Nơi Tĩnh Vân đang trọ là do chị cảthu xếp.
Chị cả có một bạn cùng thờiđại học, tên là u Dương Hân Hân, gả cho con trưởng của Hướng gia ở trấnnày nên chị cả dẫn nàng, suốt đêm không ngừng tới cửa xin nhờ giúp đỡcủa Hân Hân, cho Tĩnh Vân lưu lại một thời gian.
Hân Hân cùng chồng là Hướng Vinh,không nói hai lời đồng ý ngay. Ông bà Hướng cũng rất nhiệt tình, thấyTĩnh Vân thanh thuần như vậy mà bị người khác đùa giỡn, lại còn đangmang thai nên lập tức dẫn nàng vào nhà, an bài cho nàng ở căn phòng congái mình trước đây ở.
Thị trấn nhỏ này rất chất phácvà đáng yêu, mọi người biết nàng đang có bầu, trốn khỏi nhà nên tất cả đềuđau lòng cực kỳ, ai cũng muốn quan tâm nàng, săn sóc nàng từng tí một.
Trong khoảng thời gian này ở đây,tâm tình của nàng tốt lên khá chút, nhưng vẫn mặt co mày cáu.
Nàng đoán được, Giang Chấn nhấtđịnh sẽ tìm tới cửa.
Và nàng cũng đoán được, tronglúc đó bọn họ nhất định cũng sẽ tranh luận.
Nhưng, nàng lại không đoán được,Giang Chấn lại có thể một mạch xin phép những tám ngày để ở lại trấnnày với nàng.
Ông bà Hướng nhìn thấy Giang Chấnxuất hiện, lúc đầu còn ngạc nhiên nhưng sau khi nói chuyện với hắn thìsửa lại chủ ý, quyết định khuyên hợp không khuyên tách, tiếp nhận hắn vô điềukiện, để cho hắn vào nhà.
Tĩnh Vân đêm đó liền quyết bỏ trốnkhỏi nơi đó.
Ai biết được, nàng vừa mới nhấccái túi hành lý màu hồng lên, chậm rãi ra khỏi cửa phòng đã lao ngayphải một bức tường lớn.
Đau!
Cái mũi nàng bị va phải, lảo đảolui lại mấy bước, đau đến mức phát khóc.
Một đôi tay vững chãi đỡ lấy nàng,dẫn nàng về bên giường ngồi.
Cho tận đến khi cơn đau đớn điqua, Tĩnh Vân mới ngẩng đầu lên, cắn đôi môi hồng, trừng người đàn ôngtrước mắt.
“Vì sao anh lại đứng trướcphòng tôi?”
“Bởi vì, đúng lúc anh cũng muốnvào phòng.” hắn buông hành lý, dùng miệng nói những câu bình thường nhất,trong khi đó tay thì mở hành lý, bắt đầu bỏ đồ dùng hằng ngày ra.
Nếu không vì bụng quá nặng thìchắc chắn Tĩnh Vân đã nhảy dựng lên tại chỗ rồi. (Bùn cười)
“ Cái gì? Không nên không nên, anhkhông thể ở trong căn phòng này được.” nàng khua loạn hai tay cự tuyệt.
“ Vì sao không thể?” hắn hỏi.
“ Bởi vì -- bởi vì -- bởi vì tôi ởđây –”
“Thì cũng bởi vì em ở đây nên anhmới muốn vào mà.” hắn bỏ quần áo ra xong, mạnh mẽ xoay người, đi tớigần túi hành lý màu hồng của nàng. “Chúng ta là vợ chồng, đương nhiênlà phải ở cùng một chỗ.”
“Tôi muốn ly hôn với anh!” nàngxiết chặt nắm tay, kỳ thật rất muốn vung ra nắm đấm, đánh cho hắn đithật xa, không bao giờ có thể chạm vào hành lý của nàng nữa.
“Anh không đồng ý.” hắn lặp lại,rồi sau đó cường điệu. “Vĩnh viễn không bao giờ đồng ý.”
Giang Chấn tự tìm kiếm trong túi hànhlý màu hồng của nàng ra con búp bê cô dâu, đặt nó lên bàn học. Hắn nhìnnó, đôi mắt đen nheo lại, trong ánh mắt không thể nói rõ được, giống nhưđã mất cái gì đó mà đã lấy lại được, tâm tình khẩn trương trong phútchốc đã lại buông lỏng.
Rồi hắn lại lấy con búp bê chú rểtrong túi hành lý của mình ra, đặt bọn chúng ở cùng nơi, một lần nữachúng lại có đôi có cặp.
Nhìn thấy Giang Chấn bỏ con búp bêchú rể ra, trong lòng Tĩnh Vân căng thẳng, ngực ngập trong rung động. Nhưngnhìn hắn cứ tùy ý đùa nghịch con búp bê nàng làm, nàng lại cảm thấychẳng liên quan.
Nàng giận dỗi xông lên phíatrước, cầm con búp bê cô dâu đặt nó cách xa con búp bê chú rể nhất, đểlên trên tủ đầu giường.
Giang Chấn vẫn nhìn nàng như cũ,một lúc sau, hắn cầm lấy búp bê chú rể cũng đặt nó lên tủ đầu giường,còn cố ý cho chúng thân mật dựa vào nhau, vẻ chia lìa khó khăn.
[ Bạn đang đọc truyện tại truyen2g.xtgem.com ]
Hừ, hắn muốn đối nghịch với nàngsao?
Nàng cầm lấy búp bê cô dâu, đểngược lại trên giá sách.
Giang Chấn nghe theo y như thế, đểcon búp bê chú rể lên trên giá sách.
Tất cả đều tiến hành trong imlặng, hai người đều không nói chuyện, chỉ liên tục cầm búp bê không ngừngdi chuyển “mặt trận” ở trong phòng.
Cứ như vậy, bất kể nàng đem búp bêcô dâu ở đâu, hắn đều để búp bê chú rể ở lại đó. Cuối cùng, Tĩnh Vâncũng tức giận đặt búp bê ở trên giường, tức giận mở miệng.
“Chúng ta đừng cho chúng ở cùngnhau!” Đôi búp bê đó là đại diện cho hắn và nàng, khi nàng lấy con búpbê cô dâu đi, cũng quyết tâm ly khai khỏi hắn.
Giang Chấn cầm lấy búp bê cô dâutrên giường, bàn tay to vỗ nhẹ, phủi bụi đi, sửa sang lại cái mũ cướitrên đầu nó cho thật đẹp.
“ Chúng phải ở cùng nhau.” hắnnhìn nàng, để cô dâu cùng chú rể đặt lại lên bàn học.
Đôi búp bê ở dưới ánh đèn nhạtcó vẻ như rất hạnh phúc, rất vui vẻ ......
Tĩnh Vân cắn răng một cái, vẫnquyết tâm, quay đầu đi, không chịu nhìn nữa. “Trước kia là thế, nhưng giờthì không !”
“ Chúng trước kia ở cùng một chỗ,giờ ở cùng một chỗ, sau này cũng sẽ cùng ở một chỗ.”
“Không có sau này !” nàng nói trảmđinh tiệt thiết.
Giang Chấn trả lời, tuy rằng nhẹnhàng, nhưng cũng vô cùng kiên định.
“Chắc chắn.” hắn nhìn nàng, lặplại.” sẽ thế.”
Từ đó về sau, Giang Chấn giống như một khối đá lẽo đẽo theo sau,
cho dùnàng đi đâu chăng nữa, hắn vẫn nhắm mắt theo đuôi.
Cách hắn nói không khác gì lúctrước, nhưng thái độ đối với nàng so với ngày xưa nhẹ nhàng hơn rấtnhiều. Thấy nàng xách đồ, hắn lập tức giúp nàng xách; thấy nàng đổ mồ hôi,hắn bỏ khăn tay ra, tẩm với nước lạnh rồi mới xoa lên trán nàng......(Cam: Anh cũng giỏi nịnh bợ gớm!)
Những cử chỉ thân mật này liệtkê mãi cũng không hết, thái độ của hắn giống như là che chở bảo vậttrân quý nhất của hắn.
Đến gần giữa trưa, cửa củaHướng gia vang lên tiếng đập cửa.
“Tĩnh Vân Tĩnh Vân, cô mở cửa đi!Chúng tôi giúp cô mang đồ tới.”
Tĩnh Vân ngồi ở phòng khách, kinhngạc đứng dậy, vừa mở cửa ra đã thấy bốn, năm người đàn ông trẻ măng, trênvai khiêng chiếc giường, quần áo, xe con cua của trẻ con, còn có vàihòm quần áo, người có thân hình cường tráng, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặtrám nắng, nhìn nàng cười không ngừng.
“Em Tĩnh Vân à, đây là do chị củaem ký thác. Cô ấy viết sai địa chỉ, đâm ra chúng tôi mang hàng tới tậnnhà mẹ đẻ của cô ấy.” Người đàn ông đi đầu, mặt tươi cười nói. “Chúngtôi sợ em cần dùng gấp nên đã xung phong nhận việc, giúp em chuyển tớiđây.”
Tĩnh Vân vừa nghe, vội vàng mở cửa,để cho bọn họ tiến vào.
“Thật có lỗi, để cho các anh đidưới trời nắng lâu như vậy.” Bên ngoài trời nắng to, đổi lại nàng, chắcchỉ đi ít phút thôi đã bị cảm nắng tới té xỉu rồi. “Các anh ngồi đi, tôiđi lấy một ít đồ uống lạnh mời các anh uống.” Nói xong, nàng nhấc dép lê,đi về phía phòng bếp.
“ Ôi, có con đường ngắn ấy mà,không cần khách khí đâu!” một người trẻ tuổi khác cất giọng nói lên, hy vọngTĩnh Vân ở phòng bếp có thể nghe thấy.
Một người khác lại nói to hơn.
“ Em Tĩnh Vân à, em đừng nghe anhta khoác lác, vừa rồi ở trên đường, tên này kêu mệt suốt!”
“ Ê này, anh dám phá tôi hả?”
“Ai bảo anh muốn phạm quy trước,dám giành hảo cảm của Tĩnh Vân! Người trẻ người lớn đều có ở đây,quan trọng là phải cạnh tranh công bằng.”
Từ khi Tĩnh Vân trụ tới cái trấnnhỏ này, rất nhiều đàn ông trẻ tuổi đã bị dáng vẻ thanh thuần, mỏngmanh của nàng hấp dẫn. Tuy là nàng còn đang mang thai, nhưng con trai trấntrên chưa kết hôn nghe được tin nàng chuẩn bị ly hôn thì ai nấy đều rụcrịch, tranh giành làm người chăm sóc cho nàng nửa đời sau.
Đám đàn ông ở trong phòng khách,thay nhau tranh chấp, ngày hôm nay giúp việc, công đầu nên thuộc về ai.Nhưng, không khí tranh giành từ từ chuyển sôi nổi sang im lặng. Cuối cùng,không ai dám mở miệng nữa.
Bọn họ đều đồng thời cảm giác được,ở phía sau cách đó không xa, có một người đang trừng trừng nhìn bọn họ.Cũng vì bởi bị người đó nhìn mà bọn họ cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưthể có một cái dao, chậm rãi, chậm rãi xẹt qua xương sống.
Phòng khách trở nên im lặng khôngtiếng động, Tĩnh Vân ở phía sau, bắt đầu mang thạch mát lạnh từ phòng bếpđi ra.
“ Cám ơn các anh đã giúp đỡ.”Nàng lần lượt đưa thạch ra cho bọn họ, lại còn tặng kèm một nụ cườinhẹ nhàng. “Vất vả cho các anh rồi, các anh ăn thạch rồi nghỉ ngơi mộtchút hẵng đi. Tôi làm rất nhiều, các anh đừng khách khí, ăn hết mình nha!”
Đám đàn ông nhìn qua cái bátmát lạnh, ai nấy đều cười đến mức toe tóe, lập tức đưa bát đến bên miệng,há miệng ăn, còn tranh nhau ca ngợi, nói nàng tay nghề thật khéo.
Thạch à?
Giang Chấn đứng ở góc tường, nhíumày.
Đó là món điểm tâm ngọt hắnthích ăn nhất, vậy mà nàng dám làm cho người đàn ông khác ăn?
Đôi mắt đen u ám loé ra tức giận,ghen tị còn nhiều hơn. Hắn trừng đám đàn ông, nhìn bọn họ cứ một chénlại một chén, ăn thạch mát lạnh ngon lành, sắc mặt hắn xanh mét, màynhíu càng chặt.
Rõ ràng là trời nóng to mà đámđàn ông ăn thạch lại có cảm giác phía sau đầy hàn ý, càng lúc càng mãnhliệt.
“Ê ê......” Trong đó, một ngườiquần áo bảnh bao, tiến đến bên tai bạn mình, nhỏ giọng nói thầm. “Sao lạithế? Phía sau cảm giác như có sát khí ấy!”
Một người khác cẩn thận quay đầu,vội vàng nhìn qua, nhưng cũng nhanh chóng quay đầu. “A, không xong!” hắn chậcchậc, cái đầu lắc lắc không ngừng.
“Làm sao vậy? Người kia là ai?”
“Chồng của Tĩnh Vân đấy.”
“A? Không phải cô ấy đã ly hônrồi à?”
“ Nói là muốn chia tay, nhưng màcòn chưa chia tay!” người nọ cúi đầu thật cẩn thận nói, giọng nói bị nénxuống.
Mọi người ăn thạch, không quên thừadịp trộm ngắm phía sau. Nhìn lên bắt gặp sắc mặt Giang Chấn, lòng bọn họlập tức rơi xuống vực.
Xem ra, Tĩnh Vân đến giờ vẫn là hoađã có chủ. Mà cái tên ‘ chủ’ kia hình như cũng không nguyện ý để thoát đoá‘hoa’ này. Thực tế thì nhìn ánh mắt Giang Chấn giống ý như muốn lột dacủa bọn họ vậy!
Trải qua một lúc lâu suy nghĩthận trọng, đám đàn ông trẻ tuổi quyết định, rằng cái mạng nhỏ là quantrọng nhất.
“À này, Tĩnh Vân, chúng tôi còn cóviệc –’
“Đúng vậy đúng vậy, em Tĩnh Vân à,chúng tôi còn có việc.” người nọ hạ giọng nói, hỏi người bạn bên cạnh. ‘Còncó chuyện gì à?’
Ông bạn thọi cho hắn một cước, mặtvẫn duy trì nụ cười. ‘Cám ơn thạch của em, nhưng mà thật sự là bọn anhăn không vô.”
Tĩnh Vân chớp mắt, nhìn đámngười đang nóng lòng rời khỏi. “Thế, bao giờ mới trở về ăn được?”
‘Không cần, không cần!’ đám đànông trẻ măng hai tay khua loạn, không dám vọng tưởng đến việc tiếp cận TĩnhVân, cũng không dám lại ‘ nhúng chàm ‘ món thạch kia, người nào người nấychân bước không ngừng, chạy nhanh như chớp.
Nàng nhíu mày, nhìn bóng dángmọi người đi xa, lại cúi đầu nhìn thạch còn thừa hơn một nửa. Rồi nàng quayđầu, nhìn thấy Giang Chấn vẫn đang đứng ở góc tường, không nói một lời nào.
Nháy mắt, nàng hiểu được !
‘Sao lại dọa khách của tôi?!’ nàngphẫn nộ chất vấn.
Hắn nhún vai làm ra vẻ như khôngcó chuyện gì.
‘Do bọn họ có việc phải đi mà.’Hay cho cái đám hiểu biết thức thời, bằng không hắn lại phải đi ra,từng bước từng bước ném bọn họ ra ngoài cửa.
‘Nếu không phải anh dọa bọn họ, saobọn họ có thể đi gấp thế được?’ Tĩnh Vân dậm chân, thở phì phì trừng hắn.‘Mỗi lần bọn họ đến, đều ngồi rất lâu cơ!’
Mỗi lần? Ngồi lại rất lâu?!
Đôi mắt đen nheo lại.
Xem ra, hắn lại phải mạnh tay mớiđược, không thể để cho đám tiểu tử này còn chủ ý với Tĩnh Vân.
Nhìn hắn dáng vẻ có chút đămchiêu, căn bản không tính đến việc giải thích. Tĩnh Vân trong lòng tứcgiận, nhặt cái túi trên sô pha, xoay người đi ra ngoài.
Nhưng đi chưa được hai bước, GiangChấn đã lập tức đi theo.
‘Em muốn đi đâu thế?’
‘Ra ngoài tản bộ.’Hai má nàng hơiphồng lên, không chịu nhìn hắn.
‘Anh đi với em.’
‘Không cần!’
Giang Chấn nhún vai.
Nàng đi giầy vào, ánh mắt vẫntrừng hắn. ‘Không được đi theo nha! Trăm ngàn lần không được đi theo đâuđấy!’
Hắn ngoảnh mặt làm ngơ, theo ra tớicửa.
‘Tôi không phải đã bảo anh đừng đitheo sao?’ nàng thối lui ra ngoài cửa. ‘Đừng luôn theo tôi vậy!’
Giang Chấn vẫn nhắm mắt theo đuôi,phối hợp với tốc độ của nàng, kiên quyết biểu đạt ý không chịu để nàng mộtmình ra ngoài.
‘Làm ơn đi, đừng theo tôi.’ Tĩnh Vânngâm ra tiếng, lại phát hiện hắn vươn tay, nắm lấy khuỷu tay nàng, thoảimái dẫn nàng đi tới phía trước.
Nàng thở dài một hơi, cuối cùngđành buông tha.
Tĩnh Vân phải cam chịu số phận.
Kiều thê của tôi- Chương 9 part 2
Đã sắp tới hoàng hôn, ánh chiều tà tản ra xung quanh làm những đám mây như có viền vàng, nhìn đẹp không sao tả xiết.
Tĩnh Vân cùng đi bộ với Giang Chấn, tới tận chỗ ồn ào náo nhiệt nhất của cái trấn nhỏ, còn cố ý vòng vo, đi quá đầu phố.
Hắn chưa từng dẫn nàng đi dạo phố mua sắm.
Nghe nói, đến tám phần đàn ông đối với việc đi dạo phố mua sắm, bị phải ôm nhiều đồ nên đều có thái độ e sợ tránh né. Nàng cố ý đi vào siêu thị, còn chậm rãi dùng dằng, vô ý cầm quả ớt ngọt để nhìn, hoặc là lấy, nghiên cứu hạn sử dụng trên đó, cố ý kéo dài thời gian, nghĩ chỉ một lát thôi, Giang Chấn sẽ cảm thấy không kiên nhẫn được nữa mà dẹp đường hồi phủ.
Nàng bước chậm đi, đi vào mở cái tủ lạnh phía trước, cầm hộp sữa, đang chuẩn bị nhìn ngày sản xuất thì một cô gái đứng bên người nàng, lại hé miệng, hai mắt đăm đăm, đầu hơi ngả ra sau, rồi mới --
Hắt xì!
m thanh của tiếng hắt xì kinh thiên động địa vừa mới vang lên, Tĩnh Vân đã cảm thấy, bên hông có một bàn tay. Giang Chấn trong thời gian ngắn đã nhanh chóng vững vàng “đem” nàng lùi ra.
“Sao lại kéo tôi?” nàng nhẹ nhàng giãy dụa.
“ Em có thể bị cảm đấy.” hắn cúi mắt xuống, nhìn vào người phụ nữ nhỏ bé trong lòng, nhìn thẳng hai mắt của nàng. “Anh không muốn em bị cảm mạo đâu.”
Lời nói của Giang Chấn, cùng với biểu hiện trên mặt hắn, làm cho Tĩnh Vân căng thẳng.
Nàng cố ý quay đầu đi, rời khỏi vòng ôm của hắn, còn không ngừng nhắc nhở với mình, hắn chỉ quan tâm nàng, chỉ bởi vì trách nhiệm thôi.Cái nàng muốn, không chỉ có trách nhiệm của hắn, mà thật lòng nàng còn muốn chính là hắn ......
Tiếng thở dài nhẹ nhàng bật ra khỏi đôi môi hồng.
Nàng đi đến khu đồ ăn vặt, chọn đông chọn tây đợi cho tâm tình lặng một chút, mới dám quay đầu, nhìn hành tung của Giang Chấn.
Đôi mắt trong veo vì cảnh trước mắt mà kinh ngạc đến tròn xoe.
Giang Chấn có thể lại cầm giỏ đồ ăn, đi chọn cải củ trắng sao!
Chỉ thấy vẻ nghiêm túc của hắn, từ từ cầm từng của cải một, cẩn thận coi, kiểm tra xem củ nào cũ củ nào tươi. Mất một thời gian lâu, với tài cán của hắn, hắn chọn ra trong hàng vạn ra được hai củ vừa trắng vừa mập, cho vào bên trong cái giỏ đồ ăn.
Tiếp đó, hắn lại đi đến quầy ướp lạnh phía trước, cũng cái vẻ nghiêm túc như vậy, tiêu chuẩn khắc nghiệt như vậy, thẩm tra cái tủ đầy ắp trước mắt, rồi mới chọn trong đống cá bọc kín đó một con cá.
Hắn chọn một con cá Lư, đánh giá cẩn thận, mới giao cho nhân viên siêu thị xử lý, rồi đi theo lại chọn thêm một cân sườn sản phẩm nông sản không độc hại.
Nếu nàng có mang kính mắt chắc giờ phút này kính mắt đã tan nát ra rồi.
‘Anh mua cái này làm gì?’ nàng tò mò hỏi.
‘ Nấu cho em ăn.’
Ánh mắt nàng trừng lớn hơn nữa.
‘Anh sẽ nấu á?’
‘Anh có mua sách dạy nấu ăn mà.’ hắn thong dong trả lời.
Ngực Tĩnh Vân co rút.
Một người đàn ông lãnh cảm cao ngạo như hắn,mà lại nguyện ý vì nàng xuống bếp......
Một hình ảnh hiện lên trong óc. Nàng đột nhiên nhớ tới, lần đầu tiên nàng tới nhà hắn, trong tủ lạnh có hai quả trứng gà ‘yên nghỉ’ đã lâu.
Nàng chưa được hưởng qua tay nghề của hắn, nhưng sau khi hai quả trứng gà làm nàng kinh hách, đến nay nỗi khiếp sợ vẫn còn tồn tại, nàng bắt đầu phiền não, nếu hắn thật sự nấu đồ ăn ngon, mang tới trước mặt thì nàng không biết có dám cho đống đồ ăn đó vào bụng hay không.
A, thực không xong, nàng thật sự không muốn lấy cái mạng của bản thân ra cược a!
Trong lúc nàng phiền não thì Giang Chấn đã lấy lại đống cá sạch sẽ, mang cái giỏ đi tới. Thân hình cao lớn đi lại trong siêu thị, trên tay còn mang theo cái cái giỏ đồ ăn, thoạt nhìn chẳng phù hợp tí nào.
‘Em còn muốn mua gì nữa à?’ hắn hỏi.
Tĩnh Vân lắc đầu, đã cảm thấy chân đau nhức, muốn về nhà nghỉ ngơi.
Đúng lúc quầy thanh toán không có khách, hai người đi đến tính tiền, người tính tiền lại vừa vặn là ông chủ siêu thị.
‘ Tĩnh Vân, đây là chồng cháu à?’ ông ta cười hì hì, rất vui khi được nhìn thấy đôi nam nữ nhân vật chính trong những tin đồn gần đây của trấn.
Nàng cứng ngắc gật gật đầu.
Ông ta vẫn không ngừng tươi cười, còn nhiệt tâm mời điếu thuốc đưa cho Giang Chấn. ‘Này này này, đừng khách khí, hút một điếu đi!’
Giang Chấn không tiếp nhận.
‘ Cám ơn.’ hắn thản nhiên nói. ‘Tôi cai thuốc.’
Đơn giản một câu mà lại như là một tiếng sấm rền nổ trong đầu nàng.
Hắn cai thuốc ?! Giang Chấn cai thuốc ?!
Trước khi kết hôn, ấn tượng của nàng đối với hắn là thuốc không rời tay, một điếu lại một điếu, một bao lại một bao. Ngay cả lần đó gặp nàng, phát hiện nàng mang thai, trên đường hắn đưa nàng tới phòng khám khoa sản cũng vẫn hút thuốc. Rồi -- rồi --
Rồi sau đó, nàng chưa từng thấy qua hắn hút thuốc nữa.
Sau khi chẩn đoán, bác sĩ bảo hắn, hút thuốc lá rất có hại đối với thai nhi và phụ nữ có thai, yêu cầu hắn cai thuốc. Mà hắn một câu cũng chưa nói, đã cai cái thứ mình nghiện nhiều năm, từ đó về sau không hề hút thuốc.
Tĩnh Vân cắn môi, trong lòng loạn không thôi, hai tay cũng xoay ba lô, nỗi lòng hỗn loạn khó có thể bình tĩnh lại được.
Rốt cuộc, Giang Chấn chịu làm tất cả, là vì trách nhiệm, hay là, hay là -- hay là vì khác?
Nàng không dám ôm ấp hy vọng, chỉ sợ sẽ lại càng thất vọng hơn. Nhưng không biết tại sao, nước mắt lại trào ra khỏi hốc mắt, vừa mới bước ra siêu thị, nàng liền khóc sướt mướt.
‘Vì sao anh lại đối với tôi tốt như vậy?’ nàng hai mắt đẫm lệ, ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn lại không thương nàng, cần gì đối tốt với nàng như vậy? Chẳng những theo tới trung bộ, còn như hình với bóng theo nàng, bá đạo nắm giữ hành tung của nàng, mà hơn nữa lúc nào cũng bảo đảm an toàn cho nàng, không để nàng ngã, hay bị thương.
Nhưng hắn đối nàng càng tốt đến đâu, nàng càng thấy lo lắng đến đó vì tất cả những thứ đó đều chỉ vì trách nhiệm.
Giang Chấn làm thinh, cúi đầu nhìn nàng, không hiểu tại sao nàng nói khóc liền khóc.
‘ Đừng khóc, như vậy không tốt cho đứa nhỏ đâu.’ hắn thử trấn an nàng.
Nàng lại tức giận!
‘Đứa nhỏ đứa nhỏ! Trong lòng anh lúc nào cũng chỉ có đứa nhỏ!’ Vì lời nói của hắn trong lòng nàng không hỗn loạn nữa mà ngược lại là phẫn nộ.
Người đi bên đường lập tức chú ý tới hai người.
Có một phu nhân trông phúc hậu nhìn thấy nàng khóc thương tâm như vậy thì lập tức chạy lại, mở một vòng tay ôm nàng vào ngực.
‘ Tĩnh Vân, làm sao vậy? Ngoan nha, đừng khóc đừng khóc, nói cho má Thẩm biết, có phải anh ta bắt nạt con không?’ nói xong, bà còn hung hăng trừng mắt với Giang Chấn, vẻ mặt hung dữ, như có ý nghĩ hắn là kẻ thù của phụ nữ.
‘ Không phải.’ nàng khóc sướt mướt, đầu tiên là lắc đầu, nhưng một lát sau lại bắt đầu gật gật đầu. ‘Phải!’
Càng nhiều phụ nữ chạy lại đây.
‘Tĩnh Vân, cháu cứ nói đi, đừng sợ, nói cho chúng ta biết, anh ta bắt nạt cháu thế nào!’ Vương phu nhân lớn tiếng nói, làm chỗ dựa cho cô bé yếu đuối.
Tĩnh Vân khóc thút thít mở miệng.
‘Anh ấy cai thuốc!’
Đám phụ nữ quay mặt nhìn nhau, lặng thinh.
‘ Hả, thế không phải tốt lắm sao?’
‘ Đúng vậy, cái ông chồng quỷ nhà ta, ta bắt ổng cai thuốc, bắt những ba mươi mấy năm, mà đến giờ, ổng vẫn một ngày hai bao Trường Thọ!’
Tĩnh Vân khuỵu chân, nước mắt rơi càng nhiều.
‘ Cháu không chỉ muốn anh ấy cai thuốc không thôi!’ nàng không cần hắn nhẹ nhàng, không cần được hắn để ý,vì nếu không, nó sẽ chỉ làm nàng không thể hạ quyết tâm. ‘Còn nữa, anh ấy không chịu ly hôn với cháu!’
u Dương phu nhân vừa vặn cũng trên đường, nên chạy lại, mở miệng khuyên nhủ: ‘Ôi, ta nói này Tĩnh Vân, là vợ chồng, việc cãi nhau cũng khó tránh khỏi, cháu đừng xúc động quá, hãy bình tĩnh ngẫm lại trước, đừng có mà ly hôn!’
‘Nhưng mà cháu hỏi anh ấy, nếu cháu không mang thai, anh ấy có lấy cháu không.’ Tĩnh Vân khóc rất đau lòng. ‘mà anh ấy nói không!’
Đám phụ nữ xôn xao lên, mỗi người đều có vẻ mặt ngưng trọng, có người thì trừng Giang Chấn, có người thì lắc đầu quầy quậy.
‘ Thật là nhìn không ra đấy nha!’
‘ Đúng vậy, lấy Tĩnh Vân chỉ là vì đứa nhỏ trong bụng cô ấy.’
Mọi người trái một câu, phải một câu, thay nhau quở trách Giang Chấn không được. Tĩnh Vân lau nước mắt, tiếp tục khóc kể.
‘Anh ấy còn nói, cháu chỉ là đồ đa năng trong nhà anh ấy thôi.’
Giang Chấn bảo trì im lặng mà cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa rít gào ra tiếng.
‘Anh không có!’ hắn xiết chặt nắm tay, muốn tiếp cận Tĩnh Vân, lại bị đám phụ nữ che chắn. ‘Đó là do chị của em nói trước, anh chỉ là tức quá, mới thuận theo lời của cô ấy thôi.’
‘Nếu anh không nghĩ như vậy, thì sao có thể thuận theo lời chị ý được chứ?’ Bị đám người vây quanh như bức tường, Tĩnh Vân vừa khóc vừa kêu. ‘Chính vì anh nghĩ như vậy, mới có thể nghe theo!’
‘ Em –’ Giang Chấn tức giận đến nổi cả gân xanh, mà không dám làm gì nàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng oan giận khóc than với đám phụ nữ kia.
‘ Còn nữa còn nữa, khi cháu xem tivi, nhìn đến nữ nhân vật chính sắp chết, cảm thấy rất đau khổ mà khóc!’ nàng khóc nức nở. ‘Các bác biết anh ấy nói gì không?’
Đám phụ nữ dựa vào, vẻ mặt nghiêm túc nghe.
‘Anh ấy nói, đó là giả ! Đó là giả -- !’
Đám phụ nữ phát ra tiếng kinh hô, như thể Giang Chấn đã phạm phải cái tội tày trời vậy.
‘Chết, sao có thể thế được?’
‘Thật đáng sợ, tên này máu lạnh quá, không có lệ sao?’
‘ Đúng vậy, đáng sợ!’
‘ Mau đưa Tĩnh Vân đi đi, đừng để ở cùng với người đàn ông này.’
‘ Đúng vậy đúng vậy!’ Bà u Dương gật mạnh đầu, mang Tĩnh Vân hướng đi. ‘Ngoan, Tĩnh Vân đừng khóc, đi tới nhà ta ăn một bữa cơm, rồi nhiều người ở lại với cháu cùng xem phim, yên tâm, nhà chúng ta không ai dám nói đó là giả đâu.’ (Cam: Đùa, đến chết với cái trấn này! :D)
Mười mấy người phụ nữ, cứ như vậy trước trước sau sau vây quanh Tĩnh Vân nhỏ bé, bỏ lại Giang Chấn sắc mặt xanh mét đằng xa.
[ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ]
‘Đến tôi ở cái trấn này cũng phải nói cái tập đoàn phụ nữ ở đây,
thực đáng sợ mà!’ Giọng nói to bỗng dưng vang lên. ‘Trăm ngàn đừng
đắc tội các bác ấy, nếu không sẽ phải tự chịu đấy.’
Giang Chấn quay đầu, lửa giận nhuốm cả đôi mắt đen, quét về phía Thành Đại Nghiệp.
‘Nếu cậu muốn tới để ăn đánh, tôi sẽ rất vui khi được hỗ trợ.’ hắn lạnh lùng nói, xiết chặt nắm tay, đang tức giận mà không có chỗ phát tiết.
‘Ê, đừng giận cá chém thớt lên người tôi nha, tôi chỉ vừa mới đi ngang qua, vừa vặn đứng ở một bên, rồi lại vừa vặn xem hết và nghe hết trò hay vừa rồi thôi.’ Thành Đại Nghiệp cười to, một tay đút ở trong cái túi quần.
Giang Chấn xoay thân, đi về phía Hướng gia, Thành Đại Nghiệp phía sau lại mở miệng.
‘Giang học trưởng, Giang phó đội trưởng, anh còn giả vờ lãnh đạm làm gì? Đối với con gái, giả vờ lạnh là vô dụng.’ hắn ân cần chân thành khuyên răn, nhịn tò mò không được lại hỏi một câu. ‘Đúng rồi, vừa nãy tại sao anh không nói câu đó?’
‘Nói cái gì?’ hắn thô lỗ hỏi.
‘Thì kim bài miễn tử ý!’
‘Cái gì?’
‘Thì là ‘anh yêu em’ ấy!’
Thân hình cao lớn đột nhiên cứng đờ, Giang Chấn vừa mua đồ ăn, đứng dưới ánh chiều tà, hai mắt đăm đăm, mà như là bị sét đánh vậy, khiếp sợ động cũng không dám động.
Thành Đại Nghiệp thấy hắn bất động, thì lại chạy tới quấy nhiễu.
Nhìn thấy vẻ mặt Giang Chấn, hắn nheo mắt, quan sát trong chốc lát, rồi đột nhiên điên cuồng cười tiếng.
‘Không thể thế được? Chắc anh hay nói giỡn ấy chứ? Anh chưa bao giờ nói với cô ấy những lời này à? Ha ha ha ha ha, khó trách cô ấy trách móc, nói muốn ly hôn với anh!’ hắn ôm bụng, cười đến ngả nghiêng.
Hắn yêu nàng?
Hắn yêu nàng?
Hắn yêu nàng?
Ba chữ này, không ngừng quanh quẩn ở trong đầu Giang Chấn, sắc mặt hắn trắng bệch, từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên hắn cảm thấy mình không biết bị làm sao.
Thành Đại Nghiệp nhìn hắn, tiếng cười hơi nhỏ lại. ‘Ê, Giang Chấn!’
Hắn quay đầu, ánh mắt không phải lạnh lẽo mà tay chân loạn lên, là bối rối.
‘Không thể nào!’ Thành Đại Nghiệp kêu to ra tiếng. ‘Chẳng lẽ anh chưa phát hiện ra chuyện này à?’ Vẻ mặt hắn hiện lên chữ không thể tin, lập tức lại bắt đầu cười như điên. ‘Ha ha ha ha ha, anh vì cô ấy cai thuốc, hơn thế, lại từ Đài Bắc đuổi theo vợ tới tận đây, thế mà lại không biết mình yêu cô ấy?’
Bốp!
Giang Chấn phục hồi tinh thần lại, hung hăng tống cho Thành Đại Nghiệp một quyền.
Cái đấm đó rất mạnh, làm cho Thành Đại Nghiệp ngã xuống đất, lại còn đánh cho hắn hết cười mới thôi.
‘ Ha ha ha ha ha, chê cười kiểu này rất phấn khích, không hổ danh bạn học ta nói hai ta khác hẳn nhau.’ hắn miễn cưỡng đứng dậy, cười không ngừng, thậm chí còn chủ động tiến lên gần. ‘Vì cảm tạ anh đã chê cười tôi, tôi nguyện ý để anh đánh thêm một quyền nữa. Đến đi đến đi, đánh tôi đi!’
Giang Chấn mặt lạnh, không chút do dự động thủ.
Quyền này mạnh, đánh cho Thành Đại Nghiệp bay xa mấy mét, đập mạnh vào tường, rồi chậm rãi trượt xuống.
Anh yêu em.
Canh nóng sôi ùng ục ở trongnồi.
Chỉ cần nói ba chữ này là cóthể thu phục nàng sao?
Mấy ngày nay, hắn thủy chung vẫn tựhỏi về vấn đề này.
Canh củ cải nấu với sườn.
Ngoài cửa sổ ở ruộng hoa, dưới ánhmặt trời những bông hoa đón gió lay động.
Giang Chấn nhíu mày, làm nhưkhông thấy cảnh đẹp ngoài phòng, chỉ chú ý xem rồi lấy cái thìa múc canhcủ cải sườn trong nồi ra.
Thế này có nhừ quá không?
Hắn múc lên một thìa, cho vàotrong miệng, rồi chưa đầy hai giây đã ném củ cải nóng ra ngoài.
‘Shit!’
Hắn mắng một tiếng, vung ngón tay,nhìn nhìn đống củ cải cứng ngắc đi tìm nơi nương tựa.
Hắn đảo cái thìa, đang muốn xoayngười đi trở lại, làm mát ngón tay bị nóng, thì di động để bên hông lạivang lên.
‘Alo, Giang Chấn đây.’
‘ A Chấn –’
Giọng Tĩnh Vân kinh hoảng từ diđộng phát ra, rồi bỗng dưng cắt đứt.
Toàn thân hắn căng cứng khi nghethấy một giọng nam trầm thấp lãnh khốc nói.
‘Đội phó Giang, cho mày hai mươiphút để tự mình đến đống phế liệu bên cạnh nhà kính trồng hoa, khôngđược mang dao, không được báo cảnh sát, không lái xe, tao mà nhìn thấycó những người khác thì mày hãy chờ mà đi nhặt xác vợ mày cùng đứanhỏ đi.’
Đối phương vừa nói xong, lập tứcdập máy.
Mẹ kiếp!
Hắn nhận ra giọng nói này.
Giọng nói này thuộc về một têntội phạm nghiêm trọng tên Hắc Hổ. Hắn ta là một kẻ giết người không chớpmắt, khi lần đầu tiên hắn ta bị sa lưới cũng là do Giang Chấn bắt. Lầnđó, hắn làm mù một con mắt của Hắc Hổ nên hắn ta vẫn ghi hận tronglòng.
Hai tuần trước, Hắc Hổ cùng đámtội phạm khác vượt ngục đào tẩu, trong lúc cảnh sát truy kích, thì bịtrúng một viên đạn rơi xuống biển, cảnh sát tản ra tìm kiếm cứ nghĩhắn không được chữa trị sẽ chết, không thì rớt xuống biển chết đuốirồi.
Xem ra, cảnh sát đã lầm. Hắc Hổ cònsống, chẳng những sống,mà hắn còn bắt Tĩnh Vân rồi!
Tuy rằng biết, mình không thể nghelầm được giọng Tĩnh Vân nhưng hắn vẫn gọi điện thoại cho Hướng Vinh ngay.
‘Hướng vinh, Tĩnh Vân có ở đókhông?’ điện thoại vừa nhấc, hắn hỏi luôn. Bình thường, Tĩnh Vân hay đếncửa hàng họ Hướng để giúp, thuận tiện đi bộ vận động ở ruộng hoa.
‘Một giờ trước cô ấy đi về, anhkhông thấy cô ấy à?’
‘Không.’ Yết hầu hắn co rút nhanh.‘Cô ấy đi một mình sao?’
‘Ừm.’ Hướng Vinh bắt đầu phát hiệnsự tình có chút không thích hợp. ‘Có cần tôi bảo người đi tìm cô ấy không?’
‘Không cần, có thể cô ấy đi muacái gì đó thôi.’ Giang Chấn bình tĩnh trả lời. ‘Tôi đi đón cô ấy làđược, cảm ơn.’
Đáng chết, hắn đã xem nhẹ rồi!
Hắn cứ nghĩ đến cái trấn này,nàng sẽ an toàn vô lo, nhưng không dự đoán được vẫn có chuyện xảy ra.
Giang Chấn tắt bếp ga, bỏ điệnthoại di động vào bên hông. Tuy trên người đã giấu một thanh chủy thủ, nhưnghắn vẫn bước nhanh về phòng, rút một thanh chuỷ thủ nữa trong hành lýra, giấu vào trong đùi.
Nhà kính trồng hoa ở trên sườnnúi, cho dù lái xe cũng đã mất hơn mười phút.
Thời gian không đủ, hắn không rảnhđể kiểm tra, cũng không dám mạo hiểm báo cho những người khác. Hắc Hổ nếucó thể bắt cóc Tĩnh Vân, thì không thể loại bỏ khả năng hắn đã cài hệthống nghe trộm trong nhà họ Hướng.
Giang Chấn chỉ có thể mau chóng vượtqua ngọn núi này.
Trời không nắng, nhưng người lại toả ra một sức nóng mãnh liệt.
3 km.
Hắn đã chạy được 3 km, còn có 1 kmnữa.
Hắc Hổ không cho phép hắn lái xe lênnúi, vì muốn tiêu hao thể lực của hắn. Bởi vậy, tuy nóng vội, tuy mồ hôi đãướt đẫm, Giang Chấn vẫn chỉ duy trì bước đi không nhanh cũng không chậm,chạy trên con đường núi.
Hắn không dám nghĩ nhiều đến tìnhcảnh của Tĩnh Vân, chỉ hết sức bảo trì bình tĩnh, một lần nữa trong đầunhớ lại tư liệu về Hắc Hổ.
Hắc Hổ họ Vương, xuất thân là línhđánh thuê, sở trường là đánh du kích, có tài bắn súng siêu chuẩn.
Tên đó trên người nhất định có dao,hắn phải giải quyết khẩu súng trước mới được. Giờ hắn chỉ hy vọng,trên tay Hắc Hổ không vũ khí mạnh, cũng không gọi đám phiền toái đếnhỗ trợ trước.
Cuối con đường núi, xuất hiệnmột đống phế liệu bên cạnh nhà kính trồng hoa.
Giang Chấn đi chậm lại, tớitrước nhà kính thì ngừng.
Hắc Hổ chờ lâu ngày, nhìn lên thấyhắn xuất hiện, lập tức bỏ tay đang bịt miệng Tĩnh Vân, chậm rãi đi ra.
‘Phó đội trưởng, phiền toái choanh rồi, đầu tiên hãy bỏ con dao nhỏ ra, chậm rãi quăng đi.’ Hắc Hổ chĩasúng vào Tĩnh Vân, để nàng che ở trước người. ‘Mày đừng có mà giở tròquỷ, tao đây lá gan nhỏ lắm, nếu mà bị cái gì làm cho giật mình, thì chỉsợ sẽ lỡ tay cướp cò bắn vào cái đầu nhỏ bé xinh đẹp của vợ màyđấy.’
Tĩnh Vân giãy dụa, cực lực muốnngả đầu qua một bên. Nhưng, cái tay bại hoại đó lại lấy bóp cổ của nàng,làm nàng không thể hô hấp.
Thấy vẻ mặt nàng thống khổ, GiangChấn hai mắt nhíu lại, rút con dao nhỏ bên hông ra, ngoan ngoãn quăng đi.
‘Đá xa ra một chút.’ Hắc Hổ ghìmchặt cánh tay, lạnh giọng ra lệnh.
Giang Chấn theo lời, dùng chân đádao nhỏ vào bụi cỏ.
‘Tốt lắm, tốt lắm.’ Hắc Hổ vừa lòngnở nụ cười.
‘Mày muốn thế nào?’
‘Muốn thế nào á?’ Hắc Hổ hướngnòng súng về phía Giang Chấn, nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Mày phế mộtcon mắt của tao, nên phải trả mạng—’
Mắt thấy Giang Chấn tay không tấcsắt, mà tên bại hoại lại sắp nổ súng. Tĩnh Vân trong lòng lo lắng, không chútnghĩ ngợi, lại gần sát dùng lực từ sau đánh tới.
Hắc Hổ vạn vạn lần không nghĩ tới,cô gái nhỏ bé này lại dám phản kháng hắn. Từ lúc bắt cóc nàng đến bâygiờ, hắn thủy chung khinh thường nàng quá mức, nhưng lần va chạm này đauđến mức không muốn sống, thật đúng là hắn bị đâm đến mức mất cânbằng.
Cái va chạm đều làm cho cả haingười đồng thời ngã xuống đất.
Bùm!
Tiếng súng bên tai nàng nổ bậtra, tiếng vang lớn làm nàng choáng váng. Trong khoảng thời gian ngắn, nàngkhông nghe thấy gì, chỉ cảm thấy dưới thân có một cơn co rút đau đớn.
Tĩnh Vân rên rỉ, hai tay ôm bụng,lảo đảo muốn chạy, may mắn thế nào, đá trúng khẩu súng rơi trên mặt đất.Khẩu súng bị nàng đá, bay ra ngoài, rơi xuống một bên vách núi.
‘Con mẹ nó!’
Tiếng chửi bậy phẫn nộ làmnàng sợ tới mức vội vàng trở lại. Chỉ thấy Hắc Hổ tay nắm dao nhỏ, giờ đãthành cây đao, trên chuôi đao còn khắc một nụ hoa nhỏ.
Hắc Hổ đau và giận dữ, gầm rú rútdao ra, máu tươi không ngừng trào ra từ lòng bàn tay. Vẻ mặt hắn hung ác,ánh mắt thì điên cuồng, bước tới lại gần nàng.
Trước có ác nhân, sau có vách núi,nàng chỉ có thể chạy về phía nhà kính.
Hắc hổ đang muốn đuổi theo, lại nghethấy tiếng lãnh khốc của Giang Chấn.
‘ Hắc Hổ, mày chỉ có thể đối phóvới đàn bà thôi sao?’
Giọng nói kia ở rất gần, ngayphía sau hắn!
Hắc Hổ lông tơ dựng thẳng đứng, nắmchặt đao trên tay, lập tức xoay người lại, đối mặt Giang Chấn, hung hăng mắng:‘Mẹ kiếp, muốn tìm cái chết, ÔNG ĐY sẽ thành toàn cho!’
Một đao loé sáng hướng vào GiangChấn.
Hắn mạnh mẽ cúi người, xiết chặtnắm tay thụi một đấm vào bụng Hắc Hổ.
Hắc hổ kêu đau một tiếng, không camlòng yếu thế phản thủ một đao, ngay trên lưng Giang Chấn, từ miệng vếtthương máu chảy ra, máu đỏ tươi, nháy mắt đã nhuộm đỏ áo Giang Chấn.
Bên ngoài nhà kính trồng hoakhông ngừng truyền đến tiếng đánh nhau, hơn nữa bụng từng đợt co rút đau đớn,Tĩnh Vân không dám chạy, chỉ có thể dừng bước, bỏ mảnh vải nhét ở miệngra.
Nàng lau mồ hôi, chịu đau đớn,trốn bên đống phế liệu trong nhà kính trồng hoa, vẻ mặt lo lắng thò rangoài xem xét.
A chấn tay không tấc sắt, cònngười đàn ông kia đã có được cái dao của A Chấn, đã vài lần ra tay, tuyhắn ta bị đánh rất thê thảm nhưng trên người A Chấn cũng đã nhuốm màuvì vài phát chém.
Mỗi lần hắn bị xoẹt một đao làlòng nàng lại một lần co rút, nhưng cũng không dám hô to, vì sợ giọngcủa nàng sẽ làm hắn phân tâm.
Từ đầu tới cuối, nàng chỉ có thểmột tay bịt chặt miệng, một tay phủ lên bụng, rưng rưng cố cầu nguyện.
Làm ơn, làm ơn, đừng cho A Chấn gặpchuyện không may......
Làm ơn, làm ơn, đừng cho cục cưnggặp chuyện không may......
Ngay sau đó, trấn đấu của haingười cũng đã tạm ngưng. Hai người thở dốc vài giây, rồi Hắc Hổ tấn côngtrước, chuẩn bị chém một đao nhưng Giang Chấn lại dễ dàng thoát được.
Giang Chấn đá một cước chính giữangực Hắc Hổ.
Trong không khí phát ra tiếng củaxương cốt gãy vụn, Hắc Hổ bị ngã, lại đâm phải một cái cuốc đã han gỉđể một ven đường. Sắt đâm thủng qua ngực hắn, hắn không kịp hự một tiếngđã tắt thở.
Giang Chấn đi qua, một cước đạp lêncánh tay phải của Hắc Hổ.
‘Đây là đồ của tao.’ hắn khom ngườilấy thanh chủy thủ về, cắm vào trong vỏ, xong mới chạy vào trong nhàkính. ‘Tĩnh Vân? Em ở đâu thế?’
‘ Ở...... Ở trong này......’
Nàng vươn tay, cố sức hô lên, nhưnggiọng nói vẫn nhỏ tí.
Giang Chấn trong lòng giật mình, vộivàng tiến vào căn nhà kính đã bị huỷ, nhìn thấy mặt nàng trắng bệch, đổmồ hôi lạnh tay ôm bụng, ngồi sát ở góc tường.
‘ Sao lại thế này?’ hắn ngồi xuống,bàn tay to có chút khẽ run, nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng, lau khô mồ hôi.
‘ Em...... em...... Bụng...... Đauquá......’ nàng ngẩng đầu, rưng rưng nhìn hắn, run run khó thở. ‘Đauquá...... vừa ...... té ..... đứa nhỏ...... Đau quá......’ Bụng đau, nàng nóinăng lộn xộn.
‘Yên tâm, không có việc gì đâu.’ Hắnmuốn bảo trì bình tĩnh, giọng nói đã có chút run run. Hắn lấy di động bên hôngra, lại phát hiện sau trận đánh vừa rồi, di động đã không thể sử dụng.
‘ A Chấn......’ Tĩnh Vân đau đếnmức rớt lệ.
‘Không sao mà, đừng lo lắng.’ Hắnném di động xuống, ôm ngang lấy nàng, kiên định nói nhỏ. ‘Anh sẽ mang emtới bệnh viện ngay, anh sẽ không để cho em có chuyện đâu.’
Nói còn chưa xong, hắn đã ôm nàngxuống núi.
‘Đừng ...... A Chấn...... Anh bịthương. Để ...... để em xuống......’
‘ Chỉ có trầy da thôi, không cógì, ngoan, em đừng nói cũng đừng lo lắng, sẽ tới bệnh viện nhanh thôi.’
‘Nhưng mà...... A!’ một cơn đaukhác lại tới, Tĩnh Vân lui vào trong lòng hắn, ôm bụng nhẫn nại, chờ cơnđau đi qua.
Đáng chết, quá sớm, nàng sinh non!
Sắc mặt Giang Chấn trắng bệch,cước bộ nhanh hơn, ôm nàng xuống núi. Hắn không dám chạy, sợ sẽ làm tìnhhuống càng tệ hơn.
Tĩnh Vân vì đau đớn, không thể khángnghị, chỉ có thể lau mồ hôi lạnh, ôm bụng, chôn khuôn mặt nhỏ nhắn của mìnhtrên đầu vai đầy máu của hắn.
Trưa.
Trời xanh mây trắng, hắn rõ ràng cóthể thấy, cái trấn dưới chân núi yên bình, nhưng con đường thường chỉmười phút ngắn ngủn, giờ lại dài đằng đẵng.
Lòng Giang Chấn nóng như lửa đốt,ôm chặt Tĩnh Vân trong lòng. Tay hắn co rút, chân đau đớn, toàn thân mìnhđều là máu.
Nàng kỳ thật không nặng, cho dù đãcó thai, cũng bất quá chỉ năm mươi mấy kg. Hắn từng mang sức nặng như vậy điđến mấy km, nhưng đó là vác trên lưng, không phải nựng trong ngực.
Hắn giờ vừa chạy hết một đườngnúi, trải qua một hồi sinh tử đánh đấu, hơn nữa lại bị thương, cơ thể mệtmỏi vô hạn lại cộng thêm thống khổ đều đồng thời tra tấn hắn. Nhưng hắnkhông dám mạo hiểm lưu nàng lại một mình đi cầu viện, lại càng không dám lúcnày buông nàng ra.
Chất lỏng ấm áp xuyên qua quần áocủa nàng, ẩm ướt dính vào cánh tay của hắn.
Nàng bắt đầu chảy máu!
Tĩnh Vân run run ngẩng đầu lên, mặttrắng như tờ giấy, lệ như chảy ra, suy yếu mở miệng. ‘A Chấn, anh dừng lạiđi...... Buông em xuống ...... Chớ đi nữa ......’
Hắn mím môi không nói, chẳng nhữngkhông dừng lại, mà còn bắt đầu đi nhanh hơn, chạy trên đường núi.
‘ A Chấn......’ nàng khóc nức nở,nắm áo hắn. Máu hắn đỏ nhuốm cả tay nàng, quần áo nàng, miệng vếtchém máu chảy ra không ngừng. Nàng nhìn khuôn mặt tuấn tú giờ đãnhợt nhạt, biết hai tay của hắn nhất định rất rất đau.
‘Không cần chạy...... A Chấn......Đừng chạy...... Anh sẽ chết mất...... A Chấn!’ nàng khóc cầu hắn.
Giữa hai chân chất lỏng ấm áp dầndần chảy ra, máu nhàng nhuộm ẩm váy, cộng thêm cả máu của hắn từcánh tay bị thương. Hắn không để ý tới nàng, chỉ cước bộ nhanh hơn, mộtđường tới bệnh viện.
Cho dù không giữ được đứa nhỏ, hắncũng muốn bảo vệ nàng, hắn không muốn mất nàng, hắn không thể mất nàng......
Từ lâu nay, hắn vẫn chỉ một người,nhưng ngoài ý muốn, nàng đã xông vào bức tường phòng thủ vững chãicủa hắn, nơi chỉ có màu đen và trắng vậy mà nàng đã dùng nụ cườitươi tắn ngọt ngào biến nó hoang vu thành sống động.
Hắn không muốn lại phải đối mặtvới căn phòng trống vắng, cho dù hai tay của hắn sẽ tàn phế thì hắn cũngkhông nguyện ý buông nàng ra!
Mặt trời đã nhô lên cao, nắngchiếu xuống mặt đường nhựa, làm nó nóng rát đến mức bốc hơi.
Mồ hôi hắn đổ như mưa, chỉ cảmthấy đầu choáng váng, chỉ may nhờ có ý chí chống đỡ, hắn mới có thể tiếptục chạy xuống.
Tĩnh Vân khóc cả mặt đều là lệ, rấtsợ A Chấn sẽ vì mất máu quá nhiều mà chết ở trên đường núi. Ngay phía sauđó, một chiếc xe cứu hỏa xuất hiện, không đợi hai người vẫy, người lái đãdừng lại.
‘ Giang Chấn, sao lại thế này?’Thành Đại Nghiệp từ trên xe nhảy xuống. ‘Hướng Vinh nói, Tĩnh Vân không vềnhà, anh cũng theo không thấy đâu, người trên trấn tất cả đều đang tìm haingười đấy.’
‘Nàng đau bụng .’ Giang Chấn thởdốc, ôm Tĩnh Vân lên xe. ‘Cho chúng tôi tới bệnh viện, mau!’
Nhìn Tĩnh Vân khóc sướt mướt, cảngười Giang Chấn lại đầy máu, Thành Đại Nghiệp không nói hai lời, lập tức mởxe cứu hỏa, bật đèn báo hiệu cứu hoả (Cam: với cái đèn này, anh cóthể chạy tới tốc độ bạt mạng :D), dùng tốc độ nhanh nhất chạy trênđường núi, rồi thả ga cho xe lao xuống.
Dọc theo đường đi, tay Giang Chấntừng trận co rút đau đớn nhưng vẫn cũng không buông thê tử ở trong lòng ra.
‘ Yên tâm, không có việc gì, sẽtới bệnh viện ngay đây, em đừng sợ, ngoan, sẽ không sao, anh sẽ không để choem có chuyện đâu, em còn phải giúp anh thật lâu thật lâu, em tuyệt đối sẽkhông có chuyện gì.’ hắn không để ý chính mình đang dùng cánh tay đau đớn,giọng nói mềm nhẹ lặp đi lặp lại một lời nói.
Thành Đại Nghiệp ở bên nghe đượckinh hãi giật mình, thật không biết những lời của Giang Chấn này là nóicho Tĩnh Vân nghe, hay là nói cho chính Giang Chấn nghe nữa.
Giang học trưởng giỏi giang,trong trường cảnh sát nổi tiếng lãnh khốc vô tình. Hắn chưa bao giờnhìn thấy Giang Chấn không thể kiềm chế, xem ra Tĩnh Vân nếu thực sự cóchuyện gì không hay xảy ra, Giang Chấn khẳng định cũng sẽ chết mất.
Thành Đại Nghiệp một bên lái xe, mộtbên dùng vô tuyến thông báo tới bệnh viện. Vừa rời núi, hắn lập tức tănghết ga, xe cứu hỏa gào thét chạy như bay qua trấn, mọi người tự động mởđường cho xe đi.
Vài phút sau, xe cứu hỏa đã tớibệnh viện.
Phòng cấp cứu bác sĩ, ý tá đãchuẩn bị tốt chờ ở ngoài cửa. Vừa thấy xe cứu hỏa đến, bọn họ lập tức kéogiường bệnh, nhanh chóng tới.
Giang Chấn cũng không để cho bấtkì ai giúp đỡ, chính mình ôm Tĩnh Vân xuống xe, đem nàng phóng tới giườngbệnh. Sắc mặt hắn, còn tái hơn cả thê tử, quần áo toàn thân nhốm đầymáu tươi.
‘Các người còn làm gì nữa, maunhìn cô ấy đi!’ hắn hét to, trong mắt đầy lo lắng.
Vài bác sĩ, y tá, vội vàng đẩygiường bệnh vào phòng cấp cứu. Giang Chấn đi theo bên cạnh, xoay người laulệ trên mặt nàng.
‘Xuỵt, đừng khóc, anh đi cùng em,đừng sợ.’
‘Không cần, anh đừng theo em, mauđể bác sĩ xem vết thương cho anh ......’ nàng khóc, bụng đau, tâm còn đauhơn.
‘Anh không sao.’ hắn nắm chặt tay nàng,kiên trì không đi.
Trong phòng cấp cứu, y tá truyềnnước, lau sạch máu, khử trùng, trong hỗn loạn, bác sĩ muốn Giang Chấnrời khỏi cô vợ mang thai đi cầm máu, nhưng hắn lại kiên trì không rời đi,cứ chờ một bên nắm tay nàng.
Thật vất vả, cho đến khi bác sĩphải cam đoan với hắn, đứa nhỏ được an toàn, tình huống của nàng đãổn định, Giang Chấn mới thở dài nhẹ nhõm, cả người trầm tĩnh lại.
Vài giây sau, trước mắt hắn độtnhiên tối sầm, thân hình cao lớn suy sụp rồi ngã xuống.
May mà bác sĩ bên cạnh đúng lúcđỡ được hắn, không để cho hắn bị ngã.
‘A Chấn? A Chấn!’ Tĩnh Vân gấp đếnđộ phát khóc, gọi to tên hắn.
‘Anh không sao......’ hắn mở mắt ra,lắc lắc đầu, vì mất một lượng máu lớn nên toàn thân vô lực.
Nhìn nàng mặt đầy nước, hắn muốnnâng tay lên, lau lệ đi, nhưng hai tay đã quá mệt mỏi không có sức đểnâng lên.
Hắn chỉ có thể mở miệng, dùng giọngsuy yếu nói.
‘Anh yêu em.’
‘ Em cũng...... Em cũng yêuanh......’ nàng khóc nói.
Đợi lại chờ, phán lại phán, cuốicùng nàng cũng chờ được nghe từ miệng hắn, nghe được ước mơ tha thiếtcủa nàng, nhưng lại vạn vạn lần không nghĩ tới, nó lại xảy ra trong tìnhhuống này, chính miệng hắn nói yêu nàng.
‘ Đừng ly hôn với anh ......’ hắndùng chút ít sức lực cuối cùng, nói ra câu này.
‘ Vâng! Em không ly hôn ...... AChấn...... A Chấn!’
Hắn hôn mê.
‘Anh ta bị mất máu quá nhiều rồi,đẩy anh ta vào phòng phẫu thuật, truyền máu ngay.’
Bác sĩ hạ lệnh, phải dùng sứcthật mạnh mới gỡ của tay hắn ra khỏi nàng, để hắn nằm lên một cáigiường khác.
Không mất đến một lúc, GiangChấn đang hôn mê bất tỉnh đã được đẩy vào phòng. Còn Tĩnh Vân vào phòngbệnh khác.
Nàng lo lắng tới mức không thể hôhấp, nằm ở trên giường đợi rất lâu rất lâu, không ngừng khẩn cầu trời xanh,phù hộ cho Giang Chấn có thể bình an vô sự.
Nàng không hề hoài nghi, không hềtự huyễn hoặc. Hắn ngay cả mệnh cũng có thể không cần, cho dù người đầymáu vẫn ôm nàng xuống núi, nàng đã tự cảm giác được tâm ý của hắn.
Giang Chấn yêu nàng.
Cho dù trước khi hôn mê, hắn khôngnói ra những lời này, nhưng nàng vẫn có thể hiểu được tình ý của hắn.
Người của Hướng gia lục tục tới,Thành Đại Nghiệp và Trần Chí Minh cũng vào phòng bệnh, hỏi thăm việc đãtrải qua. Nàng kể hết lại, rồi tiếp tục cầu nguyện, tiếp tục chờ đợi.
Hai tiếng sau, bác sĩ mới quaylại, báo cho nàng tình trạng của Giang Chấn.
‘Thắt lưng Giang tiên sinh có mộtvết thương bị rách, trên người cũng có nhiều vết thương, nên bị mất máuquá nhiều. Nhưng mà ca phẫu thuật rất tốt, cô có thể yên tâm.’ Bác sĩnói thật cẩn thận. ‘Còn nữa, hai tay của anh ta ôm cô lâu quá nên cơ bắp corút căng cứng, tôi đã thả lòng cơ cho anh ta và tiêm thuốc giảm đaurồi.’
Hòn đá lớn nặng trịch tronglòng giờ mới được gỡ bỏ. Tĩnh Vân nhẹ nhàng thở ra, lại nhịn không đượchỏi: ‘Tôi có thể gặp anh ấy không?’
‘Đừng lo lắng. Đại Nghiệp sợ anh tatỉnh lại nhìn không thấy cô sẽ làm loạn trong bệnh viện, nên đề nghị chúngtôi an bài cô trong phòng bệnh. Một lát nữa, sẽ có người đẩy anh tavào.’
‘Vâng, cám ơn.’Khuôn mặt nhỏ nhắncủa Tĩnh Vân hơi hơi đỏ, e lệ mở miệng nói lời cảm tạ.
‘Đừng khách khí.’ Bác sĩ cườicười. ‘Cô hãy nghỉ ngơi tốt đi, có việc gì thì gọi cho y tá.’
‘Vâng.’ nàng gật gật đầu.
Bác si nói rồi đi ra ngoài, khônglâu sau, y tá đẩy Giang Chấn vào phòng bệnh.
Hắn nằm ở trên giường bệnh, vẫn hônmê bất tỉnh, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ. Nàng không thể ngồi dậy, rất muốnsờ thử hắn, xem hắn có bình yên vô sự không, có bỏ nàng mà đi không......
‘Cô y tá ơi!.’ nàng cố lấy dũngkhí, nhỏ giọng mở miệng. ‘Nếu cô không phiền, có thể giúp giường tôidịch sang đó một chút không?.’
‘Tất nhiên là được rồi.’
Nhìn thấy trường hợp kinh tâmđộng phách bên trong phòng cấp cứu, tất cả mọi người ai cũng biết, cảmtình của đôi vợ chồng này sâu nặng biết bao nhiêu.
Y tá đặc biệt dàn xếp, chẳng nhữngđem giường bệnh của nàng lại gần, thậm chí còn để hai người trên cùng mộtgiường bệnh.
‘Cám ơn cô.’ nàng đỏ bừng mặt, liêntục nói lời cảm tạ.
‘Không cần khách khí, hai ngườinghỉ ngơi đi!’ y tá cười nói, chốc lát đã ra ngoài.
Phòng bệnh lại trở về yên tĩnh,ánh chiều tà buông xuống, xuyên qua cửa kính chiếu vào phòng bệnh.Nàng tựa vào bên người hắn nín thở, mới nghe thấy hơi thở của hắn.
Nước mắt lại tràn lên hốc mắt,nàng sụt sịt, vươn bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy bàn tay to của hắn rồi tựavào bên tai hắn nhẹ giọng nói nhỏ.
‘A Chấn, anh mau tỉnh lại đi.’ nàng dùng giọngnói mềm mại nhất. ‘Chờ anh tỉnh lại, chúng ta sẽ cùng nhau về nhà.’
HAPPY ENDING
Hai năm sau.
Bên trong phòng chụp ảnh, tràn ngập không khí khẩn trương.
Người chụp ảnh lại một lần ấn máy rồi lại một lần nhíu mày.
Đứng trước màn ảnh Tĩnh Vân, đã cười đến mức cứng cả mặt, vô luận nhân viên làm thế nào, giúp nàng thế nào, khuyên nàng thả lỏng ra, mà đầu ngón tay nàng vẫn lạnh lẽo, không thể đạt được yêu cầu của đạo diễn.
Cuối cùng, nàng chẳng những cười không nổi, mà còn nhanh chóng phát khóc.
Cô bé ngồi trên đùi nàng, nhìn thấy mẹ khóc, cái miệng hồng mềm mại nhỏ nhắn cũng mở to, phối hợp ăn ý bắt đầu oa oa khóc lớn. Mẹ con hai người, ở trước màn ảnh ôm nhau khóc, khóc thật lớn.
Đạo diễn mắt thấy trường quay bị biến thành một đoàn loạn xì ngầu thì chỉ có thể thân ngâm một tiếng, hai thái dương đau nhức.
‘Giang phu nhân, cô làm ơn bình tĩnh lại.’
Tĩnh Vân ôm con gái gật đầu, nước mắt vẫn rơi không ngừng.
Quảng cáo lần này, nguyên là do ông chủ kế hoạch quen biết nàng, nhìn thấy con gái nàng có đôi mắt thật to, cái miệng nhỏ hồng hồng, làn da mềm trắng như bánh bao, đáng yêu đến mức làm người ta rất muốn cắn một ngụm, nên mời nàng tham gia chụp ảnh quảng cáo cho công ty bách hoá.
Thân là một người mẹ kiêu ngạo, Tĩnh Vân lập tức đồng ý. Lòng tràn đầy ý nghĩ, có thể qua quảng cáo, cho mọi người biết được con người ta đáng yêu cỡ nào, đáng mến cỡ nào.
Nhưng mà vạn vạn không nghĩ tới, khi bắt đầu quay chụp, nàng là mẹ nó mà lại khẩn trương đến mức không thể động đậy.
Đúng lúc mọi người hết đường xoay xở thì thân ảnh cao lớn từ ngoài cửa đi vào, không coi ai ra gì ung dung tới thẳng màn ảnh.
Nhìn thấy Giang Chấn xuất hiện, một lớn một nhỏ nước mắt giàn dụa nhanh chóng tiếp tục. Tĩnh Vân ở trong lòng hắn, con gái thì ôm đùi, phân đủ chỗ cho cả hai người, rồi khóc tới ẩm cả áo hắn.
‘Hu hu hu, A Chấn, người ta rất lo! Người ta cười không nổi!’ nàng cuối cùng cũng trầm tĩnh lại, nước mắt vẫn rơi không ngừng, vừa khóc vừa than.
Chuyện tới nước này, nàng mới biết được, chụp ảnh quảng cáo hoá ra lại khó khăn đến vậy.
‘Vậy đừng cố, chúng ta về nhà.’ Giang Chấn ôm lấy con gái, nắm tay Tĩnh Vân, đảo mắt qua mọi người, đi ra ngoài, không thèm để người khác vào mắt.
Ngại con mắt sắc bén của hắn, mọi người động cũng không dám động, chỉ có thể ở trong lòng kêu khổ.
Nếu thật sự đi như vậy, thì quảng cáo mẹ con lần này, khẳng định họ sẽ bệnh, sẽ bị lột da mất!
Cũng may, Tĩnh Vân tâm địa tốt, chưa chạy đi cùng chồng, nước mắt giàn giụa lắc đầu.
‘Không thể đi, em đã đồng ý với người ta rồi. Nếu giờ mà đi thì bọn họ sẽ bị phiền toái.’ Nàng tựa vào lòng hắn, nghe tiếng tim đập trong vòm ngực rộng lớn, cảm xúc đã dần dần bình phục. ‘A Chấn, anh ở lại giúp chúng em được không?’ nàng kéo áo sơ mi của hắn nhỏ giọng hỏi.
‘Hảo.’
Giang Chấn ngồi trong phòng đạo cụ, vợ và con đều ngồi trên đùi.
Hắn vươn ngón tay, nhẹ nhàng lau sạch nước mắt trên mắt con gái. Cô bé giờ cũng không khóc nữa, hi hi cười né tránh, lại tiến vào lòng hắn, thoải mái cọ cọ.
‘Papa ở gần đây, con sẽ không khóc phải không?’ Tĩnh Vân chu miệng, hai tay vòng ôm gáy chồng, nhìn con gái đang cười hì hì.
‘Thế không giống em à?’ hắn nhíu mày, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười.
‘A Chấn!’ nàng quẫn đánh hắn, xấu hổ đến mức mặt hồng cả lên.
Trên đôi môi mỏng hiện một nụ cười thật đẹp. Giang Chấn vươn tay, ôm chặt lấy vợ và con, dùng ngữ điệu trầm nhẹ nhất nói cười với hai người.
Sau một lúc lâu, khi đạo diễn đến hỏi, Tĩnh Vân cuối cùng cũng gật đầu, đã sẵn sàng ngồi trước ống kính. Giang Chấn đứng ra khỏi màn ảnh, nhưng không cách quá xa, hắn đứng ở nơi đó, nơi mà hai người vẫn có thể thấy hắn.
Chỉ cần nhìn thấy hắn, trong lòng Tĩnh Vân như có một con bướm bay. Nàng càng ngày càng thương hắn, cũng càng ngày càng thấy khóe miệng hắn mang ý cười.
Nhất là sau khi sinh con gái, tính tình khó hiểu của Giang Chấn dường như đã thay đổi. Đối với người ngoài, tuy rằng hắn vẫn lạnh như băng, nghiêm khắc như xưa, nhưng khi về đến nhà, vẻ nguỵ trang lạnh lùng hoàn toàn biến mất, hắn yêu thương nàng, cũng yêu thương con gái của bọn họ.
Ánh flash loé lên không ngừng, Tĩnh Vân đã không lo nữa, ôm con gái tươi cười trước màn ảnh.
Qua một lúc, công việc chụp ảnh cũng đã hoàn thành. Tĩnh Vân sau khi nói chuyện với mọi người, liền cùng chồng, ôm con gái, ngọt ngào mật mật về nhà.
Bản vẽ mẫu thiết kế, vài tuần sau được đưa đến.
Vừa thấy ảnh chụp, Tĩnh Vân há hốc miệng vì kinh ngạc, rồi không ngừng lắc đầu. ‘Không được không được, không thể thế này!’
Ông chủ phòng kế hoạch vẻ mặt ủy khuất. ‘Nhưng mà mọi người nhất đã nhất trí với nhau cái ảnh này sẽ cho hiệu quả tốt nhất, cho nên –’
‘Không được! Cho dù hiệu quả tốt nhất, cũng không cho đăng cái ảnh này.’ Tĩnh Vân kiên trì hết mức, đầu óc không ngừng nghĩ, đến biện pháp phản đối. ‘Lúc trước ký hợp đồng, đâu có cái này, chỉ ghi là có tôi cùng con gái, các ngươi không thể trái với hợp đồng được.’
‘Nhưng mà – ’
‘Các người cả phim cũng phải trả lại cho ta!’ nàng nũng nịu nói, tuy rằng giọng nói ngọt mà mềm, nhưng biểu tình lại khác hẳn.
Ông chủ phòng kế hoạch ủ rũ, thu hồi bản vẽ, đồng ý ngày mai đem phim tới, rồi bước từng bước một, thở dài một hơi, chậm rãi bỏ đi.
Tĩnh Vân ngồi ở trên sô pha, tuy rằng cảm thấy có chút có lỗi với bằng hữu, nhưng vẫn không thể không giữ mình được bình thường.
Bọn họ không nói sai, cái ảnh đó chụp rất khá.
Trên thực tế, là chụp quá tốt!
Người chụp ảnh đã trộm được cảnh Giang Chấn an ủi các nàng. Trong bức ảnh, vẻ mặt của Giang Chấn rất nhẹ nhàng, tình cảm, phụ nữ nhìn thấy, chỉ sợ cảm động đến mức hòa tan.
Một khi bức ảnh này được đăng quảng cáo, khẳng định sẽ có một đống phụ nữ, chạy theo đuổi chồng của nàng! Để tránh đêm dài lắm mộng, nàng quyết định giấu bức ảnh này, không công khai cho người khác.
Qua vài ngày, Giang Chấn vừa bước vào cửa, một lớn một nhỏ theo lệ thường dùng tốc độ nhanh nhất ôm sầm tới.
‘ A Chấn!’ Giọng nói ngọt ngào vang lên.
‘Pa!’ Giọng nói non nớt cũng đồng thời kêu lên.
Hắn ôm các nàng vào cửa, vừa nhấc đầu, không ngờ phát hiện, trên tường phòng khách treo một khung ảnh lại.
Trong ảnh chụp, hắn đang ôm các nàng. Hắn kiếp này kiếp sau, hai người con gái quan trọng nhất đời hắn đang an vị trong lòng hắn, ỷ ôi trong ngực hắn.
‘Có thích không?’ Tĩnh Vân hỏi.
‘Thích.’
‘Em biết anh sẽ thích mà.’ nàng cười vui vẻ, lay tay hắn, đi về hướng phòng bếp. ‘Đi, ăn cơm.’
Mùi thức ăn, dưới ánh đèn nhẹ nhàng, tiếng cười của vợ, bầu không khí gia đình vây quanh hắn.
Cái gia đình này, có tình yêu của hắn, có tình yêu của nàng, hơn nữa còn có cô con gái đáng yêu của bọn họ, khiến cho bọn họ không còn mong gì hơn.
Giang Chấn chăm chú nhìn thê tử, ánh mắt có chút lo lắng, khóe miệng mang ý cười.
Rất nhiều người vừa kết hôn, cũng không quen thuộc lẫn nhau. Là nàng dạy hắn, tình yêu và sự hạnh phúc, hai thứ đó đều cần học. Nếu không có nàng, mệnh hắn vẫn chỉ cô đơn một mình một người, trong lòng hắn vẫn chỉ như bằng, tự mình vượt qua con đường đời dài đằng đẵng.
Thật là may mắn biết bao, hắn được gặp nàng; may mắn biết bao, hắn không bị mất nàng. Nàng là thiên sứ của hắn, là người mà hắn yêu nhất.
Kiều thê của hắn.
KẾT THÚC
* * *
[1] Nhất kiến chung tình: Yêu ngay lần đầu tiên
[2] Tái kiến: Gặp lại lần nữa
[3] Tình cảm sâu đậm
[4] Thân hữu: Người thân
[5]
[6] Mã tấu: Kiếm lưỡi cong
Chủy thủ 匕首: một loại gươm, đầu như cái thìa, ngắn mà tiện dùng,
cho nên gọi là chủy thủ.