Đây chính là lệ cũ của Lâm gia,bởi vì Lâm phu nhân thân thể không tốt, không thể đi xa nhà, hơn nữa tình cảmcủa người thân thích trong gia đình rất tốt nên chỉ cần gặp nhau vào ngàynghỉ đã có thể thông báo được với họ, mời họ cùng với gia quyếntới Lâm gia tham dự tiệc nướng.
Tuy khí hậu ẩm ướt, lạnh lẽo nhưnglòng hứng thú của nhiều người vẫn không giảm, thân hữu[4] lục tục tớichào hỏi, người lớn người bé cứ một người lại thêm một người, ởđây ít nhất cũng phải có hai mươi mấy người rồi.
Tĩnh Vân phụ trách khâu chuẩn bịtrong phòng bếp, cả buổi sáng bận tối mắt tối mũi. Nàng hết rửa lại thái,xử lý hết đống rau cỏ mà đám thân hữu mang tới, còn làm một đống măngxếp gọn lại như ngọn núi nhỏ vậy.
“ Tĩnh Vân à, lửa đang cháy tốtlắm, con có thể mang rau ra đây rồi.”
Nàng buông dao thái xuống, thuậnhiền gật đầu mỉm cười.
“ Mẹ, con biết rồi ạ.”
Bà Lâm nhìn xuyên qua tấm màn cửasổ làm bằng lụa mỏng, hướng về cái sân, nhìn đám trẻ con đang nháo loạnkhắp nơi, bọn nó cứ chạy đi chạy lại không biết mệt là gì.
“ Mau mang ra thôi, nếu không chobọn nó ăn gì thì bọn nó tạo phản mất.” Bà Lâm vừa nói vừa hướng phòngkhách đi tới, tuy miệng nói vẻ oán giận nhưng thực thì trong ánh mắt,khóe miệng lại mang ý cười.
“ Dạ, con tới ngay đây.” Tĩnh Vânđáp, tay cầm nồi nấm hương ngâm nước mang tới trước rồi mới bưng đốngmăng kia lên từ trong đi ra.
Tiếng trẻ con vừa khóc vừa cườilàm thanh âm nháo loạn, truyền rõ vào tai làm nàng mỉm cười, qua tấm màncửa sổ làm bằng vải lụa mỏng, đôi mắt to trong trẻo lơ đãng nhìn ra ngoàicửa sổ.
Đám trẻ này không cùng mộttuổi nên có đứa trèo cây, có đứa đánh nhau, mấy đứa còn lại đuổi theo mộtcon chó đen, đám người lớn thì tụ tập bên cái lò nướng, người thìsưởi ấm, người thì nói chuyện phiếm. Trong đó có một thân hình mặc áođen, mình tựa vào cạnh cửa, miệng ngậm điếu thuốc, tay còn đang gõ máytính.
Chiếc bóng của người đàn ôngđó cô đơn không hợp với không khí bốn phía vui vẻ. Tầm mắt của nàng lưulại trên hắn hơn hai giây, cảm thấy người đàn ông kia thực sự nhìn rấtquen, rất giống -- rất giống -- rất giống --
Trong nháy mắt, đôi mắt ngập nướctrừng lớn, nàng phát ra giọng kêu nhỏ sợ hãi, nhanh chóng ngồi xổm xuống.
Giang Chấn!
Người đàn ông kia là Giang Chấn!
Tĩnh Vân rụt cổ lại, ngồi xổmphía dưới cửa sổ, một tay bưng khay đựng măng, một tay bịt cái miệng nhỏnhắn lại, trên mặt tràn đầy kinh hoảng cùng kinh ngạc.
Nàng biết, hôm nay cả gia tộc tụtập lại, chị cả cũng không vắng mặt, thậm chí còn kéo theo cả anh rểvề tham gia. Nhưng nàng vạn vạn lần không thể tưởng được, là ngay cả GiangChấn cũng đến đây.
Vươn đầu ra ngoài cái màn cửa sổbằng lụa mỏng, nàng nhanh chóng liếc mắt một cái rồi ngay lập tức lại luivề.
Thật là hắn!
Từ sau đêm hôm đó, nàng không gặpqua hắn nữa, nhưng dung mạo hắn, thân hình hắn, lại như đóng dấu ở trongđầu nàng bám chặt không đi.
Không chỉ là trong đầu, ngay cả ởtrên thân thể nàng cũng bị hắn đóng dấu lên.
Đêm đó Tĩnh Vân nhớ rõ từng chúttừng chút một. Nàng nhớ, Giang Chấn hôn nàng thế nào, chạm vào nàng thếnào, âu yếm nàng thế nào, lúc tiến vào nàng ra sao, cảm giác khi nó phuntrào vào trong nàng như thế nào, rồi còn lúc nàng hoa mắt, thần trí mêmuội trong lúc lên đỉnh nữa, hắn nhanh chóng tiến vào chỗ sâu thẳmcủa nàng, vùi đầu bên tai nàng, phát ra âm thanh trầm thấp ......
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, nhớlại phiến lửa tình liền xấu hổ đến nóng cả mặt.
Sau khi hoan ái qua đi, hắn ôm nàngyên lặng mà ngủ,nhưng nàng lại mở to hai mắt, khiếp sợ, mờ mịt nhìn lêntrần nhà. Một lúc lâu sau, nàng nhẹ nhàng nhấc tay, khẽ bước xuống giường,giữa hai chân vẫn còn đau nhưng nàng dùng tốc độ nhanh nhất, động táckhông phát ra tiếng mặc quần áo vào, cầm lấy cái túi rồi không quay đầulại tông cửa lao đi.
Đến nay cũng đã hơn một tháng trôiqua, nàng không dám gặp lại Giang Chấn, mà Giang Chấn cũng chẳng tìm đếnnàng.
Nàng trốn ở trong nhà, không ngừngmiên man suy nghĩ, mỗi ngày trôi qua đều là sự bất an.
Chẳng lẽ, hắn không nhớ rõ chuyệnxảy ra đêm hôm đó? Chẳng lẽ vì tác dụng của “thuốc” làm đầu hắn nhấtthời mê muội nên mới cùng nàng trên giường, sau khi tỉnh lại thì đã quênsạch?
Tĩnh Vân trốn phía dưới cửa sổ,cắn môi hồng, trong đầu kêu loạn, ý nghĩ không rõ ràng chút nào, quả thựcnó cứ như là hòn len sợi bị con mèo lấy tay vờn đùa.
“ Con ngồi xổm ở đây làm gì?” BàLâm đi ra khỏi phòng khách, liền thấy nàng đang ngồi xổm một chỗ, không nhúcnhích, nhìn chằm chằm vào cái khay đựng đống măng quăn quăn kia.
Tĩnh Vân nhanh chóng phục hồi tinhthần, đang định đứng lên, muốn ra khỏi màn cửa sổ bằng lụa mỏng. Nàng đã phảivừa ngồi vừa đi ra bên ngoài, không thấy bóng dáng Giang Chấn, mới dámđứng thẳng người.
“ Ách, mẹ -- dạ -- cái kia – cáikhay này mẹ mang ra đi ạ!” nàng đưa cái khay đầy rau cho mẹ, nhanh chóngmuốn lặp lại chiêu cũ, thừa lúc Giang Chấn còn chưa phát hiện ra, nàngmau mau thoát khỏi hiện trường.
“ Cũng được.” Bà Lâm tiếp nhậnkhay măng, chỉ vào cái túi rác màu đen. “Ta soạn lại hai túi quần áo cũ,rất nhiều, Phượng Đình vừa cầm một bao đi ra ngoài rồi, bao này con mang rađi.”
“ Ách -- dạ, được ạ-” Tĩnh Vântới nhấc bao cũ kia lên, cố hết sức bước ra, đi được một bước thì cóngười từ cửa đi đến.
Bà Lâm vội vàng gọi nàng lại.
“ Đợi chút, con đi đâu vậy?”
“ Ra trước nhà ạ –” Giang Chấn ởđằng sau nhà, thì đương nhiên nàng sẽ chạy tới trước nhà rồi!
Bà Lâm không hiểu được chântướng, mở miệng ngăn lại nàng.
“ Phượng Đình ở đằng sau nhà ý,con mang tới cho chị, để nó tìm người để xử lý.” Những năm gần đây, thânthể bà gầy yếu, trong nhà từ chuyện to đến truyện nhỏ tám phần đều là chịcả đứng ra giải quyết.
“ Nhưng mà, mẹ --”
“ Nhưng mà cái gì?” Bà Lâm vẻ mặtnghi hoặc.
“ Không có gì –” Tĩnh Vân cúi thấpđầu, không dám kiên trì lần nữa, chỉ sợ bản thân nói nhiều sẽ làm mẹ khảnghi.
Không thể dây dưa nữa, nàng chỉ cóthể cứng đầu, hít sâu một hơi, xác định phương hướng, xách cái túi đựngđầy quần áo cũ, đi về phía sau cửa. Mỗi bước đi, nàng càng khẩn trương,tim đập cũng đập loạn cả lên.
Đẩy cửa phụ ra, nàng nhìn khôngchớp mắt, thẳng hướng chị cả mà đi, căn bản không dám liếc mắt một cáivới Giang Chấn.
Nhưng cảm xúc với hắn vẫn còntồn tại mãnh liệt như trước, cho dù là không nhìn hắn, từng tế bào củanàng, vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của hắn.
“ Chị à, quần áo cũ này mẹ thuvề chị muốn để ở đâu?” Tĩnh Vân làm ra vẻ như thường, có thể giọng nóiduy trì được sự bình tĩnh nhưng thân mình không khỏi khẩn trương run run.
Phượng Đình quay đầu, nhướn đôi màyliễu.
“ Oa, đặt xuống đặt xuống, đểtí nữa anh rể em cùng Giang Chấn mang đi cho.”
Anh rể không nửa câu kháng nghị,phục tùng vô điều kiện mệnh lệnh của phu nhân lại còn hỏi rõ ràng vị tríchị muốn để ở đâu mới ngoan ngoãn đi ra cửa.
“ Có phải chuyện liên quan tới tôiđâu?” Giang Chấn ngồi cạnh cửa, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, lạnh nhưbăng hỏi.
“ A, đường đường là đội phó độitrưởng đội đặc vụ, sang nhà tôi uống bia thì phải chịu giúp gia đình tôiđổ rác chứ?” Phượng Đình liếc hắn, đôi mắt đẹp lộ vẻ bất mãn.
Giang Chấn mặt không chút thay đổi,lấy tiền trong ví ra, cả một tờ nghìn đồng giá trị lớn. (Cam: Em đã bảo là anh Chấn đại gia mà lị. GiangChấn: *thêm một cộp năm trăm nữa*. Cam:Edit truyện mà được nhìu tiền quá ha!! ^^)
“ Tôi trả tiền.”
Chị cả liền trở mặt !
“ Ê, tính cái gì vậy? Anh nghĩnhà tôi là cửa hàng ăn sao?”
Nhìn thấy không khí dần trở nênkhó chịu, Tĩnh Vân cũng vội vàng nhảy ra hoà giải, cầm túi đựng quần áocũ kia đi ra ngoài, miệng đề xuất. “Chị à, em, em cầm đi là tốt rồi.”Chà, đây chính là cơ hội nàng cầu còn không được a!
Nhưng mà, cái túi quần áo cũđấy quá nặng, hơn nữa trong lòng nàng khẩn trương, đôi chân nhỏ bước khôngngừng, đường đào tẩu mới chạy không đến hai bước, nàng đã mất trọng tâm,thân mình bé nhỏ đột nhiên ngã về phía trước.
“ Oa ái –”
Nàng kích động hô lên, âm thanhbuồn rầu vang lên bỗng dưng tắt lịm.
Giang Chấn ngồi cạnh cửa, động tácnhanh đến không thể tưởng tượng được, khẩn trương chạy tới, ôm nàng vàolòng nên nàng mới không bị quỳ rạp trên mặt đất, da thịt không bị đau.
Hơi thở nam tính vừa xa lạ vừaquen thuộc, nháy mắt vây lấy nàng. Nàng cảm nhận được hô hấp của hắn, vòngôm của hắn bằng hai tay đang đặt trên bộ ngực rắn chắc kia.
“ Thật có lỗi, thực xin lỗi......”Tĩnh Vân vội vàng thối lui, lắp bắp giải thích, mặt xấu hổ đến đỏ bừng.
Giang Chấn cúi xuống, ánh mắt lạnhlùng, lãnh đạm nhìn nàng một cái, tay cầm cái túi quần áo đã cũ kiađi.
“ A, không cần, cái này tôi mang đithì tốt rồi......” nàng vốn cứ nghĩ sẽ kiên trì, nhưng vừa tiếp xúc với ánhmắt của hắn, liền sợ tới mức buông tay, không dám tranh giành cùng hắn.
Giang Chấn thuận thế nhấc túi ráclên, tiêu sái thẳng hướng đi ra ngoài.
Nàng đứng ở tại chỗ, ngây ngốc nhìnbóng dáng hắn dần dần đi xa, vẫn như cũ chút không nhúc nhích, tựa hồ còncảm giác được nhiệt độ cơ thể hắn, hương vị hắn.
Phượng Đình đang nổi giận lôiđình thì thấy Giang Chấn như anh hùng cứu mỹ nhân, giúp muội muội bảo bốicủa nàng không bị đau, trong lòng cuối cùng cũng thoải mái một chút.
“ Được rồi, Tĩnh Vân, đừng đứngđực ra ở đó như vậy, đi vào trong phòng gọi mọi người ra đi.” nàng vừa nóivừa đẩy Tĩnh Vân vào trong phòng. “Nói cho bọn họ, đem cả đồ nướng ra nữa-- a, đừng quên còn có khăn giấy, chén, bát đũa đã rửa sạch nữa, tất cảđều mang ra nghen.”
Từ trong ra ngoài Lâm gia, dướisự chỉ đạo của Phượng Đình, lập tức bận rộn, bất luận là người lớnhay trẻ nhỏ, tất cả đều ngoan ngoãn phục tùng theo chỉ thị, chịu khó làmviệc, đem đồ dùng chuyển ra bên ngoài.
Đám người thân cùng với bạnchí cốt cao hứng khác thường, tất cả đều chụm vào xung quanh lò lửa,bắt đầu vui vẻ chăm chỉ nướng đồ, phòng trong cũng dần yên tĩnh lại,trống vắng, ở đó chỉ còn lại Tĩnh Vân, một mình trốn ở phòng bếp cắt nấmhương, đã để đầy trong cái hộp phía trên có in hình cái dao.
Tay thái nấm hương nhưng trong lòng nàng vẫn còn nhớ tớiGiang Chấn.
Vẻ mặt cùng thái độ của hắn, vẫngiống như trước, lãnh đạm. Chỉ là không biết có phải do nàng khẩn trươngnên hoa mắt không, mà lúc hắn ôm lấy nàng, bốn mắt giao nhau, nàng nhìn thấyđằng sau đôi mắt sắc bén kia loé ra thứ ánh sáng, như mang theo mộtchút cảm xúc vậy--
“ Em đang trốn tôi à?”
Giọng nói trầm thấp bỗng dưngvang lên bên tai nàng. Không biết khi nào, Giang Chấn đã xử lý xong cái túiquần áo cũ kia, không nói không rằng tiêu sái đi vào nhà, tới sau nàng.
Tĩnh Vân giật mình, nhẹ buông taythái nấm hương, đang tòm tõm lăn vào bồn nước.
‘ Ách, không, không có ngại...’nàng chột dạ trả lời, khuôn mặt vẫn thuỷ chung cúi xuống, không dám ngẩnglên, lại càng không dám nhìn hắn.
Bàn tay to của hắn đặt xuống vainàng, dùng sức làm cho nàng không thể phản kháng, chậm rãi xoay người nànglại. Rồi hắn giữ lấy cái eo của nàng, kẹp nàng giữa hắn và cái bồnnước, buộc nàng đứng yên một chỗ.
‘ Ngẩng đầu.’ Giang Chấn nói.
Nàng vẻ mặt đỏ bừng, hàm răng cắnchặt lại, chậm rãi ngẩng đầu lên. Nhưng mà, nàng ngẩng lên, đôi mắt nhỏ lạixem mấy củ khoai bên cạnh chứ không chịu nhìn hắn.
‘ Em đang trốn tôi sao?’ hắn hỏilại một lần nữa.
‘ Không có mà!’ nàng đáp lại vẫnnhư cũ, nhưng mà chột dạ nhiều hơn, thanh âm càng nhỏ đi.
Bàn tay to lớn nâng khuôn mặtnàng lên, con mắt đen nhìn thẳng vào nàng, làm cho nàng rốt cuộc trốn cũngkhông thoát.
“ Nhìn tôi.”
Giang Chấn từ từ nói, hơi thở nóngbỏng phất nhẹ qua môi nàng.
Hắn nhìn chăm chú, động tác cũngnhư lời nói của hắn tái hiện lại cảnh giống đêm hôm đó, vô cùng thânthiết. Da nàng từ đầu đến tận ngón chân, đều xấu hổ mà biến thành màuhồng phấn, ngực như có con nai con đang chạy loạn, hơn nữa không phải mộtcon mà là một đoàn ở trong ngực, phang vào nàng những cú sốc như sét đánh.
Ngón tay hắn dài thô ráp, giốngnhư đêm đó lướt qua đôi má trắng hồng của nàng.
“ Vì sao hôm đó em bỏ đi?” hắnhỏi trúng tim đen.
“ Hôm nào cơ?” nàng trả lời, âmlượng nhỏ đến mức cơ hồ nghe không thấy.
Con mắt đen nheo lại, phát ra tianguy hiểm.
“ Không cần phải giả vờ với tôinhư thế.” hắn cảnh cáo, dựa vào nàng càng gần, đôi môi mỏng mỗi lần mở rađều nhẹ nhàng xượt qua môi nàng. ‘Em nghĩ rằng chuyện giữa chúng ta, tôikhông nhớ rõ sao?’
Kiều thê của tôi- Chương 3 part 2
Hơi thở ấm áp, như một thứ chất lỏng nóng bỏng, len lỏi qua tứ chi nàng, làm toàn thân nàng như nhũn ra, ngay cả khí lực cũng không có. Nếu hắn không dùng tay để giữ nàng thì chắc nàng đã ngã xuống rồi.
Bị Giang Chấn ép hỏi, kế sách chạy trốn của nàng chính thức thất bại. Hàng mi run run, nàng ngước mắt chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn tú kia, biểu tình vừa e lệ vừa bất lực.
“ Đêm đó anh uống thuốc xong, lại phát sốt......”
“ Nhưng nó không hề ảnh hưởng tới trí nhớ và sức phán đoán của tôi. Tôi vẫn nhớ rõ hết thảy.” Hắn tiến tới môi nàng, dùng bàn tay mơn trớn gáy nàng.
“ Hết thảy.” Hắn vừa nói vừa vừa xượt qua xương quai xanh của nàng, làm nàng mẫn cảm mà run rẩy.
“ Hết thảy.” Bàn tay to lại tiếp tục xượt đi, qua làn áo mỏng manh, siết lấy bộ ngực mềm mại của nàng, hâm nóng thứ ngọt ngào, thơm mát đó bằng tay.
Dù có ngăn cách bởi lớp áo lông, hắn vẫn khơi được cảm giác kích thích của nàng, mãnh liệt đến nỗi nàng khó có thể không thừa nhận. Nàng không còn chỗ để trốn, chỉ có thể khép hờ mắt lại, ngoãn ngoãn ở dưới làn môi hắn, tùy ý để bàn tay to kia nhẹ nhàng âu yếm, đôi lúc nàng còn hừ nhẹ ra một tiếng, một tiếng nữa, mê mụ bất lực mà yêu kiều.
Môi hắn nhẹ xượt qua môi nàng, đôi mắt đen sắc bén lạnh như băng nhận ra được sự mê loạn ở nàng cũng dần thay bằng ngọn lửa nóng bỏng.
“ Em nhớ tôi không?” hắn dùng giọng nói nhẹ nhất hỏi.
Lúc này thì nàng rốt cuộc không thể nói dối được nữa, chỉ có thể nói cho hắn biết được câu trả lời thực sự.
“ Nhớ”
Anh cũng nhớ em chứ?
Vấn đề này vừa hiện lên trong đầu Tĩnh Vân, còn chưa mở miệng hỏi hắn đã hôn nàng.
Môi hắn mỏng, nóng như lửa, đầu tiên chỉ nhẹ nhàng lướt qua, rồi nếm tư vị ngọt ngào của nàng, nuốt lấy tiếng ưm run rẩy của nàng, hắn đem nàng ôm vào lòng, giam nàng trong ngực, càng lúc càng hôn sâu. Môi và lưỡi hắn linh hoạt trong miệng nàng, bá đạo quyện lấy cái lưỡi đinh hương, dụ nàng hưởng ứng lại......
Phía sau nhà không khí náo nhiệt tưng bừng, không ngừng truyền đến tiếng cười nhưng hai người vẫn thủy chung mắt điếc tai ngơ, say mê hôn nhau trong phòng.
Tiệc nướng của Lâm gia vì một trận mưa mà bị gián đoạn, mọi người
dời khỏi tiệc vào trong phòng trú mưa. Đám đàn ông ở trong phòng
khách, uống bia nói chuyện phiếm, còn đám phụ nữ thì vào phòng bếp,
bận rộn thu dọn thức ăn.
Tuy rằng nói, tiệc nướng dùng chén giấy, bát giấy (Cái loại ăn xong là vứt ý ạ) để đựng thức ăn, nhưng số người tham gia lại vượt quá dự định, bát giấy không đủ dùng, đành phải dùng cả bát mà Lâm gia thường dùng cho đủ số.
Phượng Đình bưng lấy một đống bát, mang đến bồn rửa, liếc Tĩnh Vân đang tình nguyện rửa chén, thấy trên mặt nàng đỏ ửng.
“ Em bị sốt à? Sao mặt lại hồng như vậy?” nàng kinh ngạc hỏi, còn vươn tay chạm lên trán của em gái, kiểm tra nhiệt độ.
‘ Không có, không có, em không sao mà!’ Tĩnh Vân vội vàng né tránh.
Phượng Đình nghi hoặc nheo mắt, định hé miệng hỏi vài câu thì chuông đúng lúc vang lên.
“ A, chị đi mở cửa.’ nàng xoa xoa tay, bước ra khỏi phòng bếp.
Tĩnh Vân thở dài nhẹ nhõm, nhấc chồng bát kia lên, cúi đầu kì sạch. Nghĩ lại vừa nãy, nàng cùng Giang Chấn hôn nồng nhiệt ở đây, nàng liền thẹn đến muốn chui xuống đất, không dám để cho người khác tới gần nơi này.
Nụ hôn mãnh liệt kia, đến giờ vẫn còn làm cho nàng rung động không thôi.
Giang Chấn bá đạo mà cuồng liệt hôn nàng, hôn cho nàng đến mơ mơ màng màng thậm chí còn làm cho nàng vô ý vươn hai tay, vòng tay qua cổ hắn bám chặt, trúc trắc đáp lại hắn. Trước tình thế sắp không khống chế được mình, hắn kết thúc nụ hôn, nhận thấy nàng có thể tự mình đứng được mới xoay người rời đi, trở về phía sau nhà.
Nàng ngây ngốc một lúc mới tỉnh táo thoát ra khỏi trận kích tình kia. Đợi cho tâm tình bình tĩnh trở lại, nàng mới vội vàng chạy đến phía sau nhà, tham gia vào nhóm thân hữu.
Cũng may, mọi người đều chăm chú vào việc nướng thịt, nói chuyện vui đùa ầm ĩ nên không ai phát hiện nàng cùng Giang Chấn vừa đồng thời biến mất mà cũng không ai phát hiện ra, môi nàng mọng nước, đã bị hôn nên có chút sưng phồng --
Nhớ tới nụ hôn đó, sắc mặt nàng đỏ hồng, tay lại càng đổ ra nhiều nước rửa chén, tự làm mình thêm bận bịu, ra sức rửa chén hy vọng những suy nghĩ miên man trong đầu có thể theo dòng nước kia được rửa trôi sạch đi.
Những cái bát bị dính mỡ nàng phải vất vả lắm mới rửa được sạch sẽ, nàng đang lo lắng, có nên tới phòng khách không thì bên cửa lại truyền đến âm thanh của một cuộc tranh chấp.
“ Đám người đó được các anh áp tải về Mỹ, giờ các anh còn muốn chúng tôi phối hợp thế nào nữa?’ Chị cả giọng nói cao truyền lan ra khắp phòng, trong giọng nói còn tràn đầy sự phẫn nộ.
Tĩnh Vân vội vàng đuổi theo, phát hiện rõ ràng nhóm thân hữu cũng đang vây quanh ở trước cửa, anh rể thì ôm lấy chị cả đang nổi giận đùng đùng ngăn không cho chị đi ra ngoài cửa để nói chuyện với ba người ngoại quốc.
Trong đó có một người ngoại quốc, trên mặt vừa hồng vừa sưng, bộ dạng thì chật vật, khẳng định là vừa bị chị cả ‘thăm hỏi’ qua.
‘Lệ đội trưởng, có thể bước ra đây nói chuyện không?’ hắn nói, cơ mặt hoạt động nên cứng nhắc, đau đớn.
‘ Có chuyện gì, nói ở đây cũng được.’
Sắc mặt đối phương càng thêm khó coi, chần chờ một lúc lâu sau hắn mới cứng đầu mở miệng.
‘ Lệ đội trưởng, công tước bỏ trốn rồi.’
Lời vừa nói ra, Lâm gia từ nam tới nữ, từ già tới trẻ, nhất thời phát ra tiếng kêu sợ, mọi người tranh nhau mở miệng, dùng hết bài chỉ trích này đến bài chỉ trích khác chất vấn, ném vào đám người ngoại quốc.
Công tước?
Tĩnh Vân há hốc mồm vì kinh ngạc, nhớ tới cái ngoại hiệu của lão công tước kia, vì tên tội phạm này mà anh rể cùng Giang Chấn phải mất một công sức lớn lắm mới bắt được. Mĩ dùng mọi biện pháp mạnh tay bắt họ giao ra tội phạm để FBI dẫn về Mỹ, ai mà hiểu được, họ vừa mới giao ra thì hắn đã lập tức bỏ chạy rồi.
Nàng lập tức nhìn về phía Giang Chấn, phát hiện mặt hắn vẫn yên lặng, trao đổi ánh mắt với anh rể xong, liền cất bước ra khỏi phòng, tới phía sân nói chuyện với đám người ngoại quốc.
Hắn nhíu mày, nàng đặt mọi chú ý lên người hắn, căn bản nghe không thấy giọng nói bên cạnh. Một lát sau, ngay cả anh rể cũng đi ra ngoài, tham gia thảo luận.
Nhìn thấy biểu tình của Giang Chấn càng lúc càng ngưng trọng, lòng của nàng cũng trầm xuống theo.
Tội phạm nguy hiểm bỏ chạy, trong lòng hắn nhất định khổ sở. Lần này, là FBI đến cửa xin giúp đỡ, tuy rằng thêm cơ hội hắn để một lần nữa bắt được công tước nhưng cũng vì điều này mà hắn lại đem mình dấn thân vào nguy hiểm.
Một lúc lâu sau, cuộc nói chuyện trong sân chấm dứt, anh rể đi tới, Giang Chấn cũng không quay đầu, xoay người ngồi lên xe FBI.
Hắn phải rời đi để bắt tội phạm. Lần này, hắn có lại bị thương như lần trước không? Hay còn bị thương nặng hơn? Có bị sốt cao, một mình nằm ở trong gian phòng lạnh như băng đó không?
Anh rể trở về, nói với chị cả vài câu, rồi sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng hôn chị một cái mới lại xoay người đi tới phía xe đang chờ ở ngoài.
‘ Đại Công!’
Chị cả đột nhiên hô lớn, vội vàng chạy đến lao vào lòng anh rể. ‘Đừng bị thương nhé!’ nàng nói, còn dâng lên môi thơm.
Tình cảm sâu đậm của vợ chồng ở trước mặt mọi người mà biểu lộ, nhìn chị hôn anh rể, Tĩnh Vân trong lòng hâm mộ không thôi, hâm mộ đến mức ngực mình cũng phát đau, nhiều lúc nghĩ hay mình cũng xông lên phía trước, dặn Giang Chấn hết thảy đều phải cẩn thận.
Nhưng mà nàng vừa mới xúc động chạy ra khỏi phòng, mưa phùn đã rơi xuống, đập vào khuôn mặt nàng. Không khí lạnh như băng làm cho nàng tỉnh táo lại, nháy mắt chân đã chần chừ dừng lại.
Không được!
Lúc này đám bạn và người thân hữu đều ở đây, mấy chục ánh mắt đều nhìn vào Giang Chấn và Lệ Đại Công, nàng mà xông lên phía trước, liều lĩnh nói chuyện với Giang Chấn thì quan hệ bọn họ lúc đó sẽ không giống quan hệ bình thường, sẽ làm cho mọi người nhận được ra.
Dù cho, bọn họ đã từng ăn nằm với nhau trên giường. Dù cho, hắn còn vừa mới hôn nàng. Nhưng mà kể cả trong lời nói cực nhỏ của Giang Chấn căn bản cũng chưa từng đồng ý điều gì, nàng vẫn không đoán được tâm tư của hắn, không biết được trong lòng hắn nàng rốt cục là cái gì.
[ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ]
Suy nghĩ hỗn loạn ở trong óc nàng cứ lăn đi lăn lại, nàng do dự không dám bước tới, chỉ trơ mắt nhìn anh rể ngồi lên xe FBI và đóng cửa.
Xe dần dần đi xa, biến mất trong cơn mưa nhỏ. Sau cùng cũng không nhìn thấy bóng dáng cái xe nữa nhưng mà nàng vẫn đứng yên một chỗ, nhìn xa về hướng xe đi lo lắng cho an nguy của Giang Chấn.
Phượng Đình xoay người định đi vào nhà, nhìn vẻ mặt lo lắng của nàng còn tưởng rằng nàng đang lo lắng cho anh rể.
“ Ai a, yên tâm yên tâm, đừng lo lắng cho anh rể em, anh ấy sẽ không có việc gì đâu.’ Phượng Đình giữ vững tinh thần, đẩy nàng vào nhà.
‘Chị chắc vậy sao?’ nàng nhíu đôi mày thanh tú, nhịn không được quay đầu, cho dù nàng nhìn không thấy bóng dáng xe vẫn luyến tiếc thu hồi tầm mắt lại.
Ô, nếu anh rể không có việc gì thì Giang Chấn cũng sẽ không sao phải không?!
‘ Đương nhiên.’
Chị cả trả lời thế nhưng cũng không thể trấn an được sự lo lắng của Tĩnh Vân. Lo lắng của nàng giống như là một tảng đá lớn, sau khi rời tầm mắt ra khỏi Giang Chấn, đã đè nặng trong lòng nàng.
Sau tiệc nướng, không có chút tin tức nào về Giang Chấn.
Bắt tội phạm phạm lớn, sự tình không phải là việc nhỏ, toàn thể người trong đội đặc vụ phi ưng đều căng thẳng, toàn lực truy bắt công tước, bận tối mày tối mặt.
Tĩnh Vân lo lắng, thậm chí còn gọi điện thoại cho đại tỉ hỏi thăm, phát hiện ra ngay cả anh rể cũng không liên lạc với chị cả.
Sầu lo cùng suy nghĩ cứ dày vò nàng làm nàng không muốn ăn, mà ăn cũng không vào. Lịch mỗi ngày đều xé nhưng tin tức về Giang Chấn vẫn không có.
Rồi, một ngày nào đó, nàng lại xé lịch và phát hiện ra một sự việc.
Nguyệt sự chậm.
Nàng nhìn vào ngày trên lịch, một trận rét run đập vào lưng.
Chuyện này chưa bao giờ phát sinh như thế, nguyệt sự của nàng luôn luôn chuẩn xác, chưa bao giờ chậm. Nàng lo việc hôn sự của chị cả, làm chuyện đó với Giang Chấn, tâm hồn thiếu nữ cũng không yên, nhưng đến lúc này mới giật mình thấy nguyệt sự đã muộn hơn một tháng.
Những ngày kế tiếp càng gian nan.
Nàng mỗi ngày xé lịch ngoại trừ cầu nguyện cho Giang Chấn bình an, còn phải cầu nguyện cho “bác Nguyệt” của mình nhanh tới thăm. Nhưng trời cố tình không theo nguyện vọng của nàng, vô luận nàng cầu nguyện thế nào, khổ sở chờ đợi thế nào, Giang Chấn cùng ‘bác Nguyệt’ vẫn không có một chút tin tức.
Ngày hai mươi lăm, nàng vì phiền lòng mà khâu hỏng một con gấu, nối nhầm tay nó vào chân.
Ngày hai mươi bảy, nàng phụ trách nấu cơm, lại không yên lòng, thiếu chút nữa thiêu cả phòng bếp.
Ngày hai mươi tám, nàng quyết định chờ thêm ba ngày nữa, nếu ‘bác Nguyệt’ vẫn không đến, nàng sẽ kiên quyết đi xác nhận lại.
Ngày ba mươi mốt, nàng cả đêm không chợp mắt, sáng tinh mơ đã ra khỏi cửa, bắt ba lần xe buýt, đến một làng thật xa, vào một siêu thị mini, mua một que thử thai. (Chỗ này chính là tiết tử này các nàng)
Về nhà , nàng trốn vào trong phòng tắm, hai tay run run, theo hướng dẫn sử dụng trong hộp giấy, đọc từng chữ một, lại dựa theo chỉ thị, làm xong trình tự trong giấy, liền nín thở tập trung lo lắng chờ đợi kết quả.
Một vạch màu lam xuất hiện trên que thử.
Khoảng năm giây sau, một cái vạch hồng cũng chậm rãi, chậm rãi hiện lên.
Hai vạch!
Nàng cầm tờ hướng dẫn, run run mở ra, xác nhận dòng chữ trên đó.
Bất luận là vạch thẫm màu hay nhạt màu hiện ra, nếu có hai vạch xuất hiện thì đều thể hiện bạn đã mang thai.
Miệng nàng nửa mở, nhìn lại bản hướng dẫn, lại cầm que thử, nhìn vào hai vạch trên đó, không ngừng dụi mắt để xem xem mình có bị hoa mắt nhìn lầm hay không. Nhưng mà bất luận nàng xoa bao nhiêu lần đi chăng nữa, hai vạch vẫn cứ rành rành ở đó, mãi không biến mất.
Trận đả kích này làm toàn thân nàng như nhũn ra, vô lực ngồi than thở ở trong phòng tắm, ngẩn người nhìn que thử thai.
Thảm rồi, cái này có thể gây ra ‘ án mạng’ đó!!!
Sau khi kiểm tra, biết mình mang thai, Tĩnh Vân lại càng đứng ngồi khôngyên.
Nàng nhặt que thử thai, bảnhướng dẫn cùng với hộp giấy lại, mang tới gần phòng mình, giấu ởnơi kín đáo nhất, không dám lưu lại một chút dấu vết nào trong phòngtắm.
Trời ạ, mang thai! Nàng thế mà lạimang thai !
Hoá ra không muốn ăn, với thânthể không khoẻ không phải do suy nghĩ quá nhiều, mà là do trong thân thểnàng, đã xuất hiện thêm một sinh linh nhỏ nữa.
Nàng đương nhiên biết rõ, phụ nữkhông phải dựa vào một cái dấu chân lớn để có tiểu bảo bảo mà là dokhông phòng tránh khi làm chuyện đó nên mới mang thai. Nhưng nàng khôngthể lường được là mình vừa mới nếm thử trái cấm một lần đã ‘trúng thưởng’ngay.
Tay chân Tĩnh Vân hoàn toàn hoảng loạn.
Nàng không dám tưởng tượng, nếu đểcho ba mẹ biết, cho em trai mình biết, cho chị cả biết thì......
Nhớ tới chị cả, Tĩnh Vân nhịnkhông được rùng mình một cái.
Mẹ thân thể gầy yếu, thường xuyênvào bệnh viện, mấy chục năm cũng chỉ như một ngày ba luôn cẩn thận che chởcho mẹ nên từ việc lớn tới việc nhỏ trong nhà, bao gồm cả việc quantâm tới em trai em gái đều là một mình chị cả ôm lấy hết.
Từ nhỏ đến lớn, chị cả luôn chămsóc tỉ mỉ cho nàng, chỉ cần có ai dám khi dễ nàng, chị cả sẽ vì nàng đilấy lại công đạo, đánh cho kẻ đó đến mặt mũi bầm dập.
Lúc này mà chị ý biết, nàng sớmđã bị Giang Chấn ‘ ăn’ , khẳng định sẽ nổi trận lôi đình, giận hắn mãi mấtthôi.
Sau cả một đêm suy nghĩ, Tĩnh Vânquyết định, tạm thời bảo vệ bí mật này, đi tới bệnh viện phụ sản cẩn thận kiểmtra trước đã.
Sáng sớm mùa đông, ngoài cửa sổ giólạnh thổi vù vù, phủ lên người cái áo khoác nhung dương, lại đeo thêm mộtcái khăn quàng cổ, từ đầu đến chân bao ấm áp nàng mới cầm túi vải lên,thay đôi giày vải đi cho thoải mái.
Trong phòng khách không có một bóngngười, ba mẹ hẳn là còn trong phòng ngủ, nàng âm thầm thấy may mắn, bàn taynhỏ bé cầm cái chốt cửa, đẩy cửa chính ra, nhanh chóng chuẩn bị rời đi--
Nhưng ngoài cửa lớn, lại gặp mộtngười.
Một người đàn ông.
Người mà nàng luôn nhớ, luôn mongnhưng hiện tại lại không muốn gặp nhất, là người đàn ông này.
Giang Chấn!
Tĩnh Vân toàn thân cứng ngắc, haimắt mở to ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt đã cắt không còn một giọt máu.
Vài giây tiếp theo, nàng kinhhoảng muốn thoái lui không thích chạm mặt Giang Chấn, đóng phịch mộttiếng cái cửa lại.
Làm sao có thể là hắn được?
Hắn tới làm cái gì chứ?
Hắn tìm đến nàng sao?
Hay hắn biết nàng mang thai ? Khôngkhông không, hắn không có khả năng biết. Thế, hắn tới làm gì? Tới hỏi nàng cónhớ hắn không à, hay là đến hôn nàng?
Tĩnh Vân dựa lưng vào cửa, ômchặt lấy cái túi vải, kinh hoảng không nghĩ được gì.
Cốc!
Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên,mạnh đến nỗi làm nàng sợ nhảy tưng lên, xoay người nhìn vào cái cửa.
Cốc, cốc!
Giang Chấn gõ cửa.
Nhà nàng rõ ràng có chuông mà hắnlại không ấn, cố ý muốn gõ cửa. Tiếng gõ cửa cực kì có quy luật, khôngnhanh cũng không chậm, lực gõ có nặng có nhẹ, một tiếng tiếp nối mộttiếng, cứ như nếu nàng không chịu mở cửa thì hắn cũng sẽ vĩnh viễn đứngđó mà gõ vậy.
Cốc, cốc, cốc, cốc, cốc, cốc,cốc, cốc, cốc!
Tiếng đập cửa vang lên, gõ vàođầu nàng làm nàng run run, dạ dày siết chặt lại. Cái tiếng đó cứquanh quẩn trong phòng khách, nếu nàng không mở cửa thì chỉ một lát sau,khẳng định ba mẹ đi ra xem mất.
Không thể làm gì được nữa, nàngđành vươn bàn tay nhỏ bé lạnh như băng ra nắm lấy chốt cửa, chậm rãi mởra.
Giang Chấn vẫn đứng ở ngoài, cuốicùng cũng buông tay, không gõ cửa nữa. Cặp mắt đen nhìn nàng, trên khuônmặt tuấn tú có mấy phần giận dỗi.
“ Làm sao mà em vừa thấy tôi tớiliền đóng cửa lại vậy?” hắn mở miệng trước, chất vấn nàng với vẻ bấtmãn.
Sau khi bắt được Công tước, tổđặc vụ lại mất một chút thời gian nữa để cùng FBI thảo luận, thẩm vấn quátrình đã xảy ra. Lần này cuối cùng FBI cũng nhận lỗi, không cam tâm tìnhnguyện giao lại quyền ưu tiên thẩm vấn.
Hắn cố gắng nhanh chóng xử lýxong công việc để đến tìm nàng. Ai ngờ, người phụ nữ nhỏ bé này vừathấy hắn đến, cứ làm như nhìn thấy quỷ vậy, sợ tới mức mặt trắng bệch racòn đóng cửa mạnh vào, làm cho hắn cảm tưởng bị một cái bát úp chặtkhông nhấc ra được.
Tĩnh Vân thấp thỏm không yên, cáiđầu nhỏ cúi thấp xuống, hai tay ôm chặt cái túi vải, mười ngón tay mềmmại bám vào lớp vải dệt. ‘Ách...... Ách...... Em......’ nàng ấp a ấp úng,vì chứng cứ rành rành ra đó nên nói không được nửa lời giải biện.
Giang Chấn nheo mắt lại, nhìn vàocái áo khoác ngoài cùng với cái túi vải trong tay nàng.
‘ Em muốn ra ngoài à?’ hắn hỏi.
Cái đầu nhỏ gật gật, rồi độtnhiên nàng tỉnh lại, mặt trắng bệch, lại bắt đầu ra sức lắc lắc. ‘Không có,không có, em không muốn đi ra ngoài!’ nàng vừa nói, vừa lui về một bên.
[ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ]
Lời nói dối tồi như vậy tấtnhiên không thể gạt được Giang Chấn, đôi mày rậm của hắn chau lại, bàn tayto vươn ra, bá đạo cầm tay nàng, không phân trần thêm mà đi ra ngoài.
‘ Tôi đưa em đi.’
Sức lực người đàn ông bao lấynàng, không những thế hắn còn là một người cường tráng nữa nên Tĩnh Vâncăn bản không thể phản kháng, chỉ có thể như một chú gà con đáng thương bịcon diều hâu quắp một lèo ra phía trước nhà, ngồi trên xe hắn.
Một bước của Giang Chấn rấtdài, hắn bước một bước thì nàng phải bước vài bước mới theo được. Hơnnữa hắn lại bá đạo quá mức, không cho nàng cơ hội bỏ chạy, đi nhanh hơnbình thường nên chỉ có đoạn đường ngắn ngủn tới xe mà nàng vấp ngãđến mấy lần.
Lên xe xong, nàng chỉ cảm thấy dạdày khó chịu, không thoải mái. Một tay để trước ngực, nàng cố gắng hít sâunhưng sắc mặt vẫn càng lúc càng tái nhợt.
Giang Chấn ngồi vào chỗ lái, theothói quen lấy thuốc cùng với cái bật lửa ra. Mùi hương của thuốc trànngập trong xe, xộc vào mũi nàng.
‘ Muốn đi đâu?’ Hắn khởi động xe,thong dong hít một hơi vào rồi phun ra một đám khói thuốc.
Tĩnh Vân trả lời bằng một tiếngkhó chịu buồn nôn.
Mùi hương của thuốc với tìnhtrạng sức khoẻ của nàng giống như đổ thêm dầu vào lửa. Dạ dày củanàng đột nhiên xoắn lại, bên trong như có cái gì trào dâng, lại giốngnhư đang có người đào núi lấp biển, xao động mạnh làm nàng giữ lấyngực, khó chịu không ngừng nôn oẹ ra.
Vài phút trôi qua, cơn nôn đã tạmngưng, nàng xụi lơ trong chỗ ngồi. Mồ hôi lạnh ướt hết trán nàng, cảmgiác khó chịu cũng dịu đi nhưng vẫn chưa biến mất hẳn.
‘ Em khó chịu à?’
Giọng nói trầm đã gần hơn sovới lúc trước, tờ khăn giấy cũng bị nhét vào trong tay nàng. Nàng nhắmmắt lại yếu ớt gật đầu, dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán.
Dưới ghế ngồi truyền đến chútrung động, tuy rằng rất nhỏ, nhưng lại liên tục không ngừng. Nàng mơ hồ biếtGiang Chấn bắt đầu cho xe chạy lại không biết hắn muốn đưa mình đi nơi nào.
Một lát sau, nàng cuối cùng cũngvượt qua được cơn cảm giác khó chịu kia, dạ dày cũng không quặn lạinữa, nàng mới mở hai mắt ra, phát hiện ở ngoài cửa sổ xe, nhà cao tầng cứlui nhanh về phía sau, xe đã đi vào nội thành.
‘ Anh muốn dẫn em đi đâu?’ nàng độtnhiên cảnh giác đứng dựng lên.
‘ Bệnh viện.’
Bệnh viện?!
Đúng là hôm nay nàng ra ngoài đểchuẩn bị tới nơi đó. Nhưng nàng không nghĩ sẽ đi cùng hắn a!
Tĩnh Vân khôi phục được một chútthể lực mới đứng lên lắc đầu, vội vàng nói: ‘Không cần không cần, không cần đibệnh viện, em, em em em -- em muốn về nhà......’
Giang Chấn bất di bất dịch, đôimắt đen liếc nàng một cái, nhìn vẻ mặt như có người âm theo đuổicủa nàng, hắn vẫn cho xe đi như cũ, căn bản không có ý quay đầu.
Lòng nàng nóng như lửa đốt, hoảngkhông biết nên làm sao bây giờ, hơn nữa mùi thuốc vẫn chưa bay hết, điếuthuốc trên tay hắn còn chưa tắt làm nàng cảm thấy dạ dày co rút nhanh,cái cảm giác khó chịu đó tựa hồ lại rục rịch bên trong nàng.
Thật vất vả lắm đèn đỏ của ngãrẽ phía trước sáng lên, xe cuối cùng cũng ngừng lại.
Một ý tưởng táo bạo hiện lêntrong đầu Tĩnh Vân. Nàng chớp đôi mi dài, trộm ngắm Giang Chấn bên cạnh,bàn tay nhỏ bé đã đụng tới chốt cửa xe, thừa dịp đèn đỏ sáng muốn đẩy cửaxe ra.
Nàng sớm hay muộn cũng phải nói chohắn, nhưng -- nhưng -- nhưng mà hiện tại, nàng còn chưa chuẩn bị tâm lý thậttốt!
Chỉ có một kế sách duy nhấtnày thôi, thừa dịp đèn đỏ còn sáng phải mau mau xuống xe đào tẩu.
Nhưng mà nàng vừa mới có động tácthôi Giang Chấn đã mở miệng.
‘ Em dám.’
Hắn không hề cao giọng, nhưng cáigiọng trầm thấp đó đã có thể làm cho người ta sợ hãi uy nghiêm. Hai taycủa nàng, phục tùng còn nhanh hơn cả đầu óc, nhanh chóng rời khỏi cáichốt, bị giọng nói cảnh cáo của hắn doạ tới mức co rúm lại, ngồi yên, khôngdám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Ô ô, hắn đều dựa vào giọng nóiđáng sợ vậy để dọa chết tội phạm, rồi mới bắt bọn họ sao?
‘ Em, em, em em không cần đi bệnhviện......’ mưu kế không thành Tĩnh Vân chỉ cảm thấy ủy khuất cực kỳ. Nàngcúi khuôn mặt nhỏ nhắn xuống, cắn cắn môi hồng, hai tay cứ xoắn lấy cáitúi vải.
Đôi mắt đen liếc tới nàng, bêntrong nó tiềm tàng một tia sáng khó có thể nhận ra đó là ý cười.
‘ Lớn như vậy mà còn sợ gặp bácsĩ.’
Đôi môi nhỏ bĩu lại, cảm thấymình đang bị hắn vu oan. ‘Em không phải sợ nhìn thấy bác sĩ.’ nàng cườngđiệu.
‘ Thế vì sao không đi bệnh viện?’hắn hỏi.
‘ Em biết chuyện gì đang xảy ra vớimình.’
‘ Thật không?’
Hắn không đếm xỉa tới câu nóicủa nàng, rõ ràng không tin. Nàng nhất thời nhịn không được thốt ra.
‘ Em không ốm, chỉ là em nghi –’
Mới nói được một nửa lời vừaphát ra, còn chưa toát được hết ý, nàng đột nhiên tỉnh ngủ, kích độngngậm cái miệng nhỏ nhắn lại, không dám mở miệng lên tiếng.
Xe đang lăn đều về phía trước,chợt đổi phương hướng, lái sang lối đi bộ bên đường, phía đằng sau lắclư rồi đột nhiên ngừng lại.
Ngoài cửa sổ âm thanh chói tai vanglên, chiếc xe đi phía sau mạo hiểm né tránh, đi qua còn hạ cửa kính xexuống, bỏ lại vài câu mắng tức giận.
Giang Chấn mắt điếc tai ngơ dừng xelại, quay đầu dùng đôi mắt đen sáng quắc nhìn thẳng vào nàng, gằn từngtiếng hỏi: ‘Em nói gì cơ?’
‘ Ách -- em nói, em nói -- em sợgặp bác sĩ......’ nàng cúi tầm mắt xuống, vội vàng sửa lại lời đáp, tronglòng cầu nguyện hắn không nghe ra câu mình chưa nói hết và ý tứ che dấuđằng sau nó.
Chỉ tiếc, Giang Chấn là cảnh sát,trực giác vốn nhạy bén hơn người bình thường, hắn vừa mới chỉ nát nàng,nàng đã tự nhận tội, tuy lời không được nói hết nhưng hắn vẫn coi đónhư là thừa nhận tám phần rồi, còn hai phần kia, khẳng định là hắn đoán rađược.
Ngồi trên xe chưa đến mười lămphút, nàng đã ngoan ngoãn đem bí mật kia nói cho Giang Chấn. Nghĩ đến bảnthân mình ngu xuẩn, bỗng dưng hốc mắt nàng đỏ lên, cảm xúc chuyển biến cựcnhanh, ngay cả nàng cũng trở tay không kịp.
‘Em muốn trở về.’ Tĩnh Vân nhỏ giọngnói, trong mắt đã ngập nước.
‘ Không được.’
Hắn trả lời giọng như chém đinhchặt sắt.
Nước mắt lăn xuống má, như lànhững hạt trân châu rơi không ngớt, cứ một viên lại một viên. Nàng đau lòngkhóc, ai oán nhìn hắn.
‘ Vì sao không được?’ nàng nức nởhỏi.
‘ Bởi vì đây là trách nhiệm củatôi.’ Giang Chấn nhướn mày rậm, dùng khẩu khí thô lỗ quá mức trả lời.
Hắn nhớ rõ tất cả trong đêm đó,nhớ rõ nàng thẹn thùng cùng với thiếu kinh nghiệm thế nào, trước khi hắncó nàng, nàng chưa từng có người đàn ông nào khác. Nàng là một xử nữ, màhắn lại là người đã có kinh nghiệm thành thục, chuyện dự phòng đáng nhẽphải là việc hắn làm.
Nhưng mà đêm đó là lần đầu tiênhắn mất đi lý trí, đánh mất tự chế vốn có của mình. Khi ôm nàng vào lòng,hắn cảm giác được ngọn lửa của khát vọng đang thiêu đốt, ngoại trừ muốnchôn sâu vào trong cơ thể nàng, cảm thụ sự mềm mại ngọt ngào của nàng rathì trong đầu hắn rốt cuộc không thể nghĩ được gì khác......
Tiếng khóc nức nở uỷ khuất, thỉnhthoảng lại vang vào trong tai hắn.
Xem nàng khóc thật đáng thương, trênđôi má phấn tràn đầy nước mắt, dáng vẻ làm cho người khác phải đau lòng.Hắn âm thầm mắng một tiếng, đôi mày rậm không nhướn lên nữa, hắn nghiêngthân mình, dùng động tác nhẹ nhàng nhất, lau giọt lệ ở khóe mắt nàng.
Hàng mi đẫm lệ chớp chớp, nàngngước khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến hoa cả mặt lên, xuyên qua đôi mắt đẫmlệ, hoang mang nhìn vào điều khó có thể tin được, khuôn mặt nghiêm khắctuấn tú của hắn ở gần nàng, bàn tay to thô ráp đang vì nàng mà lau đitừng giọt nước mắt.
Từ lúc gặp nhau đến giờ, thờigian hai người ở bên nhau ngắn ngủi, hắn lúc thì lạnh lùng, lúc thì báđạo, nhưng hành động đơn giản chỉ là lau nước mắt cho nàng lần này đãlộ ra vẻ dịu hiền.
Kỳ thật, ở lòng sâu trong lòng,nàng lo lắng nhất là phản ứng của Giang Chấn. Ngay cả mộng đẹp xa xỉnhất, nàng cũng không dám cầu xa, không nghĩ hắn sẽ ôn nhu như vậy, bưnglấy mặt của nàng, kiên nhẫn vì nàng lau nước mắt.
Sầu lo nhất của nàng cuối cùngvì hành động Giang Chấn mà tiêu tan hết, Tĩnh Vân thở dài nhẹ nhõm, ngừngkhóc rồi nhưng không ngờ nó vẫn còn chảy ra nữa.
Giang Chấn rút ra mấy cái khăngiấy, nhẹ nhàng đặt trên mặt hắn, rồi khởi động xe một lần nữa.
‘ Đừng khóc.’ hắn nói, hai mắt nhìnthẳng phía trước. ‘Tôi cùng em đi tới khoa phụ sản kiểm tra.’
Nàng không hề phản kháng, ngoanngoãn gật đầu đồng ý, nhưng mà nước mắt vẫn từng giọt từng giọt rơixuống. Hắn cũng không mở miệng nữa, chuyên tâm lái xe, trong xe lại rơivào yên lặng.
Nước mắt trong suốt lặng lẽ thấmướt mặt giấy. Tuy rằng nàng khóc không ngừng, nhưng trong lòng nàng lại cócảm giác ấm áp ngọt ngào, cảm thấy thật cao hứng, cao hứng......
Kiều thê của tôi- Chương 4 part 2
Giang Chấn mang nàng đi, không phải bệnh viện lớn, mà là một phòng khám của khoa phụ sản cũng khá nổi danh.
Phòng khám từ trong ra ngoài được trang hoàng xa hoa, sàn nhà làm bằng gỗ thô, còn bài trí mọi thứ bằng màu phấn hồng. Màu phấn hồng của hoa hồng toả hương, màu phấn hồng của cái sô pha mềm mại thoải mái, trên bàn nhỏ còn bày ra tạp chí cho phụ nữ có thai số mới nhất, lại còn có vài con búp bê vải tinh xảo nữa.
Thời gian còn sớm, không có nhiều người đến chẩn đoán, hộ sĩ thân thiết hướng dẫn nàng điền vào tờ chẩn đoán. Lúc điền vào phần tình trạng hôn nhân, mặt nàng nóng hồng, cứ như là làm chuyện xấu vậy, chột dạ khoanh vào từ ‘chưa kết hôn’ mới đặt đó đi ra ngoài.
Hộ sĩ thay công việc đăng ký của nàng, lập tức mời nàng vào khám bệnh.
Tĩnh Vân đứng dậy quay đầu, nhìn Giang Chấn bên cạnh, phát hiện ra hắn cũng đứng lên theo. ‘Ách, cái kia – em tự đi vào được rồi......’ nàng mặt đỏ bừng, nhanh chóng ngăn cản hắn.
‘ Tôi cùng em vào.’ hắn lời ít mà ý nhiều, bàn tay to lớn cầm tay nàng dắt đi, cất bước vào trong phòng. Lúc này, hắn không còn cứng rắn kéo nàng nữa mà ngược lại cố ý thả chậm, phối hợp với bước đi của nàng.
Nàng cắn môi, nhận mệnh lệnh đi theo hắn, hiểu được người đàn ông này có ý chí cứng như sắt thép, một khi đã quyết định, thì không người nào có thể cự tuyệt.
Trong phòng khám cũng là màu phấn hồng, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng, nhã nhặn nho nhã ngồi cạnh máy tính, kiểm tra tư liệu vừa điền, còn có một hộ sĩ nữ nữa đứng bên cạnh.
‘ Lâm tiểu thư sớm an, mời ngồi.’ bác sĩ nói, thái độ thân mật. ‘Cô cảm thấy không thoải mái sao?’ ông nhẹ giọng hỏi.
Nàng xiết chặt túi vải, xấu hổ đến mức không dám ngước đầu lên.
‘ Tôi...... Giống như mang thai......’ nàng trả lời bằng giọng thật nhỏ.
Bác sĩ giọng điệu vẫn không thay đổi, ôn hòa thân mật. ‘Lần nguyệt sự trước là hôm nào?’
‘ Ngày mùng 4 tháng trước.’
‘ Bình thường vẫn đúng ngày chứ?’
‘ Vâng.’
Vấn đề này tư mật quá mức, làm cho nàng xấu hổ cực kỳ. Mà đứng phía sau nàng, Giang Chấn thuỷ chung không nói gì, lại càng làm nàng khẩn trương, tay đổ mồ hôi.
‘ Cô có dùng qua que thử thai rồi à?’
Nàng đỏ bừng mặt, gật gật đầu.
‘ Kết quả thế nào?’
Bên trong không khí yên lặng, cả ba người đều đồng thời nhìn vào nàng, chờ nàng trả lời. Nàng cố lấy dũng khí, sợ hãi mở miệng.
‘ Dương tính.’ nàng dùng từ ngữ ít nhất để trả lời.
Bác sĩ gõ bàn phím, ghi lại tình trạng thân thể của nàng, dùng giọng nói ôn hòa thân mật kia một lần nữa để đưa ra vấn đề. ‘Đây là lần đầu tiên cô mang thai sao?’
Khuôn mặt nhỏ nhắn càng hồng, như lửa đốt vậy. Nàng xấu hổ đến mức không thể trả lời, mười đầu ngón tay ghì chặt vào cái túi, một lúc lâu sau cổ họng vẫn không phát ra tiếng gì.
Giang Chấn từ phía sau, chủ động mở miệng thay nàng trả lời.
‘ Vâng.’
Bác sĩ gật gật đầu, thong dong tiếp tục ghi lại, mỉm cười hỏi: ‘Không tránh thai à?’
‘Không có.’
Người trả lời vẫn là Giang Chấn.
Tĩnh Vân đã thẹn đến mức muốn chui xuống đất, tưởng chừng sắp tông cửa xông ra đến nơi rồi.
Bác sĩ cười cười. ‘Lại là lần bất trắc, tốt lắm.’ ông quay đầu sang cô hộ sĩ nói: ‘Cô Lí, cô dẫn Lâm tiểu thư đi làm kiểm nghiệm đi.’
‘ Xin theo tôi.’ hộ sĩ thân thiết nói, thay Tĩnh Vân dẫn đường, tới phòng thay đồ.
Nàng nắm chặt túi, theo cô hộ sĩ tới phòng thay quần áo phía trước, nhận que thử thai của cô ấy đưa cho.
‘ Cô có biết sử dụng thế nào không?’ hộ sĩ cẩn thận hỏi.
‘ Biết.’ nàng gật gật đầu, bước vào phòng thay đồ, trong lòng thầm may mắn, nàng có thể tạm thời tránh được đôi mắt sắc nhọn như mắt chim ưng của Giang Chấn, một dự cảm xấu đột nhiên nảy lên trong lòng nàng. Nàng dừng cước bộ, tâm tình không ngừng bất an, chậm rãi quay đầu --
Quả nhiên!
Giang Chấn cũng đang đi theo, lúc này đã đứng ngay phía sau nàng, hay tay khoanh trước ngực, trong mắt còn che giấu ý nghĩ, khó có thể thấy đáy.
Nàng sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên. ‘Cái kia -- này -- anh, anh anh anh anh anh, anh trở về đi, không cần đi theo chờ em đâu !’ Hai tay nàng vung loạn, nhanh chóng muốn đuổi người.
‘Mau vào đi, không cần lãng phí thời gian.’ Hắn không hề lui đi mà còn tiến tới, tiến lên vài bước, dùng thân hình cao lớn bức nàng tiến vào phòng thay đồ, rồi mới đứng yên một chỗ, không nhúc nhích, chờ xem quá trình kiểm tra trực tiếp cùng với kết quả.
Tĩnh Vân mặt đỏ tai hồng đóng cửa lại, rồi ngồi xổm xuống, đem mặt vùi vào trong lòng bàn tay, ngâm nga kêu khổ.
A, nàng có phải may mắn hay không, Giang Chấn không kiên trì muốn theo nàng vào đây để xem toàn bộ quá trình sử dụng que thử thai?
Nàng ngồi xổm ở chỗ cũ, chờ cơn sóng triều đi qua xong, mới chậm rãi đứng lên, làm theo cách lúc trước, thực hiện các bước làm. Tuy đây là lần thứ hai thử thai, nhưng tâm tình của nàng vẫn khẩn trương như trước, nhất là khi nghĩ đến, Giang Chấn đang chờ ở ngoài cửa, nàng càng khẩn trương đến mức bàn tay nhỏ phát run.
Kiểm tra, kết quả giống lúc trước.
Tĩnh Vân cắn môi, xiết chặt que thử, hai chân nàng run rẩy, chậm rãi đến trước cửa. Mở cửa phía trước ra, nàng quay đầu nhìn xung quanh, mong chờ phòng thay đồ có cửa sổ, để nàng có thể ‘cùng cái que lẩn trốn’, không cần đi ra ngoài đối mặt với Giang Chấn.
Thực đáng tiếc, phòng thay đồ không có cửa sổ. Nàng thất vọng thở dài một hơi, trong lòng kỳ thật cũng hiểu được, đuổi bắt là nghề của Giang Chấn, cho dù hôm nay nàng thoát được nhưng dù là đuổi tới chân trời góc biển đi chăng nữa hắn vẫn sẽ bắt được nàng trở về.
Vạn bất đắc dĩ, nàng nhẹ nhàng đi ra cửa, đập vào ánh mắt nàng là khuôn mặt tuấn tú ngăm đen. Nàng còn chưa kịp phản ứng, bàn tay to đã tham lam cướp đến, dễ dàng lấy đi que thử thai trong tay nàng.
Giang Chấn cầm que thử thai, mắt nghiêm túc nhìn, sắc mặt Tĩnh Vân không phải đỏ bừng, mà là trắng bệch. Nàng bắt đầu hoài nghi, có người nào vì xấu hổ cực độ quẫn đến mức mà chết đi không.
Trời ạ, hắn cầm que thử thai của nàng! Trên đó còn dính … của nàng -- của nàng -- của nàng --
‘Thế này là thế nào?” Giang Chấn hỏi, khuôn mặt nghiêm túc nhìn que thử, như kiểu nó là vật chứng mấu chốt của một vụ án quan trọng vậy.
Hộ sĩ đi tới, nhẹ nhàng giải thích.
‘ Xuất hiện hai vạch thể hiện đang mang thai.’ hộ sĩ mỉm cười. ‘Làm ơn đưa que thử cho tôi, mời hai vị quay lại phòng khám.’
Giang Chấn giao ‘vật chứng’ ra , Tĩnh Vân xấu hổ đến mức không muốn sống nữa, quay trở về phòng khám. Vừa mới bước vào phòng khám, tầm mắt bác sĩ rời khỏi màn hình máy tính, nhã nhặn cười.
‘ Lâm tiểu thư, cô được xác định là đã mang thai.’ Bác sĩ lại nhìn nhìn màn hình, bổ sung một câu. ‘Theo dự đoán, trước mắt cô đã mang thai tám tuần rồi.’
Hai chữ cuối cùng, làm cho nàng phục hồi tinh thần, đôi mắt đen láy tràn đầy nghi hoặc.
‘ Tám tuần á?’ Nhưng bọn họ ước chừng mới chỉ khoảng sáu tuần trước thôi mà......
‘ Tuần mang thai được tính từ khi nguyệt sự của cô chấm dứt.’ Bác sĩ nhìn ra sự hoang mang của nàng, chủ động giải thích, lại ngẩng đầu nhìn hộ sĩ vừa đi vào miệng phân phó. ‘Cô Lí, làm ơn mang Lâm tiểu thư sang phòng sát vách để chuẩn bị siêu âm.’
Cái gọi là phòng sát vách, chính là gian phòng kế đó được ngăn cách bởi một tấm rèm hồng. Bên trong có hé ra một cái giường đơn, cạnh đó có một màn hình cùng với dụng cụ siêu âm.
Chẳng nghi ngờ gì là Giang Chấn cũng sẽ theo vào. Nàng không hề có ý đuổi hắn đi, biết là kháng nghị nhiều cũng chỉ tổn phí công sức thôi.
‘ Mời nằm lên giường, rồi kéo quần ngoài và đồ lót xuống.’ hộ sĩ đi tới, nhẹ giọng hướng dẫn.
Nàng cắn răng, nằm trên giường, kéo quần xì líp, cả quần phía ngoài xuống nữa. Ngay cả khi đã chuẩn bị tâm lý, nàng nằm trên đó vẫn xấu hổ đến mức ngoảnh đầu sang một bên, không dám nhìn biểu hiện của Giang Chấn.
‘ Như vậy vẫn còn cao, dụng cụ không chiếu được tới tử cung.’ hộ sĩ nói thêm. ‘Làm ơn kéo xuống một chút nữa.’
Màu đỏ lan sang hai bên má, nàng cứng cỏi tụt quần xuống thêm một chút nữa.
‘ Làm ơn kéo thêm một chút nữa.’ <Ý trời cái bà này, bảo tụt hẳn ra cho rồi >”<)
Nàng lại dùng hai tay kéo quần xuống thêm, vì xấu hổ quá mà tay hơi run run.
Trời ạ! Giang Chấn đang nhìn! Hắn nhất định đang nhìn, hắn nhất định đang nhìn, nhìn nàng...... Nhìn nàng......
Trời ạ!
Thấy nàng luôn không ngừng vặn vẹo, hộ sĩ liếc mắt nhìn người đàn ông đang im lặng bên cạnh, nhịn không được lời nói mang ý cười, trực tiếp làm rõ. ‘ Cô có thể kéo khoảng mười phân xuống dưới nữa không.’
Quên đi, sao lại cảm thấy thẹn chuyện này được, nàng đã từng trải qua truyện này rồi mà! Nàng hít sâu một hơi, vững tâm, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái nàng kéo quần xuống để lộ ra phần bụng trắng nõn.
Hộ sĩ cuối cùng cũng vừa lòng, cầm một miếng vải nhỏ, phủ lên bụng dưới của nàng, sắp xong hết mới mời bác sĩ vào.
Bác sĩ đi đến bên giường, cầm lấy một dụng cụ như để xoẹt mã vạch, xoa loại chất lỏng trong suốt lên nàng. ‘ Cái này sẽ có chút lạnh.’ ông cẩn thận nói, đem dụng cụ nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng. ‘Mời nhìn lên màn hình.’
Tĩnh Vân theo lời quay đầu, tầm mắt dừng ở trên màn hình, trong nháy mắt, nàng khẩn trương đến mức quên cả thở.
Trên màn hình ảnh đen trắng không ngừng hiện ra. Thầy thuốc hoạt động tay, lướt máy trên bụng nàng, cuối cùng dừng lại một chỗ vùng bụng dưới. Trên màn hình, xuất hiện một vật thể tương đối rõ ràng, bên quanh nửa trong suốt bao lấy đốm đen nhỏ đó, cứ như là bánh đậu xanh có nhân vậy.
‘ Đây là thai nhi.’ thầy thuốc nói, kế tiếp ấn cái nút. ‘Tôi sẽ chụp lại ảnh, cho hai người lưu làm kỷ niệm.’
Nàng chỉ cảm thấy choáng váng, nhìn chằm chằm vào màn hình, hoàn toàn không thể dời đi, cảm giác chân thật sắp được làm mẹ hiện lên trong nàng, thật mạnh mẽ.
‘ Con gái hay con trai vậy?’ nàng xúc động hỏi, muốn biết giới tính của đứa nhỏ.
Bác sĩ mỉm cười. ‘Bây giờ vẫn chưa nhận ra được.’
‘ Vâng.’ nàng có chút thất vọng, hai mắt vẫn chăm chú nhìn màn hình.
Dụng cụ được mang đi, hộ sĩ mang khăn tay tới, lau thuốc trên bụng nàng. Nàng tự sửa lại quần áo, đang định đứng dậy thì Giang Chấn đã tới đỡ lấy vai cùng eo của nàng, lực đạo ổn định mà nhẹ nhàng, giúp nàng ngồi dậy mà không phải tốn chút sức nào.
[ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ]
‘Cám ơn.’ nàng nhỏ giọng nói lời cảm tạ.
Hắn gật đầu, coi như đã đáp lại, ngoài miệng tuy không trả lời nhưng hai tay vẫn chưa buông ra, nâng nàng như là nâng bảo vật vậy, dìu nàng về phòng khám.
Một dòng nước ngọt ngào len lỏi vào tim nàng. Hắn đối xử nhẹ nhàng với nàng vậy, nàng đã cảm động tới muốn khóc.
Bác sĩ chìa ra một quyển sổ tay cho phụ nữ có thai. ‘ Sau hai tuần thì tới khám lại, khi đó hẳn đã có thể nghe thấy nhịp tim đập của thai nhi. Nhớ mỗi lần đi kiểm tra thì mang theo quyển sổ này nhé.’ Nói xong, ông đưa tấm ảnh đen trắng, cùng sổ tay giao cho nàng. ‘Đây là ảnh chụp siêu âm.’
Tĩnh Vân tay có chút run run, nhận lấy sổ tay và tấm ảnh. Nàng vươn bàn tay nhỏ bé ra, dùng đầu ngón tay chạm vào tấm ảnh, không kìm lòng được môi cong lên.
‘Thời kì mới mang thai, phụ nữ thường có cảm xúc không ổn định, cố gắng quan tâm cô ấy nhiều hơn.’ Bác sĩ nhìn Giang Chấn, qua cử chỉ và lời nói đã sớm đoán ra hắn chính là cha đứa bé.
‘ Trước khi tới bệnh viện cô ấy từng buồn nôn rất nhiều.’ Giang Chấn vặn môi mở miệng, vẻ nghiêm túc như là đang thẩm vấn nhân chứng. ‘Nó có sao không?’
‘ Đó là hiện tượng nôn oẹ, không tổn thương tới phụ nữ có thai và cục cưng đâu.’ Bác sĩ bình tĩnh trả lời, còn ân cần dặn dò. ‘Về vấn đề ẩm thực, cố gắng tránh những đồ ăn có chất kích thích, tốt nhất là ăn đồ nhiều vi-ta-min B11 ý, ăn nhiều rau có màu xanh đậm, rau dưa, nó sẽ giúp thai nhi phát triển não bộ ở thời kì mới mang thai.’
Tĩnh Vân như một học trò ngoan, nghe chăm chú, liên tục gật đầu, đem từng câu từng chữ của bác sĩ nhớ kỹ trong lòng.
‘ Mặt khác, còn có chuyện này rất quan trọng.’
Nàng mở cái miệng nhỏ nhắn, đang muốn đặt câu hỏi, không nghĩ tới Giang Chấn bên cạnh đã mở miệng nhanh hơn.
‘Chuyện gì?’
Bác sĩ vẫn tươi cười, nhìn Giang Chấn. ‘Anh hút thuốc à?’
Khuôn mặt tuấn tú cứng đờ, một lúc lâu sau đó hắn mới gật gật đầu.
‘ Thuốc lá rất độc hại với thai nhi và phụ nữ có thai.’ Bác sĩ cười ôn hòa và thân mật hơn. ‘Anh hãy cai thuốc đi.’
Rời khỏi phòng khám, Tĩnh Vân lại ngồi lên xe Giang Chấn.
Bên trong xe một mực im lặng, hắn thủy chung không nói một lời. Nàng cũng không dám nói lời nào, cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào cái ảnh trong tay, rồi nàng mở túi ra, đặt tấm ảnh vào đó thật cẩn thận.
Vừa mới mở túi ra, nàng may mắn thế nào lại thấy trong đáy túi có dây đeo con thỏ nhỏ.
Nàng vươn tay, bỏ nó ra, gắt gao nắm ở trong tay. Dây móc hình con thỏ nhỏ này là thứ Giang Chấn tự tay thay nàng mang về hôm ở công ty bách hoá. Từ đó trở đi, nàng luôn đem nó theo người, như là bảo vật trân quý nhất.
Động tác hắn nhặt dây móc hình con thỏ cho nàng, đưa nàng về nhà, vẻ mặt hắn khi hắn gẩy tàn thuốc, hiện lên mồn một trong đầu nàng. Đôi mắt trong trẻo sợ hãi vòng quét qua người đàn ông bên cạnh.
Lần đầu gặp hắn nàng đã cảm thấy yêu, hơn nữa mỗi lần gặp lại, tình yêu đó càng lúc càng mạnh mẽ. Bây giờ, thậm chí nàng đang mang thai đứa nhỏ của hắn nhưng ngay cả ý nghĩ và cảm xúc của hắn đều không rõ ràng một chút nào.
Hắn suy nghĩ gì vậy?
Vì sao hắn không nói lời nào?
Nghi vấn ở trong đầu nàng nhiễu loạn, nàng khẩn trương vuốt ve dây móc con thỏ, trong lòng càng lúc càng bất an.
Giang Chấn nhìn thẳng phía trước, đôi mày rậm nhíu chặt, không biết đang suy nghĩ cái gì. Theo thói quen hắn bỏ thuốc ra, châm thuốc, hít được một ngụm, đột nhiên như nhớ ra được cái gì, dập mạnh xuống.
Thấy điếu thuốc bị dập tắt, nàng rụt cổ, nhớ tới lời bác sĩ nói trong bệnh viện, yêu cầu hắn cai thuốc.
Có phải vì chuyện này mà Giang Chấn tức giận không?
Bàn tay nhỏ bé trắng nõn, không ngừng xoa xoa con thỏ, tiếp tục im lặng, không khí thắt chặt làm cho nàng trở nên khó chịu.
Cuối cùng, nàng rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, lấy tất cả dũng khí mở cái miệng nhỏ nhắn ra, hỏi cho rõ ràng, có phải hắn đang tức giận không ..
‘ Anh –’
Nàng vừa mới nói một chữ, Giang Chấn đã quay đầu lại ngay lập tức, nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng trầm xuống: ‘Chúng ta lập tức kết hôn đi.’