Giang Chấn nói được làm được, hôm rờikhỏi bệnh viện, hắn theo Tĩnh Vân về nhà, gặp cha mẹ nàng, không lãng phí mộtchút thời gian nào, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Không chuẩn bị tâm lý nên ông bà Lâmbị dọa đến thất thần. Chỉ có thể ngồi ở trên sô pha, sững sờ nhìn vẻ mặt nghiêmtúc của Giang Chấn, và khuôn mặt đỏ bừng của con gái.
Trước đó không lâu, bà mối choPhượng Đình thành công lớn, bà còn hưng trí nói, phải khai triển luôn để tìmmột người chồng tốt cho Tĩnh Vân nữa, làm cho bọn họ cũng mong muốn đứa con gáimình thương có thể nhanh chóng tìm được lương duyên.
Không nghĩ tới bà mối còn chưa tìmđược người thích hợp, Giang Chấn đã tìm tới cửa, mở miệng đã nói muốn kết hônvới Tĩnh Vân.
Sự khiếp sợ ban đầu qua đi, ông bàLâm trấn định tinh thần, còn thật sự lo lắng.
Việc này tuy tới vội vàng, nhưng màgả đứa con gái đầu cho Lệ Đại Công, một vốn người thân cận gia đình, hôn sự chỉcần chuẩn bị trong vòng một tháng đã hoàn tất, gia đình còn cực kì vừa lòng vớianh con rể ngoan ngoãn này.
Mà Giang Chấn đang ở trước mắt này,lại là anh em tốt của con rể, là bạn tri kỉ, vào sinh ra tử với nhau, tuy rằnghơi ít lời một chút, nhưng bất luận thế nào nhân phẩm và bề ngoài, đều rất tốt.
Lại nhìn Tĩnh Vân ngồi một bên,thỉnh thoảng trộm dò xét Giang Chấn dáng vẻ thẹn thùng, trong lòng ông bà Lâmđều biết, con gái bảo bối của mình sớm đã bị người đàn ông này chiếm được lòngrồi.
Huống chi, lúc này Tĩnh Vân đangnghi là mang thai, nghĩ đến cháu mình đang dần hình thành, ông bà Lâm càng mềmlòng, nói chuyện với Giang Chấn hơn một giờ, cuối cùng cũng gật đầu, đồng ý hônsự của hai người.
Ngày chị cả xuất giá, tục lệ rườm ralàm cho người ta đến phải ngất nhưng hôn sự của Tĩnh Vân đơn giản hơn nhiều.Xin công chứng kết hôn cần ba ngày, ba ngày sau đó, cha mẹ nàng đã gả nàng choGiang Chấn.
Hôm đó, thủ tục kết hôn xong, đã làlúc giữa trưa.
Giang Chấn trở về gặp cha mẹ vợtrước, rồi mang nàng về nhà hắn --
Hiện tại, đây là nhà của họ.
Nàng mang theo túi vải, đứng trướccái cửa sơn hồng đã sớm loang lổ, nhìn Giang Chấn mở cốp xe, giúp nàng xáchhai túi hành lí.
‘ Vào đi.’ Nhìn thấy nàng sững sờmột chỗ, hắn hếch cằm hướng tới cái cửa, xách hành lý vào bên trong.
Tĩnh Vân xấu hổ ngọt cười, ngoanngoãn theo hắn, lần đầu tiên dùng thân phận ‘Giang phu nhân’ đi vào nhà.
Bên trong sân, cỏ dại vẫn mọc um tùmnhư trước, màu xanh che lấp cả trời; bên trong phòng khách, cũng chỉ có cáitivi và cái ghế da. Nàng nhìn quanh phòng, phát hiện người đàn ông này vẫngiống như lúc trước, nhà sạch sẽ những trống rỗng, bao quanh nhà chỉ có bốn bứctường, xem ra nó cũng thoáng đãng ghê.
Giang Chấn mang hành lý nàng vàophòng ngủ. Một lúc lâu sau đó, hắn đi ra khỏi phòng, quần áo mặc hàng ngày đãđổi thành bộ âu phục màu xám.
‘ Tôi đi đi làm.’ hắn hời hợt nói.
‘ Đi làm?’ Tĩnh Vân mở to mắt, khôngthể tin được, hôm nay vừa mới kết hôn, mà hắn vẫn muốn đi làm.
‘ Tôi chỉ xin nghỉ nửa ngày thôi.
‘ Vâng.’
Nàng lên tiếng, cái đầu nhỏ rủxuống, khẩu khí khó nén được thất vọng.
‘ Đây là chìa khoá dự bị.’ GiangChấn đi tới trước mặt nàng, đưa một xâu chìa khóa giao cho nàng, rồi rút cáithẻ trong chiếc ví da ra, bỏ vào trong tay nàng. ‘Đây là tài khoản ngân hàng,mật mã là 662571, cần cái gì thì em tự mua.’ Nói xong, hắn đi về phía cửa.
Mắt thấy hắn đã đi tới sân, gần rađến cửa rồi, Tĩnh Vân cầm cái thẻ, vội vàng đuổi theo.
‘ Ách, cái kia -- cái kia –’ nàngđứng ở trước cửa phòng khách, vội vàng mở miệng. ‘Cái kia –’
Ba tiếng liên tiếp ‘ Cái kia’ , cuốicùng cũng làm cho Giang Chấn dừng cước bộ, quay đầu nhìn nàng, chờ nàng nói hếtcâu.
Nàng thở hổn hển, nắm chắc cơ hộiđặt câu hỏi.
‘ Chừng nào thì anh về?’
Mày rậm nhăn lại, hắn nheo mắt, suynghĩ trong chốc lát. ‘Không biết được, khả năng phải vài ngày!’
‘ Mấy ngày không về ư?’ nàng khôngdám tin, khuôn mặt nhỏ nhắn suy sụp. Hắn chẳng những hôm kết hôn muốn đi làm,mà mấy kế tiếp đó, còn muốn để nàng một mình ở lại người này?
Giang Chấn gật đầu.
Nàng cắn cắn môi hồng, mười ngón taython dài trắng nõn vô ý vặn vẹo dưới chiếc váy âu phục tinh xảo, trong lòng cảmthấy có chút ủy khuất, nhưng lại không dám nói ra.
‘ Em không thích một mình ở đây thì,tôi đưa em trở về. Ba mẹ em có thể chiếu cố em, chờ tôi xử lý xong công việc,sẽ tới đón.’ hắn đề nghị. < Cam: *đấm phátthứ hai* Anh đi chết đi!!>
‘ Không không không, em muốn ở đâymà.’ nàng lắc đầu mạnh, cự tuyệt về nhà mẹ đẻ, kiên quyết muốn ở lại.
Giang Chấn liếc nàng một cái, khônglên tiếng, chỉ gật gật đầu, xoay người bước đi, chuẩn bị ra ngoài.
Phía sau lại truyền đến một giọngnói thanh thuý mềm mại.
‘ Em, em muốn mua một số đồ dùng,thay đổi bố trí trong nhà một chút, có thể chứ?’ Tĩnh Vân nắn nắn cái thẻ, từtrong nhà vọng ra tiếng xin phép.
‘ Được.’
Hắn trả lời đơn giản, cũng khôngquay đầu tiêu sái đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa chính lại.
Đứng yên một chỗ Tĩnh Vân lặng lẽthở dài một hơi, cảm thấy cô đơn cùng phiền muộn trong nháy mắt biến mất theoGiang Chấn, trong lòng đột nhiên nảy lên vài ý nghĩ.
Ai, không có biện pháp, ai bảo nàngđi yêu người là khắc tinh của tội ác, là hoá thân của chính nghĩa cơ chứ?
Thân là đội phó đội phi ưng đặc vụ,chức vụ của hắn nặng nề, tuyệt đối không thể thoải mái như đội trưởng Lệ ĐạiCông được. Hơn nữa, bọn họ vừa bắt giam được công tước, không có ít chuyện chờhắn tra hỏi, hôm nay khẳng định là hắn mất không ít sức lực mới có thể bỏ ranửa ngày để mang nàng đi công chứng kết hôn.
Nhưng mà, lý trí thì có thể tự biệnbạch như vậy nhưng trong lòng nàng, cô đơn phiền muộn vẫn mảy may không giảm.
Nàng đi vào phòng khách, ngồi xuốngcái ghế da, đối mặt với căn phòng trống rỗng, ngày đầu tiên của tân hôn đã phảinếm mùi của cô độc.
Trong phòng im ắng, không có chúttiếng động nào cả. Nàng uể oải trong chốc lát, mới hít sâu một hơi, buộc bảnthân phải tỉnh táo lại.
Được rồi, nếu Giang Chấn phải đi làmviệc, không rảnh đi với nàng, thì nàng sẽ tự kiếm việc để làm vậy!
Tĩnh Vân đứng dậy, nhìn quanh phòngkhách lần nữa, dùng nửa giờ kiểm tra, cả ba tầng của căn nhà cũ, từ trên xuốngdưới, từ trong ra ngoài, tỉ mỉ từng tí một.
Quan sát xong, trong lòng nàng đãnảy ra chủ ý, biết mình nên làm gì, phải dùng thời gian mấy ngày này để sắp xếplại.
Nàng muốn đi mua đồ, mua một chútdụng cụ gia đình vừa tiện vừa đẹp, đem bố trí từ trong ra ngoài phòng sao chonó thật ấm áp và thoải mái, làm cho nhà của hắn -- không, nhà của họ -- thoạtnhìn phải giống một cái nhà đã!
Hạ quyết tâm, nàng đi vào trongphòng, thay bộ quần áo đơn giản, đi đôi giày vải vào, mới cầm chìa khóa cùngthẻ tín dụng bỏ vào trong túi, vội vàng đi ra cửa.
Thế này là thế nào?
Hắn đi nhầm nhà sao?
Năm ngày trôi qua, Giang Chấn mệtmỏi mang thân mình về, đứng ở trước nhà, bởi vì ngủ không đủ mà đôi mắt đentràn đầy tơ máu, khó lộ ra sự khiếp sợ và kinh ngạc trong đó.
Nguyên cả cái cửa loang lổ lúctrước, giờ được sơn lại hồng sáng, bên cạnh cái cây um tùm còn có một hòm thưkiểu cách đứng đó, bên trên còn có một con chim làm bằng gỗ, tinh xảo đến mứctuỳ từng lúc trông nó như thể sắp bay đi vậy. Hộp thư phía dưới, còn có mộttấm gỗ rủ xuống, trên đó viết chữ: Người phát thư, vất vả cho tiên sinh rồi!
Hắn dùng khóa mở cửa, phát hiện cỏdại trong sân cùng với dây leo đều biến mất, thảm cỏ được cắt tỉa chỉnh tề,ngay cả bụi trường xuân ngoài tường cũng được thanh trừ sạch sành sanh. Trênthảm cỏ xanh biếc, còn có một cái xích đu nữa!
Bước vào phòng khách, cảnh tượngtrước mắt hắn, càng làm cho hắn hoài nghi trầm trọng có phải mình thực sự vàonhầm phòng rồi không.
Đăng ten.
Trong phòng này, nơi nơi đều có đăngten!
Không khí bên trong phảng phất hươnghoa hồng, còn có hương vị của đồ ăn nữa. Tĩnh Vân ngồi trên ghế sô pha bêncạnh, cầm kim chỉ, cẩn thận may một con gấu bông hình chim cánh cụt màu xanh.
Nghe thấy tiếng bước chân, nàng dừngđộng tác lại, ngẩng đầu lên. Bắt gặp Giang Chấn, nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắnsáng bừng lên, đôi mắt trong veo ngập tràn vui vẻ.
‘ A Chấn, anh đã về rồi à?!’ nàngcực kì cao hứng, bỏ lại kim khâu cùng con gấu bông hình chim cánh cụt, giẫm lêncái dép thêu đăng ten, mau mau chóng chóng ra đón tiếp.
Hắn cúi đầu, nhìn khuôn mặt mềm mạikia, bản thân còn chưa kịp khôi phục sự khiếp sợ.
Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cảm xúcphấn chấn cao hứng của nàng trở nên e dè hơn, nàng tưởng rằng hắn không thíchnàng xưng hô với hắn như thế.
‘ Ách, em có thể gọi anh là A Chấnkhông?’ nàng sợ hãi hỏi, đôi mắt to chớp chớp.
Hắn lo lắng vài giây, mới gật gậtđầu. Chưa từng có ai kêu to tên hắn như thế, nhưng mà nghe giọng nói ngọt ngào,vô cùng thân thiết của nàng gọi hắn thì, cảm giác nó cũng không phải xấu, thậmchí còn rất thoải mái.
Nụ cười tươi lại bừng sáng trênkhuôn mặt xinh đẹp của nàng, phô ra hai lúm má đồng tiền đáng yêu, nàng kéo tayhắn, dẫn hắn vào nhà, còn săn sóc giúp hắn cởi áo khoác.
‘A Chấn, chắc anh phải mệt chếtnhỉ?’ nàng để cho hắn ngồi xuống trước, mới đem áo khoác vắt lên. ‘Anh nghỉngơi một chút đã. Trong phòng bếp có một nồi thịt bò hầm, trong nồi cơm điệncòn có cơm, giờ em đi đun thêm một ít rau, lát nữa thôi là có thể ăn cơm rồi.’nói xong, nàng nhanh chóng vào phòng bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho hắn.
Ngồi ở trên salon, Giang Chấn kinhsợ không nói gì nhìn quanh bốn phía.
Đây là phòng ở của hắn, phòng kháchcủa hắn, vậy mà chỉ trong vòng năm ngày ngắn ngủi đã thay đổi hoàn toàn.
Thân dưới của sô pha mềm mại thoảimái, còn được phủ lên tấm vải, trên đó in đầy lấy hình của hoa tử dương . Dựa trước ghế sô phalà cái bàn gỗ cao hơn đầu gối, cũng được phủ tấm vải hoa lên, trên bàn còn đặtmột cái hộp thuỷ tinh, bên trong nó tràn đầy tấm vải dệt nhiều màu, đăng ten,ruy băng, chỉ cùng một chút tài liệu về may vá.
Cách sô pha đó không xa, là một cáitủ đựng tivi.
Tủ Tivi được sắp xếp cẩn thận, trêntấm đệm kê là cái ti vi đã ở cùng hắn nhiều năm. Trên đầu nó là một lớp đăngten màu bơ, đăng ten càng làm nổi bật hơn cho hai con búp bê nhỏ, một nam mộtnữ đều mặc lễ phục kết hôn, một con giống hắn, một con giống nàng.
Hai con búp bê dưới ngọn đèn ấm áp,cùng sóng vai ngồi bên nhau, thập phần nồng nàn đáng yêu.
Ngọn đèn ấm áp?
Giang Chấn dựa lưng vào sô pha, chậmrãi ngẩng đầu nhìn cái đèn phía trên.
Thực chất là đèn huỳnh quang, nhưngđã được tạo hình thành một bông hoa nghệ thuật, ánh sáng nhẹ nhàng mà ấm áp,bài trí rất hợp với căn phòng.
Nhìn kỹ thì nàng mua đồ đạc khôngnhiều, hầu hết đồ trang trí, đều là tự tay nàng làm.
‘ A Chấn!’ giọng nói ngọt ngào lạivang lên, Tĩnh Vân lau tay vào khăn tay, thử kêu to. ‘Có thể ăn cơm rồi! Emmang đồ ăn tới phòng ăn, thừa dịp thức ăn đang nóng, anh nhanh đến ăn đi!’
Hắn đứng dậy khỏi cái sô pha mềm mại,đi qua phòng khách được bài trí như ảo mộng, tiến vào bên trong phòng ăn.
Bên trong phòng ăn, bài trí bàn vàghế gỗ, trên bàn có bình hoa, cắm trong đó mấy bông hoa tươi, trên ghế còn kêmột cái nệm êm.
Trên bàn cơm là đồ ăn thơm ngàongạt, nóng nảy, Tĩnh Vân giúp hắn lấy một bát cơm đầy, rồi ngồi cái ghế bêncạnh, cười cười nhìn hắn ăn.
Thịt bò hầm mềm cực kì, vừa vàomiệng đã tan ra, rau cũng xanh biếc trông đến ngon miệng, tận đến khi ăn nhữngmón này, Giang Chấn mới biết, mình đã đói đến thế nào.
‘ Ăn ngon không?’ nàng dường nhưmuốn tranh công hỏi, tuy rằng tay hắn đã ngừng động tác, đoán được thức ăn rấtvừa lòng với hắn, nhưng nàng vẫn muốn nghe chính miệng hắn trả lời.
Nhưng hắn lại không mở miệng, chỉgật gật đầu, rồi tiếp tục tấn công vào đĩa thức ăn.
Không nghe được đáp án của hắn, TĩnhVân có chút thất vọng, nhưng mà xem hắn ăn ngon lành như vậy, nàng lại thấy rấtvui vẻ.
A, có lẽ, do hắn mệt muốn chết rồi,đợi lát nữa sau khi ăn no, không chừng hắn có khí lực, có thể mở miệng khích lệnàng!
Nàng chống tay lên nâng mặt, đôi mắtẩn dấu ý cười, trong cõi lòng tràn đầy hy vọng, chờ khi hắn ăn xong, miệng cũngkhông rảnh, không ngừng liên miên báo cáo công việc mấy ngày nay.
‘ Bố trí trong phòng khách như thếanh có thích không? Những đồ này, đều là Nhã Đình giúp em chọn đấy!’ nàng dừngmột chút, còn không quên giới thiệu. ‘Nhã Đình là bạn của em, cô ấy rất thíchthiết kế nên vừa nghe em muốn bố trí nhà, cô ấy không nói hai lời, liền đưa emđi khắp nơi mua đồ.’
‘ Nhã Đình nhiệt tình quá, chẳngnhững giúp em chọn đồ, còn giúp em ép giá, tất cả đều mua vừa đẹp vừa rẻ. Còncó a, cái ông bán hàng đó cũng là người tốt lắm nhé, ngày hôm sau bọn em chọnmua xong đồ rồi, ông ý giúp riêng chúng em chuyển tới đây, còn chuyển vào hẳntrong nhà nữa, thế mà không lấy phí vận chuyển cơ!’
Đôi mày rậm nhíu lại, Giang Chấn mởmiệng, từ lúc vào nhà đến giờ đây là câu đầu tiên hắn nói.
‘ Sau này, một mình ở nhà, đừng chongười lạ vào.’
Nói xong sự cao hứng của Tĩnh Vânnhư bị rớt vào bồn nước lạnh, cả người như bông hoa héo rũ, cái đầu nhỏ khổ sởrủ xuống.
‘ Vâng.’ Nàng nhỏ giọng trả lời, ủykhuất cắn môi mềm, làm cho người khác đau lòng cực kỳ.
Giang Chấn ngừng tay lại, mộtlát sau mới bổ sung thêm một câu. ‘Như vậy không an toàn.’
Hóa ra, hắn đang lo lắng cho sự antoàn của nàng!
Vẻ mặt vui mừng quay lại, Tĩnh Vânchỉ cảm thấy trong lòng rất ngọt ngào, khóe miệng không giấu được ý cười.
‘ Dạ.’ nàng lại lên tiếng, mặt ửngđỏ, hạnh phúc gật đầu liên tiếp, tuy rằng đáp án vẫn giống như lúc trước nhưngbiểu tình thì lại khác một trời một vực.
Giang Chấn lặng yên, nàng xê dịchghế lại gần hắn mấy bước, tiếp tục thao thao bất tuyệt.
‘ Hôm kia nhé, bác Trương cạnh nhàmình gọi em, còn mời em vào nhà bác ấy uống trà, ăn bánh bích quý, bánh bíchquy bác ý làm ngon lắm ý!’ nàng như là nhớ tới chuyện gì đó rất thú vị, nhẹgiọng nở nụ cười. ‘Em kể cho anh nghe, bác Trương đó không biết anh là cảnhsát, bác ấy còn tưởng rằng, anh là lão đại của băng đảng nào đó cơ, tại anh chỉnói thôi không cười, em giải thích cho bác ý, bác ý rất ngượng ngùng, còn rốirít xin lỗi.’
‘ Sau khi em đến, bác Trương còn mờitới thật nhiều người, rồi giới thiệu em với hàng xóm. Các bác ý rất hiền lành,nói chuyện với em, còn tặng em thiệt nhiều rau xanh, với lượng đó phải đủ chochúng ta ăn vài ngày đó.’ nàng chỉ bát canh rau trên bàn sắp bị ăn gần hết.‘Anh đang ăn lá khoai lang, nó là do bác Cố đưa, đằng sau núi nhà bác ý cótrồng một lượng rau lớn, loại rau xanh này, hoàn toàn không sử dụng thuốc hoáhọc đâu!’
Tĩnh Vân càng nói càng cao hứng, cẩnthận kể lại cái mình đã thuộc làu làu, cho hắn biết trong tủ lạnh có bao nhiêuthức ăn dự trữ đều là do hàng xóm nhiệt tình đem tặng.
Giang Chấn yên lặng nghe, không hềnói chen vào.
Kiều thê của tôi- Chương 5 part 2
Hắn mua căn nhà này, chuyển tới ở, đến nay đã gần mười năm. Mười năm liền, hắn chưa bao giờ cùng xuất hiện, nói chuyện với hàng xóm. Thứ nhất là do công tác bận rộn, thứ hai là do hắn đã thói quen ở một chỗ, chẳng muốn giao tiếp với ai cả, càng không học được sống chung với một người là như thế nào.
Vậy mà người phụ nữ bé nhỏ này, mới chuyển đến có vài ngày đã lập tức được sự tín nhiệm của hàng xóm, còn có được không ít ‘ quà gặp mặt’.
Đó chính là ma lực của nàng, có thể tín nhiệm người khác, cũng có thể được người khác tín nhiệm. Kể cả là người trầm tính, chỉ cần nhìn thấy đôi mắt thanh thuần kia, cùng với nụ cười ngọt ngào của nàng, đều trở nên bất tri bất giác hết, đều vì nàng mà dỡ bỏ bức tường phòng bị --
Đôi mắt thâm u, tĩnh lặng nhìn nàng, trong đó hiện lên một tia ánh sáng cực kì nhỏ bé có vẻ nhu hòa.
Nàng không phát hiện ra, vẫn quay lại đề tài trang trí nhà. ‘A, đúng rồi, từng gian phòng một em đều đều bố trí thỏa đáng hết rồi đấy, chờ anh ăn no, em với anh đi ngắm một chút, để xem anh có thích không.’
Giang Chấn giải quyết xong đồ ăn, đột nhiên cứng đờ người.
Từng gian phòng một?!
Đôi mắt đen nheo lại, hắn chứng thực.
‘ Bao gồm cả cái phòng trên tầng ba bên tay phải à?’ Gian phòng đó là nơi hắn để đồ sưu tầm. Trên tường treo vô số khung gỗ, ở đó trưng bày mã tấu, chuỷ thủ[6] mà hắn đã kiếm trong nhiều năm, được bày biện rất ngăn nắp, chỉnh chu, chỉ lúc hắn nghỉ ngơi hắn mới đem ra thưởng thức.
Đôi mắt to đen, tròn chớp chớp.
‘ Đúng vậy!’
Người hắn cừng đờ, mở to mắt trừng trừng nhìn nàng hẳn một lúc lâu. Rồi thân hình cao lớn mời rời khỏi bàn ăn, phóng về hướng cầu thang, dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy lên tầng ba, mở gian phòng bên tay phải ra, cất bước đi vào coi.
Đăng ten. <Đến chết với cái chị này =)) >
Ngay cả trong gian phòng này, tất cả đều trang trí bằng đăng ten hết!
Kể cả mặt của một kẻ bắt cóc tối tăm nhất, hung ác nhất, hoặc là một kẻ đang mạo hiểm chạy trong mưa bom bão đạn cũng không thể bằng được sắc mặt Giang Chấn bây giờ, đối mặt với cái tường treo những thanh đao yêu dấu của mình, hắn nhịn không được ngâm ra tiếng.
Chỉ thấy trên tường, những khung gỗ đặc chế vẫn còn đó, mã tấu cùng chủy thủ cũng không thiếu cái nào. Nhưng trái ngược với lúc trước, cả phòng lúc nào cũng ánh đao loé sáng, giờ đều bị dải đăng ten, vải mành, vải chắp, che lại hết.
Vũ khí phải làm cho người ta sợ hãi, giờ cứ như một đồ trang sức, bộ đao tinh xảo lại đi so sánh với một giấc mộng hão huyền.
Hắn vươn tay, cầm lấy cái đao chiến đấu mà hắn yêu quý nhất. Đây là cái đao chỉ được trao cho đội hải báo của nước Mỹ thôi, giờ lại bị dây đăng ten phủ lên, chạm vào lớp đăng ten mỏng, mơ hồ có thể cảm nhận được lưỡi đao, nhưng chuôi đao thì bị treo thêm một con búp bê nhỏ, hiển nhiên nó là hình ảnh của nàng được thu nhỏ lại.
Tĩnh Vân cũng đã bước vào phòng, nhìn hắn cầm đao, đứng thẳng bất động, còn vui vui vẻ vẻ nghĩ, có lẽ hắn chưa kịp nhận ra sự giúp ích của nàng mà cảm động.
‘ Em nói cho anh biết nha, cái dao nhỏ này là em giúp anh rửa sạch đấy.’
Giang Chấn chau mày lại, chậm rãi chậm rãi quay đầu, con mắt đen trừng nàng.
‘Rửa sạch?’ hắn ngữ khí mềm mại nhất để hỏi.
Nàng không nghe ra trong giọng nói hiền hoà đó còn giấu tia nguy hiểm vô cùng, gật đầu mạnh.
‘Vâng!’
Hắn quả thực không thể tin được sự tình sẽ phát sinh thế này, tuy rằng đã nhẫn nại cực lực, nhưng gân xanh trên thái dương vẫn không nhịn được, co rút đau đớn.
Thật tốt quá! Cái này, hắn tìm mất bao nhiêu thời gian, mỗi cái đều phải thoa dầu lên để giữ được độ sắc, vậy mà số đao nhỏ hắn sưu tầm nhiều năm này lại bị nàng đem ra cọ rửa hết, chỉ sợ rửa xong tất cả đều han gỉ mất!
Tĩnh Vân mở to mắt nhìn, chăm chú vào thần thái của hắn, rồi mới từ từ phát hiện ra, hắn nắm chặt con búp bê ở chuôi đao, lông mày nhíu chặt, sắc mặt âm trầm uất giận, giống như -- giống như -- giống như không phải ở cảm động nha --
‘ A Chấn, anh làm sao vậy?’ nàng đến gần hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên. ‘Anh không thích con búp bê em treo à? Thế thì, em đổi con khác tốt hơn nhé.’ nàng cong đôi môi đỏ mọng, cởi tiểu Tĩnh Vân xuống, thay tiểu Giang Chấn vào.
Búp bê tinh tế, vừa giống người thật vừa rất đẹp, lại còn cùng với người thật biểu tình giống nhau như đúc.
Giang Chấn nhỏ, Giang Chấn lớn đều đồng thời trừng nàng.
Tĩnh Vân giữ lấy ngực, thoáng lui về phía sau từng bước một, chịu đả kích lớn hỏi: ‘Chẳng lẽ, anh cũng không thích nó à?’ đôi môi nhỏ phát run, mắt nàng cũng đỏ ửng, ngập nước, cứ như chỉ cần hắn gật đầu một cái là rơi xuống luôn.
Làm sao hắn có thể thích cho được?!
Giang Chấn siết nhanh hàm răng lại, phải dùng hết khả năng kiềm chế của mình cộng với sự nhẫn nại đến kiệt lực, mới có thể cố gắng nuốt hết ý định vọt lên, tới bên nàng hò hét vào bụng.
Hắn chính là người đồng ý cho nàng đi mua đồ, đáp ứng cho nàng thay đổi bố trí trong nhà ‘một chút’, nhưng nàng lại dùng đăng ten cùng vải bông, bao phủ nhà của hắn, đem phòng bố trí vật tâm đắc của hắn trang trí như là phòng triển lãm của một đứa trẻ vậy.
Đối mặt với sự ‘thay đổi’ lớn như vậy, ngực Giang Chấn bốc lên, chứa đầy cảm xúc bất mãn. Đổi là một người bình thường thì hắn đã sớm phẫn nộ rít gào, lật cả nóc nhà người đó lên rồi.
Nhưng mà, nhìn thấy Tĩnh Vân cắn môi, hai mắt đẫm lệ, dáng vẻ đau khổ khóc, cảm xúc bất mãn này lại từng giọt từng giọt rút đi, thay thế bằng một cảm xúc trước nay chưa từng có, cứ như là hắn làm điều ác vậy.
Nàng đang có bầu, lại vừa mới gả tới đây, đã bị hắn ném một mình cô đơn vào nơi hoàn toàn lạ lẫm. Năm ngày tới giờ, nàng làm hết việc đông việc tây, thay đổi toàn bộ bố trí trong ngoài các phòng, một số phòng còn đỡ hiu quạnh hẳn.
Đối mặt với một phụ nữ đang mang thai, nhất là người mang thai đứa con của hắn, hắn không thể dữ, không thể mắng, đương nhiên lại càng không thể đánh rồi.
Chuyện tới nước này, Giang Chấn chỉ còn một cách lựa chọn.
Bàn tay to lớn, ngăm đen đặt cái đao nhỏ lại trên bàn. Rồi hắn nhanh chóng vươn tay ra giữ hai bả vai mảnh khảnh của nàng, bá đạo kéo vào lòng, cúi đầu hôn trụ lấy đôi môi mềm đỏ mọng.
Đột nhiên bị hôn, Tĩnh Vân cứng người sửng sốt một lúc lâu. Nhưng nụ hôn của hắn xâm nhập vào sâu trong nàng làm cho dục hỏa bốc lên, nàng run rẩy đáp lại, hai mắt như mờ sương, không phải là do khóc, mà là do hắn dấy lên kích tình trong nàng.
Đôi môi nóng bỏng chà xát, dây dưa với cái lưỡi non mềm của nàng, vừa bá đạo, vừa nhẹ nhàng.
Nàng nhẹ ngâm ra tiếng, lông mi như cánh của hồ điệp run run cảm giác được bàn tay to của hắn đang luồn xuống dưới áo nàng, dùng ngón tay dài thô ráp, chà lên nụ hoa mềm mại trên ngực nàng.
Bởi vì mang thai, thân thể của nàng càng mẫn cảm hơn so với lúc trước, cử chỉ nhẹ nhàng âu yếm này làm cho toàn thân nàng như nhũn ra, dựa vào trước ngực hắn thở dốc không thôi.
‘Chờ, chờ một chút......’ nàng yêu kiều, giãy dụa mở miệng. ‘Mm...... anh, anh còn chưa tắm mà......’ trong lúc ý loạn tình mê, nàng vẫn cố kiếm một cái lý do để tranh thủ tạm ngưng hình phạt hắn thi hành với nàng.
Giang Chấn đáp lại, một phen ôm lấy nàng.
‘ A!’ nàng thở nhẹ một tiếng, theo bản năng vươn hai tay ra, vòng trụ lấy cổ hắn.
Hắn bước đi vững vàng, nàng nhẹ như lông chim vậy. Hai bàn tay rắn chắc, vững chãi ôm nàng xuống lầu, đi vào phòng tắm.
Ngày kết hôn, Giang Chấn không ôm nàng vào cửa, nàng đã cảm thấy có chút tiếc nuối. Nay, hắn ôm nàng vào phòng tắm thì nàng lại xấu hổ đến mức mặt nóng hồng. Trong lòng nàng cảm thấy rất vui, cuối cùng nàng cũng cảm nhận được một chút hạnh phúc của tân nương.
Vòi sen phun xuống những giọt nước ấm áp. Trong phòng tắm tràn đầy hơi nước.
Nàng thở gấp liên tục, cơ hồ không chịu nổi nụ hôn nồng nhiệt cùng âu yếm của hắn, nhiệt độ cơ thể hắn làm nước càng lúc càng nóng. Hắn dùng cả hai tay cởi quần áo vốn đã bị nước thấm vào, gần như trong suốt của nàng để lộ ra vùng thân thể trắng trẻo mềm mại đang run rẩy trước ánh mắt nóng rực của hắn.
Hắn dùng một tay khoá chặt hai cổ tay nàng lại, nhẹ nhàng đặt trên tường, thân hình trần trụi tráng kiện kề sát lại, rất hiệu nghiệm để ngăn sự chống cự e thẹn của nàng.
Rồi ngay trong làn nước ấm áp đó, hắn cắn nhẹ nàng, hôn nồng nhiệt nàng, âu yếm nàng, thẳng đến khi nàng rên tiếng cầu khẩn, hắn mới bá đạo mà ôn nhu yêu nàng ......
Một dòng nước lạnh chảy qua nơi này, nhiệt độ không khí giảm xuống
nhanh.
Tĩnh Vân làm theo lời dặn của bác sĩ, mặc áo khoác bên ngoài, thời gian mang thai ngực phải được giữ ấm đặc biệt. Nàng kéo túi vải lại, ngồi trên xe buýt, nhìn quang cảnh mùa đông lạnh lẽo ngoài cửa sổ.
Đi xe buýt xóc, mấy lần dịch vị dạ dày nàng trào lên. Nàng toát mồ hôi, cố gắng hết sức nhẫn nại, không để người bên cạnh bị phiền.
Trên cả đoạn đường, tuy thân thể nàng khó chịu nhưng trong lòng nàng vẫn thầm hy vọng, xe buýt có thể dừng lại lâu một chút, đừng vừa mới đến bến đã vội đi luôn.
Sau hai tuần kết hôn, nàng cuối cùng cũng cố lấy dũng khí, đi nói cho chị cả biết, nàng đã kết hôn với Giang Chấn.
Chị em đã ở với nhau nhiều năm, nàng quá rõ tính tình nóng nảy của chị cả, biết chị cả có thể ‘Sốt ruột hộ em’ thế nào, Giang Chấn dám ‘ăn cơm trước kẻng’ chị cả nhất định rất giận dữ, nếu không ầm ĩ với Giang Chấn một trận lớn thì cũng phải đổ một xô máu chó lên đầu hắn.
Vì tránh xung đột trước khi kết hôn, nàng đặc biệt năn nỉ cha mẹ, đừng nói cho chị cả vội, đợi mọi việc dàn xếp xong xuôi, nàng sẽ tự đi nói.
Đợi mọi việc dàn xếp xong xuôi --
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ- tiếng thở dài lặng lẽ bật ra khỏi môi.
Nàng công nhận nhà của Giang Chấn đã được sắp xếp thoả đáng. Nhưng không biết vì sao, trong lòng của nàng vẫn có chút cảm giác mất mát mà không thể nói rõ là thiếu cái gì.
Lại nói, cuộc sống hôn nhân của nàng thật sự rất yên bình, mới cưới được hai tuần, nhưng mọi thứ đã đi vào nền nếp.
Công việc của Giang Chấn bề bộn, đi bắt tội phạm ngẫu nhiên thì tan ca sớm, hoặc là được nghỉ ở nhà nhưng thật sự hắn rất ít lời, nàng thì nói không ngừng, hắn đôi lúc mới trả lời nàng được một, hai câu. Chỉ khi ở trên giường, hai người triền miên hết sức, nàng mới có thể cảm giác được, hắn kiềm chế được cảm xúc......
Hôn nhân là thế sao?
Hôn nhân chính là thế sao?
Hôn nhân của Giang Chấn và nàng khác so với cha mẹ nàng. Nàng đương nhiên hiểu được, mỗi đôi vợ chồng đều có những hình thức ở chung khác nhau, nhưng nó không đáng là mấy.
Bởi vì công việc của hắn cực bề bộn, thời gian hai người ở chung rất ít, những lời nói với nhau rất ít ỏi. Nàng rất muốn hiểu hắn một chút, tiếp cận hắn một chút, nhưng trong lúc đó hai người lại như bị ngăn cách bởi một bức tường, dù cho thân kề sát thân thiết nhưng vẫn không có cách nào để tâm thông hiểu nhau ......
[ Bạn đang đọc truyện tại truyen2g.xtgem.com ]
Nhất là mấy ngày nay, tình trạng nôn nghén của nàng đột nhiên trở nên nghiêm trọng, mỗi ngày đều choáng váng, tay chân như nhũn ra. Lúc nàng khó chịu nhất thì Giang Chấn vẫn vùi đầu vào công việc, vài ngày liên tiếp chẳng thấy bóng dáng đâu.
Nếu nàng nôn đến mức xỉu đi, hoặc là không cẩn thận té ngã, hắn có đủ tài để phát hiện ra nàng đang ở đâu không? Hắn có lo lắng không, có bối rối không?
Đủ loại suy nghĩ miên man trong đầu nàng, thay phiên nhau luôn chuyển. Đến lúc nàng hồi phục tinh thần, mới phát hiện được mình đã đi quá bến!
Tĩnh Vân đợi cho gió lạnh lặng bớt, mới chuẩn bị nhấn đèn. Lần này, nàng không dám phân tâm như lần trước, chờ xe buýt đến bến, liền xuống xe.
Bến xe này nằm ở trước khu cao cấp ở vùng ngoại thành, nhà nào cũng là biệt thự lớn, có tuần tra ngày đêm đúng giờ giấc, chẳng những không phải lo an toàn mà cuộc sống lại vô cùng tốt đẹp.
Nàng đi trong gió lạnh, lòng không ngừng tự nói cho chính mình, không được nhớ tới Giang Chấn, nếu nàng nhớ, thì làm sao nàng dám nói cho chị cả biết, nàng đã kết hôn ; Lại làm sao nói cho chị cả biết, cuộc sống của nàng rất khá, rất hạnh phúc, rất khoái nhạc......
Vài phút sau, Tĩnh Vân đứng trước một ngôi nhà lớn, liên tục hít sâu.
Thẳng đến khi dũng khí kiếm được kha khá, nàng mới đẩy cửa sắt ra, đi tới trước cửa lớn, ấn cái chuông bên cạnh.
“Đến đây đến đây!’ giọng của chị cả từ phía trong cửa truyền ra.
Hô, xem ra, nàng chọn ngày không sai, theo cái giọng vừa nghe, tâm tình chị cả hôm nay có vẻ tốt lắm.
Phượng Đình mặt mày hớn hở mở cửa, nhiệt độ trong, ngoài chênh lệch làm hai vai nàng run lên.
Nhìn thấy chị cả nháy mắt, dũng khí Tĩnh Vân vất vả lắm mới kiếm được lập tức như tấm vải bị thổi bay qua chín cái thành.
‘Chị à, ách, là em –’ nàng nhỏ giọng nói, không tự chủ được run run, thậm chí còn co rúm lại từng bước rút lui.
‘Tĩnh Vân à, sao em lại tới đây?’ Phượng Đình vừa hỏi, vừa mặc cái áo khoác nhung mỏng bên cạnh cửa vào.
‘Chị, em...... Em......’ nàng cắn môi, mấy lần muốn nói lại thôi, không biết nên mở miệng thế nào. Mấy câu đọc thuộc trong đầu lúc trước, khi gặp mặt chị cả, đều quên hết sạch.
‘Làm sao vậy? Mẹ hầm canh gà, bảo em mang lại đây sao?’ chị cả hỏi, thuận tay bắt nhét di động vào túi trước.
‘Không phải.’ nàng ngước khuôn mặt nhỏ lên, bắt gặp ánh mắt của chị cả, lập tức lại giống một con thỏ nhát gan, lùi về phía sau. ‘Cái kia...... chị à, em có việc muốn nói cho chị .....’
‘Ừ?’
‘Em......’
‘ Làm sao vậy?’
‘Em...... Em......’ Tĩnh Vân đã ‘em’ hơn nửa ngày mà vẫn không nói được câu hoàn chỉnh.
Ngay lúc đó, ở phía sau nàng, một tiếng nói mềm ngọt đến phát ngán truyền tới. ‘Xin hỏi, đây có phải là nhà của Lệ Công không?’
Hai chị em đồng thời quay lại nhìn, phát hiện ra một mỹ nhân nước ngoài, không biết đã đi vào cửa từ lúc nào, vẻ mặt tươi cười nhìn các nàng.
Phượng Đình trầm mặt xuống, sắc mặt vui vẻ lúc trước đã biến sắc, trực giác biết được, đối phương là ‘vũ khí bí mật’ của FBI phái tới để dụ dỗ chồng của nàng.
‘Nè, không cần hao tâm uổng phí, tôi nói cho cô biết, loại xiếc này vô dụng thôi, chồng của tôi sẽ không mắc mưu đâu.’ nàng thận trọng đưa ra lời cảnh cáo, tuyên bố ‘quyền sở hữu’ của mình.
‘Ha, cô hiểu lầm rồi, tôi không phải đến tìm Lệ đội trưởng.’ Lông mi dài đẹp khẽ chớp. ‘Tôi tới tìm cô.’ Mỹ nhân nước ngoài thản nhiên cười.
‘ Tìm tôi?’ Trong mắt Phượng Đình hiện lên một tia hoang mang.
‘Đúng vậy.’ Mỹ nhân cười làm cho người khác nghi hoặc. ‘Chính xác thì tôi chỉ định mời Lệ phu nhân đi làm khách thôi, nhưng nếu vị tiểu thư này cũng trùng hợp ở đây thì đành phải mời hai vị nhận lời mời chiêu đãi của tôi thôi.’
‘Vẫn chỉ một câu thôi, cô không cần phải hao tâm uổng phí.’ Phượng Đình mặt lạnh, liên tục xua tay, không chút lo lắng cự tuyệt. ‘Nhân viên làm cho nhà nước thì không thể lén nhận chiêu đãi được.’
‘Ấy, xin đừng cự tuyệt tôi nhanh vậy.’ Nàng ta dùng âm thanh mềm mại nói.
Tĩnh Vân đứng một bên, mắt không biết làm sao lại nháy, trong lòng tự nhiên hiện lên một tia dự cảm xấu. Nàng vừa định mở miệng, nhắc nhở chị cả cẩn thận một chút thì chị cả đã không để ý tới đối phương nữa, đẩy nàng ta ra ngoài.
Đang đẩy, chị cả còn không quên mở miệng nhắc lại lời cự tuyệt.
‘ Tôi đã nói rồi, không có khả năng –’ vài giây tiếp theo, tay của chị cả ở trên lưng nàng ta cứng lại. ‘Làm cái quỷ gì vậy?!’
Câu chất vấn tức giận này làm Tĩnh Vân tò mò quay đầu lại, không ngờ nhìn thấy, mỹ nhân nước ngoài đang chĩa súng vào các nàng. Mà cửa ở phía ngoài, cũng xuất hiện hai người đàn ông mặc áo đen, ánh mắt gian tà nhuốm đầy sát khí, làm cho người ta không rét mà run.
Chị cả nhanh chóng đem nàng kéo ra phía sau, giống như mỗi lần trước, chỉ cần nàng gặp nguy hiểm, chị sẽ dùng thân mình che chở cho nàng.
‘ Các người là ai?’
Mỹ nhân nước ngoài vừa cười, Tĩnh Vân nhìn thấy, không tự chủ được run run, cảm thấy nụ cười tươi kia đáng sợ như rắn rết vậy.
‘Tôi rất kiên trì, mời hai vị đi theo tôi một chuyến.’ Mỹ nhân nước ngoài nghếch đầu một cái, ý bảo hai người đàn ông mặc áo đen ngoài cửa xông lên. ‘Bịt mắt bọn họ vào.’
Tĩnh Vân sợ tới mức mặt trắng bệch, nàng rất muốn chạy trốn, nhưng lại không muốn bỏ lại chị cả, lại càng sợ mình trốn không đủ nhanh, đến lúc đó nói không chừng có thể té ngã, hoặc làm đám người này sinh ý giết người. Nàng có thể không để ý tới bản thân mình, nhưng không thể không để ý tới sinh mệnh bé nhỏ trong bụng nàng được.
Không còn lựa chọn nào khác, nàng chỉ có thể ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói.
Một miếng vải đen bịt mắt nàng lại, cả thế giới của nàng lâm vào bóng đêm.
Đêm khuya nhân tĩnh, ánh trăng lenlỏi vào nhà, rọi xuống khuôn mặt nhỏ hình trái xoan ở trên giường, làm nó càngthêm vẻ tái nhợt.
Giang Chấn ngồi cạnh giường, sắc mặtu trầm, con ngươi đen chăm chú cả đêm chưa từng rời khỏi Tĩnh Vân đang ngủ say.
Cho dù nàng đã bình yên vô sự, chodù nàng đã trờ về nhà, cho dù nàng đã từng trải qua sợ hãi cùng với kinh hoảng,nhưng khi ở bên hắn vẫn chìm vào được giấc ngủ, trong lòng hắn phẫn nộ khôngngừng.
Sau khi biết được tin Tĩnh Vân bịbắt cóc, có một thứ cảm xúc gì đó cứ quanh quẩn trong ngực hắn, thủy chung nấnná không đi. Hắn nôn nóng, hắn phiền muộn, hắn lo lắng cho an toàn của nàng --
Thứ cảm xúc như vậy, đối với GiangChấn mà nói rất xa lạ.
Hắn là cô nhi.
Hắn luôn chỉ ăn một mình, ngủ mộtmình, một mình độc lai độc vãng. Cho đến khi hắn gặp Lệ Đại Công, một người đànông cương nghị, chất phác và người nhà của hắn, được song thân Lệ gia quan tâmcổ vũ, hắn mới dần dần buông vỏ bọc xuống, làm mất đi vẻ hung dữ thời thơ trẻ,đi đường hoàng trên con đường chân chính.
Trước khi gặp Tĩnh Vân, hắn căn bảnkhông cần phải lo lắng cho bất cứ kẻ nào.
Tuy rằng, Tĩnh Vân lọt vào bàn tayđẫm máu của bọn Mã Lỵ, bị giam nhốt chưa đến một ngày nhưng mà chỉ cần nghĩ đếntrong khoảng thời gian đó, nàng bị nhốt trong căn hầm tối tăm, sợ tới mức rơilệ đã làm cho hắn cảm thấy không thể chịu đựng được.
Khó có thể tưởng tượng được, nàngchống đỡ qua bằng cách nào. So với chị cả mạnh mẽ, dũng cảm của nàng thì nàngmảnh mai, yếu đuối như một đoá hoa nhỏ.
Hắn kiên trì ôm nàng về, ôm nàng vàonhà, ôm nàng tiến vào phòng tắm.
Tĩnh Vân không ngừng cam đoan, mìnhkhông bị thương. Nhưng đôi bàn tay to này vẫn vô cùng kiên trì như cũ, cởi từngcái quần cái áo trên người nàng.
Mắt thấy kháng nghị không được, nàngđành thẹn thùng ngồi trong bồn tắm lớn, ngoan ngoãn đón nhận chăm sóc của hắn,để hắn tùy ý giúp nàng rửa sạch từng tấc da thịt một, kiểm tra thật sự nàng cóbị thương hay không.
Đôi mắt đen u ám, quét ánh nhìn lêncánh tay nàng, thấy đằng sau vai phải nàng có vết máu thâm lại, trong mắt hắnbỗng dưng hiện lên tia lửa giận.
Nàng bị thương!
Vết sưng đỏ cùng với vết thâm ở trênda thịt mềm mại trắng nõn của nàng có thể làm cho người khác thấy ghê người.
Nàng ngồi trong bồn tắm, giật lấycái khăn tắm bằng bông, bận bịu che lấp xuân quang trước ngực và giữa hai chân.Ngón tay dài ngăm đen, lại nhẹ nhàng mơn trớn vai phải của nàng, lưu luyến ởchỗ bị thương không đi.
“Đau không?” hắn hỏi.
Tĩnh Vân rũ mắt xuống, cái đầu nhỏlắc lắc, trong mắt xuất hiện tầng nước mỏng. Tuy rằng lúc này nàng đã bình an,nhưng mà cứ nghĩ đến chuyện lúc trước bị bắt cóc, nàng vẫn thấy sợ hãi.
Nhìn thấy phản ứng của nàng, cùngvới lệ quang trong mắt, Giang Chấn mím môi mỏng, không mở miệng.
Hắn dùng khăn mặt mềm mại, ở trongbồn tắm lớn ấm áp, giúp nàng rửa sạch tro bụi trên người, lại còn giúp nàng laukhô thân thể, sấy tóc, xong xuôi mới ôm nàng lên giường.
Cái mệt phá bĩnhTĩnh Vân, như cứ nhưdo có Giang Chấn bên cạnh nên nàng vừa đặt mình xuống liền ngủ ngay.
Mà hắn, trong cơ thể như lưu lạichất adrenalin, toàn thân cứng chặt, đến giờ vẫn khó có thể đi vào giấc ngủđược, chỉ có thể ngồi bên giường, nhìn nàng, nắm tay nàng......
Thê tử của hắn.
Nàng là thê tử của hắn, hắn phảichiếu cố nàng, bảo hộ nàng. Nhưng mà, hắn đã không hoàn thành được trách nhiệmđó, làm cho phần tử khủng bố kia có khả năng bắt cóc nàng.
Qua nhiều năm như vậy, đây là lầnđầu tiên hắn có cảm xúc phẫn nộ, lần đầu tiên cảm thấy lo lắng, hắn không thểkhông thừa nhận, người phụ nữ nhỏ bé này có thể làm hắn mất bình tĩnh. Hắn cũngphải tự nhắc nhở mình bây giờ đã không còn độc lai độc vãng, an nguy của ngườiphụ bé nhỏ này từ nay về sau là trách nhiệm của hắn.
Con ngươi đen sâu thẳm, chăm chúnhìn Tĩnh Vân trên giường, ánh mắt không đè nén được, phát ra tia lo lắng.
Nàng nằm ở trên giường mỏng manh yếuđuối.
Ngoài cửa sổ gió lạnh lại nổi lên,làm tung bức rèm đăng ten ở cửa sổ. Trong cơn ngủ say, tác động của cái lạnhlàm nàng không tự giác được hơi co rúm lại.
Giang Chấn trong đêm đen đứng dậy,đóng cửa sổ.
Rồi đi trở về bên giường, hắn cởiáo, nằm xuống bên cạnh nàng.
Hơi thở ấm áp, xua tan khí lạnh banđêm. Nhiệt độ đó, mùi hương đó, đều là thứ quen thuộc nhất đối với nàng, cho dùđang ở trong mơ nó vẫn làm nàng quyến luyến không thôi.
Như cảm giác được thân thể ấm áp củahắn, nàng vô thức rúc vào gần hắn, thân hình nhỏ bé cọ xát lấy hắn, chọn đượctư thế thoải mái nhất mới cam lòng thở dài.
Đầu nàng gối trên vai hắn, hơi thởmỏng manh như là một ngón tay vô hình, phe phẩy chạm vào bên gáy hắn. Một bàntay nhỏ bé mềm mại non nớt đặt ở trên giữa bụng và ngực hắn, cả cái chân trắngnõn cũng kề sát bắp chân của hắn, bộ dạng của nàng quả thực rất giống một conmèo con đáng yêu, đang làm nũng.
Có lẽ, nhiệt độ cơ thể hắn hơi caonên mỗi đêm đi ngủ, một bên nàng chơi cờ với chu công, một bên lăn vào lònghắn, đến lúc đó nàng mới vừa lòng không cọ xát nữa, ngoan ngoãn ngủ tới tậnhừng đông.
[ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ]
Dưới ánh trăng, khuôn mặt của nàngtrắng như tuyết, hắn vươn tay, mơn trớn dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, bàn tayto chạm vào vai nàng, vuốt ve những khối máu bầm trên cánh tay trái.
Không khí trong phổi không tự giácđược co rút nhanh, ánh mắt Giang Chấn sâu thẳm, trong đó như chiếu lên tiaquyết tâm sắt đá.
Hắn không muốn lại nhìn thấy nàng bịthương.
Tĩnh Vân mang thai, thật là một điềungoài ý muốn. Cho tới bây giờ hắn vẫn còn chưa nghĩ là mình sẽ chung sống vớimột phụ nữ, càng không nghĩ tới sẽ kết hôn sinh con. Nhưng sự tình xảy ra, chỉtrong vòng khoảng thời gian ngắn ngủi, nàng đã trở thành thê tử của hắn.
Trong lúc vô thức, nàng đã tiếp cậnhắn, gần đến nội tâm hắn, một nơi mà chưa có người nào chạm đến, một nơi mà hắnchưa từng chia sẻ cùng với bất kì người nào.
Với hắn mà nói, nàng đã biến thànhmột người quan trọng, một phần thân thể của hắn......
‘ A Chấn, hôm nay anh không phải đi làm à?’
‘ Tôi nghỉ.’
‘ Thật vậy?’
‘Ừ’
Ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách,Tĩnh Vân quăng cái chân nhỏ,chạy đến bên người trượng phu, cười đến mức mặt màyhớn hở. ‘Vậy hôm nay anh muốn ăn gì, em nấu cho anh ăn.’
‘ Tùy.’
Giang Chấn cúi đầu đọc báo, cũngkhông ngẩng đầu đáp trả một câu.
Nàng cũng không có ý định bỏ qua, cốý muốn hỏi ra bằng được đáp án. “Vậy anh thích cà ri gà à?’
‘Ừ’
‘Thế thịt bò nấu rau cải đượckhông?’ phát hiện trượng phu quen miệng, nàng chu miệng ra hỏi.
‘Ừ’
‘ Thế ăn cá sống nhé?’ nàng nheo mắtlại.
‘Ừ’
Nàng chống hai tay vào eo, nhìn vàongười đang chuyên tâm xem báo, căn bản không chú ý nghe nàng nói chuyện. ‘AChấn, hay là làm ba bát thịt chuột cho anh ăn nhé?’ nàng cười ngọt ngào hỏi.
Đáp án giống y như trước.
‘Ừ’
Được!
Hắn muốn ăn chuột chứ gì? Nàng đilàm thịt chuột!
Tĩnh Vân tức giận đến mức hai máphồng lên, đi dép vào, đứng dậy định ra khỏi cửa.
Bỗng dưng, Giang Chấn đột nhiên vươntay, kéo nàng trở về, cái mông nhỏ liền rơi vào đùi của hắn.
‘ Buông, em muốn đi mua một conchuột thật lớn về làm thành ba bát cho anh ăn!’ nàng tức giận nói, má phồnglên như đang bị nhồi hạt dưa Thiên Trúc vào, nói đáng yêu cũng có nhiều điểmđáng yêu.<hãy hỏi="""" chúa="""" để="""" biết="""" hạt="""" dưa="""" thiên="""" trúc="""" là="""" gì?="""" amen="""">
Nhìn thấy biểu tình của nàng, khoémiệng Giang Chấn khẽ nhếch lên.
Phát hiện hắn vẫn chưa biết đườngtỉnh lại, Tĩnh Vân càng giận.
‘ Anh thích ăn ba bát thịt chuột chứgì? Không thành vấn đề, em đi hỏi bà Lưu, bà ấy hay bán đồ ăn, chắc chắn sẽ biếtchỗ nào bán một con chuột đại phì!’ nàng thúc vào ngực hắn, mặt nhăn, mũi thởphì nói, giãy dụa muốn xuống khỏi đùi hắn.
Lực giữ trên lưng nàng đột nhiêntăng vài phần, ngăn không cho nàng cựa quậy.
‘Tôi không thích ăn chuột.’
Nàng vẫn mặc kệ hắn có thích haykhông, quyết tâm muốn đi làm mấy lạng thịt chuột mang tới, cương quyết bức hắnăn. Nàng vươn tay, còn muốn đẩy hắn ra, không ngờ phát hiện, hắn đã cúi đầuxuống, gần chạm tới môi hồng của nàng.
A, hắn lại muốn dùng nụ hôn nồngnhiệt để làm nàng mất chú ý!
Chiêu này thực hèn hạ, nhưng đángbuồn là nó vô cùng hữu hiệu đối với nàng.
Việc nàng bị Huyết tinh Mã Lỵ bắt cóc, như một chất xúc tác đẩy
Giang Chấnđến với nàng. Có một thời án kiện công tước rất gian
truân vất vả làm hắn tốnkhông ít công sức, nhưng sau đó mọi chuyện
trở về bình thường, thời gianhai người được ở chung tăng lên không
ít.
Cưới đã được gần bốn tháng,nàng vẫn cố gắng dung nhập vào gia đình này, cố gắng thích ứng cuộc sốngcủa hai vợ chồng. Giờ thì nàng không hề sợ hắn, thậm chí còn phát hiện rađôi môi hắn hay mím chặt cũng đang dần dần biết cong lên, cho dù số lầnnhư thế cực kì ít ỏi.
Nhưng trong cuộc sống hôn nhân khótránh khỏi có chút tranh chấp nhỏ. Chỉ cần nàng tức giận, Giang Chấn sẽ ngaylập tức hôn nàng, hôn đến mức làm cho nàng ý loạn tình mê, cho nàng quêncả họ của chính mình, càng làm cho nàng quên nguyên nhân mà mình tứcgiận.
Lúc này Tĩnh Vân khôn ra rồi! Hiểurõ ‘chiến thuật’ của hắn, nàng nhanh chóng di chuyển thân mình, dùng taygiữ chặt khuôn mặt tuấn tú, không cho hắn dựa vào thân cận quá.
Nàng kiên quyết ép hỏi ra đáp án.
‘ Vậy anh thích ăn gì nào?’
Hắn trả lời đơn giản nói vắn tắt.
‘ Em’
‘ A Chấn!’ nàng xấu hổ đến mứckhuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vừa quẫn vừa giận. ‘Em nói là đồ ăn cơ mà, đồăn!’
Nhìn thấy tiểu thê tử đang xấu hổmặt đỏ bừng, hắn mới sửa lại. ‘Tôi không chọn, ăn cái gì cũng được.’
‘Trừ cà tím ra sao?’ Tĩnh Vân chớpmắt hỏi.
Hắn sửng sốt một chút.
‘ Làm sao em biết?’
‘ Lần trước em có nấu nhưng anhkhông đụng tới một miếng nào’. nàng chu cái miệng oán giận, buông mặt hắnra, giơ tay phải lên bắt đầu từng bước từng bước tính cho hắn nghe. ‘Trừ càtím, còn có mướp đắng, cà rốt, ớt xanh, ngô, chân gà. Có lẽ cái gì người takhông ăn, anh mới ăn mất! Xem nè, nói bừa ra thôi mà đã phải dùng tớisáu ngón tay rồi.’ Mặc dù mới cưới không lâu nhưng đối với thức ăn ưathích hay ghét của hắn, nàng đã sớm nhớ rành mạch.
Giang Chấn nhìn nàng, một lúc lâusau vẫn không nói gì, con ngươi đen sâu trong ở chỗ nào đó tựa hồ cóchút gợn sóng. Hắn mau chóng vòng tay qua cái eo nhỏ, nhanh nhưng nhẹnhàng.
‘Tôi chưa hề nói không ăn ngô haychân gà cả.’ hắn chậm rãi mở miệng.
‘ Rõ ràng là anh không ăn mà!’
Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhíumày lẩm bẩm.
‘Chẳng qua là không có thời gianăn thôi, mấy cái loại này phải cắn, gặm từ từ, quá lãng phí thời gian.Bình thường thì tôi vẫn ăn.’
‘Thế còn cà tím, mướp đắng, cà rốtvà ớt xanh thì sao?’ thấy hắn ít khi nói được một chuỗi dài như vậy, nàngthực sự nghi ngờ câu trả lời của hắn, Tĩnh Vân không khỏi tiến lạigần, tò mò tiếp tục truy vấn.
‘ Tôi không thích vị của chúng.’
‘ Ừhm, vậy anh thích ăn gì?’
‘Tôi không để ý lắm.’ (Cam: Thiên a, anh này điên mất rồi, huhu mẹ ơi!)
Nàng ngây người ngẩn ngơ, thốt ra.‘Lại có khả năng như thế --’ vẻ mặt của Giang Chấn làm cho nàng không thểnói thêm gì nữa.
Hắn nói thật. Người đàn ông nàythật sự chưa từng để ý qua mình thích ăn cái gì.
Hắn ở một mình lại bề bộn nhiềuviệc, đối với hắn mà nói, đồ ăn chỉ là thứ lấp đầy bụng, cung cấp dinhdưỡng đầy đủ thôi sao?
Lòng của nàng có chút đau.
‘Không sao, em sẽ giúp anh tìm ramón mà anh thích.’ nàng nhịn không được vòng tay siết chặt thắt lưnghắn, gắt gao ôm hắn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của mình chôn vào lòng hắn.
‘Ừ.’
Tiếng nói trầm thấp của hắn,truyền qua vòm ngực làm rung động màng tai của nàng. Đáp án này, tuy rằnggiống với thói quen hắn vẫn hay trả lời nhưng lần này, nàng rõ ràng cảmgiác được, trong giọng nói của hắn có quan tâm.
Nàng ỉ ôi ở trong lòng GiangChấn, nhẹ giọng hỏi: ‘Nếu vậy, hôm nay em nấu cá hấp cho anh ăn, đượckhông?’
‘Được.’
Tĩnh Vân ngẩng đầu lên, ngọt ngàomỉm cười, rồi vui vẻ nhảy khỏi đùi hắn, nhanh chóng vào bếp nấu cáhấp, bỏ ý định ra ngoài mua một con chuột lớn.
Bóng dáng nhảy nhót biến mấtngoài tầm mắt, phòng khách lại trở về với yên lặng, Giang Chấn lại cúiđầu, tiếp tục đọc báo.
Nhưng ngay cả chính hắn cũng khôngphát hiện ra, đôi môi mình đang khẽ cong lên, và trong mắt hắn còn ý cười,thủy chung chưa từng nhạt đi.
A, trời đã sáng.
Tĩnh Vân lười biếng trở mình, phát hiện ra Giang Chấn cũng vừa mới rời giường, còn chưa đi làm. Nàng lên tinh thần, vội vàng rời giường đánh răng rửa mặt, xong xuôi mới xuống dưới lầu vào phòng bếp.
Trình trạng mang thai sơ kì cuối cùng cũng dần dần giảm xuống, mấy ngày hôm nay, nàng không hề nôn hay choáng váng, cũng không tham luyến giường, thậm chí còn có thể sáng sớm rời giường.
Trong phòng bếp, nàng ba chân bốn cẳng pha sữa, làm bánh kẹp, để giúp hắn có thể ăn trước khi ra khỏi nhà.
Mau mau mau, trước khi Giang Chấn đi làm, nàng phải chuẩn bị tốt bữa sáng.
Từ hồi kết hôn tới giờ, do nàng mang thai nên toàn ngủ dậy muộn hơn so với hắn, cứ mỗi lần nàng mở mắt ra thì bên ngoài mặt trời đã lên cao, nàng chưa bao giờ tiễn hắn đi làm!
Giúp trượng phu làm bữa sáng dinh dưỡng, còn nữa … trượng phu đi làm thì hai vợ chồng có thể hôn ở cửa chào ngày mới, đây là vẫn là giấc mộng của con gái từ trước tới nay.
Hôm nay, nàng vất vả sáng dậy sớm, trong lòng đã hạ quyết tâm, tuyệt đối phải dựa theo giấc mộng trong lòng là một thê tử chuẩn mực, tự tay làm bữa sáng, rồi mới đứng ở trước cửa tiễn hắn đi làm, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chờ nụ hôn triền miên của hắn --
Giọng của Giang Chấn đột nhiên từ phía sau truyền tới.
‘Sao hôm nay em dậy sớm vậy?’ (Cam: Anh hỏi đểu à? *xì xì*)
Mặt nàng đỏ lên, ảo tưởng trong đầu vụt biến mất, nàng tắt bếp, đem hai con trứng mềm, đặt lên bàn.
‘ Em ngủ no rồi mà.’ nàng cong môi cười yếu ớt. ‘Vừa đúng lúc anh chưa đi làm, em đã đi xuống bếp, làm bữa sáng cho anh rồi này.’ nàng bỏ bánh mì nướng mềm ra, cho sa lát, tương và trứng vào, rồi hạt tiêu, gia vị làm thành hai phần bánh kẹp với một cốc sữa nóng, đưa đến trước mặt hắn.
Giang Chấn đặt tờ báo xuống, ngồi bên cạnh bàn, dưới ánh nhìn chăm chú của tiểu thê tử ăn sạch hai phần bánh kẹp ngon lành, rồi uống hết cốc sữa nóng.
Nàng âm thầm kêu may mắn khi đã giúp hắn ‘làm nội trợ’: Ở với nhau lâu như vậy, nàng sớm đã biết sức ăn của hắn. Vậy nên nàng mới làm hai phần bánh kẹp lớn để hắn có thể ăn no.
‘Ăn ngon không?’ nàng hỏi.
Giang Chấn gật đầu.
Ánh nắng rơi ngoài cửa sổ, nàng theo Giang Chấn đi qua phòng khách, thẳng đường ra tới cửa. Rồi khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên, đôi mắt trong veo chớp chớp, chờ mong hắn hôn tạm biệt nàng để hoàn thành giấc mộng bao năm của nàng.
Nhưng mà Giang Chấn lại chỉ đi tới lấy cặp tài liệu, mặc áo khoác vào rồi không ngừng bước thẳng ra cửa.
‘ Chờ một chút!’ nàng vội vàng gọi hắn.
‘Làm sao vậy?’ hắn quay đầu, nhìn nàng một cái.
Tĩnh Vân cắn cắn môi, đi đến bên người hắn, rồi nàng ngẩng đầu, nhắm mắt lại, chu cái miệng nhỏ ra, mặt đỏ ửng, ám chỉ thấy rõ.
Chính là, đợi một lát rồi mà Giang Chấn vẫn thủy chung không có phản ứng. Nàng vụng trộm mở mắt ra, chỉ nhìn thấy hắn đang nhìn nàng, căn bản không có ý định hôn.
Vì mục tiêu muốn hoàn thành giấc mộng, nàng chỉ có thể cố lấy dũng khí, kiễng mũi chân, dâng lên môi thơm. Chỉ tiếc rằng, so với Giang Chấn cao to cường tráng, nàng chỉ là một thân hình nhỏ bé thấp lùn, cho dù đã kiễng mũi chân, nàng mới chỉ có thể hôn tới cổ hắn, không chạm được tới môi.
Nàng thẹn thùng, vừa mới khẽ chạm vào cổ hắn đã ngay lập tức lui trở về.
Giấc mộng này, này này này này, này chẳng dễ làm tí nào, chẳng những không ngọt ngào giống như ảo tưởng của nàng, mà còn làm cho tâm tình nàng loạn hết cả lên.
Nàng giữ ngực, thấy hắn vẫn đang nhìn nàng, ánh mắt sáng rỡ khác thường. Nàng xấu hổ, mặt càng đỏ, vội vàng nói sang chuyện khác.
‘Hôm nay anh có về không?’ nàng hỏi.
Giang Chấn gật đầu.
‘ Thế ...... mấy giờ về?’
‘Tầm bảy giờ gì đó.’
‘ Được, vậy em sẽ làm một ít đồ ăn, chờ anh về ăn cùng.’
Giang Chấn gật đầu, cất bước đi ra ngoài, đảo mắt đã ra tới cửa.
Nàng đứng ở chỗ cũ, trong lòng không biết thế nào, đột nhiên cảm thấy có chút mất mát. Từ lúc tỉnh ngủ đến giờ, nàng làm hết đông việc tây, tuy đã giúp hắn ăn no, ngon miệng, đã giúp hắn thuận lợi đi làm, nhưng mà tâm tình nàng giảm xuống không ít so với lúc dậy.
Công việc nàng làm hình như không được hắn đáp lại. Thái độ của hắn đối với nàng, tuy có dịu hơn một chút so với lúc trước, nhưng vẫn có cảm giác xa cách.
Nếu hôn nhân là một sân khấu, nàng muốn nhập vai diễn trên đó thì hắn hình như chỉ muốn đùa bỡn ở bên ngoài.
Ôm ấp thất vọng, nàng xoay người đi vào trong phòng, cầm hai con búp bê vải bên cạnh tivi lên, rồi ngồi xuống ghế sô pha.
Hai con búp bê vải này, có thể cho là sản phẩm đắc ý nhất của nàng, bất luận là ngũ quan hay tay chân, hay lễ phục kết hôn trên người chúng, tất cả đều được nàng tỉ mỉ châm từng đường, cẩn thận khâu. Hai con búp bê vải, một con giống nàng, một con giống Giang Chấn.
Nàng nhịn không được đánh một cái, miệng không ngừng lẩm bẩm.
‘Trước khi anh đi làm, sao lại quên hôn em?’ nàng cầm hai con gấu bông ghé vào nhau, miệng bọn chúng cũng chạm theo, rồi nàng thận trọng nhắc nhở. ‘Ngươi phải nhớ hôn nàng nha!’
Gấu bông nam vô tội bị nàng đùa nghịch, cúi đầu giải thích với gấu bông nữ, thân thủ còn ôm lấy gấu bông nữ. Tĩnh Vân tiếp tục nói.
‘Ngươi phải đối xử tốt với nàng một chút nha!’
‘ Ngươi phải thường thường cười với nàng này, hoặc là thân mật ôm nàng một cái, hay cổ vũ nàng nhiều một chút, các ngươi mới cưới đấy nha! Ở trên tivi đều diễn như vậy mà!’ (Cam: Chị ngây thơ thế, “ti vi đều diễn như vậy mà” =))
‘ Hôm qua em nấu nấm, sao anh không ăn? Ngay cả nấm anh cũng không ăn được sao?’ nàng lấy gấu bông nữ, tới gần gấu bông nam, ngón tay chỉ lên, bức gấu bông nam cúi đầu sám hối. ‘Nấm làm rất khó đấy, nếu ngươi không muốn ăn, phải nói cho nàng trước nha!’ (Loạn hết rồi!! Không hiểu chị ấy đang nói với người hay gấu nữa!!)
Gấu bông nữ từng bước tới gần, gấu bông nam bị bắt quỳ xuống đất giải thích.
Tĩnh Vân còn nói chưa đủ nghiền.
‘Còn nữa, bánh kẹp ăn không ngon sao? Nàng phải rời giường, làm cho ngươi nha!’ nàng lấy gấu bông nữ giẫm lên người gấu bông nam. ‘Nếu ăn ngon, thì ngươi nói ngon! Không phải gật đầu –’
Tiếng bước chân vững vàng bỗng dưng vang lên, nàng dừng động tác trên búp bê lại, nhanh chóng ngẩng đầu lên, ngạc nhiên thấy Giang Chấn đang đi vào phòng khách.
‘Tôi quên mang vài thứ.’ hắn lẳng lặng nói, thong dong tiêu sái tiến vào thư phòng.
Tĩnh Vân đứng như trời chồng ở một chỗ, tay cầm hai con búp bê vải, không hề nhúc nhích.
Trời ạ, hắn nghe thấy sao? Hắn có nghe thấy không? Hắn có nghe thấy nàng hồ ngôn loạn ngữ với búp bê vải không? (Cam *mặt buồn buồn* Chính xác là có, chị ạ J)
Cảm thấy sóng triều đáng thẹn, đột nhiên đùng đùng vọt tới, vẻ mặt nàng đỏ bừng, nắm chặt hai con búp bê vải, trơ mắt nhìn Giang Chấn đi ra khỏi thư phòng, xuyên qua phòng khách, tới trước cửa.
Lần này, hắn ở cửa nói quay trở lại, môi mỏng cong lên: ‘Bánh kẹp ăn ngon lắm.’
Rồi hắn xoay người ra khỏi cửa, không lâu sau, tiếng xe vang lên, dần dần vọng xa, cuối cùng thì nghe không thấy.
Tĩnh Vân cứng ngắc, xấu hổ, lập tức bỏ gấu bông lại, nhanh chóng chạy về phòng, chui vào trong chăn bông, hai tay nắm chặt chăn, đá chân ở trên giường thét chói tai.
Á, chán ghét chán ghét chán ghét chán ghét!
Hu hu hu, hắn nhất định là nghe thấy được! Hắn nhất định là nghe thấy được !
Mặt trời lặn, trăng lên, đã đến buổi cơm chiều, không khí khắp nơi
có vẻ nhàn nhã.
Giang Chấn ngồi ở trên sô pha, xem tờ văn kiện trong tay. Tĩnh Vân thì ngồi bên cạnh, vừa làm gấu bông, vừa xem TV, tám giờ ti vi chiếu phim tâm lý, nàng còn đang giải thích nội dung phim cho hắn hiểu.
Công việc này như đã thành lệ thường.
Dùng xong cơm chiều, hắn ở trong phòng khách đọc tư liệu hoặc văn kiện, nàng ghé ở một bên, báo cáo những chuyện xảy ra trong cả ngày. Lúc nàng nói chuyện, nàng thể hiện cảm xúc rất nhiều, vừa đáng yêu vừa sinh động, lại còn dùng giọng dễ nghe, ngọt ngào nói, cứ cách dăm ba câu lại gọi hắn một tiếng ‘A Chấn’ .
Tuy cả ngày nàng ở nhà, nhưng lại bày ra rất nhiều thứ, tài liệu làm búp bê vải này, vải vụn này, còn có đủ các loại khuy cúc to nhỏ nữa, tất cả đểu rải rác nằm ở trên bàn, đầu giường, bàn điện thoại.
Hắn mua cho nàng vài hộp nhỏ, để cho nàng làm đồ trang trí. Chưa đến hai ngày, ngay cả hộp nhựa hắn đưa cũng bị nàng khoác thêm cho một lớp vải hoa bên ngoài.
Giang Chấn dần dần có thói quen, mê mẩn những đồ trang trí của nàng, thậm chí còn nghe theo yêu cầu của nàng, bỏ di động ra, để cho nàng treo búp bê tiểu Tĩnh Vân lên.
Đổi là người khác thì hắn khẳng định là sớm phát điên rồi. Nhưng người phụ nữ nhỏ bé này lại như có loại ma lực gì đó có thể làm cho thần kinh căng thẳng của hắn dần dần bị lơi lỏng.
‘ A Chấn.’ Giọng nói ngọt ngào kia lại vang lên.
‘Ừ .’
‘Chìa tay ra.’
Hắn nhìn báo, không phản kháng chút nào, vươn tay trái ra.
‘ Cả hai tay cơ!’
Hắn buông báo xuống, lại vươn tay phải. Có thứ gì đó làm bằng lông nhung mềm nhét vào lòng bàn tay hắn.
‘ Giúp em cầm nha!’ Tĩnh Vân nói, sản phẩm còn làm chưa xong còn để sát vào lòng bàn tay hắn.
Nhìn kỹ, thứ bị nhét vào trong tay hắn là một đôi gấu bông. Con gấu bông ở trong tay nàng đã hoàn thành được tám chín phần, chỉ cần khâu cái tay béo béo nữa, rồi sửa sang lại là xong.
Nàng lấy kim chỉ, đâm qua đám lông mềm, cẩn thận khâu tay trái cho gấu bông, rồi cất đoạn đầu chỉ vào trong gấu bông, lấy cái kéo nhỏ cắt phần chỉ thừa đi.
Đột nhiên ở trên ti vi, nhóm diễn viên gào khóc, tiếng khóc vang to.
Tĩnh Vân khẩn trương quay đầu lại, bỗng dưng mắt đỏ lên, cũng thương tâm rớt lệ. ‘A a a a, cô gái đó sao lại bị chết vậy? Cô ấy chết thì chồng cô ấy phải làm sao bây giờ? Bọn họ vừa mới kết hôn thì hôn lễ bị phá, cô ấy lao ra ngoài lại tông phải xe. Thế là cô ấy chết rồi!’ nàng liên tục kêu sợ hãi, nước mắt còn rơi không ngừng.
Nhìn thấy tiểu thê tử bên cạnh kích động, Giang Chấn ném ra cái nhìn khách quan.
‘Mấy thứ đó chỉ là giả thôi mà.’
Hắn ‘an ủi’, ngược lại chỉ làm nàng càng thêm kích động.
Tĩnh Vân vừa khóc, vừa lấy con gấu bông thiếu tay phải, không ngừng đánh hắn. ‘Anh thật quá đáng! Thật quá đáng! Sao anh lại vô tình như vậy hả? Thật quá đáng!’
Bác sĩ nói đúng, phụ nữ đang mang thai, quả nhiên rất nhạy cảm.
Giang Chấn tùy ý để nàng vừa khóc vưa đánh, đợi cho nàng bình tĩnh hơn một chút, mới vòng cánh tay ôm nàng vào lòng, lấy khăn giấy lau nước mắt cho nàng.
Nàng xì mũi, vất vả lắm, cảm xúc mới dần dần bình tĩnh trở lại. Nhưng mà đôi mày liễu cong cong của nàng vẫn nhíu lại, hình như còn đau thương hơn.
Nhìn vẻ mặt nàng cau có, hắn nhịn không được mở miệng hỏi: ‘Em làm sao vậy?’ Tĩnh Vân thấp đầu, không nói.
Hắn lại hỏi lần nữa.
Lần này, cuối cùng nàng cũng mở miệng, nói ấp a ấp úng, giọng điệu còn mang theo tiếng nức nở. ‘Không có gì, chỉ là em......’
‘Chỉ là sao?’
‘Chỉ là -- chỉ là –’ nàng nói hai từ, lại khó xử ngừng lại.
Giang Chấn chỉ có thể hỏi lại.
‘Chỉ là làm sao?’
‘Cái kia –’ cái đầu nhỏ cúi cúi, không nhìn hắn.
‘Cái gì?’ Giang Chấn nhẫn nại, trong lòng cảm thấy có khi tra hỏi một tên tội phạm cứng đầu cũng không khó bằng hỏi nàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn cuối cùng ngẩng lên, đôi mắt ngập nước quan sát hắn, ai oán nói: ‘Em -- em -- thèm ăn bánh bao chiên.’ Vì thấy nữ diễn viên trong phim chết thảm, nàng đau khổ khóc. Khóc xong bỗng dưng lại thèm ăn, nhất là bánh bao chiên.
Giang Chấn ngẩng đầu, nhìn đồng hồ trên tường.
9 giờ rưỡi.
Hắn hơi nhíu mày.
Bánh bao chiên? Giờ này còn muốn hắn đi mua bánh bao chiên?
‘Ngày mai lúc về tôi mua cho em.’ hắn đáp.
Nghe thấy trượng phu trả lời, nàng cúi cúi cái đầu nhỏ, hốc mắt lại ngập lệ, ngập ngừng mở miệng.
‘Nhưng mà...... người ta muốn ăn bây giờ cơ...’ nàng vòng ôm bụng, cảm thấy đói không chịu nổi, thèm ăn không dứt được.
Ánh mắt ai oán của nàng như kim châm vào lòng hắn. Hắn chỉ có thể hít sâu một hơi, đứng dậy lấy áo khoác.
‘Được, giờ tôi đi mua.’
‘Thật vậy à?’ nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, lại sợ bị thương tổn hỏi.
‘Ừ.’
Giờ mà đi, hắn chỉ có thể đi lòng vòng gần đó, cố tìm cho được người bán bánh rong hoặc cửa hàng bánh. Cho dù là mấy người đó đang chuẩn bị dọn quán hay đã đóng cửa hàng, hắn đều dùng vẻ mặt hung ác, bức đối phương trong thời gian ngắn nhất, chiên bánh bao cho hắn.
Vậy mà Tĩnh Vân lại có chủ ý khác.
‘Hay -- hay – là anh đi tới chợ đêm Sĩ Lâm ở phía nam ý, cách đó năm hàng có bán bánh bao chiên đấy?’
Hắn đưa lưng về phía thê tử, hít sâu một hơi, chậm rãi gật đầu, rồi mới bước ra ngoài, lái xe thẳng tới chợ đêm Sĩ Lâm.
Không đến nửa giờ, hắn đã mang bánh bao chiên nóng hổi tới trước mặt Tĩnh Vân.
Nàng cao hứng mở gói to ra, vừa thấy bánh bao chiên bên trong, khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt đã suy sụp tinh thần, khổ sở ngẩng đầu lên.
‘ Sao anh không mua nước sốt cay?’ nàng ai oán hỏi.
Giang Chấn nhìn nàng vẻ không dám tin.
‘Em vừa mới nói muốn ăn bánh bao chiên mà.’ Giọng hắn thấp trầm, cực lực đè nén hơi thở mạnh.
‘ Nhưng mà -- nhưng mà –’ nàng đáng thương sụt sịt xì mũi, bỗng dưng lại khóc. ‘Ăn bánh bao chiên nhất định phải có nước sốt cay mà! Em cũng rất muốn ăn nước sốt cay......’
Nước mắt của nàng làm phai nhạt cơn giận của hắn. Nghĩ đến nàng đang mang thai thèm ăn đồ gì đó, hắn lại là ‘tác giả’, hắn phải chịu trách nhiệm đi mua cho nàng thôi.
Giang Chấn lại hít sâu một hơi, cầm chìa khóa lên lần nữa đi ra cửa. Hắn vừa bước tới trước cửa, Tĩnh Vân không quên mở miệng dặn.
‘A Chấn, nước sốt cay của em không có rau thơm nha!’ nàng vang giọng nhắc nhở. ‘Còn nữa, phải chợ đêm Sĩ Lâm ở phía nam mới có –’
‘Hàng thứ năm. Tôi biết rồi.’ hắn tiếp lời, hứng cơn gió đêm lạnh, lái xe đi mua nước sốt cay cho tiểu thê tử.
Nhưng lần này, hắn chỉ tốn có hai mươi phút.
Thấy Giang Chấn mang nước sốt cay vào cửa, nàng vui mừng ra đón, nhận lấy nước sốt cay vẫn còn nóng, ngồi trước ghế sô pha, vui sướng lấy đũa, mở hộp bánh bao chiên và nước sốt cay ra ăn, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
Hoàn thành ‘nhiệm vụ’, Giang Chấn cởi áo khoác, ngồi trở lại ghế sô pha, cầm cái điều khiển từ xa, chuyển kênh thời sự, lặng yên xem ti vi không nói gì.
Tĩnh Vân ngồi một bên, vài lần trộm ngắm trượng phu, tuy rằng miệng vẫn đang ăn bánh bao chiên xốp giòn,mằn mặn, uống nước sốt cay đến tê tê lưỡi, nhưng trong lòng của nàng không hiểu sao lại dấy lên một luồng tư vị ngọt ngào......