do sự cố chấp độc đoán và phán
xét chủ quan của bà. Bà đưa tập tài liệu cho An Ninh, cũng đã đến
lúc bà lùi một bước.
- Đây là phần tài sản mà cha Thiên Bảo để lại cho nó, coi như từ
nay tôi và nó không còn quan hệ, không cần nhìn mặt nhau nữa.
An Ninh cầm lấy số tài liệu rồi ra khỏi phòng. Cô thở phào nhẹ nhõm
khi bà Lưu không nhắc đến việc từ con. Thiên Bảo đã chờ An Ninh ở
ngoài sảnh từ lúc nào, sắc mặt cậu khá hơn và tràn đầy yêu thương.
Sau bao nhiêu năm, giờ đây An Ninh cũng đã đủ tự tin để ngẩng cao
đầu chạy tới nắm lấy tay người cô yêu thương nhất.
- Mẹ nói gì vậy em?
- Không có gì cả, cuộc họp đã bị hủy, cổ phần của em tại Lưu đã
chuyển nhượng đứng tên anh. Sắp tới tập đoàn K sẽ tung ra sản phẩm
mới, nó sẽ nhanh chóng lấp đầy các tin tức không hay về Lưu nên anh
không phải lo đâu. Còn về việc tách công ty, mẹ nói đó là phần thừa
kế của anh. Từ nay mẹ sẽ không can thiệp, cũng sẽ không liên can
tới anh nữa.
Nét buồn thoáng hiện lên gương mặt Thiên Bảo, nhưng rồi nó vội bị
vùi lấp bởi nụ cười và hạnh phúc.
- Nào, đi với anh, anh muốn em gặp vài người.
- Ai vậy anh?
- Cứ đi theo anh, chắc chắn em sẽ rất vui đấy.
Thiên Bảo đưa An Ninh tới một khu phố của người Hoa, nơi mà cô chưa
bao giờ được đặt chân tới, hai hàng đèn lồng đỏ như đón chào tạo
cho An Ninh cảm giác tươi mới. Xe dừng ở một ngôi nhà gỗ cổ kính
với hai hàng hoa đồng tiền trước nhà. Từ trong nhà một cậu bé chạy
ra và ôm chầm lấy cổ Thiên Bảo.
- Anh Bảo, lâu lắm rồi sao anh không tới chơi với em?
- Em có nhận ra ai không An Ninh? – Thiên Bảo quay qua hỏi An
Ninh.
Đứa bé chừng mười hai tuổi đưa đôi mắt tròn xoe nhìn An Ninh, nó
rất giống An Bình hồi nhỏ, đôi mắt to tròn sáng ngời.
- An Ninh... con... – Từ trong nhà, ông Nguyễn bước ra.
Không kìm được cảm xúc của mình, An Ninh ôm chầm lấy cổ ông Nguyễn
khóc nức nở...
- Cha có biết là con tìm cha vất vả như thế nào không? Nhiều lúc
con đã nghĩ cha và các em không còn trên cõi đời này nữa
rồi...
- Nín đi con, cha vẫn sống tốt đó thôi, vẫn mạnh khỏe.
- An Bình đâu cha?
- Em đây.
An Ninh ngỡ ngàng khi cậu trai bước ra trước mặt mình chính là cậu
trai trong quán bar tại Việt Nam hơn nữa bên cạnh cậu là Hạ
Du.
- Em là... em là An Bình sao?
- Chị ngạc nhiên lắm phải không? Lúc gặp chị ở em cũng đã ngờ ngợ
nhưng không dám hỏi. Sau này nhờ anh Bảo em mới biết.
- Con không biết đó An Ninh, trong thời gian con không có ở đây,
nếu không nhờ cậu Thiên Bảo giúp đỡ thì chắc giờ cha con ta không
thể gặp nhau như vậy.
- Đúng đấy chị hai, nhờ anh Bảo mà em có được ngày hôm nay, giờ thì
sắp đi làm rồi.
- Em và Hạ Du là như thế nào vậy?
- Chúng em quen nhau tình cờ thôi. – An Bình không quên nhìn Hạ Du
bằng ánh mắt âu yếm.
- Thôi nào, vào nhà đi rồi hàn huyên, đứng ở cửa như vậy đến bao
giờ nữa.
Tất cả mọi người vui vẻ cùng nhau bước vào nhà, ông Nguyễn đã chuẩn
bị vài món ăn mà An Ninh thích. Trong niềm vui hân hoan và sự trùng
phùng, vị ngọt của tình yêu và tình phụ tử, không còn ranh giới
giàu nghèo địa vị cao thấp. Tất cả quây quần quanh mâm cơm tạo nên
bức tranh đẹp với bầu không khí tràn ngập hạnh phúc.
Cuối cùng thì Thiên Bảo và An Ninh cũng đến với nhau, họ cùng nhau
tới Nhật sinh sống và quản lý tập đoàn K. Hai người không tổ chức
đám cưới, họ chỉ đăng ký kết hôn và sống với nhau rất hạnh
phúc.
Công ty đầu tư Lưu càng ngày càng phát triển, khẳng định vị trí của
mình dưới sự lãnh đạo của An Bình.
Thiên Thành giờ đây là đạo diễn nổi tiếng thế giới trẻ tuổi nhất.
Cậu không chỉ là đạo diễn điện ảnh, đạo diễn truyền hình, nhà văn,
nhạc sĩ mà còn là giám đốc đài truyền hình nổi tiếng toàn thế
giới.
Bà Lưu vẫn vậy, bà vẫn quản lý tốt tập đoàn Lưu và cả cơ ngơi nhà
họ Lưu, mặc dù bà không chấp nhận An Ninh và Thiên Bảo nhưng hàng
năm bà vẫn đầu tư vào K một khoản lớn và là nhà cung cấp chính
nguyên liệu sản xuất cho công ty K.
------- Hết -------