Trong nồi sôi ùng ục, một lànhơi nóng hổi cùng với mùi thơm của đồ ăn nhẹ nhàng tỏa ra.
Tĩnh Vân nhấc nồi lên, lấy thìamúc một chút canh nóng nếm thử. Nàng để sát miệng vào thìa, cẩn thậnthổi mới thử một ngụm.
Ngon tuyệt!
Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vuivẻ, nàng đặt lại cái nồi, vặn nhỏ lửa để canh nóng hầm thêm một chútnữa cho ngon miệng.
Sáng nay, A Chấn nói khoảng sáugiờ là tan tầm, còn đồng ý về nhà thưởng thức món ăn nàng nấu.
Biết lúc trước hắn toàn ăn cơmbụi, Tĩnh Vân quyết định thay đổi cái thói quen vừa tiêu tiền lại vừa hạisức khỏe này của hắn, chỉ cần hắn về đúng giờ, nàng sẽ cố gắng hếtsức chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn ngon chờ hắn về thưởng thức.
Tuy hôm nay nàng đặc biệt khó chịutrong người nhưng nàng vẫn cố nén cơn nôn oẹ, vào bếp làm cho hắn mónvịt hầm dưa chua, cá rán, chế biến thứ hắn thích ăn – rau cải thìa.
Làm ‘đầu bếp’ cho hắn mấy tháng,nàng phát hiện ra một điều không thể tưởng được, hắn rất thích ănthạch hoa quả, caramen hay đồ mềm mềm,trơn trơn, nhất là điểm tâm ngọt.Bởi vì ‘chồng yêu’ thích ăn nên nàng mua vài ba quyển sách dạy nấu ăn mangvề nhà vụng trộm nghiên cứu.
Tạch!
Nồi cơm điện nhảy nấc.
Nàng nhấc nắp vung lên, cho gừngbăm nhỏ, hành cắt khúc vào lớp dầu ăn nóng bỏng.
Tít tít!
Lớp dầu nóng tỏa ra mùi gừng,mùi hành thơm, da cá cũng đã trở nên giòn và xốp. Làn hương phútchốc đã tràn ngập lấy phòng làm cho người ta thèm ăn đến mức chảy nướcmiếng.
Tĩnh Vân dùng lót tay, đem cá ránđặt lên bàn, đôi mắt trong veo có chút lo lắng nhìn đồng hồ.
Bảy giờ.
Giang Chấn nói, sáu giờ sẽ tantầm về nhà, nhưng giờ đã quá một tiếng rồi mà cửa ngoài vẫn không nhúcnhích.
Nàng bắt đầu lo lắng.
Bình thường Giang Chấn chỉ cần đápứng nàng về nhà ăn cơm thì chỉ khoảng sáu giờ đã về tới nhà, trễ nhấtcũng chưa bao giờ quá 6 giờ rưỡi. Nhưng giờ đã là bảy giờ, thức ăn nàngnấu đã nguội hết rồi mà hắn vẫn chưa bước vào nhà.
Tĩnh Vân ngồi ở trên sô pha, taycầm gấu bông nam, sắc mặt ngưng trọng thẩm vấn.
‘Anh đi đâu thế? Đến giờ này màcòn chưa về?’ nàng tới gần gấu bông nam, vẻ mặt gấu bông nam vô tội, mộttiếng cũng không phát ra.
Từng phút từng giây trôi qua,nàng bỏ gấu bông nam xuống, cầm con gấu bông đã làm được một nửa lên,lấy kim chỉ, dùng công việc để chờ đợi qua thời gian này.
Nhưng mà lòng nàng vẫn không yênđược, làm việc mà cứ chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn kim đồng hồdịch chuyển. Không chỉ thế, nàng còn vểnh tai, nghe ngóng động tĩnhngoài cửa, chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi cũng có thể làm cho nàngnhanh chóng nhảy dựng lên.
Mỗi lần cửa có tiếng động đềulàm cho nàng tràn ngập hy vọng, nhưng cũng chính nó sau đó lại làm chonàng thất vọng.
Nửa giờ sau, nàng uể oải phát hiện,mình đã khâu cả tay lẫn chân con gấu vào cùng một chỗ. Nàng cắn môihồng, cuối cùng đành phải buông tha cho công việc, không đè nén được lolắng trong lòng, nàng mặc áo khoác vào, vội vàng chạy ra cửa, nhìn đườngphố bên ngoài.
Vậy nhưng cho dù nàng đã ra ngoàiđến vài lần, nhìn vài lần thì Giang Chấn vẫn không thấy bóng dáng đâu cả.
Tĩnh Vân cắn môi: Trong lòng cànglúc càng bất an.
Rõ ràng sáng nay hắn nói sẽ vềnhà ăn cơm.
Chắc sẽ không, sẽ không -- xảy rachuyện gì chứ?
Nếu hắn gặp chuyện gì thì hắn cũngkhông nên ở lại lâu như vậy, đến giờ còn chưa về.
Bỗng một cơn choáng váng đánh úplại, Tĩnh Vân giữ ngực, nghĩ đến trượng phu là phó đội trưởng đội phi ưngđặc cần, suốt ngày ở cùng đám hung ác, đạo tặc nhỡ may ......
Nàng đứng ở cửa, khuôn mặt nhỏ nhắntái nhợt, sợ đến mức nước mắt gần như sắp rơi xuống.
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?
Tay chân nàng luống cuống, đứng yên một lúc lâu, trong đầuđột nhiên xuất hiện --
Đúng rồi, tivi!
Nếu có phát sinh việc gì lớn,chắc chắn tin tức sẽ cập nhật!
Nghĩ đến đây, Tĩnh Vân lập tức chạyvội về nhà, run run bật tivi. Nàng nước mắt rưng rưng, ngồi trên sô pha, bàntay nhỏ bé run run ấn mạnh cái điều khiển từ xa.
Làm ơn, làm ơn, đừng để A Chấn gặpchuyện gì không may!
Làm ơn, làm ơn, đừng có tin nàovề cảnh sát bị thương!
Nàng ngồi trên sô pha, mặt trắngbệch, tay run run, một kênh rồi chuyển một kênh, hết sợ nhìn phải tinliên quan, lại sợ đến mình bỏ sót tin tức.
Nàng nhanh chóng xem qua tin tứcmột lần, rồi lại nhìn lại tin tức đó từ đầu thêm lần nữa, nhìn cảtrên màn hình ti vi lẫn trên tờ báo, tất cả đều đọc kĩ càng, nàng sợmình bỏ sót qua tin quan trọng.
Kim đồng hồ lại dịch một vòngnữa, một giờ trôi qua.
Tâm tình nàng bất an, nhìn tintức suốt một giờ. Tuy trên tivi không có tin nào về cảnh sát hay thành viênđội Phi Ưng bị thương, nhưng thế lại càng làm lòng nàng thêm lo.
Nếu có việc nghiêm trọng mà cảnhsát muốn phong tỏa tin tức thì làm sao giờ?
Thời gian từng giây từng phút trôiqua, nàng càng lúc càng khủng hoảng, càng lúc càng lo âu, những khả năngGiang Chấn gặp điều ngoài ý muốn thay nhau hiện lên trong đầu nàng.
Nàng rất muốn gọi điện tới vănphòng đội Phi Ưng hỏi một chút nhưng lại phát hiện ra mình không biết số,thậm chí ngay số điện thoại của hắn, nàng cũng không biết tí nào.
Thay đổi phương án, Tĩnh Vân gọiđiện thoại tới nhà Phượng Đình, nhưng điện thoại lại không có người nào nghecả. Nàng lại quay số di động chị cả, nhưng đáp lại nàng vẫn thế --
Xin lỗi, thuê bao này hiện giờkhông liên lạc được.
Sau khi nàng nghe câu nói máy trảlời, nước mắt nhanh chóng tràn mi.
Nàng treo điện thoại lên, vừa lấymu bàn tay lau nước mắt vừa tự nói với mình, A Chấn chắc chắn sẽ khôngcó việc gì.
Nhưng mà không quá hai giây, cáiđầu nhỏ lại miên man suy nghĩ, nhịn không được nghĩ, nếu hắn không có việcgì thì phải sớm gọi điện thoại về nói với nàng chứ?
Hay là bị tai nạn xe?
Hay là giờ hắn đang nằm trongphòng cấp cứu của bệnh viện?
Hay tệ hơn nữa, người hắn đầymáu, đang nằm ở ven đường ven đường nào đó mà không có người nào thấy?
Tiếng đồng hồ trên tường điểmmười giờ, rốt cuộc Tĩnh Vân không thể chờ được nữa. Nàng lau nước mắttrên mặt, đứng dậy mặc áo khoác, cầm ví chuẩn bị đi ra ngoài, trựctiếp tới tổng bộ Phi Ưng tìm hắn.
Nhưng nàng vừa mới mở cửa ra thìlại thấy xe Giang Chấn đang chậm rãi tiến vào.
Tĩnh Vân đứng yên tại chỗ, tay nắmchặt cửa, nhìn trừng trừng vào cái xe đang chậm dừng lại, người trênxe bước xuống. Nàng không dám nháy mắt, chỉ sợ nếu mình nháy mắt thì GiangChấn trước mắt sẽ biến mất.
[ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ]
Tay hắn, chân hắn, ngay cả đầu của hắn vẫn nguyên vẹn,hoàn toàn bình yên vô sự, không một chút sứt mẻ, không một chút bịthương.
Mặt nàng trắng bệch, hai mắt trừnghắn rồi thở một hơi dài nhẹ nhõm, đột nhiên chân như mềm nhũn ra.
Cảm tạ ông trời, hắn không có việcgì, hắn vẫn nguyên vẹn, một miếng da cũng không bị mất.
Đôi mắt đen cúi xuống nhìn ngườiở bên cạnh như đang muốn ra ngoài.
‘Em muốn ra ngoài?’ hắn hỏi.
‘Không, không có......’ nàng haichân mềm nhũn, nhìn hắn lướt qua mình, vào cửa, thay giày cởi áo khoác.Nàng cố gắng không để cho hai chân bủn rủn của mình làm ngã sấpxuống, đi ra phía trước giúp hắn lấy áo khoác, có chút không hiểu hỏi: ‘Anhnói về ăn cơm chiều mà, sao lại trễ thế?’ Nghĩ đến bàn cơm đầy đồ ănngon, nàng hô nhỏ một tiếng. ‘A, đồ ăn lạnh hết rồi, để em đi hâm nónggiúp anh.’
‘Không cần.’ Giang Chấn thần sắcmệt mỏi, đi tới phòng ngủ, không quay đầu trả lời. ‘Trong đội có một số việc,tôi ăn ở văn phòng rồi.’
Nàng đang treo cái ao khoác màtoàn thân cứng đờ, đuổi theo đi tới bên hắn.
‘A Chấn, anh ăn rồi?’
‘Ừ.’ hắn lên tiếng, tay còn đangvuốt cái gáy túi giấy để trên bàn.
Tĩnh Vân há hốc mồm kinh ngạc.
Bao nhiêu cảm xúc, lo âu, nóngruột, bất an, sợ hãi, uể oải, bất lực, đã tích lũy cả tối nay bộc phátra hết!
‘Anh nói anh sẽ về ăn!’ nàng tứcgiận. ‘Nếu có việc, sao không gọi điện thoại về nói với em một tiếng? Đểcho em ở nhà chờ, chờ mãi, anh có biết không, em lo lắng gần chết –’
Giang Chấn ngữ khí lãnh đạm.
‘Có gì mà lo lắng?’ hắn đi vàophòng tắm, cởi quần áo, lơ đễnh cắt ngang lời của nàng. ‘Tổ Phi Ưng thành lậpđể ứng phó với mọi tình huống, tôi làm việc ở đó thì không có chuyệnngày nào cũng tan tầm đúng giờ đâu. Nếu có việc thì em có thể gọiđiện tới văn phòng.’
Tĩnh Vân tức giận đến mức mọi thứtrước mắt đều hóa đen, nàng mang cơn đại hỏa theo hắn vào phòng tắm, nắmchặt tay. ‘Em không biết điện thoại của văn phòng chỗ anh.’ nàng cắn răng,gằn từng tiếng trả lời. ‘Anh suốt từ đó tới giờ không cho em số điệnthoại. Em có thể gọi cho ai đây?!’
Hắn khóa cửa phòng tắm, bật vòihoa sen, để cho nước ấm mát cơ bắp căng thẳng.
Rầm rầm,trong tiếng nước, vang lêngiọng của hắn.
‘Em có thể gọi tới tổng đài đểhỏi.’
Tĩnh Vân cứng họng, trừng hắn nóikhông ra lời.
Đúng là nàng không nghĩ tới có thểgọi cho tổng đài để hỏi, nhưng mà đó là do nàng đang lo lắng! Người đànông này chẳng những không để ý đến những lo âu của mà còn từ đầu tớicuối,còn cố tính gây sự với những lời quan tâm của nàng.
Tĩnh Vân lại phát cáu lên.
‘Anh anh......’ nàng tức giận dậmchân. ‘Quan trọng không phải là cái đó? Mà là, nếu anh không thể trởvề sớm thì anh cũng phải gọi điện nói cho em một tiếng chứ!’
Giang Chấn gội đầu, liếc nhìnkhuôn mặt hồng đang tức giận, không có chút kiên nhẫn nói: ‘Em nói đủchưa? Tôi làm việc cả ngày rồi mà không thể im lặng để cho tôi tắm rửamột chút à?’
Mấy câu ngắn ngủn mà như mộtcái tát, tát mạnh vào mặt nàng. Mặt nàng trắng bệch ra, thở rútmột hơi, muốn nén nước mắt vào trong, nhưng từng viên từng viên đã lănxuống.
Thế này là thế nào?
Nàng ở nhà làm việc chăm chỉ,nàng muốn lấy lòng hắn, cố làm một bữa tối thật ngon miệng cho hắn ăn.Nhưng kết quả, hắn chẳng những về trễ, mà còn không gọi điện về báo chonàng, về đến nhà thì đối mặt với câu hỏi của nàng không xin lỗi lấymột tiếng, thậm chí làm ra vẻ không thể chịu đựng nổi!
Kết hôn đã nhiều tháng, nhưng đâylà lần đầu tiên nàng khóc vì tức giận.
Đứng dưới vòi hoa sen, Giang Chấnchau mày rậm, nhanh chóng xả sạch đầu, rồi tắm rửa, không thèm liếcnàng thêm cái nào nữa.
Tĩnh Vân tức giận dậm chân, khuônmặt đầy lệ hiên ngang bước ra khỏi phòng tắm, bước tới tủ đựng đồ, lấycái túi xách màu hồng ra, đem quần áo, đồ đạc của mình vào.
Im lặng rồi đi?!
Được, hắn muốn im lặng, nàng sẽcho hắn im lặng!
Nàng thở phì lấy tay lau nước mắt,đem quần áo, kim khâu, búp bê vải, toàn bộ toàn đặt vào hành lý.
Không đến một lúc lâu sau, GiangChấn tắm xong, đi ra khỏi phòng tắm. Hắn dùng khăn cuốn nửa thân dướilại, rồi dùng cái khăn tắm lau khuôn mặt ẩm ướt. Đi vào phòng, hắncũng đã nhận ra hành động của nàng, trong mắt hắn có chút ánhsáng, nhưng khuôn mặt tuấn tú lại không hề thay đổi biểu tình. Một câuhắn cũng không nói, chỉ lạnh lùng bước qua nàng, lấy quần áo trong tủra thay.
Nhìn thái độ bình tĩnh của hắn,khuôn mặt Tĩnh Vân hơi đỏ lên, trong lòng lại càng căm tức.
‘Em đi đây!’ nàng ngồi trên giường,đem hành lý xếp đầy chặt lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ra tiếng uy hiếp.
Giang Chấn vẫn không liếc nàng cáinào, coi như không nghe thấy, lấy túi giấy trên bàn ra, ngồi ở ghế đọc.
Nàng lại nổi lửa, dùng sức thahành lý ra ngoài, vừa đi tới cửa phòng, nhịn không được quay đầu liếc hắn mộtcái, ra tiếng lặp lại.
‘Em đi đây!’
Vậy mà hắn vẫn không quay đầu, taylại lật thêm một tờ.
‘Em thật sự đi đấy!’ nàng mở cửa,khuôn mặt đỏ ửng, la lớn.
Giang Chấn trước xưa vẫn như một,ngoảnh mặt làm ngơ với lời tuyên bố của nàng, mắt chuyên tâm nhìn vàotờ văn kiện trong tay.
Thật quá đáng!
Tĩnh Vân nổi giận đùng đùng, manghành lý từ trong ra ngoài, dùng lực mạnh nhất, đóng sập cửa lại.
Mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Ba giây sau, hắn lại lật thêm tờnữa, cửa phòng ngủ lại bị mở ra.
‘ Thối A Chấn! Em đi thật, đi thậtđấy!’ (Cam: *mài dao. Mài dao* Em muốn giết chị này, hừ!!)
Hắn không đổi tư thế, không quayđầu, không mở miệng, đương nhiên lại càng không đứng dậy ngăn cản nàng.
Nhìn lại bóng dáng lạnh lùngđó, nước mắt nàng lại chảy xuống.
Rầm!
Cửa phòng ngủ đóng sầm lại thậtmạnh.
Nàng mang hành lý đi, lau khô nướcmắt trên mặt, thở phì hiên ngang bước khỏi cửa. Nàng gọi một cái taxi,rời khỏi nhà, tìm chị mình nương tựa.
Kiều thê của tôi- Chương 7 part 2
‘ Cái gì?’
Phượng Đình to giọng hét.
Tĩnh Vân ngồi ở trên sô pha, không tự giác được lùi về sau mấy tấc.
‘Trốn nhà rời đi?’ Phượng Đình không dám tin gặng hỏi, đôi mắt to nhìn trừng trừng. “Chỉ vì anh ta không gọi điện về cho em mà em chạy đến chỗ chị, em có lầm hay không thế? Trốn nhà rời đi! Em giỡn chị sao, nếu có người đi thì phải là anh ta chứ, sao em lại phải đi –’ (Cam: Chuẩn men!!, chị ý dốt mừ!)
Vừa mới bước vào cửa nhà chị cả, Tĩnh Vân còn chưa kịp giải thích rõ ràng đã bị chị cả đón đầu trước, mắng cho nàng một trận, nàng thấy ủy khuất, nước mắt không nén được, rơi xuống.
Phượng Đình nhìn nàng lắc đầu mạnh.
‘Khóc cái gì mà khóc? Sao mà tôi có thể sinh ra một đứa em ngốc như vậy hở trời?’
‘Chị, em không phải do chị sinh ......’ Tĩnh Vân khóc nghẹn, thút thít nói.
‘Đến giờ này rồi mà em còn tìm lỗi trong lời của chị hả?’ Phượng Đình hai tay chống vào eo, khuôn mặt diễm lệ nhỏ nhắn tràn đầy tức giận. ‘Nếu không phải em ngốc ngay lúc đầu đã để cho anh ta ăn sạch sẽ như vậy, người tốt hay xấu còn chưa biết, bụng đã to ra rồi......’ (Cam: đùa, bà chị gì mà đanh đá thế, nỡ lòng nói em vậy, vậy mà bảo muội muội bảo bối, giỏi thì ra mắng A Chấn kia kìa)
Mắt thấy Tĩnh Vân khóc sướt mướt, vợ mình thì càng mắng càng hăng, Lệ Đại Công vừa dập điện thoại của Giang Chấn xuống, không nhịn được lên tiếng, muốn cắt ngang.
‘Phượng Đình, được rồi, được rồi, đừng mắng nữa, mọi việc đã đến nước này thì cứ để cho Tĩnh Vân nghỉ ngơi trước đi đã.’
Không mở miệng thì không sao, vừa mở miệng một cái, “bà lớn” lại bừng bừng tức giận.
‘Anh còn dám nói à, tất cả là tại anh!’ Phượng Đình còn trở nên tức giận hơn, dùng đầu ngón trỏ, chỉ vào lồng ngực hắn.
‘Tại anh đi kết nghĩa anh em với anh ta, hừ bạn tốt, nếu không phải tên đó ti bỉ, vô sỉ thừa dịp em không chú ý, ăn mất em gái em cưng của em thì… Hừ, thì muốn lấy em gái em nào có đơn giản như vậy! Được lắm, giờ anh ta lấy người ta về rồi, lại không biết quý trọng, để cho nó nửa đêm chạy tới đây!’
Lệ Đại Công không dám phản kháng để ngón trỏ của nàng dí mạnh vào ngực, ngoài miệng vẫn từ từ khuyên bảo.
‘ Phượng Đình, đấy là do Giang Chấn còn chưa quen thôi, cho tới bây giờ anh ta cũng chưa ở lâu với người nào cả, khó tránh khỏi có chút vô ý. Bọn họ mới chỉ kết hôn được bốn tháng thôi mà, hãy cho anh ta một chút thời gian để thích ứng. Hơn nữa, làm gì có đôi vợ chồng nào lại không cãi nhau đâu –’
‘Cái gì? ‘mới’ bốn tháng á, phải ‘hơn’ bốn tháng rồi! Nếu anh ta muốn thời gian để thích thì cũng phải thông cảm cho đứa nhỏ em em đang mang một chút chứ?’ Phượng Đình mắng liên thanh, giận cá chém thớt đánh cả sang ông chồng vô tội của mình. ‘Đàn ông bọn anh đúng là cùng một giuộc mà, chưa lấy được người ta thì coi người ta như bảo vật, cưới được rồi thì vợ liền biến thành rơm thành rạ, chẳng qua chỉ là gọi điện một cái về nhà báo bình an mà thôi, thế thì lãng phí bao nhiêu thời gian cơ chứ? Nó nguy hiểm tới tính mạng chắc? Một lần gọi điện thì quý lắm à?’
Nhìn thân hình anh rể to lớn thế kia lại bị chị mình đàn áp, sắp bị dồn tới chân tường, Tĩnh Vân ngồi trên sô pha, cầm lại cái túi vải, tự nhiên cảm thấy áy náy với anh rể.
Nhìn chị mình bộ dạng hung hãn, lại nhìn anh rể để chị tùy ý chỉ trích, tùy ý mắng mỏ, vẻ mặt bất đắc dĩ, Tĩnh Vân cắn cắn môi hồng.
Thật ra -- thật ra – anh rể nói cũng đúng, có đôi vợ chồng nào lại không cãi nhau? Nói tới cùng thì, có lẽ A Chấn phải cần thêm một chút thời gian nữa mới có thể thích ứng được cuộc sống gia đình --
Nàng xoay túi vải, giờ mới cảm thấy, bản thân quá nhút nhát để có thể nổi giận.
Hơn thế, nàng ngồi trên tắc xi mới được một lát mà đã bắt đầu cảm thấy có chút hối hận.
Cuối cùng, thì nàng nghĩ -- nàng -- vẫn nên trở về .....
Sau khi hạ quyết tam, Tĩnh Vân khịt mũi, lau sạch nước mắt. Nhìn cơn tức của chị mình đang xả vào thủ phạm, tuy trong lòng nàng cảm thấy áy náy với anh rể nhưng nàng vẫn không có can đảm đứng lên.
Nàng chỉ dám vụng trộm rời đi để anh rể có thể bảo toàn.
Lệ Đại Công dưới cơn mưa bom đạn công kích của vợ, vẫy vẫy tay với Tĩnh Vân để cho nàng an tâm rời đi.
Tĩnh Vân vội vàng xách hành lý, lén lút chuồn ra cửa. Đi đến gần cửa, nàng không quên quay đầu, cúi đầu lòng tràn đầy hối lỗi giải thích với anh rể.
Lệ Đại Công lại khoát tay áo, ý bảo nàng đi mau. Đến lúc này nàng mới đi ra cửa, gọi tắc xi, đặt hành lý lên xe, nói địa chỉ cho tài xế.
Ánh trăng ở trên cao rọi đường cho nàng về nhà.
Trước cửa hiên, ánh đèn nhàn nhạt lan tỏa, nàng lấy chìa khóa mở cửa ra, không khí trong phòng khách u ám, trầm lặng.
Nàng kéo hành lý vào phòng khách, rồi mới nhẹ bước vào phòng ngủ. Trong phòng ngủ cũng tối om, Giang Chấn đã đi ngủ, thân hình cao lớn nằm thẳng trên giường, không nhúc nhích.
Tất nhiên là hắn đang ngủ !
Tĩnh Vân chu cái miệng nhỏ, không chút hờn giận, cũng không hiểu được tại sao mình lại cảm thấy an tâm. Có lẽ là rời nhà đi, nàng không biết giờ nên dùng cái ngữ khí gì để nói với hắn.
Nàng tính tình vốn rất êm dịu, lại có tấm lòng khoan dung, chẳng qua là tại hắn về trễ với thái độ ác liệt mới làm cho nàng giận dữ đến mức rời nhà bỏ đi. Nhưng khi tỉnh táo lại, ngắm thân ảnh nàng yêu kia thì, ủy khuất trong lòng nàng cũng dần dần biến mất.
Nàng thở dài, đi vào phòng tắm tắm rửa, thay áo ngủ, rồi trở lại phòng ngủ, nằm đưa lưng về hắn trên giường.
Nhưng nàng vừa mới nằm xuống thì bàn tay người đàn ông phía sau đã đột ngột ôm nàng vào lòng.
Hóa ra, Giang Chấn chưa ngủ.
Sức nóng trong ngực hắn, áp sát vào tấm lưng lạnh như băng của nàng, hắn dùng đôi tay ấm áp đem nàng khóa chặt vào trong lồng ngực. Một giọt nước mắt ở khóe mắt nàng tràn ra, bàn tay nhỏ bé nằm lọt tròng bàn tay to của hắn, để nhiệt độ cơ thể hắn từ từ làm ấm thân thể dã băng của nàng.
Thân mình dần dần trở nên ấm áp, nàng tựa vào trong lòng hắn, an tâm nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại. Trước khi để mình đi vào giấc ngủ, mắt nàng chạm tới cái đồng hồ báo thức trên đầu giường.
Lần này nàng trốn nhà rời đi, chỉ mất có hai giờ hai
mươi lăm phút.
Lại một ngày nữa trôi qua, bụng của nàng cũng theo ngày mà dần lớn
lên.
Trong lúc đó nàng và Giang Chấn vẫn duy trì quan hệ như trước. Nhưng bất an như một hạt giống đã nẩy mầm trong lòng nàng, nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng ít.
Lần đó nàng rời nhà đi, lại ngoan ngoãn tự động trở về. Ngày hôm sau Giang Chấn cũng không hề nhắc đến, chỉ đưa số điện thoại di động của hắn cho nàng rồi coi như không có chuyện gì xảy ra cả, hắn không hề đề cập tới chuyện tối qua.
Tĩnh Vân lấy kim khâu, thở dài một hơi.
Anh rể nói, Giang Chấn cần thời gian để thích ứng. Biết vậy nên, nàng càng cố gắng chờ đợi, chờ để giúp hắn thích ứng với cuộc sống hôn nhân hai người. Nàng cố gắng như vậy là muốn làm một người vợ đảm đang, một người vợ tốt của hắn, nhưng dù cho nàng có làm như thế nào đi chăng nữa vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp......
Chẳng lẽ, nàng làm còn chưa đủ sao?
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Tĩnh Vân đột nhiên hoàn hồn, đặt búp bê vải xuống, vươn tay nhấc điện thoại.
‘Alô?’
‘Giang Chấn đây.’
‘Đã đến giờ rồi sao? Em đi lấy vài đồ ngay đây.’ nàng vội vàng ngẩng đầu nhìn đồng hồ, xác định thời gian. Hôm nay nàng có hẹn với bác sĩ đi khám, Giang Chấn đã đồng ý xin phép nghỉ để đưa nàng đi.
Nàng cuống quít nhặt đông nhặt tây, bên kia đầu điện thoại Giang Chấn lại mở miệng.
‘ Ở đội có việc, tôi phải đi, em tự gọi xe đi.’
Bàn tay nhỏ bé đang nhặt vội, bỗng dưng cứng lại.
Tự mình đi? Hắn muốn nàng một mình tự đi khám?
‘Nhưng’ nàng ngập ngừng. ‘Bác sĩ nói, có việc muốn nói với anh......’
‘Bảo ông ấy gọi điện cho tôi.’
‘Nhưng -- ’ nàng còn đang muốn nói, Giang Chấn đã dập điện thoại, micro không hề nghe thấy giọng nói trầm thấp của hắn, chỉ có thanh âm đơn điệu tít tít.
Tĩnh Vân nhìn điện thoại trong tay, sửng sốt một hồi lâu, chỉ cảm thấy muốn khóc.
1 giờ rưỡi.
Nàng hẹn bác sĩ hai giờ khám.
Nước mắt rưng rưng, nàng nhìn đồng hồ. Nàng cắn môi, ngay lúc này cũng không thể nhờ người khác đưa nàng đi khám được. Mờ mịt lại uể oải, nàng ngồi ở trên sô pha, vài phút mới đứng dậy được, cầm túi lên, gọi tắc xi đi tới trước phòng khám.
Vào phòng khám khoa phụ sản, ngồi trên ghế, Tĩnh Vân vươn tay, nhẹ nhàng xoa bụng, chỉ cảm thấy vô cùng cô đơn.
Bên trong phòng khám, có vài phụ nữ có thai đang chờ được khám. Mỗi người phụ nữ bên cạnh đều có chồng đi cùng làm bạn, không ngừng hỏi han ân cần, chỉ có nàng là cô linh một mình một người.
Nàng càng nhìn càng hâm mộ, càng nhìn càng thương tâm, đau đớn trong lòng nảy lên, mắt mờ lệ.
Sợ bị người phát hiện ra, nàng nhanh chóng cúi đầu, lấy khăn lau lau lệ trên khóe mắt.
Trong lòng đau, dù xua thế nào cũng không đi......
Hắn rõ ràng đáp ứng rồi, đáp ứng cùng nàng đến khám thai.
Tĩnh Vân cắn môi, kiềm chế bi thương trong lòng. Đợi một lúc lâu sau, hộ sĩ cuối cùng cũng gọi đến tên nàng, nàng một mình đi vào phòng khám bệnh.
Trong lúc khám bệnh, nàng cố gắng làm bộ như không có việc gì, chỉ sợ bác sĩ lại dùng ánh mắt đáng thương nhìn nàng. Giờ nàng cảm thấy mình quá yếu ớt, chỉ sợ nếu nhận được những ánh mắt như vậy, thì nàng sẽ khóc rống lên mất.
Vất vả lắm nàng mới làm xong phần kiểm tra, nàng vừa đi ra khỏi phòng khám thì phía chân trời lại bắt đầu mưa to. Nàng thử gọi tắc xi, kiên nhẫn đứng chờ nhưng đợi mãi không được cái xe nào, mỗi xe đều sớm đã có khách.
Mưa càng lúc càng lớn, nàng phải đến một cái cửa hàng gần đó mua ô, tính đi xe bus về.
Nhưng dường như ông trời lại muốn đối nghịch với nàng, nàng vừa mới mua ô xong thì trời lại bắt đầu trở gió.
Trạm xe buýt cách đó đến vài trăm mét, nàng nắm chặt ô, cố gắng đi nhưng vẫn không ngăn được gió lạnh, mưa buốt. Đi một đoạn đường, không chỉ chân nàng ẩm, váy ẩm mà còn có túi cũng ướt, đôi chân vừa đau vừa xót, khó chịu cực kỳ.
Đột nhiên, một chiếc ô tô lao nhanh qua, bùn sình bắn tung tóe, nàng né không kịp, bị hắt hết vào người. Nàng sợ tới mức lảo đảo rút lui, bàn tay nhỏ bé buông lỏng, túi rớt, cái ô cũng bị gió thổi bay.
Tĩnh Vân vuốt cái trán ướt đẫm nước, chưa kịp hoàn hồn thở hổn hển.
Mưa vẫn rơi, nàng mờ mịt quay người lại, trên mặt, trên đầu đầy nước bùn, trên thân cũng bị nước bắn tung tóe, từng giọt từng giọt ngự trên mặt nàng.
Cái ô sớm đã không biết bị thổi đi nơi nào, nàng cúi đầu, tìm kiếm túi vải, lại thấy nó đã bị rơi vào cái hố đầy bùn, dây đeo tiểu Tĩnh Vân tự nàng làm cũng cô đơn nằm trong đống bùn sình, nhìn trông khổ sở, bi thảm, đáng thương......
Nó cũng giống nàng.
Tĩnh Vân ngồi xổm xuống, nhặt cái túi vải cùng búp bê lên, bao nhiêu công sức cuối cùng lại hỏng mất. Nàng để cái móc treo vừa ẩm ướt vừa bẩn gắt gao đặt vào ngực, không khỏi khóc thất thanh.
Một cái cô gái hảo tâm, nhìn thấy không đành lòng, chủ động đem ô cho nàng mượn, còn giúp nàng gọi tắc xi, lúc này trông nàng càng thêm khổ sở.
Một người xa lạ còn có thể đối tốt với nàng như vậy, thế Giang Chấn thì sao?
Lúc nàng cần hắn thì hắn đang ở nơi nào? Ngay cả một tài xế không biết tên, còn lo lắng nàng gặp mưa sẽ bị lạnh, thận trọng giúp đỡ nàng về nhà rồi còn nhắc nàng nhớ tắm bằng nước ấm.
Thế Giang Chấn thì sao? Hắn ở nơi nào?
Anh rể nói, Giang Chấn cần thời gian để thích ứng, vậy còn nàng? Nàng cũng không thể chịu nổi!
Nàng cố gắng làm một người vợ tốt, nhưng cho dù nàng có cố gắng đến bao nhiêu đi chăng nữa cũng không được Giang Chấn đáp lại. Với hắn mà nói, hình như nàng cũng chỉ là một đám đẹp mặt, ngẫu nhiên có thể giúp hắn làm ấm giường, là một người giúp hắn nấu cơm mà thôi.
Nàng khóc rất lâu rất lâu, tưởng chừng không dứt.
Từ trước tới nay, nàng vẫn nghĩ, chỉ cần nàng thương hắn là đủ rồi. Nhưng tới giờ thì nàng mới đột nhiên nhận ra, tình yêu đơn phương thật sự không đủ để chống đỡ cho một cuộc hôn nhân.
Trước khi gả cho Giang Chấn, nàng thật sự rất cao hứng, rất vui vẻ. Nhưng cho tới hôm nay, nàng lại cảm thấy, Giang Chấn chỉ xem nàng là một cái gông, một gánh nặng mà hắn phải chịu, phải gánh vác thôi.
Với hắn mà nói, tồn tại của nàng có ý nghĩa thế nào, chỉ như thế thôi sao?
Khóc đến mức con mắt phát đau, nàng mới bình tĩnh trở lại. Nàng thu dọn hành lý, giúp hắn làm một bữa tối thật ngon rồi mới lẳng lặng ngồi trên sô pha, chờ Giang Chấn trở về.
Tối rồi, nàng bật đèn, nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, hình ảnh những ngày bên hắn cứ hiện lên trước mắt, nước mắt lại dâng lên, nàng lại lau sạch.
Bảy giờ, ngoài cửa có động tĩnh, động cơ xe trước đã tắt.
Nàng đứng dậy mở cửa, giúp hắn lấy áo khoác, đổi giép đi trong nhà.
Nhìn đôi mắt khóc đến hồng kia, ngực Giang Chấn như có người kéo, có chút áy náy, nhưng cũng có chút căm tức chính mình. Hắn biết, người phụ nữ nhỏ bé này chắc chắn là vì hắn thất ước mà khổ sở.
Hắn cũng không nguyện ý thất tín, nhưng thân là tiểu phó đội trưởng đội phi ưng đặc vụ, chỉ cần nhất có tình huống phát sinh, hắn phải đi ngay tức khắc để xử lý, thật sự không có khả năng mỗi lần đều dẫn nàng đi khám.
‘ Anh –’
‘Em –’
Hai người đồng thời mở miệng, lại cùng một lúc.
Nhìn sắc mặt tái nhợt, hai mắt sưng đỏ của tiểu thê tử, Giang Chấn mở miệng nói: ‘Em nói trước đi!’
Tĩnh Vân hít một hơi thật sâu, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, nhìn người đàn ông trước mắt, người mà nàng yêu, người mà nàng nguyện ý gả cho, cố lấy dũng khí, nhẹ nhàng hỏi: ‘A Chấn, nếu lúc trước em không có mang thai, anh có lấy em không?’
Đôi mắt buồn của hắn hiện lên một tia tức giận.
‘Giờ em muốn cãi nhau sao?’
‘Không phải’ nàng co rúm lại nhưng vẫn kiên định nhìn hắn. ‘Em hỏi thật.’
Hắn mím môi không đáp.
Tĩnh Vân cổ họng nghẹn lại, kiên trì muốn nghe được đáp án, miễn cưỡng hỏi thêm lần nữa. ‘Nếu lúc trước em không có mang thai, anh có lấy em không?’
‘Không.’
Giọng nói của hắn thập phần cứng rắn, lãnh đạm, nói xong cũng không quay đầu lại, mặt không chút thay đổi đi thẳng vào phòng bếp.
Tĩnh Vân nhìn bóng dáng lạnh lùng dần dần đi xa, sắc mặt tái nhợt đứng ở cửa, thân mình không khỏi hơi hơi lung lay, choáng một cái.
Câu trả lời của hắn đơn giản mà sáng tỏ, nàng nghe được rõ.
Nhưng, bất quá, một tia hy vọng cuối cùng cũng đã bị diệt.
Nàng nắm chặt áo khoác của hắn để trong lồng ngực đang đau đớn, tưởng chừng như nửa ngày không nhúc nhích, chỉ có thể đứng lại một chỗ, chờ cho đau đớn lắng dần xuống.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng nàng cũng cử động.
Tay Tĩnh Vân run run, mắc cái áo khoác của hắn lên cây treo, đem búp bê tân nương Tĩnh Vân trên kệ tủ đặt vào trong ba lô, nàng sửa sang lại hành lý xoay người đi ra ngoài.
‘Em đi đây.’
Giang Chấn sẽ không quan tâm, nàng biết.
Nhưng, nàng vẫn cứ đứng ngoài cửa, nhẹ nhàng nói ra những lời này, như là lời từ biệt.
Rồi nàng bức chính mình bước ra ngoài cửa, đi tới cái sân nhỏ, đi qua xe hắn. Từ những bước đầu tiên bước ra khỏi cửa, nước mắt nàng đã không ngừng rơi, không ngừng theo khóe mắt chảy xuống, giống như những giọt mưa, vẫn rơi...... Vẫn rơi......
Giang Chấn ngồi ở trên bàn cơm, đồ ăn đã được sắp sẵn.
Vậy mà nàng vẫn chưa vào, phòngkhách im lìm không một tiếng động. Lo lắng trong lòng như một con sâu từ từ bòlên lưng của hắn.
Không ứng phó được với nước mắt củanàng, hắn buộc mình ăn một chén cơm, cố gắng không ra ngoài nhìn nàng, hắn chỉđơn giản nghĩ nàng khóc xong rồi tự nhiên sẽ ngoan ngoãn vào nhà. Nhưng cho tậnđến khi hắn nuốt hết một chén cơm, thậm chí còn uống thêm một chén canh, màthân hình nhỏ bé đó vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu cả.
Giang Chấn ném bát vào bồn nước,không hiểu sao lại cảm thấy tức giận.
Nàng muốn hỏi, hắn hiểu được, nhưnghắn tuyệt không muốn trái lại với lương tâm. Hồi đó, bất quá hắn mới chỉ gặpqua nàng có vài lần, làm sao có thể muốn lấy nàng về nhà ngay được?
Không trả lời thế thì hắn nên trảlời như thế nào? Nói dối sao?
m thầm mắng một tiếng, hắn xoayngười đi ra ngoài, chuẩn bị đối mặt với cô vợ hay khóc, hay làm nũng kia. Nhưngai biết được trong phòng khách lại trống rỗng, không có đến nửa nhân ảnh. Hắnnhíu mày, lên tầng vào phòng ngủ coi, phát hiện bên trong cũng không có nàng.
Hơn nữa, túi hành lý màu hồng lầntrước nàng mang theo để trốn khỏi nhà cũng không thấy đâu nữa.
‘Shit!’
Hắn mắng ra tiếng, sắc mặt u ám cầmlấy điện thoại, gọi cho Lệ Đại Công.
‘Alô?’
‘ Tôi, Giang Chấn đây, Tĩnh Vân rangoài, tôi nghĩ có thể là cô ấy tới chỗ anh.’
‘Tôi biết, cô ấy vừa đến.’
‘Cô ấy có khỏe không?’ Giang Chấncứng nhắc hỏi.
‘Khỏe, Phượng Đình đang nói chuyệnvới cô ấy.’ Lệ Đại Công có chút bất đắc dĩ trả lời.
Nghe được nàng không có việc gì, hắnthoáng thở nhẹ ra, dựa vào bên cạnh bàn, nhức đau, nhẹ nhàng bóp thái dương,giọng có chút mệt mỏi nói: ‘Thật có lỗi.’
‘Không sao.’ Lệ Đại Công nhếchmiệng. ‘Thế anh không muốn tới đón cô ấy sao?’
‘Không được, hôm nay tôi không cócách nào để đi khám thai cùng cô ấy, có lẽ giờ cô ấy nhìn thấy tôi vẫn rất tứcgiận, thôi thì chờ cho cô ấy hết giận sẽ tự trở về.’ (Cam:Vào rừng mơ bắt con tưởng bở à anh?)
‘Cũng được.’
‘Có việc gì thì gọi điện lại chotôi.’
‘Ok.’
Xác định được Tĩnh Vân bình yên vôsự, Giang Chấn gác điện thoại, xoay người đi vào phòng tắm, nhanh chóng tắm rửarồi sớm nằm yên trên giường, trong bóng đêm yên tĩnh, đôi mắt vẫn mở to, kiênnhẫn chờ.
Nhưng lần này dù hắn đã đợi cho tớihừng đông rồi nhưng Tĩnh Vân vẫn không trở về.
Bình minh tới, hắn trong lòng trànđầy khó chịu xuống giường, mặc đồng phục, đang chuẩn bị đi làm thì không ngờphát hiện ra, đôi búp bê chú rể cô dâu trên tủ giầy bị thiếu mất một con.
Là con búp bê nữ.
Con búp bê nữ trong trang phục côdâu đã biến mất giờ chỉ còn lại con búp bê nam trong bộ quần áo chú rể.
Hắn cứng người đứng yên một chỗ,nhìn vào chỗ trống rỗng bên cạnh búp bê chú rể.
Sau khi Tĩnh Vân làm xong hai conbúp bê thì đó vẫn mãi là chỗ của nó, không chỗ nào khác, hai con chưa từng bịtách riêng khỏi nhau. Cho dù nàng có đặt nó chúng trên bàn, đầu giường, hay tủtivi thì búp bê cô dâu chú rể vẫn mãi đi có đôi có cặp.
Hắn nhìn chằm chằm vào búp bê nam côđơn chiếc bóng. Vài giây sau đó, hắn trở về phòng khách, phòng ngủ tìm con búpbê nữ. Nhưng kể cả phòng tắm, phòng bếp, nhà ăn hắn đều đã xem qua, thậm chícòn quỳ rạp trên mặt đất xem nó có rơi xuống gầm bàn hay gầm giường không.
Thì vẫn không thấy con búp bê nữ!
Tĩnh Vân đã mang nó theo, con búp bêcó nụ cười đến đáng yêu, đến đáng yêu.
Sao nàng có thể nhẫn tâm mang nó đi?
Để búp bê chú rể cô đơn ngồi trên tủgiầy, vẻ mặt bi thương nhìn hắn.
Sao nàng lại để lại một mình nó!
Giang Chấn mím môi, nhìn búp bê namcô linh đơn độc, chỉ cảm thấy tức giận vô cùng. Hắn duỗi tay ra, cầm búp bêlên, vạn phần khó chịu mang nó theo mình lên xe lái ra ngoài.
Lệ Đại Công vừa mới ngồi vào ghế làm việc, mông còn nóng đã thấy
bạn tốt củamình, vẻ mặt lạnh băng tiêu sái tiến vào.
‘Cô ấy không về.’
‘Tôi biết rồi.’ Lệ Đại Công cườikhổ. Sáng nay vừa mới bước ra khỏi cửa, Phượng Đình đã nói chuyện với hắn.
Giang Chấn trừng hắn, một lúc lâusau mới ném lại một câu.
‘Hôm nay tôi với cậu cùng về.’ Nóixong, hắn xoay người bước ra ngoài.
Lệ Đại Công âm thầm thở dài.
Cho dù Giang Chấn muốn cùng hắn vềđón Tĩnh Vân thì cũng phải để Phượng Đình thả người mới đón được a!
Đêm hôm qua, chị em họ thức trắngđêm để nói chuyện, đến lúc hắn ngủ rồi mà các nàng vẫn còn tán gẫu không dứt.Hai phụ nữ nằm lẩm bẩm oán giận, tự nhiên không cẩn thận để hắn nghe được,nhưng phần lớn họ nói về Giang Chấn.
Sáng hôm nay ngồi nói chuyện cùngnhau, hắn để ý sắc mặt Phượng Đình, nghe ý tứ trong lời nói liền hiểu được sựtình lần này thực không đơn giản như vậy.
Lệ Đại Công âm thầm lắc đầu, đoánngười anh em tốt của hắn lần này nhất định sẽ dính phải đau khổ. Hắn lại thởdài một hơi, nhìn cái điện thoại đang kêu lên trên bàn, lấy lại tinh thần ngheđiện, bắt đầu làm việc.
Ngày hôm nay, thời gian đặc biệttrôi qua mau.
Cả ngày hôm nay Giang Chấn đều bàyra vẻ mặt sinh khí, cả người toát ra mùi nguy hiểm làm các anh em trong độichạy xa khỏi hắn. Tội phạm bị hắn hỏi thì chỉ trong vòng thời gian kỉ lục đã khócrống lên, nước mắt giàn dụa khai hết hành vi phạm tội ra. (Cam *dựng tóc gáy*=))
5 giờ rưỡi, bọn họ khó về được đúnggiờ.
[ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ]
Hai người đều tự lên xe của mình,từng người một trở lại Lệ gia.
Quả nhiên như Lệ Đại Công dự liệu,bọn họ vừa mới ngừng xe thì Phượng Đình đã chờ ở cửa.
‘Anh ta tới làm gì?’ nàng chớp mắt,chất vấn chồng.
‘Tôi tới đón Tĩnh Vân.’ Giang Chấnnghiêm túc nói.
‘ Tĩnh Vân không có ở đây.’ nàngkhoanh hai tay trước ngực, hếch cái mũi, liếc mắt với chồng một cái, nhìn xemhắn có dám vạch trần nàng hay không.
Biết tính tình vợ, cũng hiểu đượclần này là Giang Chấn làm sai, Lệ Đại Công đành phải hy sinh người anh em,ngoan ngoãn ngậm miệng lại, thối lui sang một bên.
‘Cô ấy là vợ tôi.’ Giang Chấn kiềmchế mình, nói ra một câu lạnh lẽo, sắc nhọn như dao. ‘Cô ấy không thể mỗi lầntức giận lại trốn sang nhà người khác được –’
‘Tôi là chị của cô ấy, không phảingười khác! Anh tức cái gì mà tức? Dù sao, anh cũng chỉ xem nó như món đồ trangbị đa năng thôi mà –’
‘Cho dù là trang bị đa năng thì đấycũng là trang bị đa năng của nhà tôi!’ Giang Chấn nổi trận lôi đình cắt nganglời nàng.
‘Đấy nhá đấy nhá, chỉ là đồ đa năngthôi, làm mất cũng chả sao, đúng không? Vậy anh đi mua một cái khác đi, haytheo như anh nói ý, nha, đúng rồi đúng rồi, đi xin một cái khác là được, đúngchứ? Hừ!’
‘ Tránh ra!’
Cơn tức dâng lên, hắn không muốn lạicùng nàng tranh cãi. Hắn bước lên phía trước như muốn bức người đàn bà chanhchua này tránh ra, trực tiếp đi vào tìm Tĩnh Vân.
‘A a, giờ thì sao?’ Phượng Đình thấythế, cũng không lui, chỉ chớp mắt, chu cái mỏ nhọn lợi hại ra nói. ‘Thế nào,chẳng lẽ đường đường là đội phó đội Phi ưng đặc vụ mà muốn trái pháp luật xôngvào nhà dân sao?’
Giang Chấn tức giận đến mức gân xanhtrên trán nổi lên.
Hắn nắm chặt quyền, thấp giọng nói.
‘Tránh ra!’
‘Còn lâu tôi mới tránh!’ Phượng Đìnhcứng rắn ôm lấy cánh tay chồng, tiếp tục lớn tiếng ồn ào. ‘Anh có giỏi thì đẩytôi ra ngay trước mặt đội trưởng của anh đi!’
Biết rõ Giang Chấn sẽ không đánh phụnữ, nhưng là nhìn thấy tình hình căng go, Lệ Đại Công khó xử, chỉ có thể mộtbên bảo vệ vợ, một bên mở miệng khuyên can người anh em thân thiết.
‘ Giang Chấn, tôi xem hôm nay cho dù–’
‘Cái gì mà hôm nay cho dù?’ PhượngĐình càng thêm to giọng. ‘Tôi nói cho anh biết, em gái tôi không muốn gặp anh,hôm nay anh đừng nghĩ sẽ được gặp, ngày mai cũng không , sau này lại càngkhông! Đừng nói tôi chưa cho anh cơ hội, mấy tháng qua, chính là anh không biếtđường mà giữ lấy cơ hội, không biết đường mà quý trọng thôi, tôi khổ khổ sở sởmới nuôi lớn được em gái, nó được như vậy không phải để đến nhà người ta làm đồtrang bị đa năng!’
Từ lúc chào đời tới nay, lần đầutiên Giang Chấn tức giận đến mức muốn động thủ bóp chết một người đàn bà.
‘ Cô –’
‘ Thế nào? Tôi có nói sai sao?’
Mắt thấy sắc mặt bạn tốt xấu đi, Lệ ĐạiCông vội vàng đem vợ kéo ra sau, còn dùng thân thủ ép bạn tốt ở trong ngực.
‘A Chấn, cậu bình tĩnh một chút;Phượng Đình, em đừng nói nữa.’
‘ Em cứ muốn nói đấy, anh mà muốngiúp anh ta thì –’
Nàng nói còn chưa nói xong, đã chợtnghe thấy điện thoại di động để trên hông của hai người đàn ông cùng vang lên.Cùng một lúc, theo phản xạ bọn họ nghe điện thoại, nàng lập tức ngậm miệng.
Quả nhiên, cuộc gọi đó là do tổng bộcủa tổ phi ưng gọi tới.
Hai nam nhân liếc nhau một cái,Giang Chấn cắn răng, biết nhiệm vụ lần này không thể bỏ, đành phải trừng PhượngĐình, cắn răng làm theo mệnh lệnh: ‘Tôi đi một lúc rồi sẽ về gặp cô ấy!’
Nói xong, hắn quay đầu bước đi.
Lệ Đại Công bóp cái miệng nhỏ nhắncủa vợ, không cho nàng lại nói nữa, rồi trấn an nàng. ‘Tốt lắm, đừng tức giận,có việc gấp, một tên tội phạm nguy hiểm vượt ngục, có khi bọn anh phải làm việcđến vài ngày, em biết cách liên lạc với anh rồi chứ, hử?’
Nàng bất mãn nhíu mày, rồi mới lạithả lỏng ra, gật gật đầu.
Lệ Đại Công thấy thế, mới nới lỏngtay.
Phượng Đình kéo cổ hắn xuống, theolệ thường, ấn môi hôn hắn, ôn nhu nhẹ nhàng. ‘Cẩn thận một chút, đừng để bịthương.’
‘Ừ.’ hắn lên tiếng, lại hôn nàng mộtcái rồi mới xoay người lên xe.
Phượng Đình vẫy vẫy tay với chồng,sắp chia tay lại thấy bóng dáng cái xe của Giang Chấn ở xa. Nhớ đến câu mệnhlệnh của hắn, nàng bỗng cảm thấy một trận hỏa đại.
‘Muốn gặp em gái tôi sao? Hừ, đừngmơ tưởng!’
Nàng xoay gót chân, bước vào cửa,lên tầng mở cửa phòng cho khách ra, quả nhiên thấy cô em gái của mình đang ngồitrước cửa sổ, si ngốc nhìn xe Giang Chấn đã đi xa.
‘Đừng nhìn nữa, sớm đi xa rồi.’ Nàngcầm cái túi hành lý màu hồng lên, nhét búp bê vải, kim khâu, quần áo vào. ‘Mau,cầm bàn chải đánh răng, khăn mặt của em trong phòng tắm lại đây.’
Tĩnh Vân ngoan ngoãn đi lấy bàn chảiđánh răng, khăn mặt, trở về phòng cho khách thì phát hiện ra chị mình đã sắpxếp xong hành lí cho nàng.
‘Chị cả, làm sao vậy? Đã xảy rachuyện gì sao? Chúng ta phải về nhà à?’
‘Không, chỉ là chuyện công việc củabọn họ thôi, chúng ta cũng không phải về nhà.’
‘Thế, thế -- thế giờ......’
‘Em ở lại đây, hắn mà rảnh, nhấtđịnh sẽ đến làm loạn. Cái gì mà kêu ‘Tôi đi một lúc sẽ về gặp cô ấy’ chứ? Làmgì có chuyện đơn giản như vậy đã được gặp em, hừ hừ, hắn nghĩ đến là đẹp a!’
Phượng Đình mười phần khí thế mắng,một tay cầm hành lý, một tay kéo em gái đi ra ngoài.
Tĩnh Vân không dám phản kháng, chỉcó thể tùy ý để chị cả cứng rắn kéo nàng đi. Trong lòng nàng hoảng loạn, điđược một đoạn đường, mới dám mở miệng, giọng nho nhỏ hỏi: ‘Chị, chị cả, chị --chị muốn dẫn em đi đâu vậy?’
Hai tuần sau, án kiện trong tay Giang Chấn, tạm thời ngưng lại.
Nàng vẫn không trở về, không liênlạc với hắn, dù là cuộc nói chuyện điện thoại hay một cái tin ngắnngủn cũng không hề có, hoàn toàn bặt vô âm tín.
Hắn từng thử hỏi qua Lệ Đại Công.
‘ Cô ấy ở đâu vậy?’
‘Không biết.’ Sắc mặt Lệ Đại Côngkhông thay đổi trả lời.
‘Không biết hay là không thể nói?’hắn chớp mắt, nén giận hỏi lại.
Lệ Đại Công ngừng ba giây, mới cườikhổ mở miệng: ‘Không thể nói.’
Từ đấy trở đi, Giang Chấn khônghỏi lại người bạn tốt thêm nữa.
Sau hai tuần làm việc, hắn chỉ cảmthấy người vô cùng mệt mỏi lại cộng thêm cả phẫn nộ nữa nên cảm xúc sớmtích lũy đến mức sắp bùng nổ cả sang người bên cạnh.
Hắn không thể ở trong nhà, không thểnghỉ trong gian phòng đó. Từ trong ra ngoài, tất cả bài trí nơi nơi đềulưu lại dấu vết của Tĩnh Vân, nàng làm vải trùm cho sô pha, làm gối ôm,làm rế lót chén bằng đăng ten, còn có vô số búp bê vải nữa, nhưng trongđó lại thiếu duy nhất búp bê tiểu Tĩnh Vân trong trang phục cô dâu, trêntủ tivi chỉ trơ lại có tiểu Giang Chấn, cô đơn ngồi một chỗ.
Ngay cả ở trên bàn ăn, bình hoavẫn còn lưu lại hoa nàng cắm.
Giờ thì hoa đã héo rũ mà vẫnkhông thấy bóng dáng Tĩnh Vân đâu.
Hắn không tới Lệ gia nữa vì hắnbiết Phượng Đình chắc chắn sẽ không hé nửa miệng còn Lệ Đại Công thì lovới vợ nên cũng sẽ giữ bí mật với hắn.
Không có lựa chọn nào khác, hắn sửdụng mạng lưới của tổ tình báo đặc vụ trong thời gian ngắn nhất đãtra ra nơi ở của Tĩnh Vân --
Nàng dưới sự an bài của PhượngĐình, hai tuần đó đã rời tới Đài Bắc, tạm thời tránh trung tâm thành phốra, đến một thị trấn nhỏ trồng hoa để ở.
Giang Chấn kiệt lực kiềm chế muốnvọt tới Lệ gia, bóp chết Phượng Đình vì xúc động. Nhưng hắn không làmthế, hắn khởi động xe, lái xe trong đêm rời khỏi nhà đi lòng vòng,vẫn đang nóng lòng vì đến giờ mà vẫn chưa tìm được cô vợ nhỏ.
Lái xe tới thị trấn nhỏ thìsắc trời đã sáng.
Đây một trấn nhỏ bình thường,nắng đẹp, là nơi trồng hoa cỏ, kinh doanh hoa là chính. Từ ngoài nhìnvào có thấy được một mảng lớn toàn hoa cúc, ngọn đèn trong đêm mãikhông tắt, mọi người vận chuyển hoa cỏ, xe tải ngừng lại cho máy bơm tướinước, không khí bên trong thoang thoảng hương hoa tự nhiên, làm cho người tacảm thấy tươi tỉnh, dễ chịu.
Đối với cảnh đẹp như vậy màGiang Chấn lại coi không thấy.
Hắn lái xe thẳng tới cảnh cụcphía trước, nhanh chóng xuống xe, bước vào cảnh cục.
Thị trấn nhỏ nên cửa của cảnh cụccũng không lớn, qua cửa đã nhìn thấy rõ nhân viên cảnh sát, vừa thấy đếnhắn có huy hiệu cảnh sát, biết được đó là người có cấp cao, hắn lậptức đứng lên nhấc tay chào theo nghi lễ.
‘Cục trưởng của các anh ở đâuvậy?’
‘Trên tầng.’ Cảnh sát viên ngoanngoãn trả lời, nhìn theo Giang Chấn đi lên tầng hai.
Kiến trúc ở tầng hai được làmđể có thể hứng nắng, độ ấm bên trong cũng dần dần tăng lên. Nhưng nhiệtđộ có cao thì không khí vẫn rất thoải mái, hai người đàn ông cao lớndựa vào cái ghế cạnh bàn, một người uống trà, một người ăn hạt dưa nóichuyện phiếm.
‘ Ai là phân cục trưởng?’ Giang Chấnhỏi.
Một người đàn ông gò má cao, dasậm, chậm rãi nhấc tay, nhưng không quay đầu, miệng vẫn cắn hạt dưa.
‘Tôi muốn tìm người.’ Giang Chấnlãnh lùng mở miệng, ánh mắt lạnh như băng trừng đối phương.
Người đàn ông kia chậm rãi xoayngười, vừa nhìn thấy hắn thì khuôn mặt ngăm đen chậm rãi nổi lên một nụcười kì quặc.
‘ A, là Giang Chấn nha, hoan nghênhhoan nghênh a!’ miệng hắn nhếch lên cười. ‘Anh còn nhớ rõ tôi chứ? Tôi làTrần Chí Minh nè, cùng học với anh ở trường cảnh sát.’
Một người đàn ông khác, mặcđồng phục phòng chữa cháy, uống vơi chén trà trong tay xong mới xoay ngườitheo, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười không có chút ý tốt nào, như là đãsớm dự đoán được Giang Chấn sẽ tìm tới cửa.
‘Ế, đây không phải là tiểu phóđội trưởng đội Phi Ưng đặc vụ lừng lẫy nổi danh đó sao?’ Thành Đại Nghiệpdựa lưng vào chiếc ghế, cắn hạt dưa cho vào miệng, xấu xa cười. ‘Xin hỏi,đội phó Giang đại giá quang lâm tới thị trấn nhỏ này của chúng tôi,muốn tìm người nào thế?’(Có một truyện kể về mấy anh này nha, PhảnNghịch thì phải, ai edit gọi Cam hóng nhé)
Kiều thê của tôi- Chương 8 part 2
Nhận ra hai người đàn ông trước mắt này là ‘lão bằng hữu’, sắc mặt Giang Chấn trầm xuống, càng lúc càng xanh mét.
Hai người đàn ông này xác thực là bạn học trường cảnh sát của hắn. Trần Chí Minh cùng khóa, hắn cũng quen biết sơ sơ, chắc chắn sẽ giúp hắn tìm người.
Nhưng kém hắn mấy khóa là Thành Đại Nghiệp thì chưa chắc. Ở trường cảnh sát, ai cũng có tâm huyết, chí hướng, giờ hắn đã quên mất nguyên nhân động thủ với mấy học đệ này rồi, chỉ nhớ rõ lúc đó hai người từng có xung đột vài thứ.
Vì Tĩnh Vân, Giang Chấn đè nén cơn tức, trầm giọng mở miệng.
‘ Lâm Tĩnh Vân.’
‘ Lâm Tĩnh Vân? Ai a? Là thế nào với anh thế?’
‘Vợ của tôi.’ hắn sắc mặt khó coi trả lời.
Trần Chí Minh gật gật đầu, thông minh không tiếp tục truy vấn. Nhưng Thành Đại Nghiệp bên cạnh lại lập tức nắm chắc cơ hội, cố ý giả bộ kinh ngạc.
‘Là anh nói, anh không biết vợ mình ở đâu sao?’ hắn xướng cao giọng lên, muốn lời nói của hắn có thể truyền khắp các phòng. ‘Ý là vợ anh bỏ anh à?’ hắn nói xong lập tức cười ha ha.
Giang Chấn lạnh lùng nhìn hắn, nếu không phải vì nóng lòng tìm Tĩnh Vân thì khẳng định hắn sẽ giải quyết tên dê con này rồi. Hắn quay đầu, nhìn Trần Chí Minh.
‘Trần Chí Minh, anh có biết cô ấy đang ở đâu không?’ hắn xác định trăm phần trăm là Tĩnh Vân trọ ở thị trấn nhỏ này.
Trần Chí Minh đang định mở miệng thì Thành Đại Nghiệp đã tiến sát lại, cánh tay vung lên, dúi đầu Trần Chí Minh xuống, kiên trì giữ lực mạnh, lên giọng nói.
‘Đợi chút, đợi chút, tôi chờ hôm nay đã lâu lắm rồi.’Vẻ mặt hắn đểu giả, nhíu mày cười. ‘Giang học trưởng, Giang phó đội trưởng, đến đây, anh mở miệng cầu tôi đi! Tôi là đội trưởng ở cái phòng chữa cháy này, đây coi như là địa bàn của tôi, chỉ cần anh cầu xin tôi, tôi sẽ nói cho anh biết vợ anh đang ở nơi nào.’
Giang Chấn xiết chặt nắm tay, lạnh lùng trừng Thành Đại Nghiệp, nhìn ra người này muốn quấy rối hắn, ngăn cản hắn đi tìm người.
Muốn hắn cầu người sao?!
Đừng có mơ!
Nháy mắt hắn đã quay đầu bước đi, một mình ra khỏi cảnh cục, quyết định sẽ từ từ hỏi, sớm hay muộn cũng có thể biết được nơi ở của Tĩnh Vân.
Trong cái trấn nhỏ yên bình này nơi nơi đều lưu lại “dấu vết” của nàng!
Một số học sinh tiểu học đội cái mũ nồi màu vệt quất, lưng đeo túi sách, vui vẻ tới trường. Trên mỗi cái túi sách đều đeo một chú gấu bông tinh xảo. Những con gấu bông đó đều rất xinh đẹp, và giống chủ nó y như đúc.
Trên bàn của cửa hang tạp hoá còn bày ra nhiều mảnh vải in hoa, bên cạnh đó còn trang trí bằng đăng ten.
Bên dưới tán cây đa, đám người già tụ tập lại nói chuyện phiếm, mỗi người một ly trà và trước mặt mỗi người đều là cái lót chén làm bằng vải lam.
Một thiếu phụ trẻ đẩy xe trẻ con đi qua. Trong lòng đứa trẻ cũng ôm một con gấu bông đáng yêu.
Giang Chấn lần theo “manh mối” đó tìm đường đi. Đúng lúc hắn chuẩn bị đi lại gần một cô gái ngồi trên xe máy, mở miệng định hỏi bà lão ngồi sau sắp xuống xe thì phía sau bỗng dưng truyền đến một tiếng loa lớn.
Một chiếc xe cứu hỏa sắc hồng, không biết từ khi nào, đã đi tới phía sau hắn. Nhìn xuyên qua cửa kính có thể thấy được môi Thành Đại Nghiệp đang nhếch lên với nụ cười xấu xa.
‘Tiểu Uyển, người đàn ông này tới tìm Tĩnh Vân đấy!’ Tiếng nói từ cái loa khuếch đại truyền ra, vang chói tai, làm cho tất cả mọi người trên phố, đều quay đầu ra, vểnh tai lên nghe.
Nghe thấy người Giang Chấn muốn tìm là Tĩnh Vân, cô gái đột nhiên mặt biến sắc, hoả tốc leo lên xe máy, bỏ chạy cứ như người đàn ông trước mắt đang mang một căn bệnh đáng sợ vậy.
Không chỉ cô gái trẻ tuổi đó có thái độ khác thường mà cả người trên đường nghiêm túc hay vui vẻ đều bắt đầu quay ra nói chuyện, thì thầm to nhỏ với nhau.
Giang Chấn cắn chặt răng, nắm chặt tay lại cũng không quay đầu, đi thẳng về phía trước.
Xe cứu hỏa đi với tốc độ chậm nhất, theo sát hắn, giọng của Thành Đại Nghiệp liên tục khuếch đại lên truyền qua loa.
‘Cảnh cáo trốn thê, cảnh cáo trốn thê. Lâm Tĩnh Vân, chồng của cô tới tìm cô đấy! Cảnh cáo trốn thê, cảnh cáo trốn thê. Nếu cô muốn cùng hắn trở về, thì đi ra; nếu không muốn cùng hắn trở về thì nhanh chóng trốn đi a!’ Thành Đại Nghiệp miễn cưỡng ngồi ở trên xe, lấy Microphone lớn tiếng kêu gọi.
Giang Chấn âm thầm mắng vài câu.
Đáng chết, người này căn bản không phải phải giúp hắn, mà là cản trở hắn! Tĩnh Vân nếu bằng lòng gặp hắn thì đã sớm tự động về Đài Bắc. Nàng ở nơi này hai tuần đã có nghĩa là nàng không muốn trở về, nếu nàng mà nghe được nội dung câu nói qua cái loa kia, biết được hắn đến đây thì khẳng định nàng sẽ chạy thoát xa.
Thành Đại Nghiệp tệ hại không ngừng làm điều xấu, hắn đổi khẩu khí ‘lấy nhu chế cương’, dùng những ngôn từ thâm tình chân thành làm cho người nghe muốn nổi cả da gà mà nói.
‘ Tĩnh Vân, cô mau ra đây đi, chồng cô rất nhớ cô nha, nhớ đến mức không thể ăn, không thể ngủ, vừa rồi còn khóc trong cảnh cục đấy!’ hắn càng nói càng vui vẻ, sung sướng cực kì . ‘Cô biết không? Hắn khóc y như một đứa trẻ con vậy, miệng còn không ngừng kêu tên cô, nói không thể mất cô, không thể không có cô nha!’
Người qua đường đều lộ ra vẻ mặt khó có thể tin được, tầm mắt hướng thẳng sang người đàn ông to cao vẻ mặt nghiêm nghị kia, khó có thể tưởng được hắn vì nhớ vợ, nghĩ đến vợ mà khóc ra nước mắt.
m thanh khuếch đại qua loa lại lần nữa truyền đến giọng nói thân thiết của Thành Đại Nghiệp.
‘Giang học trưởng, anh có cần khăn giấy không? Mau lấy mà lau hết lệ trên khóe mắt đi!’
Trong lòng Giang Chấn, lửa giận bốc hơi ngùn ngụt như thể hắn muốn dùng răng nanh cắn xé cái gì đó vậy. Hắn siết chặt nắm tay, nhẫn nại với sự trêu chọc của Thành Đại Nghiệp, từng bước từng bước đi về phía trước, cố gắng tìm Tĩnh Vân, trong lòng âm thầm mắng, nếu giờ phút này trên tay có thương, hắn chắc chắn sẽ xoay người, một thương cắt lìa đầu tên kia!
Tiếng loa lớn lại truyền ra tiếng hát khó nghe tới cực điểm.
‘ Đài Loan hòn đảo quý, là nơi vạn vật phong phú chấn hưng, xã hội phát triển......’ Thành Đại Nghiệp bắt đầu xướng lên cảnh giáo ca (Bài hát dủng trong trường cảnh sát), hắn dùng tiếng nói khó nghe nhất, xướng mấy bài hát liền, cho học trưởng thưởng thức.
Tiếng hát đáng sợ, cuối cùng cũng làm cho sự phẫn nộ của Giang Chấn
bùng nổ!
Hắn đứng yên một chỗ, xoay người lại nhìn cái xe cứu hỏa rít gào ra tiếng.
‘ Con mẹ nó, cậu còn ẻo lả tới mức giữ khư khư cái khăn tay của đàn bà cơ mà!’ (Anh Đại Nghiệp si tình lắm, cầm khăn tay của chị Hướng Nhu bao năm a! Đọc phản nghịch để biết thêm chi tiết)
Lời vừa nói ra, Thành Đại Nghiệp mặt tươi cười liền cứng ngắc ba giây. Rồi, da mặt như dầy ra, mình đồng da sắt hắn hít sâu một hơi, tựa đầu vào cửa kính, dùng âm lượng lớn nhất rống to qua Microphone.
‘Thế thì làm sao? Đó chính là vì tôi yêu vợ tôi a!’
Hai bên đường quanh ngã tư , trận võ mồm này đúng là trò hay cho hàng xóm láng giềng xem, họ nghe thấy thông báo lớn mật của Thành Đại Nghiệp người thì cười to, người thì huýt sáo, còn có người vỗ tay đôm đốp.
‘Đúng, nói đúng a!’
‘Không hổ là tiểu đội trưởng phòng cháy của trấn chúng ta.’
‘Hướng Nhu không gả lầm người a!’
Nhìn mọi người cổ động như vậy, Thành Đại Nghiệp lại mừng rỡ hướng mọi người vẫy tay, không ngừng hô: ‘Tiểu Nhu, anh yêu em! Anh tuyệt đối sẽ không để em mang bầu mà rời nhà trốn đi đâu!’ (Anh sút thẳng vào mặt anh GC rồi đấy, em khâm phục khâm phục!)
Mọi người nghe vậy thì đều bật cười, duy chỉ có Giang Chấn đứng trước xe cứu hỏa, sắc mặt xanh mét khó coi.
Hắn siết chặt nắm tay, đang tính hủy cái cửa xe cứu hỏa kia rồi lôi tên Thành Đại Nghiệp chết tiệt kia ra, dần cho một trận thì nhìn thấy phía trước cách đó không xa có căn nhà nhỏ, bên cạnh cửa còn hé ra một cái đầu, đôi mắt to, đen láy chớp chớp, cẩn thận nghe ngóng bên ngoài, đúng lúc lại bắt gặp ánh mắt của hắn.
Là Tĩnh Vân!
Nháy mắt, Giang Chấn đã quên luôn Thành Đại Nghiệp.
Hắn không ngừng chạy như điên, dùng hết tốc độ chạy về phía nhà cao tầng.
Tĩnh Vân thấy Giang Chấn, sợ tới mức lùi về trong phòng. Nàng nhìn chung quanh, bởi vì khẩn trương quá độ nên nhất thời không tìm được nơi có thể trốn. Huống chi, hắn am hiểu nhất, chính là rượt bắt, nếu ở lại trong phòng, thì chẳng cần phí bao nhiêu sức hắn đã có thể tóm được nàng.
Dưới tình thế cấp bách, nàng đành phải xuyên qua phòng, chạy ra cửa sau.
Hướng đằng sau nhà dẫn thẳng tới ruộng hoa rộng mênh mông, Tĩnh Vân theo con đường nhỏ, liều mình chạy về phía trước. Nàng không dám quay đầu, chỉ có thể dùng hết khí lực chạy đi như thể phía sau có quỷ đuổi vậy.
Tiếng bước chân càng lúc lại càng gần.
Giang Chấn sắp đuổi kịp tới đây! Hắn muốn bắt được nàng ! Hắn hắn hắn hắn hắn hắn......
Nàng càng nghĩ càng sợ hãi, sợ tới mức cước bộ như điên, thiếu chút nữa là ngã xuống ruộng hoa rồi.
Đằng sau truyền tới tiếng rống giận.
‘Em đang mang thai còn chạy cái gì mà chạy?!’ Giang Chấn trắng mặt quát to, thấy nàng suýt ngã vào ruộng hoa mà tim hắn như ngừng đập. ‘Không được chạy! Đứng lại cho tôi!’ hắn lớn tiếng hạ lệnh.
Tĩnh Vân chần chờ ba giây, nghĩ tới an toàn của sinh mệnh nhỏ bé trong bụng, lại không muốn đứng yên một chỗ ngoan ngoãn giơ tay chịu trói, để cho Giang Chấn mang trở về --
Nên nàng bắt đầu bước nhanh.
Nhưng thể chất Giang Chấn vốn đã tốt kinh người, cho dù nàng có kiệt lực chạy đi chăng nữa thì cũng vẫn không thể bằng hắn. Lúc này, nàng chỉ có thể bước nhanh nên đương nhiên chỉ trong chốc lát, đã bị hắn dễ dàng đuổi kịp.
Cánh tay khỏe mạnh, vô thanh vô tức từ phía sau vươn ra đem nàng ôm vào lòng. Hơi thở nam tính quen thuộc, ấm nóng bao vây lấy nàng.
Giang Chấn cúi đầu xuống, ghé vào bên tai nàng, dùng ngữ điệu nhẹ nhàng mà nguy hiểm mở miệng nói: ‘Em còn dám vừa mang thai vừa chạy cho tôi xem.’
Nàng cố giãy dụa kháng nghị nhưng Giang Chấn đã ôm lấy cô vợ, xoay người trở về căn nhà kia. Mở cửa sau ra, hắn ôm nàng vào nhà, xuyên qua phòng bếp, tới phòng khách rộng rãi.
Bài trí trong phòng lấy gỗ làm chủ đạo, đơn giản mà cũng mất đi khí phái. Mặt khác, những đồ dùng ở đây đều được bao phủ bởi lớp đăng ten chập lại thành mảnh vải hoa lớn, tivi được đặt ở ngăn tủ cao nhất, phía dưới đó thì còn bày những chú gấu bông xinh xẻo, nghiễm nhiên là giống khung cảnh một gia đình cảnh rồi.
Hắn đã đoán đúng, trong khoảng thời gian đó, Tĩnh Vân hẳn là sống trong gian trong phòng này.
Đi thẳng tới cạnh bên bàn ghỗ, Giang Chấn mới buông nàng ra, để cho nàng ngồi ở trên mặt bàn. Nhưng mông nàng vừa mới chạm vào bàn thì thân hình nhỏ bé đã liều lĩnh chạy ra bên ngoài, vọng tưởng thoát khỏi sự kìm cặp của hắn.
Bàn tay to, rộng dễ dàng kéo nàng trở về.
‘Buông, buông!’ Tĩnh Vân giãy dụa kêu to, giống như một con mèo nhỏ bị chọc giận, đôi tay cứ vung loạn lên, liều mình đánh hắn.
‘Đừng có mơ!’ hắn lạnh lùng trả lời.
[ Bạn đang đọc truyện tại Truyen2g.Xtgem.Com ]
Mặc cho tay nàng dừng lung tung trên vai, ngực, Giang Chấn không nhúc nhích, chỉ cúi thân hình to lớn xuống, hai tay giữ chặt bên sườn của nàng, khống chế nàng hành động, làm cho nàng rơi vào tầm mắt của hắn.
Ánh mắt u ám của hắn làm cho Tĩnh Vân không thể nhìn thẳng vào. Nàng di chuyển tầm mắt, cố ý không nhìn hắn.
‘Sao không về nhà?’ Giang Chấn hỏi, một tay giữ cái cằm xinh xắn của nàng, đem khuôn mặt nhỏ nhắn quay lại nhìn hắn.
Nàng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể ngẩng đầu.
Tuy nàng sớm đã để ý lo liệu, biết Giang Chấn nhất định sẽ tìm tới cửa. Nhưng, ngay khi hắn xuất hiện thì nàng vẫn sợ tới mức tay chân hoảng loạn, đầu óc chưa gì đã nghĩ tới đào tẩu.
Đáng tiếc, nàng chạy trốn không đủ nhanh, hai ba tuần đã bị hắn đem trở về --
Đôi môi hồng hắt ra một tiếng thở dài.
Ai, quên đi, bị mang trở về cũng tốt. Sớm hay muộn, nàng cũng muốn đối mặt với hắn, nói cho hắn hiểu, tất cả mọi thứ trong lúc đó của bọn họ đã kết thúc.
‘ Tôi không muốn về.’ nàng nhẹ giọng mở miệng, lẳng lặng nhìn hắn.
Hắn đã nhìn qua vẻ mặt này rồi.
Ngày đó, hắn thất tín không dẫn nàng đi khám thai, khi về nhà, nàng cố chấp bức hắn trả lời câu hỏi. Sau khi biết được đáp án thì trên khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện vẻ như vậy.
Một vẻ như bị mất hết can đảm vậy.
Không hiểu làm sao mà ngực Giang Chấn ngực đột nhiên đập nhanh. Trực giác nói cho hắn biết, mình dường như sắp mất đi một điều gì đó rất quan trọng......
Hắn ương ngạnh tự đè nén bối rối trong lòng. Hắn lại mở miệng hỏi, thần sắc không thay đổi.
‘ Vì sao?’
Tĩnh Vân trả lời rất đơn giản. ‘Tôi không muốn gặp lại anh.’ nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng tiếng nói: ‘Tôi muốn ly hôn.’
Tự chủ mất, Giang Chấn hít sâu một hơi, tức giận rống to: ‘Ly hôn?! Chỉ bởi vì tôi không cùng em đi khám thai mà em ly hôn với tôi?’
‘Không chỉ vì việc khám thai.’
‘Thế thì vì cái gì?’
Nàng cúi cái đầu nhỏ, hai tay xoa nhẹ qua lớp vải hoa tới cái bụng đã lớn. ‘Đây không phải là hôn nhân mà tôi mong muốn.’ nàng nhẹ giọng nói. ‘Tôi nguyện ý kết hôn, là vì tôi yêu anh. Nhưng, anh nguyện ý kết hôn, chỉ bởi vì đứa nhỏ, vì trách nhiệm, tồn tại của tôi đối với anh mà nói có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Hôn nhân như vậy, tôi không cần.’
Hắn thầm rủa một tiếng, một tay vò mái tóc đen, phẫn nộ nheo mắt lại.
‘Ai nói xằng nói bậy như vậy?’
‘Anh.’
‘Tôi chưa từng nói em đối với tôi có cũng được mà không có cũng chẳng sao!’
‘Nhưng anh đồng ý lấy tôi, là bởi vì tôi mang thai, không phải sao?’
Hắn không thể phản bác.
Tĩnh Vân rũ mắt xuống, cố kiềm chế không cho nước mắt trào ra, hai tuần này, nàng đã vì hắn mà khóc quá nhiều.
Trong phòng tĩnh lặng, bầu không khí ngưng trọng bao phủ hai người, làm cho người ta thấy cũng không thở nổi.
Cuối cùng, nàng hít sâu một hơi, nhẹ giọng đánh tan sự yên lặng.
‘Tôi muốn ly hôn.’
‘Tôi không đáp ứng.’
Trên khuôn mặt ngăm đen, tràn đầy biểu tình nghiêm trọng, đôi mày rậm không ngừng nhăn lại.
Nhìn vẻ mặt của hắn, từng hình ảnh hai người ở chung lại xuất hiện trong đầu nàng. Lòng nàng căng thẳng, như muốn vươn tay ra xoa nhẹ chỗ nhăn giữa đôi lông mày của hắn ......
Đôi tay nhỏ bé trắng noãn vừa mới có động tác, đã bị bản thân nàng áp chế ngay.
Không nên không nên, nàng không thể mềm lòng! Cuộc hôn nhân trói buộc này phải mau chóng chấm dứt, nếu để nó tiếp tục kéo dài thì đối hai người bọn họ mà nói, đều là một việc tra tấn.
Nàng yêu hắn như thế nhưng hắn không thể đáp lại tình yêu của nàng. Nếu không bởi vì nàng mang thai ngoài ý muốn thì căn bản sẽ không có cuộc hôn nhân đau lòng này. Hắn cũng không giống nàng, không bị đêm đó lay động một chút nào.
Các loại suy nghĩ đột nhiên quay cuồng trong đầu nàng. Cục cưng trong bụng, đột nhiên đổi mình, nàng lấy hai tay đặt lên bụng, cảm thụ sự chuyển động thần kỳ đó.
Bỗng dưng, Giang Chấn đột nhiên mở miệng.
‘Được, tôi ở lại.’
Nàng hoang mang trừng mắt nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn như vậy không ngờ hắn lại nói thế.
‘Cái gì?’
Hắn chăm chú nhìn nàng, đôi mắt đen bừng sáng, nhẹ giọng nói: ‘Tôi cũng muốn trọ lại ở đây.’