Giới thiệu nhân vật chính:
- Hoàng Nhã Thanh 18 tuổi. Chiều cao vừa đủ xài (1m58), nặng 43kg.
Không đẹp xắc xảo như hoa hậu. Chưa đủ tiêu chuẩn để làm hotgirl.
Nhưng ở cô có một điều gì đó rất thu hút. Đôi mắt bi thương lúc nào
cũng như đang khóc trong khi chẳng có giọt nước mắt nào. Quan trọng
hơn hết cô có một tâm hồn rất đẹp,luôn quan tâm và giúp đỡ người
khác nhưng bản thân cô lại nghĩ cô làm như vậy là để chuộclại lỗi
lầm. Cô nghĩ mình là một con quỷ đang xám hối. Cô là cháu gái duy
nhất của chủ tịch tập đoàn điện tử lớn nhất Việt Nam.
- Lê Phụng 18 tuổi. Cao 1m60. Nặng 45kg. Côcó nước da nâu bóng mà
những cô gái califonia mơ ước. Dáng người khỏe khoán và năng
động.Sống bằng nghề lừa đảo (chả chuyên nghiệp tí nào) mặc dù cô là
người thừa kế tương lai của tập đoàn xe máy, ôtô lớn nhất Việt
Nam.
- Lâm Cát Tường 18 tuổi. Cao 1m65. Nặng 45kg. Công chú của trường
Huyền Thoại. Hội trưởng hội học sinh. Gương mặt rất nét và đẹp.
Dáng người cũng bốc lửa ^^ Con gái cưng của ông trùm bang Quỷ
Đêm.
- Trần Hoàng Nam 18 tuổi. Cao 1m82, nặng 70kg. Hoàng Tử của trường
Huyền Thoại. Đội trưởng đội bóng rổ của trường. Ba mẹ cậu ly hôn và
cậu theo mẹ lên Đà Lạt sống. Cậu có người em trai sinh đôi tên Trần
Bảo Nam sống cùng người cha ở Sài Gòn nhưng đã tự tử chết. - Bùi
Việt Lĩnh 18 tuổi. Cao 1m85, nặng 70 kg.Quỷ Vương của trường Huyền
Thoại. Ngang tànvà tàn bạo. Đẹp nhưng nguy hiểm. Cậu ta giốngnhư
ngọn lửa, thu hút những con bướm đêm nhưng kết liễu chúng bằng
chính thứ thu hút chúng.
Có một người phụ nữ mang thai đứa con đầu lòng. Một thiên thần hiện
ra trong giấc mơ của bà và cho bà một điều ước. Bà đã ước đứa trẻ
được bà sinh ra có một tâm hồn thuần khiết như tuyết trắng, thánh
thiện như thiên thần. Và rồi bà đã sinh ra một bé gái có tâm hồn
thuần khiết như tuyết trắng, thánh thiện như thiên thần. Thế nhưng…
Giữa thiên thần và ác quỷ. Ai dễ xa ngã hơn? Giữa tuyết trắng và
bùn đen. Thứ gì dễ vấy bẩn hơn???
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap1:
Tôi – đứa trẻ bị nguyền rủa. Tôi đã từng khóc hét lên khi nghe mọi
người nói mình như vậy. Nhưng bây giờ… tôi thật sự tin rằng mình bị
nguyền rủa.
-------------
Chuyến bay từ tp HCM đến Đà Lạt vừa hạ cánh.
Trên chuyến bay này có rất nhiều du khách trong và ngoài nước đến
thăm sứ sở ngàn hoa. Có một số đến vì công chuyện riêng. Một số
khác đi xa trở về. Nhưng trên chuyến bay đó. Duy nhất! Một cô gái.
Đến Đà Lạt vì một lí do hoàn toàn khác. Khác rất nhiều với những lí
do của những hành khách còn lại.
Hai chiếc vali to khủng đang được kéo lăn đi. Chiếc lưng nhỏ nhắn
đeo một chiếc balô con cóc.
Leo lên một chiếc taxi. Cô đến biệt thự Thiên Thần. Cô đã chuyển
khoản cho bà chủ tiền thuênhà 1 năm dù chưa biết nơi đó thế nào.
Tốt hay không. Cô bị thu hút bởi cái tên của nó. Thiên Thần! Nếu
nơi đó có 1 thiên thần. Cô mong thiên thần cứu vớt linh hồn của cô.
Linh hồn một kẻ BỊ NGUYỀN RỦA.
Trước mắt cô bây giờ là một căn biệt thự trắng. Tường trắng, cửa
trắng, cổng cũng màu trắng.
Cô ấn chuông cửa. Và không phải đợi lâu. Một người phụ nữ rất đẹp
ra đón cô. Trái ngược vớicái mảng chính trắng toát. Bà là một điểm
nhấn đen. Chiếc váy đen trên người bà rất quý phái.
- Cháu chào cô! Cháu là Nhã Thanh – Cô gái nóibằng giọng rụt
rè.
- Cháu đến rồi đấy à? Vào trong đi nào! Cô đã dọn dẹp phòng cho
cháu rồi đấy – Người phụ nữniềm nở.
- Cháu cám ơn cô ạ!
- Cô tên Dung, là chủ nhân của biệt thự Thiên Thần.
Phía sau cánh cổng trắng là một sân cỏ xanh mướt. Con đường vào nhà
rải sỏi trắng. Bên cạnh biệt thự là một khu rừng nhỏ của họ cây
lákim. Có một chiếc xích du trắng đặt bên trong khu vườn đó.
Tầng dưới của Thiên Thần hoàn toàn trống. Chỉcó một hồ nước nhỏ.
Những viên pha lê góc cạnh được xếp thành hình thác cao khoảng
2m.Nước chảy từ trên ngọn thác pha lê xuống trông rất thích mắt.
Chiếc giếng trời nằm thẳng hàng với ngọn thác pha lê này. Những
tianắng chiếu xuống làm những viên đá phát ra những cầu vồng nhỏ.
Quả là một tuyệt tác.
Bên cạnh thác nước đó là một chiếc đàn dương cầm nằm màu đen bóng
loáng.
Nhã Thanh đứng ngẩn người ngắm nhìn những cầu vồng do ngọn thác pha
lê tạo ra.
- Lên đây với cô nào!
- À… dạ vâng.
Bà Dung và Nhã Thanh đi lên lầu trên bằng chiếc cầu thang gỗ. Hai
bên tay vịn được chạmkhắc rất tỷ mỉ. Những hoa văn uốn lợn mềm mại
trên chất gỗ quý.
- Cô và con trai cô sống ở tầng này. Phòng khách và nhà bếp cũng ở
tầng này. Có phòng tắm và tolet chung nhưng trong mỗi phòng đều có
tolet và phòng tắm riêng.
Tầng lầu này được trang trí bằng nhiều hoa tươivà những bức tranh
treo tường. Có tranh phongcảnh. Có một bức tranh trân dung của bà
Dung và một vài bức tranh trìu tượng.
Phòng khách được trang trí rất đẹp. Bộ salong màu đỏ đô nổi bật
giữa nền trắng. Nó to gấp 3 lần bộ salong bình thường. Có thể dùng
làm giường ngủ. Trong phòng có một chiếc TV tinh thể lỏng 72’’ và
một dàn âm thanh hiện đại nhất hiện nay. Nghe nhạc bằng giàn âm
thanh này cảm giác y hệt như ca sỹ đang biểu diễn ngay trước mặt
bạn.
Đối diện với bức tường treo TV là một bức tranh to gấp đôi kích
thước cái TV. Bức tranh vẽ những chiếc lông vũ màu đen đang rơi
xuốngvà phủ dày đặc trên nền tuyết trắng.
- Tuyết đen – Nhã Thanh bất giác nói khi nhìn thấy bức tranh.
Nhà bếp rất tiện nghi và sạch sẽ.
Nhã Thanh thật sự thích nơi này mặc dù nó chỉ bằng một gọc nhỏ nhà
cô.
- Phòng của cháu ở tầng ba. Là phòng cuối cùng của hành lạng – Bà
Dung dẫn Nhã Thanh lên tầng 3.
- Ngoài cháu ra còn ai thuê nữa không ạ? – Nhã Thanh hỏi.
- Còn một cô gái cũng bằng tuổi cháu. Con bé học cùng trường với
con trai cô. Là phòng đối diện phòng cháu đó. Hòa thuận với nhau
nhé! – Bà Dung cười hiền lành.
- Dạ vâng ạ.
- Cháu còn đi học chứ? Cháu đã đăng ký trườnghọc chưa?
- Dạ rồi ạ. Trường Huyền Thoại ạ.
- Oh, vậy là cháu học cùng trường với con trai cô rồi. Nó đẹp trai
lắm đấy.
- Vâng ạ - Nhã Thanh cười nhẹ.
Cô thật sự không quan tâm điều bà Dung vừa nói. Vì Nhã Thanh thật
sự không muốn kết bạn hay làm quen với bất cứ ai cả. Cô muốn tránh
xa mọi người. Trước khi… giết chết họ.
Trái ngược với tầng dưới. Hai bên tường của tầng này hoàn toàn
trống. Không có một bức tranh nào.
Phòng Nhã Thanh không hề nhỏ nhưng chỉ bằng 1/3 phòng ở nhà cô.
Chiếc giường được thiết kế có hình dáng dống như một chiếc ghế
salong khổ lớn. 4 người nằm còn rộng. Ra giường, bọc gối và chăn
màu đỏ đô.
Trong phòng có một chiếc tủ khá lớn màu trắng để đựng đồ. Một kệ
sách. Một chiếc bàn học. Một bộ ghế salong nhỏ. Phòng có TV và giàn
âm thanh. Tuy không hoàng tráng bằng TVvà giàn âm thanh ở phòng
khách. Có một chiếc tủ lạnh mini. Phòng tắm rất rộng và có bồn tắm.
Phòng không có cửa sổ mà thay vào đó là bức tường sau hướng ra phía
Tây toàn bộ bằng kính. Bên cạnh bức tường kính có một cái bàn và
một chiếc ghế nhỏ màu trắng. Ngồi đây và thưởng thức hoàng hôn.
Tuyệt!!!
Nhã Thanh nhanh chóng treo quần áo vào tủ. Cô xếp những quyển sách
mình mang theo lên giá sách. Đặt chiếc laptop lên bàn học.
- Chà! Xong hết rồi – Nhã Thanh nói một cách nhẹ nhõm. Cô cảm thấy
tự hào về mình. Vì trước đây ở nhà cô không phải, nói đúng hơn
làkhông được đụng tay vào bất cứ việc gì. Nhà côvốn rất nhiều người
hầu kẻ hạ.
Điện thoại Nhã Thanh reo lên.
- Cháu nghe thưa ông – Nhã Thanh lễ phép nói. Nhưng giọng thì ngang
phè.
- Cháu đến nơi chưa? – Một giọng nói hiền từ đến từ đầu dây bên
kia.
- Cháu đến được một tiếng rồi nhưng đang bận sắp xếp đồ đạc nên
chưa gọi cho ông được ạ.
- Cái gì? Cháu ông phải xếp đồ sao? Ở đó khôngcó người giúp việc à?
– Giọng người đàn ông tức giận.
- Cháu đi ở trọ mà ông. Hơn nữa công việc cũng đâu có gì nặng
nhọc.
- Dù thế nào ông cũng không muốn cháu sống ở ngoài như thế. Mà lại
còn lên tận Đà Lạt nữa.
- Ông đừng như vậy nữa. Cháu cúp máy đây. Ông giữ gìn sức khỏe nhé!
– Nhã Thanh cúp máy một cách vội vã. Cô sợ cái giọng nói ấm áp của
ông mình sẽ làm cô mềm lòng.
Nhã Thanh đổ người xuống giường. Mắt dán lêntrần nhà. Nhìn trằm
trằm vào chiếc đèn trần lộng lẫy ở chính giữa phòng.
- Dù sao như thế này cũng tốt! Đã quyết định rađi thì không được
hối hận – Nhã Thanh tự nói với chính mình.
- Tôi – đứa trẻ bị nguyền rủa. Tôi đã từng khóc hét lên khi nghe
mọi người nói mình như vậy. Nhưng bây giờ… tôi thật sự tin rằng
mình bị nguyền rủa.
- Mẹ tôi đã qua đời ngay sau khi sinh tôi vì sức khỏe quá
yêu.
- Ba tôi cũng qua đời sau đó 3 tháng trong ca phẫu thuật ghép thận
cho tôi. Còn tôi. Vẫn sốngvà nhờ quả thận của ba mà tôi đã rất khỏe
mạnh.
- Mọi người gọi tôi là đứa trẻ bị nguyền rủa. Cũng dễ hiểu thôi.
Trong vòng 3 tháng mà cả ba và mẹ tôi đều qua đời. Tất cả chỉ vì sự
ra đời của tôi. Nếu như tôi không đến với thế giới này. Có lẽ bây
giờ họ vẫn còn đang sống hạnh phúc.
- Nhưng không phải chỉ có vậy mà tôi tin mình là đứa trẻ bị nguyền
rủa. Tôi đã luôn không tin điều đó cho đến ngày người ấy chết vì
tôi. Và ngay ngày hôm sau, người bạn thân của tôi cũng ra đi theo
người đó.
Nhã Thanh chìm vào giấc ngủ nhưng không sâu.Cô chỉ chập chờn ngủ.
Những dòng suy nghĩ vẫn chạy qua trong đầu cô. Vì vậy mà một giọt
nước mắt chảy ra từ khóe mắt. Dù rằng cô đang ngủ.
Nhã Thanh giật mình tỉnh dậy. Mắt vẫn còn ướtvì khóc trong khi ngủ.
Cô nhìn vào chiếc đồng hồ đeo trên tay.
- Đã 18h rồi sao? – Nhã Thanh hơi bất ngờ vì mình ngủ lâu như vậy.
Có lẽ vì cô mệt do đi máybay. Nhã Thanh bị say máy bay nặng
mà.
- Vậy là mình lỡ mất chiều hoàng hôn rồi – NhãThanh nhìn ra ngoài
bức tường bằng kính, ánh mắt tiếc nuối. Ngoài trời đã chập choạng
tối.
- Trời lạnh quá! – Nhã Thanh khẽ rùng mình. Đưa tay ôm lấy
người.
- Chà, thời tiết ở Đà Lạt khác với thời tiết ở Sài Gòn nhiều quá!
Mình đã không nghĩ đến. Nên không chuẩn bị cái áo lạnh nào. Phải đi
mua thôi.
Nhã Thanh lấy tấm bản đồ Đà Lạt trong ngăn ngoài của chiếc ba lô
con cóc rồi nhanh chóng đi xuống lầu.
- Cô đang định lên gọi cháu xuống ăn tối – Bà Dung đang ở trong
bếp, thấy bóng Nhã Thanh đi ngang, bà nói vọng ra nhưng bà nhận ra
Nhã Thanh không có vẻ gì là đang đi xuống nhà bếp.
- Cháu muốn đi đâu à? – Bà Dung ló đầu nhìn rangoài, Nhã Thanh
chuẩn bị đi xuống cầu thang.
- À, dạ vâng. Cháu muốn đi mua ít đồ - Nhã Thanh xoa xoa đầu.
- Cháu biết đường Đà Lạt sao? – Bà Dung ngạcnhiên.
- Dạ không. Nhưng cháu có bản đồ - Nhã Thanh phất phất tấm bản đồ
đang cầm trên tay.
- Thế cháu định đi bằng gì?
- Cháu sẽ đi taxi đến trung tâm thành phố rồi đibộ theo bản đồ
ạ.
- Thôi, cháu vào đây ăn cơm với cô đi! Rồi sau đó cô sẽ chở cháu
đi.
- Dạ không cần đâu cô, cháu không muốn làm phiền cô.
- Phiền gì đâu cháu. Dù sao tối nay cô cũng đâulàm gì. Cháu đi thì
cô lại lủi thủi ở nhà một mìnhthôi. Đi theo cháu cô còn thấy vui
hơn. Mau vào đây đi! Cô vừa dọn cơm xong nè.
- Dạ vâng ạ - Nhã Thanh lững thững đi vào nhàbếp. Khi đi ngang qua
phòng khách, cô không quên nhìn bức tranh lớn treo trên
tường.
- Một mình cô làm tất cả những món này sao ạ? Sao cô không gọi cháu
giúp cô?
- Có gì đâu mà giúp hả cháu? Cô thích làm việc nhà lắm. Với cô nó
không vất vả chút nào.
- Ủa? Con trai cô đâu ạ?
- Nó không về nhà vào giờ này đâu. Nhà có hai mẹ con mà nó cứ đi
suốt. Cô ở nhà một mình buồn quá nên mới đem mấy căn phòng trống
trong biệt thư cho thuê. Có người ra người vào cũng đỡ buồn cháu
ạ.
- Vậy còn người thuê phòng đối diện phòng cháu thì sao ạ?
- À, con bé tên là Cát Tường. Chắc nó đi với con trai cô rồi. Nó cứ
dính lấy thằng bé suốt.
Nhã Thanh che miệng cười khúc khích.
- Hai người đó hẹn hò sao ạ?
- Cô cũng không biết nữa. Thằng con khó tính của cô có vẻ không
thích con bé.
- Mà cháu chưa biết cô làm nghề gì ạ.
- Cô là kiến trúc sư tự do.
- Vậy biệt thự này chắc là do cô thiết kế phải không ạ?
- Ừ, nó được xây 20 năm rồi. Từ hồi cô mới lấychồng.
- Nhắc mới nhớ. Mình không hề nghe cô nhắc gì đến chồng cô. Cũng
không thấy người đàn ông nào trong nhà – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Chắc cháu đang thắc mắc không biết chồng cô đâu phải không? – Bà
Dung dường như đọc được suy nghĩ của Nhã Thanh.
- Cháu…
- Cô đã ly hôn 10 năm rồi.
- Cháu xin lỗi ạ.
- Việc gì cháu phải xin lỗi chứ? Mà cháu đã chuẩn bị như cô dặn
chứ?
- Dạ? À, hộ khẩu và chứng minh photo ấy ạ? Cháu làm rồi. Đang để
trên phòng. Để lát cháu lấy cho cô.
- Ừ, lấy để cô đi đăng ký tạm trú cho cháu.
- Dạ vâng. Làm phiền cô ạ.
Sau bữa ăn, Nhã Thanh phụ bà Dung dọn dẹp. Sau đó bà Dung lên phòng
thay đồ để đi cùng Nhã Thanh. Còn Nhã Thanh đang đứng suy tư trước
bức tranh lớn trong phòng khách.
Nhã Thanh không hiểu được ý nghĩa của bức tranh.
- Tại sao lại là lông vũ đen rơi trên nền tuyết trắng muốt? – Nhã
Thanh nghĩ thầm.
Dù vậy bức tranh thật sự thu hút cô. Những chiếc lông vũ đen đang
che lấp dần nền tuyết trắng. Che đi nhưng không vấy bẩn. Nhã Thanh
bất giác đưa tay chạm nhe lên bức tranh. Dường như cô muốn gạt
những chiếc lông vũ đen kia ra, để nó không che lấp tuyết trắng
nữa.
- Cháu thích bức tranh đó sao? – Bà Dung đi đến từ phía sau làm Nhã
Thanh giật mình.
- Dạ! Cháu bị “Tuyết đen” thu hút.
- Tuyết đen?
- Dạ vâng. Đó là ý nghĩ đầu tiên khi cháu nhìn thấy bức tranh
này.
- Tên hay đấy! Cháu biết không. Tuyết rất trắng. Càng trắng bao
nhiêu thì nó càng dễ vấy bẩn bấy nhiêu – Bà Dung nói, giọng truyền
cảm.
- Giống như tâm hồn càng trong sáng bao nhiêuthì càng dễ sa đọa bấy
nhiêu sao ạ? – Nhã Thanh thẫn thờ nói. Cô hoàn toàn không ý thức
được câu mình vừa hỏi.
Bà Dung nhìn Nhã Thanh một cái rất khẽ. Đôi mắt Nhã Thanh đang rất
bi thương. Nó buồn nhưng lại rất đẹp. Ai nhìn vào đôi mắt ấy cũng
muốn đến bên cạnh che trở cho người con gái này.
- Nhưng đến cuối cùng tuyết vẫn là tuyết. Dù nó như thế nào nó vẫn
là tuyết. Người ta nghĩ đến tuyết sẽ nghĩ đến sự thuần khiết của
nó. Dùnó có mang màu gì. Dù bị vấy bẩn, nó vẫn thuần khiết – Bà
Dung nói.
- Dù có bị vấy bẩn vẫn thuần khiết sao ạ? – Nhã Băng lặp lại một
cách vô thức.
- Phải. Tâm hồn con người cũng vậy. Dù có xấu xa thế nào thì bản
chất vẫn là lương thiện. Ai cũng từng là một đứa trẻ và chẳng có
đứa trẻnào lại không thuần khiết cả.
- Tôi muốn tin lời cô ấy. Rất muốn tin. Nhưng tôi biết mình không
có cái tư cách “từng là một đứa trẻ thuần khiết”. Tôi là đứa trẻ bị
nguyền rủa. Trước đây, bây giờ và sau này đều sẽ là như vậy.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap2:
Từ khi có trí khôn, tôi luôn có cảm giác rất lạ khi nghĩ về tuyết.
Tại sao từ trên trời lại vừa có mưa rơi xuống, lại vừa có tuyết rơi
xuống?
Người ta nói mưa là nước mắt của thượng đế. Vậy còn tuyết? Phải
chăng nó là những giọt nước mắt bị kìm nén đến nỗi đóng băng? Người
ta có thể nghe thấy tiếng mưa rơi nhưng không thể nghe thấy tiếng
tuyết rơi, cũng như người ta có thể khóc vì những nỗi đau nhỏ nhưng
lại không thể khóc trước những nỗi đau quá lớn.
Không! Tuyết không thể là nước mắt được. Nó phải là nụ cười của
thiên thần nên mới có thể thuần khiết như vậy.
Là nụ cười thiên thần tặng cho con người trong mùa đông lạnh lẽo,
để mọi người xích lại gần nhau hơn. Để tâm hồn mọi người đẹp hơn.
Phải! Vì vậy mà những bông tuyết nhỏ bé kia lạicó thể mạnh mẽ thực
hiện một cuộc hành trình dài từ trời xuống.
_______________
Nhã Thanh đang ngâm mình trong bồn nước nóng. Nước nóng đang làm
tan chảy những khớp xương đông cứng của cô. Thật dễ chịu.
Nhã Thanh nhắm mắt lại và tận hưởng cái cảmgiác lạ lẫm vừa chải qua
chưa đầy một tiếng trước. Cô không biết phải gọi cảm giác ấy là gì.
Nó lạ lẫm nhưng làm người ta khao khát nó. Cảm giác đó ập đến với
cô khi cô cùng bà Dungđi mua áo ấm cho cô.
- Cùng mẹ đi mua đồ, được mẹ chọn cho nhữngbộ cánh đẹp có lẽ sẽ rất
hạnh phúc. Tôi hoàn toàn không có khả năng có được niềm hạnh phúc
đó. Tôi chưa bao giờ được mẹ dỗ dành khikhóc. Chưa bao giờ được mẹ
ru ngủ. Chưa bao giờ được ôm mẹ mình. Cũng chưa bao giờ đượcgọi một
tiếng mẹ. Ngay cả sữa mẹ tôi còn chẳng được uống giọt nào – Nhã
Thanh khẽ mỉm cười chua chát. Hai mắt vẫn nhắm trong khi một giọt
nước mắt bướng bỉnh cố len qua mí mắt khép chặt kia để lăn
xuống.
Nhã Thanh đang cuộn tròn trong chiếc mền ấmáp. Nó ấm, nhưng không
đủ để sưởi ấm cho cô vì thời tiết Đà Lạt quá lạnh đối với một người
lớn lên ở Sài Gòn nóng bức như cô.
Nằm trong chăn, cô nhớ lại hình ảnh bà Dung lúc tối khi cùng cô đi
mua áo ấm.
- Tôi thật sự bị người phụ nữ ấy làm cảm động.Bàn tay thon dài của
cô ấy chọn cho tôi những chiếc áo rất đẹp. Đôi mắt cô ấy cười khi
thấy chiếc áo đó hợp với tôi. Nhưng đôi mắt ấy lại chuyển qua băn
khoăn không biết nó có thật sự dữ ấm được cho tôi hay không.
- Tôi chắc rằng nếu mẹ tôi còn sống bà ấy cũng đẹp và dịu dàng như
cô Dung.
Nhã Thanh khẽ mỉm cười rồi nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.
- Con về rồi à? – Bà Dung thấy con trai mình vàCát Tường ở đầu cầu
thang tầng 2 (tức là chân cầu thang tầng 3).
- Vâng. Giờ này mà mẹ còn làm gì mà chưa ngủ vậy? – Người con trai
bà Dung hỏi mẹ mìnhbằng giọng quan tâm.
- Mẹ mang thêm mền lên cho Nhã Thanh – Giờmới để ý bà Dung đang ôm
một cái mền dày cộp.
- Nhã Thanh là ai hả cô? – Cát Tường hỏi. Đôi mắt đẹp tròn
xoe.
- Là cô bé mới đến thuê nhà. Con bé ở Sài Gòn đến nên có lẽ chưa
quen với cái lạnh ở Đà Lạt. À phải rồi, con bé bằng tuổi hai đứa
đấy. Còn học cùng trường nữa đấy.
- Là con gái sao? – Cát Tường nghĩ thầm. Ánh mắt không mấy tốt
lành.
- Mẹ đi nghỉ đi! Để con mang lên cho. Cậu ta ở phòng nào?
- Đối diện phòng Cát Tường đó con. Vậy con mang giúp mẹ nhé! – Bà
Dung trao cái mền vàotay con mình.
Cậu con trai bước lên cầu thang cùng với Cát Tường.
- À Hoàng Nam này! – Bà Dung gọi con mình.
- Sao vậy mẹ? – Hoàng Nam nhìn mẹ mình bằng ánh mắt đợi chờ.
- Hồi tối đi cùng Nhã Thanh mẹ thấy một chiếc áo khoác rất hợp với
con nên mua. Mẹ đang đểtrong phòng con đó. Con mặc nhé!
- Con cám ơn mẹ! Mẹ ngủ ngon!
- Con cũng vậy. Cát Tường cũng ngủ ngon nhé!
- Dạ cô ngủ ngon!
Bà Dung quay về phòng mình còn Hoàng Nam cùng Cát Tường đi lên
lầu.
- Để tớ mang mền cho cậu ta, cậu xuống phòng ngủ đi! – Cát Tường
nói.
- Không cần đâu. Tôi tự mang được rồi.
- Đó là phòng con gái mà – Cát Tường tỏ ra khó chịu.
- Phòng con gái thì sao? Liên quan gì đến cậu? – Hoàng Nam nói,
giọng lạnh lùng.
- Cậu… mình là cái gì của cậu? – Cát Tường gắt.
- Chẳng là gì cả - Hoàng Nam trả lời ngay lập tức.
- Cái gì? Không là gì cả? – Cát Tường nghĩ thầm. Nhìn Hoàng Nam
trừng trừng.
- Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt nhìn kẻ phản bội như thế. Giữa tôi và
cậu chỉ là người thuê nhà và chủ nhà. Có hơn đi nữa thì cũng chỉ là
bạn cùng trường. Ngoài ra không có gì hết. Cậu nênhiểu rõ điều đó!
– Hoàng Nam nói bằng giọng lạnh lùng. Giọng nói không có vẻ gì đang
thuyết phục mà nó giống như đang ra lệnh.
Cát Tường giận tím mặt. Cô bỏ vào phòng và không quên đóng cửa một
cách mạnh tay.
- Sao cậu ấy có thể tàn nhẫn với mình như vậy chứ? – Cát Tường ngồi
sụp xuống bên cánh cửaphòng vừa đóng.
- Cộc! Cộc! – Hoàng Nam gõ cửa phòng Nhã Thanh.
Nhã Thanh mơ màng bò ra khỏi giường. Cô loạng choạng bước xuống
giường Cái không khílạnh lẽo bên ngoài chăn làm da gà cô nổi hết
cảnên.
- Là cô Dung sao? – Nhã Thanh nghĩ thầm rồi đưa tay bật công tắc
điện trên tường rồi mở của phòng.
Nhã Thanh hóa đá ngay tại chỗ. Đôi mắt bi thương mở to hết cỡ nhìn
người con trai đang đứng trước mặt mình.
Hoàng Nam cũng hơi bất ngờ trước biểu cảm trên gương mặt của Nhã
Thanh.
- Chuyện này là thế nào? Sao cậu ấy ở đây? Cậu ấy vẫn còn sống sao?
– Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Này! Cậu sao vậy? Tôi là ma hay sao mà mặt cậu thế kia – Hoàng
Nam hua hua tay trước mắt Nhã Thanh.
- Cậu… cậu là… người sao? – Nhã Thanh lắp bắp.
- Cái gì? Con nhỏ này? Làm gì có con ma nào đẹp trai như mình chứ?
– Hoàng Nam chau màynhìn Nhã Thanh.
Sực nhớ ra việc mình cần làm.
- Cái này mẹ tôi nói đưa cho cậu. Bà ấy sợ cậu lạnh – Hoàng Nam ấn
vào người Nhã Thanh cáichăn xám trên tay mình.
- Cám… cám ơn! – Nhã Thanh đáp. Đôi mắt thất thần.
- Lạnh quá nên điên luôn rồi sao? – Hoàng Nam chau mày, cậu nghiêng
đầu qua nghiêng đầu lại nhìn Nhã Thanh rồi bỏ xuống lầu.
Nhã Thanh khụy xuống sàn. Đôi chân không còn một chút sức
lực.
- Con bé đó trông quen quá! Mình đã gặp ở đâu rồi nhỉ? – Hoàng Nam
lầm bầm trên đường đi về phòng.
Vừa đóng cửa phòng, Hoàng Nam đã thấy một cái túi màu trắng trên
giường mình. Hoàng Nam lấy cái áo trong túi ra. Nó màu nâu đất.
Khiểu dáng rất đơn giản như rất đẹp. Hoàng Nam cởi chiếc áo da đen
đang mặc trên người và mặc chiếc áo mới vào. Cậu đến trước gương
xăm xoi (điệu nể)
Hoàng Nam đến gần chạm tay vào mặt kính gương lạnh toát.
- Bảo Nam à! Em thấy đẹp chứ? – Hoàng Nam nói với hình ảnh phản
chiếu của mình trong gương.
Bảo Nam là người em trai sinh đôi của Hoàng Nam. Hai người giống
nhau như đúc nhưng tính cách thì hoàn toàn trái ngược. Hoàng Nam
mạnh mẽ và lạnh lùng bao nhiêu thì Bảo Nam yếu đuối và tình cảm bấy
nhiêu. Hoàng Nam luôn cảm thấy giống như mình đang soi gương mỗi
khi nhìn thấy Bảo Nam. Thế nhưng hai người họ chỉ có thể gặp nhau
vào mỗi mùa hè khi một trong hai đến chỗ của người kia vì ba mẹ hai
người đã li hôn. Hoàng Nam theo mẹ lên Đà Lạt sống, còn Bảo Nam ở
lại Sài Gòn với ba. Dù vậy hai anh em ngày nào cũng phải nói chuyện
điện thoại, nhắn tin hoặc chat với nhau. Nếu không cả hai sẽ phát
điên lên vì nhớ nhau. Hoàng Nam và Bảo Nam đều tin họ là của nhau
ngay từ khi trong bụng mẹ.
Nhưng một năm trước Bảo Nam đã tự tử chết vì một cô gái.
- Khoan đã! Con nhỏ hồi nãy – Hoàng Nam chợtnhớ ra điều gì
đó.
Hoàng Nam lao nhanh đến chỗ cái laptop của mình. Nhanh chóng truy
cập vào mail. Trong đó chứa đầu những e-mail của Bảo Nam mà Hoàng
Nam không bao giờ xóa.
Mắt Hoàng Nam mở to hết cỡ khi nhìn vào những bức ảnh của Bảo Nam
gửi cho cậu. Những đường gân máu trong mắt Hoàng Nam nổi đỏ trông
rất đang sợ. Hai tay cậu nắm chặt, gân guốc và cơ bắp của “dân thể
thao” nổi hết lên. Đó là những bức ảnh Bảo Nam chụpcùng một cô
gái.
- Là cô ta – Hoàng Nam nghiến răng.
- Anh à, em yêu rồi. Cô ấy rất tuyệt. Cô ấy tên Hoàng Nhã Thanh anh
ạ. Tên hay lắm phải không anh? Ở bên cô ấy em rất hạnh phúc…
- Anh à, đây là hình hôm nay bọn em chụp khi công viên nước. Em
muốn cho anh xem đầu tiên. Anh thấy cô ấy đẹp không anh?
- Anh à, trong lòng em anh và cô ấy đều đứng nhất. Em yêu hai người
bằng nhau!
- …….
- Anh ơi! Em đau quá! Cô ấy không cần em nữa.
- Anh ơi! Cô ấy không muốn gặp em. Đã hơn một tuần cô ấy tránh mặt
em. Em nhớ cô ấy quá!
- Anh ơi. Em không thể sống mà không có cô ấy. Em xin lỗi
anh!
Hoàng Nam nhớ lại những tin nhắn hạnh phúc của Bảo Nam, cho đến
những tin nhắn đau lòng. Và cả tin nhắn cuối cùng Bảo Nam gửi cho
cậu trước khi ra đi.
- Là tại cô! Chính cô đã giết Bảo Nam của tôi. Chính cô đã làm tôi
mất Bảo Nam. Tôi đã định để yên cho cô. Thế mà giờ cô lại xuất hiện
trong nhà tôi sao? – Hoàng Nam nghiến răng.
Nhã Thanh thức dậy sau giấc ngủ chập chờn những ác mộng.
- Là mơ sao? Mình mơ thấy cậu ấy sao? – Nhã Thanh đập nhẹ lòng bàn
tay trái vô chán.
Đôi mắt đang nhắm tịt mở to khi nhìn thấy chiếc mền màu xám đang
đáp trên người.
- Không phải mơ. Chiếc mền đang còn ở đây. Nhưng… không lẽ mình bị
hoa mắt. Mình đâu có say. Sao lại nhìn nhầm con cô Dung thành cậu
ấy chứ - Nhã Thanh lầm bầm rồi bước ra khỏi giường một cách nặng
nề. Cô lững thững đivô trong phòng tắm để làm vệ sinh cá
nhân.
Hôm nay Nhã Thanh bắt đầu đi học nhưng vì chưa có đồng phục nên cô
mặc quần kaki đen và áo sơ mi trắng bên trong chiếc áo ấm đen hôm
qua cô mới mua. Nhã Thanh không thích màu đen, nhưng với thời tiết
lạnh thế này, đồ màu đen là giữ ấm tốt nhất. Chọn cho mình đôi giày
bata trắng đen, Nhã Thanh nhắm mình trong gương.
Chiếc áo ấm đen đang che đi chiếc áo sơ mi trắng. Chỉ để lộ phần cổ
áo vì Nhã Thanh không có thói quen kéo hết khóa áo khoác.
- Tuyết đen? – Hai từ đó lại bất giác vụt ra từ miệng Nhã
Thanh.
- Từ khi có trí khôn, tôi luôn có cảm giác rất lạkhi nghĩ về tuyết.
Tại sao từ trên trời lại vừa có mưa rơi xuống, lại vừa có tuyết rơi
xuống?
- Người ta nói mưa là nước mắt của thượng đế.Vậy còn tuyết? Phải
chăng nó là những giọt nước mắt bị kìm nén đến nỗi đóng băng? Người
ta có thể nghe thấy tiếng mưa rơi nhưng không thể nghe thấy tiếng
tuyết rơi, cũng như người ta có thể khóc vì những nỗi đau nhỏ nhưng
lại không thể khóc trước những nỗi đau quá lớn.
- Không! Tuyết không thể là nước mắt được. Nó phải là nụ cười của
thiên thần nên mới có thể thuần khiết như vậy.
- Là nụ cười thiên thần tặng cho con người trong mùa đông lạnh lẽo,
để mọi người xích lại gần nhau hơn. Để tâm hồn mọi người đẹp hơn.
Phải! Vì vậy mà những bông tuyết nhỏ bé kia lạicó thể mạnh mẽ thực
hiện một cuộc hành trình dài từ trời xuống.
- Tôi đã ước mình được là một bông tuyết. Thực hiện sứ mệnh cao đẹp
một cách âm thầm và đến khi ra đi cũng một cách âm thầm. Thế nhưng.
Những gì tôi mang đến cho thế giới này chỉ là sự chết chóc.
Nhã Thanh cười. Nụ cười chế nhạo chính bản thân mình.
Nhã Thanh ra khỏi phòng. Vai đeo chiếc cặp da. Tay cầm quyển sổ hộ
khẩu và chứng minh photo để mang xuống cho bà Dung.
- Cháu chào cô! – Nhã Thanh đi vào nhà bếp, vui vẻ chào bà
Dung.
- Hôm qua cháu ngủ ngon không? Có lạ giường không?
- Dạ không ạ. Nhưng trời lạnh quá, cháu còn chưa quen.
- Hôm qua cô bảo con trai cô mang mền lên cho cháu, nó có mang
không? – Bà Dung chau mày.
- Dạ có ạ. Nhờ vậy mà cháu đỡ lạnh – Nhã Thanh xoa xoa đầu.
- Thật không hiểu mắt mũi mình thế nào mà nhìn nhầm con trai cô
Dung ra cậu ấy nhỉ? Thậttình! – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Ngồi xuống ăn sáng đi cháu! – Bà Dung nói.
- Dạ cháu không quen ăn vào buổi sáng. À, cái này cháu để trên bàn
nha cô – Nhã Thanh búng vào quyển sổ hộ khẩu photo.
- Ừ, cháu để trên bàn đi! Nhưng cháu phải ăn cái gì đi chứ. Bỏ bữa
sáng không tốt đâu.
- Nếu có sữa tươi thì cháu uống một chút là được rồi.
- Ở trong tủ lạnh có đó. Để cô lấy cho cháu.
- Dạ thôi. Để cháu tự lấy cũng được – Nhã Thanh chộp lấy cái ly
thủy tinh trên bàn ăn và tiến về phía tủ lạnh. Nhã Thanh đang loay
hoay đổ sữa từ trong hộp dung tích 1l ra ly.
- Con chào mẹ! – Hoàng Nam đi vào.
- Cháu chào cô! – Theo sau đó là Cát Tường.
- Hai đứa ngồi xuống ăn sáng đi! – Bà Dung nói.
Nhã Thanh đóng cửa tủ lạnh. Quay người lại.
- Xoảng! – Ly sữa trong tay Nhã Thanh rơi xuống đất. Bắn tung téo
ra sàn. Trước mắt cô là khuôn mặt giống y đúc khuôn mặt người con
trai đã chết vì cô.
Nhã Thanh nhìn Hoàng Nam, ánh mắt ngạc nhiên vô cùng trong khi
Hoàng Nam nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ.
- Sao vậy cháu? – Bà Dung giật mình khi nghe tiếng chiếc li
vỡ.
- Cháu… cháu xin lỗi. Để cháu dọn ạ! – Nhã Thanh ngồi xuống bên
vũng sữa lênh láng trên sàn nhà. Cô đang hành động như một cái máy.
Đôi mắt trống rỗng.
- Để cô đi lấy khăn lau. Cháu đừng chạm tay vào mảnh thủy tinh đấy
– Bà Dung dặn dò Nhã Thanh nhưng hình như Nhã Thanh không nghe
thấy. Nhã Thanh bắt đầu nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ dưới sàn và bỏ
qua tay bên kia. Đầu cô cúi gằm. Cô cảm thấy gáy mình lạnh
toát.
- Mẹ à, mẹ có nhớ Bảo Nam của chúng ta đã chết như thế nào không? –
Hoàng Nam hỏi khi bà Dung trở lại với cây lau nhà trên tay.
- Sao tự nhiên con lại nhắc chuyện này? – Bà Dung ngạc nhiên vô
cùng nhìn con trai. Bà đã luôn cảm thấy có lỗi khi chia cắt hai đứa
trẻ sinh đôi. Và bà càng cảm thấy có lỗi với HoàngNam hơn khi Bảo
Nam chết.
- Bảo Nam của con vì bị một cô gái bỏ rơi nên mới tự tử chết đấy mẹ
ạ - Hoàng Nam nói. Đôi mắt vô hồn.
- Con đang nói gì vậy? – Hai mắt bà Dung mở to. Bà không hề biết lí
do vì sao con mình tự tử. Chỉ biết đứa con trai tội nghiệp của bà
đã cắt đứt mạch máu để kết thúc cuộc sống của chínhmình.
Bà Dung chuẩn bị bật khóc thì hình ảnh đập vào mắt bà còn kinh
khủng hơn điều bà vừa nghe.
- Trời ơi! Nhã Thanh! Cháu làm gì vậy? – Bà Dung lao đến bên Nhã
Thanh.
Hai tay Nhã Thanh đang siết chặt. Bàn tay trái nắm những mảnh thủy
tinh đang nhỏ máu. Máuchảy rất nhiều. Nhỏ giọt xuống sàn nhà liên
tục.
- Nhã Thanh! Cháu có nghe cô nói không? Mau bỏ những mảnh thủy tinh
đó ra! Mau lên – Bà Dung hét lên trong khi Nhã Thanh hoàn toàn
không còn chút ý thức gì.
- Mẹ để con – Hoàng Nam nói rồi đến ngồi xổmđối diện Nhã Thanh.
Nhìn thẳng vào đôi mắt man dại của cô.
Hoàng Nam áp lòng bàn tay phải lên má Nhã Thanh. Hành động của cậu
làm bà Dung hơi ngạc nhiên trong khi Cát Tường tức sôi máu.
- Cậu ấy đang làm gì vậy? – Cát Tường trừng mắt nhìn hành động của
Hoàng Nam.
- Nhã Thanh à! Nghe tớ! Mau bỏ những mảnh vỡ đó ra đi nào! Tớ rất
sợ máu. Cậu biết mà (Bảo Nam mới là người sợ máu) – Hoàng Namnói
bằng giọng dịu dàng. Nhưng bên trong giọngnói ấy giấu diếm một sự
hả hê.
Nhã Thanh đưa đôi mắt trống rỗng nhìn Hoàng Nam rồi từ từ buông
lỏng tay.
- Mẹ giúp con dọn dẹp chỗ này nhé! Con đưa Nhã Thanh vô phòng sát
trùng vết thương (vì là dân thể thao, thường xuyên bị thương nên
trongphòng Hoàng Nam luôn có sẵn một số dụng cụ y tế và thuốc sát
trùng)
- Ừ, con mau đưa Nhã Thanh đi đi! – Bà Dung hối thúc.
- Cái gì? Con đó là cái gì chứ? Mình còn chưa được vô phòng Hoàng
Nam thế mà nó mới đến mà có thể như thế sao? Con nhỏ đáng ghét! –
Cát Tường nhìn theo. Ánh mắt tức giận.
Hoàng Nam dẫn Nhã Thanh vô phòng và khóa trái cửa.
- Ngồi xuống giường! – Hoàng Nam ra lệnh bằng giọng lạnh băng và
Nhã Thanh làm theo như cái máy.
Hoàng Nam mang hộp thuốc tới và ngồi xuống cạnh Nhã Thanh. Cậu nắm
chặt cổ tay bàn tay bị thương của Nhã Thanh và đổ hết chai oxi già
lên đó.
- Aaaaaa!!!! – Nhã Thanh nghiến răng.
- Đau không? – Hoàng Nam hỏi nhưng không cóvẻ gì là đang hỏi
thăm.
- So với nỗi đau khi cắt mạch máu tự tử thì nhưthế này chưa là gì
đâu – Hoàng Nam nắm lấy bàn tay bị thương của Nhã Thanh và bóp
mạnh.Tay kia giữ chặt cổ Nhã Thanh và nhìn soáy vàomắt cô.
- Aaaaaa!!!!!! – Nhã Thanh đau đớn đến bất khóc.
- Cậu có biết tôi là ai không? Tôi là người anh sinh đôi của Bảo
Nam, người đã vì cô mà chết đấy. Còn người phụ nữ vừa bàng hoàng lo
lắng cho cô chính là mẹ của người bị cô hại chết. Đồsát nhân! –
Hoàng Nam gằn giọng.
Đôi mắt Nhã Thanh trở nên bi thương hơn bao giờ hết. Cô nhìn Hoàng
Nam bằng ánh mắt xót xa và đau đớn.
Đau đớn không phải vì những lời nói của HoàngNam. Mà đau đớn khì
gương mặt của Bảo Nam đang hiện lên ngay trước mắt cô. Cô rất muốn
chạm tay vào gương mặt đó. Đôi mắt Nhã Thanh da diết và khắc khoải
như bị mất đi một thứ gì đó vô giá. Hoàng Nam thật sự bối rối trước
đôi mắt trong như nước hồ thu này.
- Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt giả dối đó! – Hoàng Nam nói và đẩy
mạnh Nhã Thanh ra.
- Tự mình băng bó vết thương đi! – Hoàng Nam lại ra lệnh.
Hoàng Nam vẫn ngồi đợi bên cạnh vì nếu bỏ ra ngoài, cậu sẽ không
biết ăn nói với mẹ mình thế nào.
Tay phải của Nhã Thanh run rẩy cầm miếng băng gạc đặt lên lòng bàn
tay trái.
- Mất thời gian quá! – Hoàng Nam cáu gắt rồi kéo mạnh tay trái của
Nhã Thanh về phía mình.Hoàng Nam kiểm tra xem có mảnh thủy tinh nào
còn gim lại trên tay không và khi đã gắp hết những mảnh vỡ ra, cậu
dùng bông sát trùng cho Nhã Thanh rồi băng lại cẩn thận.
- Mình làm như thế này vì không muốn mẹ phải lo lắng cho cô ta thôi
– Hoàng Nam nghĩ thầm.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap3:
Khi vừa chạm xuống đất tuyết lập tức tan chảy...
Tuyết mang sứ mệnh đem mọi người xích lại gần nhau nên nó phải
lạnh. Vì vậy mà người ta chỉ muốn nhìn ngắm nó chứ chẳng ai muốn
làm bạn với nó. Những bông tuyết thật cô đơn!
Hoa tuyết đẹp để tâm hồn con người đẹp hơn khi thấy nó…
Hoa tuyết trông cứng cáp để người khác không thể nhìn thấy sự cô
đơn của nó. Họ không biết chính bản thân nó cũng cảm thấy
lạnh…
Hoa tuyết tan chảy lặng lẽ để không ai phải đaulòng vì nó. Nhưng sự
thật là vì không ai níu giữ nó để nó tồn tại mãi mãi. Khi mùa đông
giá lạnh qua đi. Con người trào đón mùa xuân ấm áp hạnh phúc. Chẳng
ai nhớ đến những bông tuyết lạnh lẽo. Vì thế mà tuyết phải tan đi
tronglặng lẽ…
__________________
Trường Huyền Thoại
Nhã Thanh đến trường và đi lên văn phòng để nhận giấy giới hiệu vào
lớp. Nhã Thanh được xếp và lớp 12a3.
Đây là trường tư nhân nhưng lại có điểm chuẩn cao nhất Đà Lạt. Số
học sinh cũng rất ít, mỗi khối chỉ có 5 lớp.
Dãy lầu chính giữa là dãy phòng học. Khối 10 ở tầng trệt, khối 11 ở
lầu 2, còn khối 12 ở lầu 3. Sân thượng có 1 nhà kho bỏ trống chiếm
1/5 kích thước sân thượng. Nhà kho đó trở thành điểm hẹn hò của các
cặp trong trường ^^ Phía sau dãy nhà này là khu ký túc xá nữ cho
những học sinh nội trú.
Tầng trệt của dãy nhà phía Đông là khu tủ để đồvà phòng thay đồ.
Tầng 2 có 2 phòng thi đấu đanăng. Thi cầu lông, bóng rổ, bóng bàn,
bóng đá mini… Và nó được dùng làm phòng học thể dụckhi có tiết học
liên quan đến những môn thể thao vừa kể trên. Học lý thuyết cũng
học ở đây. Chỉ khi nào có tiết chạy bền, chạy tiếp sức hoặc chạy cự
ly ngắn, nhảy xa, nhảy hố cát thì mới ra sân thể thao ngoài trời ở
phía sau khu nhà này. Lầu 3 của khu nhà này là 5 phòng thí nghiệm.
Sân thượng có 1 kho dụng cụthể thao chiếm 1/5 kích thước sân
thượng.
Tầng trệt của dãy nhà phía Tây là canteen chiếm diện tích bằng 4
phòng học. Bên cạnh là phòng y tế có kích thước bằng 1 phòng học.
Lầu 2 là 5 phòng thực hành máy tính. Lầu 3 là 5phòng máy chiếu. Nhà
kho trên sân thượng là nơi tụ tập đánh nhau. Phía sau dãy nhà này
là khu ký túc xá nam.
Còn 1 dãy lầu có kiến trúc riêng biệt gồm có văn phòng, phòng giám
thị, phòng hội đồng ở tầng 1. Thư viện ở tầng 2. Tầng ba là nơi lưu
trữ hồ sơ học sinh và các thiết bị giảng dạy.
Nhã Thanh đã đến trước cửa lớp 12a3. Đó là phòng học chính giữa của
tầng lầu này.
Nhã Thanh không đẹp đến mức nổi bật nhưng cô thật sự làm các học
sinh khác chú ý vì đồng phục nữ của trường là váy đen và áo somi
trắng mặc bên trong áo vest cùng màu với váy, vớ dài màu đen. Nhưng
cô đang mặc quầnkaki đen.
Nhã Thanh vào lớp và chọn chiếc bàn bên cạnhcửa sổ. Bàn trong lớp
là bàn đôi, Nhã Thanh chọn chỗ ngồi phía trong. (tự nhiên thấy sợ,
chưa biết chỗ của ai mà dám lon ton ngồi vào)
Chuông vào lớp vang lên và các học sinh kéo nhau vào lớp.
- Cậu ta là học sinh mới sao? – Nữ sinh 1 nói.
- Sao cậu ta dám ngồi vào chỗ đó? – Nữ sinh 2 nói.
- Chắc cậu ta không biết đó là chỗ của ai – Nam sinh 1 chen
vào.
- Có nên đến nói cho cậu ta biết không nhỉ? – Nam sinh 2 nói.
- Cậu ở yên đây đi! Kệ cậu ta – Nữ sinh 3 ngăn cản.
Mọi người đang bàn tán xôn xao thì giáo viên chủ nhiệm vào lớp. Cả
lớp đứng lên chào.
- Các em, hôm nay chúng ta có học sinh mới. Bạn ấy tên là Hoàng Nhã
Thanh. Các em làm quen nhé! – Nhã Thanh đứng lên khi nghe cô nhắc
đến tên mình.
- Nhã Thanh! Cô nghĩ em không nên ngồi ở đó –Cô giáo nói.
- Dạ? – Nhã Thanh còn chưa nghe rõ câu nói của cô chủ nhiệm.
- Rầm!!! – Cánh cửa phòng học bị đạp tung. Một nam sinh bước vào.
Hai tay xỏ túi quần ngông nghênh đi vô mà chẳng thèm chào cô giáo.
Cậu ta có chiều cao khá lí tưởng. Nước datrắng hồng. Khuôn mặt gọn,
đôi mắt màu nâu vàng khác hẳn màu mắt của người Việt Nam. Mái tóc
nhuộm màu nâu nhạt bồng bềnh như mây. Đẹp! Cậu ta rất đẹp. Bộ đồng
phục học sinh bình thường khi cậu ta mặc vào trông đẹp hơn hẳn. Cậu
ta tiến lại chỗ Nhã Thanh đang đứng.
- Con nhãi nào đây? – Cậu ta hỏi bằng giọng rấtxấc.
- Tớ là Hoàng Nhã Thanh, học sinh mới – Nhã Thanh trả lời rồi cười
thân thiện.
- Học sinh mới à? Xem ra cần được dạy dỗ. Biến ra khỏi chỗ của tao
khi tao còn nói bằng miệng (không nói bằng miệng thì cậu ta định
dùng gì để nói nhỉ)!
- Hả? – Nhã Thanh hơi bất ngờ vì câu nói của nam sinh kia.
- Việt Lĩnh à, em… cho bạn… ngồi cùng… nhé! – Thề là cô giáo hối
hận ngay lập tức khi vừa nói ra câu đó.
Việt Lĩnh (tức nam sinh ngang tàng vừa rồi) quay lên nhìn cô giáo
chủ nhiệm bằng đôi mắt sắc lạnh.
- Nhã Thanh này, em qua chỗ trống bên cạnh Phụng ngồi đi! – Cô giáo
nói và chỉ tay về phía một nữ sinh có mái tóc dài để xõa. Tóc mái
ngố. Đeo kính nobita tròng màu nâu. Đúng là quái đản.
- Bàn có 2 chỗ mà. Tờ ngồi đây không được sao? – Nhã Thanh thật sự
muốn ngồi bên cạnh cửa sổ.
Cả lớp nín thở trờ đợi con giận dữ của Việt Lĩnh.
- Được! Vậy thì ngồi đấy đi! – Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh cười, nụ
cười khó hiểu.
Tất cả các học sinh trong lớp và cả cô giáo chủ nhiệm đều bất
ngờ.
Nhã Thanh ngồi thẫn thờ cả buổi học, không chép bài cũng chẳng nghe
giảng. Những lời nói của Hoàng Nam hồi sáng cứ vang lên bên tai
cô.
- Kẻ sát nhân? Phải rồi. Tôi đúng là kẻ sát nhân. Chính tôi đã hại
chết Bảo Nam và cả Uyển Thy nữa. Đáng ra tôi phải bị bắt ở tù mới
đúng chứ.
- Ngay cả chết theo họ tôi cũng không có tư cách đó.
- Tôi thật sự không có cách nào để đối diện vớicô Dung. Cô ấy quá
tốt với tôi. Sáng nay cô ấy đã rất lo lắng cho tôi. Còn đưa tôi đến
trường. Nếu cô ấy biết tôi chính là kẻ gây ra cái chết của con trai
cô ấy thì liệu cô ấy có còn nhìn tôi bằng đôi mắt hiền hậu ấy
không?
- Tôi phải làm sao đây? Hay tôi nên rời khỏi đó?
- Không! Không được. Tôi đã gây ra lỗi lầm với Bảo Nam, tôi đáng bị
trừng trị như vậy. Tôi sẽ ở đó cho đến khi Hoàng Nam chút hết cơn
giận.Sự trừng phạt đó còn quá nhẹ đối với một đứa như tôi.
- Đôi mắt ấy sao lại bi thương đến như vậy chứ? – Thật ra nãy giờ
Việt Lĩnh đang quan sát Nhã Thanh. Cậu ta đang gục đầu xuống bàn
nhưđang ngủ nhưng thật ra đang hé mắt qua khe hởở cánh tay nhìn Nhã
Thanh (ngủ cả buổi đã rồi, đang tiết 5 rồi mà)
- Một đôi mắt buồn và rất đẹp. Bi thương nhưngtrong sáng. Nếu có
thể, tôi muốn đôi mắt kia nhìn tôi cười dù chỉ một lần – Việt Lĩnh
nghĩ thầm. Cậu hoàn toàn bị ánh mắt buồn của Nhã Thanh làm mụ mẫm
đầu óc.
- Chết tiệt! Mình vừa nghĩ cái gì thế này? Để cậu ta ngồi đây là để
hành hạ cậu ta cho đỡ chán chứ đâu phải như thế này – Việt Lĩnh
giật mình.
- Rầm! Chết tiệt! Bực quá! – Việt Lĩnh đập bàn quát.
- Việt Lĩnh à… ai làm… em giận vậy? – Thầy giáo bộ môn lắp bắp
(đang là tiết hình học)
- Cậu ta – Việt Lĩnh chỉ vô Nhã Thanh.
Nhã Thanh ngơ ngác nhìn Việt Lĩnh. Cô nhớ là mình đâu có làm gì cậu
ta.
- Em học sinh mới . Em ra khỏi lớp cho tôi! – Thầy giáo hình học
đuổi Nhã Thanh luôn mà không thèm hỏi han gì.
- Em có làm gì đâu ạ - Nhã Thanh nói.
- Tôi nói em ra khỏi lớp cho tôi. Em còn đôi co nữa thì từ nay khỏi
vào lớp tiết của tôi luôn! – Thầy hình học quát. Thật ra ổng cũng
biết thừa Nhã Thanh bị oan nên ổng chỉ đuổi Nhã Thanh ra ngoài mà
không phạt hay ghi tên vô sổ đầu bài. Biết làm sao được. Nếu ổng
không đuổi Nhã Thanh ra ngoài thì người bị đuổi cổ khỏi trường sẽ
là ổng. Không ai biết quan hệ giữa Việt Lĩnh và thầy hiệu trưởng là
như thế nào. Chỉ biết Việt Lĩnh muốn đuổi ai thì người đó sẽ phải
quấn gói khỏi trường Huyền Thoại. Dù là thầy cô hay học sinh.
- Dạ vâng – Nhã Thanh ấm ức đi ra ngoài.
Mấy học sinh khác cũng mong “được” đuổi ra ngoài chết đi được ấy
chứ. Vì tiết hình học quá buồn ngủ.
- Cái gì thế này? Cậu ta điên sao? Mình làm gì cậu ta chứ - Nhã
Thanh lầm bầm.
- Giờ mình biết đi đâu đây chứ - Mặt Nhã Thanh méo mó.
Nhã Thanh cứ lang thang trong trường. Cuối cùng cô chọn nguồi xuống
dưới tán một cây cổ thụ râm mát. Bãi cỏ cô đang ngồi xanh mướt và
rất sạch sẽ. Nhã Thanh ngồi xuống dựa lưngvào gốc cây. Gió khẽ thổi
làm những chiếc lá vàng rơi xuống. Nhã Thanh ngửa lòng bàn tay ra
hấng những chiếc lá rơi.
- Giống như tuyết rơi vậy – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Khi vừa chạm xuống đất tuyết lập tức tan chảy...
- Tuyết mang sứ mệnh đem mọi người xích lại gần nhau nên nó phải
lạnh. Vì vậy mà người ta chỉ muốn nhìn ngắm nó chứ chẳng ai muốn
làm bạn với nó. Những bông tuyết thật cô đơn!
- Hoa tuyết đẹp để tâm hồn con người đẹp hơn khi thấy nó…
- Hoa tuyết trông cứng cáp để người khác không thể nhìn thấy sự cô
đơn của nó. Họ khôngbiết chính bản thân nó cũng cảm thấy
lạnh…
- Hoa tuyết tan chảy lặng lẽ để không ai phải đau lòng vì nó. Nhưng
sự thật là vì không ai níu giữ nó để nó tồn tại mãi mãi. Khi mùa
đông giá lạnh qua đi. Con người trào đón mùa xuân ấm áp hạnh phúc.
Chẳng ai nhớ đến những bông tuyết lạnh lẽo. Vì thế mà tuyết phải
tan đi tronglặng lẽ…