Điện thoại Nhã Thanh rung. Có tin nhắn.
- Em gái à, hôm nay có hàng mới đấy. Đảm bảo đỉnh. Em lấy không?
Còn có 20 con thôi đấy.
Nhã Thanh đanh mặt lại. Rồi sau đó là một nụ cười nửa miệng như
đang chế giễu. Phải! Nhã Thanh đang chế diễu chính mình.
- Đó chính là thế giới của tôi. Thế giới mà tôi thuộc về. Một con
quỷ thì nên ở địa ngục. Quỷ thì không được phép mơ tưởng đến thiên
đàng.
- Để cho em 10 con. Em sẽ gửi tiền trước cho anh – Ngón tay cái của
Nhã Thanh lướt nhanh trên bàn phím điện thoại.
- Oke em – Tin nhắn trả lời của người kia.
Nhã Thanh nhanh tay xóa 2 tin nhắn vừa rồi khỏi hộp thư đến. Nhã
Thanh luôn xóa mỗi khi đọc xong tin nhắn. Hộp thư đến của cô chỉ
lưu những tin nhắn của Bảo Nam.
Không hiểu tại sao Nhã Thanh lại muốn đọc lại những tin nhắn mà Bảo
Nam đã gửi cho mình. Cô chưa bao giờ như thế này. Dù lưu lại nhưng
cô chưa bao giờ đọc lại. Có lẽ vì gặp lại hình hàiquen thuộc nên
làm tâm trạng Nhã Thanh không ổn định.
- Nhã Thanh à, cậu đừng như vậy! Tớ làm gì saithì cậu phải nói chứ.
Sao đột nhiên lại chia tay chứ?
- Nhã Thanh à, cậu gặp tớ 1 lát được không? Tớ nhớ cậu lắm!
- Nhã Thanh à, nghe điện thoại đi! Tớ muốn nghe thấy giọng nói của
cậu. Một câu thôi cũngđược.
- Cậu gặp tớ đi Nhã Thanh. Tớ hứa sẽ không níu kéo cậu đâu. Chỉ cần
cho tớ nhìn thấy cậu thôi.
- Tớ muốn ở bên cậu mãi mãi Nhã Thanh ạ. Nếu tớ chết đi linh hồn tớ
có thể ở bên cậu mãimãi rồi.
Nhã Thanh ghì chặt cái điện thoại lên ngực. Trái tim cô đang tê
buốt.
- Đồ ngốc! Bây giờ linh hồn cậu có ở bên tớ không? – Nhã Thanh thì
thào.
Một chiếc lá rơi xuống vướng trên tóc Nhã Thanh. Nó nằm lại trên đó
rồi từ từ tuột khỏi mái tóc đen để xõa của cô. Chiếc lá tuột xuống
như có một bàn tay đang vuốt nó xuống khỏi tóc Nhã Thanh. Nhưng Nhã
Thanh không hay biết gì về điều đó.
Nhã Thanh khóc. Bản thân cô không biết đó là những giọt nước mắt
xám hối hay luyến tiếc nữa. Một cơn gió thổi qua. Gió không hề lạnh
nhưng làm những giọt nước mắt của Nhã Thanhkhô ngay lập tức. Giống
như một bàn tay đang lau nước mắt cho cô.
Có lẽ đó chính là Bảo Nam.
- Tìm mãi mới thấy – Việt Lĩnh từ phía sau đi đến làm Nhã Thanh
giật mình.
Nhã Thanh nhanh chóng lau những giọt nước mắt còn đọng lại trên
những sợi lông mi dài.
- Cậu… cậu khóc sao? – Việt Lĩnh bối rối. Cậu không phải người sợ
nước mắt phụ nữ nhưng khi nhìn thấy Nhã Thanh khóc tự dưng Việt
Lĩnh thấy bối rối. Đúng hơn là rối bời.
- Có chuyện gì à? – Việt Lĩnh ngồi xuống bên cạnh Nhã Thanh.
- Vì bị ai kia đổ oan nên tôi tức quá phát khóc đấy – Nhã Thanh
nói.
- Ai? Đứa nào là gì cậu? – Việt Lĩnh nổi giận. Cậu cũng chẳng hiểu
vì sao cậu nổi giận nữa.
- Tên xấu xa nào đang yên đang lành làm thầy hình học đuổi tôi ra
khỏi lớp? – Nhã Thanh nheomắt nhìn Việt Lĩnh.
- Cậu xỏ tôi sao? – Việt Lĩnh cáu.
- Cậu xỏ tôi thì có. Tôi làm gì cậu mà cậu kiếm chuyện với tôi kiểu
đó? – Nhã Thanh cãi.
- Tại trong lớp buồn quá không có chuyện gì làm – Việt Lĩnh xoa đầu
cười hì hì.
- Cái gì? – Nhã Thanh há hốc miệng để khí nóngtoát ra trước khi
cháy hết tóc trên đầu.
- Mà có vậy mà cũng khóc sao? Mít ướt vừa thôi chứ! – Việt Lĩnh
châm chọc.
- Kệ tôi! Mà cậu ở đây làm gì? Cũng bị đuổi à? –Nhã Thanh nhìn Việt
Lĩnh nghi hoặc.
- Ai bị đuổi chứ. Trong lớp chán quá nên đi ra ngoài. Mà xem ra
ngoài này cũng chán nữa.
- Thấy cậu tôi cũng chán nè. Đi giùm đi! – Nhã Thanh xua tay.
- Cái gì? Cậu ăn nói với tôi thế hả? Con nhóc không hiểu chuyện
này! – Việt Lĩnh gõ vào đầu Nhã Thanh một cái rõ đau.
- Cậu mới là thằng nhóc không hiểu chuyện đấy – Nhã Thanh gõ lại
một cái đau gấp đôi.
- Cậu dám! Cậu biết tôi là ai không hả? – Việt Lĩnh lớn tiếng nhưng
không có vẻ gì là giận dữ.
- Biết. Một kẻ thần kinh không bình thường hơnnữa còn mắc chứng
bệnh ăn no rửng mỡ.
Cứ thế Nhã Thanh với Việt Lĩnh đấu khẩu qua lại. Không hiểu sao
Việt Lĩnh lại gần gũi với một học sinh mới như Nhã Thanh trong khi
suốt ngày Việt Lĩnh vẫn nói “Con gái đều là mộtlũ phiền phức, rắc
rối”. Còn Nhã Thanh, một người có xu hướng hướng nội lại dễ thân
với một người con trai lạ.
Nhã Thanh không hề biết có một người đang quan sát cô, đôi mắt tóe
lửa. Đó là Hoàng Nam. Cậu đang đứng trên lầu 2 dãy nhà phía Đông
nhìn xuống. Hoàng Nam vừa học thể dục xong. Tiết thể dục được nghỉ
sớm 10 phút.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap4:
Trên đời này có thật sự có Chúa Trời không nhỉ? Nếu tôi tin thì
linh hồn tôi sẽ được cứu rỗi chứ?
Nhưng suy cho cùng thì Chúa Trời cũng không hề có cánh trong khi
quỷ dữ thì có cánh đó thôi.
________
Nhã Thanh đã đứng trước cổng “Thiên thần” gần 1 tiếng đồng hồ rồi.
Cô không dám vô nhà vì không biết phải đối diện với bà Dung như thế
nào. Cô thấy hổ thẹn trước ánh mắt quan tâm của bà ấy dành cho
cô.
Cuối cùng Nhã Thanh cũng đi vào nhà. Vì cô đâu thể cứ đứng mãi bên
ngoài chứ.
Trong nhà rất yên tĩnh. Nhã Thanh bước từng bước nhẹ nhàng lên cầu
thang. Điệu bộ cứ y như ăn trộm.
Phòng khách không có ai. Nhã Thanh rón rén đivô nhà bếp cũng không
thấy ai. Chỉ thấy trên bàn có một mẩu giấy.
- Hoàng Nam, thiết kế tòa nhà thương mại ở Hồng Kông có chút sự cố.
Mẹ phải qua đó gấp. Con ở nhà nhớ tự chăm sóc bản thân nhé. Các con
chịu khó ra ngoài ăn nhé!
- Cô đi rồi sao? – Nhã Thanh lẩm bẩm, đặt tờ giấy xuống bàn, Nhã
Thanh lững thững đi về phòng. Nhưng trước khi về phòng Nhã Thanh
còn đến trước “Tuyết đen” đứng đăm chiêu nhìn ngắm bức tranh.
- Những chiếc lông vũ này giống như lông từ đôicánh của quỷ vậy. Nó
che hết “nụ cười của thiên thần” rồi.
- Có thật là dù thế nào thì tuyết vẫn thuần khiếnkhông?
- Rốt cuộc tại sao tôi lại luôn cảm thấy lòng mình bâng khuâng mỗi
khi nhìn bức tranh này chứ?
- Rốt cuộc quyết định rời khỏi nhà, rời khỏi ông và đến một nơi lạ
lẫm này là đúng hay sai?
- Liệu có phải là sự sắp xếp của Chúa Trời nên tôi mới gặp người
anh trai sinh đôi của cậu ấy, trong số tám mươi mấy triệu người
không?
- Chúa trời cũng muốn tôi đền tội sao?
- Trên đời này có thật sự có Chúa Trời không nhỉ? Nếu tôi tin thì
linh hồn tôi sẽ được cứu rỗi chứ?
- Nhưng suy cho cùng thì Chúa Trời cũng không hề có cánh trong khi
quỷ dữ thì có cánh đó thôi.
Thả mình xuống giường Nhã Thanh nhắm nghiền hai mắt. Ngày hôm nay
đối với Nhã Thanh quá mệt mỏi. Cơ thể thì không mệt mỏi gì nhưng
tinh thần thì rã rời.
Sân thượng trường Anh Vũ (trường cấp 3 lớn nhất tp HCM)
- Chát! – Một cô gái gương mặt đầm đìa nước mắt thẳng tay tát vào
mặt Nhã Thanh.
- Trả Bảo Nam cho tớ! Tại cậu mà cậu ấy ra nông nỗi như thế. Trả
Bảo Nam cho tớ - Cô gáiấy ghì chặt hai vai của Nhã Thanh, lay liên
tục.
- Uyển Thy, cậu…
- Phải, tớ yêu Bảo Nam nhưng cậu ấy lại yêu cậu… Tớ đã nghĩ… nếu là
cậu thì sẽ không sao… Nếu người Bảo Nam yêu là cậu… thì tớ sẽ chúc
phúc cho hai người… Nhưng sao cậu… có thể… mang tình cảm của Bảo
Nam ra đùa giỡn vậy chứ? – Uyển Nhi giận dữ.
- Tớ… tớ xin… lỗi…
- Xin lỗi? Cậu xin lỗi sao? Xin lỗi thì Bảo Nam có thể sống lại
sao?
- Tớ…
- Cậu là một con quỷ Nhã Thanh ạ. Tớ đã bị sựlương thiện giả dối
của cậu lừa gạt. Cậu đích thịlà người có gương mặt thiên sứ nhưng
lòng dạ ác quỷ.
- Uyển Thy, tớ…
- Đừng có dùng cái miệng ghê tởm đó để gọi tên tôi. Cậu hãy lộ
nguyên hình đi! Đừng có tỏ ra thánh thiện nữa. Thất sự ghê
tởm!
- ……..
- Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu. Tôimuốn cậu phải dằn
vặt cả đời. Bảo Nam đã từng thuộc về cậu, nhưng sau ngày hôm nay
cậu ấy sẽ thuộc về tôi.
- Nhưng Bảo Nam…
- Phải! Cậu ấy chết rồi! Và tôi sẽ đi theo cậu ấy– Uyển Thy vừa dứt
câu thì chạy vụt đến lan can sân thượng và…
- Uyển Thy! – Nhã Thanh hét lên và ngồi bật dậy.
- Hộc! Hộc! Sao lại mơ thấy nữa rồi? – “Nữa rồi” tức là trước đây
Nhã Thanh cũng từng mơ thấy điều này rồi.
- Tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu. Tớmuốn cậu phải dằn vặt
cả đời. Bảo Nam đã từng thuộc về cậu, nhưng sau ngày hôm nay cậu ấy
sẽ thuộc về tớ…
- Tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu. Tớmuốn cậu phải dằn vặt
cả đời. Bảo Nam đã từng thuộc về cậu, nhưng sau ngày hôm nay cậu ấy
sẽ thuộc về tớ…
- Tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu. Tớmuốn cậu phải dằn vặt
cả đời. Bảo Nam đã từng thuộc về cậu, nhưng sau ngày hôm nay cậu ấy
sẽ thuộc về tớ…
Câu nói của Uyển Thy lặp đi lặp lại trong đầu Nhã Thanh.
- Đầu… mình… - Nhã Thanh ôm chặt đầu bằng hai tay.
- Đầu… mình… đau… quá! Mình… - Nhã Thanh ôm đầu nằm quằn quại trên
giường.
- Không… được rồi! Thuốc… thuốc… của mình… - Nhã Thanh run rẩy kéo
hộc bàn của chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường. Cô lấy ra một lọ thuốc
an thần. Đổ lên tay hai viên rồi nuốt vội. Nhã Thanh loạng choạng
đi đến chỗ cái tủ lạnh mini trong phòng. Lấy một chai nước khoáng
và uống một ngụm đầy miệng. Nhã Thanh trở lại giường nằm và lấy gối
đè lên đầu mình. Cô chìm vào giấc ngủ do tác dụng của thuốc an
thần.
Nhã Thanh mở mắt ra. Phòng cô tối đen vì trước khi ngủ cô không mở
đèn. Cô mò tay mở chiếc đèn ngủ đặt trên chiếc bàn bên cạnh
giường.
Giất mình! Hoàng Nam đang ngồi ngay bên cạnh giường.
- Cậu… ở trong phòng tôi làm gì vậy? – Nhã Thanh hoảng hốt.
- Dậy rồi à? Tôi đang định giết cậu đây. May mà cậu tỉnh lại.
Nhã Thanh cười nụ cười nửa miệng vẻ bất cần.
- Cậu không tin sao? – Hoàng Nam nổi giận rồi chồm đến siết cổ Nhã
Thanh.
Gương mặt Nhã Thanh đỏ bừng rồi chuyển qua trắng bệch. Nhưng Nhã
Thanh không hề vùng vẫy. Hai tay cô siết chặt tấm ra giường. Đôi
mắt bi thương mở to nhìn Hoàng Nam.
Hoàng Nam buông tay ra và ngay sau đó là tràng ho sặc sụa của Nhã
Thanh.
- Sao không chống cự? Nghĩ là làm vậy thì tôi sẽ thương hại mà bỏ
qua cho cậu sao? – HoàngNam nhìn Nhã Thanh bằng ánh mắt khinh
bỉ.
- Không hề. Nếu cậu có thể giết chết tôi. Tôi sẽmang ơn cậu nhiều
lắm – Nhã Thanh đã lấy lại hơi thở.
- Đừng có đùa. Cậu nghĩ tôi không dám sao? – Hoàng Nam nghiến
răng.
- Cậu nghĩ tôi đang khiêu khích cậu sao? – Nhã Thanh hỏi vặn lại
Hoàng Nam.
- Cậu nhầm rồi. Chết không đáng sợ. Phải sống mới đáng sợ - Nhã
Thanh bặm môi. Đôi mắt buồn thê lương đến tuyệt vọng.
- Cậu nói đúng. Giết cậu thì dễ cho cậu quá – Hoàng Nam cười
nhạt.
- Tôi ở đây. Cậu muốn làm gì thì cứ việc làm. Trút hết thù hận của
cậu đi! Chỉ cần cậu thấy thoải mái – Nhã Thanh nói chậm rãi. Giọng
buồn bã.
- Gì chứ? Cắn rứt lương tâm sao? Điều đó khônghợp với cậu đâu. Một
con quỷ mà lại tỏ ra xámhối thì còn ghê tởm hơn khi nó làm việc tội
lỗi đấy. Sống đúng bản chất của cậu đi Hoàng NhãThanh!
Hoàng Nam nói rồi bỏ ra ngoài. Bỏ lại Nhã Thanh cùng nụ cười chua
chát và trái tim nát tươm. Cơ thể Nhã Thanh như muốn vỡ vụn ra
thành từng mảnh.
- Sao vừa rồi mình không bẻ gãy cổ cô ta đi chứ? – Hoàng Nam vừa đi
về phòng vừa lẩm bẩm.
- Sao lại bị đôi mắt đó làm giao động chứ? – Hoàng Nam tự trách
mình.
- Lần sau có cơ hội, nhất định mình phải bẻ gãyít nhất một cái
xương trên người cô ta – Hoàng Nam nghiến răng, hai tay siết
chặt.
Sáng hôm sau
Hoàng Nam vừa ra khỏi phòng đã thấy Cát Tường đang đứng đợi mình
trước cửa phòng rồi. Sáng nào cô cũng đứng đợi Hoàng Nam nhưthế này
mong có thể làm cậu cảm động nhưng nó lại phản tác dụng. Điều đó
làm Hoàng Nam thấy Cát Tường thật phiền phức.
- Hôm qua cậu ngủ ngon chứ? – Cát Tường đếnôm cánh tay của Hoàng
Nam.
- Nhờ ơn của cậu nên tôi ngủ rất ngon – HoàngNam nói.
Trước đây, thỉnh thoảng nửa đêm Cát Tường hay gõ cửa phòng Hoàng
Nam khi cậu đang ngủchỉ để nhìn mặt cậu cho đỡ nhớ vì nhớ quá không
ngủ được. Thời gian đầu Hoàng Nam tứcsôi máu nhưng sau đó cậu mặc
kệ không thèm mở cửa luôn. Dần dần Cát Tường cũng thôi quấy rối
kiểu đó nữa.
Hoàng Nam còn chưa kịp hất cánh tay đang ômxà nẹo của Cát Tường thì
gặp Nhã Thanh từ trên cầu thang đi xuống. Hôm nay Nhã Thanh mặc
đồng phục (mới xuống văn phòng mua hôm qua)
Nhìn thấy Cát Tường đang khoác tay Hoàng Nam, tự nhiên Nhã Thanh
thấy tim mình đau nhói. Mặt Nhã Thanh chuyển ngay qua sắc trắng một
cách rõ ràng.
- Sao lại thấy khó chịu thế này? Không lẽ vì cậuta có gương mặt
giống Bảo Nam nên mình thấy khó chịu khi cậu ta bên người con gái
khác? – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Mày không được phép như vậy đâu Nhã Thanh! Không được như vậy
đâu! – Nhã Thanh tự nhủ.
- Nét mặt cô ta như vậy là sao? – Hoàng Nam thắc mắc.
- Gì đây? Mới sáng sớm mà sao mặt con nhỏ này khó coi vậy? Còn
không tránh ra đứng đây làm gì? Đã xấu còn muốn làm nổi bật nữa
sao? – Cát Tường nghĩ thầm. Nhưng khó chịu ra mặt.
Cát Tường kéo Hoàng Nam đi vô nhà bếp. Không quên quay lại nhìn Nhã
Thanh một cái thật sắc.
Cát Tường đang trét bơ lên miếng bánh sanwich cho mình và cho Hoàng
Nam. Còn NhãThanh đang loay hoay đổ sữa ra ly.
- Chiều nay người giúp việc nhà tớ sẽ đến. Trong thời gian cô Dung
đi vắng người đó sẽ nấu nướng cho chúng ta. Tớ không thích phải ra
ngoài ăn. Ngồi cùng một quán với đám người tầm thường khó ăn lắm –
Cát Tường nói bằng giọng chảnh chọe.
- Sao cũng được. Mà tớ cũng là người tầm thường thôi. Bấy lâu nay
vô tình làm cậu khó ănrồi – Hoàng Nam nói móc Cát Tường. Cậu thật
sự ghét cái tính đỏng đảnh của Cát Tường.
- Hỳ! – Nhã Thanh che miệng cười.
- Cười cái gì? – Cát Tường quát.
- Này, đừng có nói hôm qua đến giờ chưa thay băng cho vết thương
đấy – Hoàng Nam thấy máu đã thấm đến lớp ngoài cùng của băng cuốn
trên bàn tay Nhã Thanh.
- Không sao đâu! Khỏi băng cũng được – Nhã Thanh nói rồi tháo cái
lớp băng vướng víu ra. Từ hôm qua đến giờ tay trái của cô luôn có
cảm giác không thật rất khó chịu.
- Tùy – Hoàng Nam nói lạnh nhạt.
- Chúng ta đi học thôi Hoàng Nam – Cát Tườnghối thúc.
- Tôi là trẻ con sao cần cậu dẫn đến trường? – Hoàng Nam bực bội.
Thật ra là cậu đang bực chính mình vì tự nhiên đi quan tâm đến Nhã
Thanh nên chút giận lên Cát Tường.
- Cậu sao thế? Bình thường chúng ta vẫn đi chung mà – Cát Tường ngơ
ngác không hiểu gì.
Đúng lúc đó thì điện thoại của Hoàng Nam reo.
- Con nghe mẹ ơi – Hoàng Nam bắt máy.
- Con đi học chưa? – Bà Dung hỏi.
- Con đang chuẩn bị đi. Sao vậy mẹ?
- Con cho Nhã Thanh đi cùng nữa nhé! Con bé chưa quen đường
đâu.
- Chẳng phải hôm qua mẹ chở cô ta đi cho biết đường rồi sao? –
Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh, cau có.
- Mới đi một lần sao mà nhớ hả con? Thì đằng nào con cũng đi cùng
đường mà. Dẫn Nhã Thanh đến chạm xe bus cho con bé quen đường. Mẹ
có bắt con cõng con bé tới trường đâu mà con khó khăn vậy? – Bà
Dung lớn tiếng nhưng không phải đang giận.
- Được rồi! Cho cô ta theo là được chứ gì? – Hoàng Nam lườm Nhã
Thanh.
- Con và Cát Tường đừng về nhà khuya quá đấynhé! Đừng để Nhã Thanh
ở nhà một mình, tội con bé. Hai đứa đi ăn thì nhớ cho Nhã Thanh
theo nữa. Con bé không biết đường đâu – Bà Dung dặn dò.
- Mẹ! Con mới là con mẹ đấy – Hoàng Nam cáu.
- Con bằng này tuổi đầu rồi mà còn phân bì như con nít vậy?
- Ai con nít chứ? Khi nào mẹ mới về?
- Hm… thiết kế của mẹ bị trục trặc nên chắc 1 tháng nữa mẹ mới về
được.
- Vậy mẹ phải giữ gìn sức khỏe và tự chăm sóc cho bản thân đấy
nhé!
- Mẹ biết rồi. Con cũng vậy nhé!
- Mẹ yên tâm.
- Vậy thôi đi học đi. Tối mẹ gọi lại.
- Con chào mẹ!
Hoàng Nam vừa cúp máy đã lườm cho Nhã Thanh một cái sắc lạnh.
- Đi học! – Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh, ra lệnh.
- Hả? – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Hả cái gì? Cầm cặp đi theo tôi nhanh lên – Hoàng Nam nghiến
răng.
- Ờ… - Nhã Thanh không hiểu gì nhưng cũng xách cặp đi theo cho lành
chứ nhìn bộ dạng Hoàng Nam kinh khủng quá!
- Sao lại cho con đó đi theo chứ? – Cát Tường nhìn Nhã Thanh, khó
chịu ra mặt.
Trên xe bus Nhã Thanh phải đứng vì không còn chỗ. Khi lên xe chỉ
còn hai chỗ trống và Cát Tường đã nhanh nhẩu ngồi xuống và kéo
HoàngNam ngồi vào bên cạnh (Cát Tường ngồi sát cửa sổ còn Hoàng Nam
ngồi bên ngoài)
- Sao lại khó thở thế này chứ? Nhìn cảnh hai người đó ngồi bên nhau
sao lại bực bội thế này?Đó là Hoàng Nàm chứ đâu phải Bảo Nam? – Nhã
Thanh nghĩ thầm.
- Không được rồi! Mình không thể tiếp tục như thế này – Nhã Thanh
nghĩ thầm. Thỉnh thoảng lại quay lại liếc trộm Hoàng Nam và Cát
Tường.
Đột nhiên một con mèo băng qua đường. Chiếc xe thắng gấp. Nhã Thanh
ngã dúi người về phía trước. Những tưởng đã do sàn xe rồi. Nhưng
may sao có một người nào đó đã kịp đỡ cô từ phía sau. Cánh tay vòng
qua eo cô ôm lấy cô rất chặt.
Khi nhận thấy Nhã Thanh đã đứng vững thì người đó buông tay
ra.
- Cám ơn! – Nhã Thanh quay lại nói và… bất ngờ. Người vừa đỡ cô
chính là Hoàng Nam.
- Không có gì – Hoàng Nam đáp lạnh nhưng mặt đang đỏ bừng
lên.
- Ngồi xuống đây đi! – Hoàng Nam ấn Nhã Thanh vào chỗ ngồi của
mình.
- Con nhỏ đáng ghét này! – Cát Tường nghĩ thầm rồi đứng lên, đi đến
chỗ Hoàng Nam đang đứng.
Thế là bây giờ 1 mình Nhã Thanh ngồi còn Hoàng Nam và Cát Tường
đang đứng chung.
- Sao cậu ấy lại làm vậy chứ? Chẳng phải cậu ấy rất ghét mình sao?
– Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Mình làm vậy chỉ vì không muốn bị mẹ la thôi.Nếu cô ta bị gì mẹ
sẽ la mình – Hoàng Nam đang cố thuyết phục chính mình.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap5
Người con gái này phải chăng có phép thuật? Cô ấy làm trái tim tôi
nhảy rộn lên những vũ điệu cuồng si. Trong giây phút này, tôi biết
mình đã hoàn toàn khuất phục trước cô ấy. Mộtcon quỷ như tôi, sẽ
cầu xin tình yêu của cô ấy để hóa giải lời nguyền và trở lại làm
người.
_________
Nhã Thanh thất thểu đi vào cổng trường. Cát Tường và Hoàng Nam đang
đi trước cô khoảng3m.
- Hội trưởng hội học sinh lại đi cùng đội trưởngđội bóng rổ nữa
sao? – Hs 1 nói.
- Thì ngày nào mà hai người đó chẳng đi học cùng nhau chứ - Hs 2
nói.
- Tớ ghen tị với Cát Tường quá! Cậu ấy xinh đẹp thật! – Hs 3
nói.
- Cậu ấy là công chúa của Huyền Thoại mà lại – Hs 4 nói.
- Hai người họ thật xứng đôi! – Hs 5 nói.
- Gì chứ? Mấy người này – Nhã Thanh nghe những lời bàn tán thì bực
bội vô cùng. Cô cúi đầu để giấu đi gương mặt tức tối rồi xải bước
nhanh để đi vụt qua Cát Tường và Hoàng Nam.
- Bộp! – Nhã Thanh đụng phải một cái gì đó. Ngẩng lên thì thấy 5 nữ
sinh đang đứng trước mặt.
- Con này, đi đứng không có mắt à? – Nữ sinh vừa bị Nhã Thanh đụng
trúng quát lên.
- Tôi xin lỗi! – Nhã Thanh nói rồi bỏ đi. Nữ sinh kia cũng định cho
qua vì cô ta đang bận tìm người. Đã không có chuyện gì nếu cô ta
không nhìn thấy bảng tên trên áo vest của Nhã Thanh.Nhã Thanh chính
là người cô ta muốn tìm.
- Hoàng Nhã Thanh lớp 12a3 – Nữ sinh đó giữ vai Nhã Thanh
lại.
- Sao các cậu biết tôi? – Nhã Thanh quay lại hỏi.
- Bọn này đang tìm mày đây – Một nữ sinh khác trong số 5 nữ sinh đó
nói.
- Tôi và các cậu quen nhau sao? – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Đi theo bọn tao!
- Cô ta quen với nhóm Ma Búp Bê sao? – Hoàng Nam nhìn thấy Nhã
Thanh đi theo 5 nữ sinh kia.
- Đúng là loại con gái không ra gì! Vừa đến là đã quen biết với
những thành phần xấu rồi. Hôm qua là Quỷ Vương, hôm nay là Ma Búp
Bê.Rốt cuộc cô dùng bùa mê gì mà làm Bảo Nam của tôi yêu một đứa
như cô chứ? – Hoàng Nam nghĩ thầm.
Sân thượng dãy nhà phía Tây
Nhà kho
- Chát! – Tiếng bạt tai vang lên.
- Sao cậu đánh tôi? – Nhã Thanh ngơ mặt không hiểu gì.
- Chát! – Cái tát thứ 2.
- Mày nghĩ mày là ai mà dám đến ngồi cùng bàn với Quỷ Vương trường
Huyền Thoại chứ? –Nữ sinh vừa tát Nhã Thanh hỏi, giọng đe
dọa.
- Ngồi cùng bàn? Mấy cậu đang nói đến Bùi Việt Lĩnh sao? – Nhã
Thanh hỏi.
- Hự - Nhã Thanh bị một nữ sinh đạp vào bụng.
- Mày nghĩ mày là ai mà dám gọi cả họ và tên Quỷ Vương như vậy chứ?
– Nữ sinh vừa đạp vàobụng Nhã Thanh quát.
- Cậu ta là ai mà tôi không thể gọi như vậy? – Nhã Thanh hỏi.
- Con này, mày còn giám trả cheo nữa à? – Một nữ sinh khác nắm tóc
Nhã Thanh giật mạnh rồi đẩy Nhã Thanh vào tường.
- Đừng nói nhiều nữa. Đánh nó đi! Con này là học sinh mới, phải dạy
nó tới nơi tới chốn nó mới biết sợ - Nữ sinh vừa nắm tóc Nhã Thanh
nói với 4 nữ sinh còn lại rồi cả bọn xông vô đạp Nhã Thanh túi
bụi.
Trong khi đó
- Đại ca. Bắt được 3 thằng chó gián điệp của trường Nhất Phong rồi
– Một nam sinh đến nói với Việt Lĩnh khi Việt Lĩnh đang ngồi hút
thuốc dưới gốc cây hôm qua Việt Lĩnh tìm thấy Nhã Thanh.
- Lôi tụi nó lên sân thượng dãy nhà phía Tây cho tao! Hôm nay tao
đích thân ra tay – Việt Lĩnh dụi điếu thuốc vào thân cây (cây:
thằng kia! Muốn chết hay sao mà dụi thuốc vào tao?, Việt Lĩnh: tao
đốn mày luôn còn được chứ đừng có nói, cây: Quỷ Vương tha
em!)
- Dạ, đại ca.
- Dám bán đứng tao, đâu quân cho trường NhấtPhong à? – Việt Lĩnh
nghiến răng, trợn mắt. Đứng dậy, xỏ tay túi quần và đi đến dãy nhà
phía Tây.
Việt Lĩnh lên đến sân thượng thì đã thấy 3 thằngboy mặt tái xanh,
mồ hôi chảy ướt trán đang quỳ dưới đất.
- Sao không lôi ba thằng này vào nhà kho? – Việt Lĩnh trừng mắt
nhìn mấy thằng đàn em.
- Dạ… nhóm Ma Búp Bê đang xử đứa nào trong đó nên… - Thằng đệ ấp
úng.
- Biết tụi nó xử đứa nào không? – Việt Lĩnh vừa hỏi vừa kê điếu
thuốc lên miệng. Một thằng đànem bật quẹt cho cậu, điệu bộ cung
kính. Việt Lĩnh quan tâm là vì trong nhóm Ma Búp Bê có em họ của
cậu. Nhưng đó là bí mật chỉ có hai anh em họ biết.
- Dạ là học sinh mới. Hình như tên Hoàng Nhã Thanh – Thằng đệ làm
vẻ mặt ngẫm nghĩ.
- Cái gì? – Việt Lĩnh thả điếu thuốc xuống đất. Dùng chân đạp lên.
Gương mặt tức giận.
- Rầm! – Cửa nhà kho bị đạp tung. Việt Lĩnh xỏ tay túi quần đi vào.
Ánh mắt sắc lạnh. Nhìn phong độ vô cùng.
- Quỷ Vương – Nhóm Ma Búp Bê dừng việc đá Nhã Thanh, cúi đầu
chào.
- Các người đang làm gì vậy? – Việt Lĩnh hỏi, giọng ám mùi sát khi.
Cậu đi đến gần chỗ Nhã Thanh đang nằm.
- Bọn em đang thay anh trừng khi con nhỏ hôm qua dám vô lễ với anh
– Một nữ sinh trả lời, giọng tự hào.
Nữ sinh ấy những tưởng sẽ lấy lòng được Việt Lĩnh nhưng không ngờ
lại phản tác dụng. Việt Lĩnh dùng một tay siết cổ nữ sinh đó, một
tay vẫn xỏ túi quần. Mặt không chút biểu cảm.
- Quỷ Vương tôi mà cần lũ con gái các người giúp sao? – Việt Lĩnh
nói chậm rãi.
- Em… em… xin… lỗi! – Nữ sinh đang bị bóp cổ thều thào trong khi 4
nữ sinh kia khiếp dúm lại.
- Cút đi! – Việt Lĩnh buông nữ sinh kia ra. Việt Lĩnh bỏ qua dễ như
vậy vì đứa em họ nếu không 5 đứa đó tan nát rồi.
- Nhã Thanh! – Việt Lĩnh đến đỡ Nhã Thanh dậy. Gương mặt Nhã Thanh
bây giờ bầm dập. Khóe miệng còn dính máu. Mắt nhắm lim dim.
- Nhã Thanh! – Việt Lĩnh vỗ nhè nhẹ vào má Nhã Thanh.
Nhã Thanh mở đôi mắt nặng trĩu ra mơ màng nhìn Việt Lĩnh.
- Hoàng Nam? – Nhã Thanh nghĩ thầm. Cố mở mắt to hơn. Nhã Thanh
nhìn nhầm Việt Lĩnh ra Bảo Nam nhưng đầu thì lại nghĩ đó là Hoàng
Nam.
Nhã Thanh ngồi dậy ôm chầm lấy Việt Lĩnh.
- Huhuhuhuhu… - Nhã Thanh khóc nức nở.
- Tớ… đau… lắm – Nhã Thanh thút thít.
- Nín đi nào! Tôi đưa cậu đến phòng y tế! – Việt Lĩnh vỗ nhè nhẹ
vào vai Nhã Thanh. Mặt cậu đỏbừng. Tim đập loạn xạ.
- Đừng chuyển động! Hãy như thế này một chútthôi! Một phút thôi
cũng được! – Nhã Thanh ghì chặt Việt Lĩnh hơn.
- Người con gái này phải chăng có phép thuật. Cô ấy làm trái tim
tôi nhảy rộn lên những vũ điệu cuồng si. Trong giây phút này, tôi
biết mình đã hoàn toàn khuất phục trước cô ấy. Mộtcon quỷ như tôi,
sẽ cầu xin tình yêu của cô ấy để hóa giải lời nguyền và trở lại làm
người.
Phòng y tế
Nhã Thanh từ từ mở mắt ra. Ánh sáng làm cô chói mắt. Nơi này không
có trong trí nhớ của cô.
- Cậu tỉnh rồi à? – Việt Lĩnh đang ngồi ngay bêncạnh Nhã
Thanh.
- Tôi đang ở đâu vậy? – Nhã Thanh hỏi, giọng nhỏ xíu.
- Phòng y tế - Việt Lĩnh nói.
- Cậu đưa tôi đến đây sao? – Nhã Thanh hỏi.
- Chứ cậu nghĩ là ai? – Việt Lĩnh hơi bực bội.
- Sao mình có thể nhìn Việt Lĩnh thành Hoàng Nam chứ? Không, là Bảo
Nam chứ không phải Hoàng Nam. Mình điên mất rồi – Nhã Thanh nghĩ
thầm, gương mặt có chút hụt hẫng.
- Vẻ mặt đó là sao? Không lẽ người cậu mong đến cứu cậu không phải
là tôi? – Việt Lĩnh khó chịu.
- Này, cậu không định cám ơn tôi sao? – Việt Lĩnh làm mặt
ngầu.
- Không phải vì cậu mà tôi bị đánh sao? – Nhã Thanh không chịu
thua.
- Đúng là vô ơn. Biết vậy tôi để tụi nó đánh chết cậu luôn – Việt
Lĩnh nheo mắt nhìn Nhã Thanh.
- Hối hận cũng muộn rồi. Lần sau nếu cậu gặp chuyện tôi sẽ cứu cậu.
Coi như trả ơn.
- Cái gì? Tôi đây mà cần cậu cứu á? Chứ con gà con nào vừa nãy nằm
khúm núm trên sàn vậy? Cậu tự cứu mình còn không xong nữa là.
- @#$%^&
Từ hôm qua đến giờ, mỗi lần Nhã Thanh và Việt Lĩnh sáp lại là lại
cãi nhau. Thế nhưng bản thân cả hai cảm thấy rất vui.
Trong khi đó cả trường đang đồn ầm lên chuyện Quỷ Vương bế một nữ
sinh vô phòng y tế.
- Quỷ Vương của chúng ta bế ai vậy? – Nữ sinh 1
- Nghe đâu là Hoàng Nhã Thanh học sinh mới chuyển trường – N~s
2
- Nghe nói là bị nhóm Ma Búp Bê đánh – N~s 3.
- Tớ nghe nói hôm qua nhỏ đó dám vô lễ với Quỷ Vương nên hôm nay bị
đánh đó – N~s 4.
- Nó vô lễ với Quỷ Vương mà anh ấy còn giúp nó sao? Quỷ Vương thành
người tốt từ bao giờ vậy? – N~s 5
- Hic! Quỷ Vương đẹp trai, lạnh lùng của tớ. Sao lại bế con nhỏ đó
chứ - N~s 6.
- Đại ca của chúng ta sao lại như vậy chứ? – Nam sinh 1.
- Phải đó! Anh ấy vốn ghét con gái mà? – Ns 2.
- Hay đại ca sắp chết nên làm việc thiện tích đực – Ns 3.
- Thằng này, để đại ca nghe được là mày chết trước đấy – Ns
4.
- Mà nghe nói hôm nay đích thân đại ca xử 3 thằng phản bội mà – Ns
5.
Và tin tức đó đã nhanh chóng bay đến tai HoàngNam.
- Bị nhóm Ma Búp Bê đánh sao? – Hoàng Nam chau mày, nghĩ
thầm.
- Vậy hóa ra không phải chơi chung nhóm à? – Hoàng Nam ngẫm
nghĩ.
- Mà làm cái trò gì mà mới đi học ngày thứ 2 đã có kẻ thù rồi vậy?
Lại còn vô lễ với Quỷ Vương nữa. Giây thần kinh sợ của cô ta liệt
luônrồi sao? Hay cô ta không có dây đó? – Hoàng Nam thoáng lo
lắng.
Quay lại chỗ 3 thằng boy đáng lẽ ra hôm nay bịViệt Lĩnh đánh
nha!
Ba thằng đang quỳ giữa sân thượng. Hai tay giơlên đầu. Chỉ còn có 3
thằng thôi. Đàn em của Việt Lĩnh bỏ đi theo cậu rồi.
- Đại ca bao giờ mới quay lại xử tụi mình chứ? – Boy 1.
- Mày im lặng đi! Lo mà quỳ đi! Anh ấy quay lạithấy “ngoan” may ra
còn thương – Boy 2.
- Mày đang mơ đấy à? Quỷ Vương làm gì biết thương người – Boy 3
nói.
- Chẳng phải ban nãy anh ấy cứu người sao? – Boy 2 cãi.
- Xem ra Quỷ Vương đang hoàn lương – Boy 1 nói.
- Hoàn lương cái đầu mày. Thấy gái đẹp ai mà không cứu – Boy 3
cãi.
- Tao cũng đẹp lắm nè – Boy 2 nói, mắt chớp chớp.
- Tao giết thằng này nhá! – Boy 3 hỏi boy 1.
- Tùy mày!
- Binh! Binh! Chát! Chát! Bốp! Bốp!...
- @#$%^&*
Phòng y tế
- Cậu như thế này còn lên lớp học sao? – Việt Lĩnh đang can ngăn
Nhã Thanh.
- Phải học chứ. Đã mặc đồng phục đến trường mà không học sao được?
– Nhã Thanh nói vẻ như đó là điều hiển nhiên.
- Nói hay đấy! Thế hôm qua cậu có học hành được gì không hay ngồi
thơ thẩn cả buổi – Việt Lĩnh vặn lại.
- Sao cậu biết? – Nhã Thanh tròn mắt nhìn ViệtLĩnh.
- Tôi…
Việt Lĩnh đang bối rồi vì không biết trả lời như thế nào. Không lẽ
thừa nhận mình nhìn lén. Maysao chuông vào tiết vang lên.
- Lên lớp thôi! Không phải cậu nói muốn lên lớp học sao? – Việt
Lĩnh nói rồi bỏ đi trước. Chẳng qua là để Nhã Thanh không nhìn thấy
gương mặt đang đỏ bừng lên thôi. Nếu còn đứngđó không khéo Nhã
Thanh nghe thấy tiếng tim Việt Lĩnh đập mất.
Nhã Thanh cũng lon ton đi theo. Cô không mấy chú ý đến thái độ lúng
túng của Việt Lĩnh.
Có 1 người đang đứng trên lầu dõi theo Nhã Thanh và Việt Lĩnh. Đôi
mắt tóe lửa.
- Cậu nhìn gì vậy Hoàng Nam? – Một nam sinh đến vỗ vai Hoàng
Nam.
- À… không có gì đâu. Vào lớp thôi! Vô tiết rồi.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap5 tt
Nhã Thanh lủi thủi đi vào nhà. Nghe đâu hôm nay Hoàng Nam có buổi
thi đấu bóng rổ, Nhã Thanh muốn ở lại xem nhưng không dám.
- Tôi sợ bản thân Hoàng Nam hay tôi sợ chính mình?
- Khi đó sao tôi lại nghĩ đó là Hoàng Nam mà không phải là Bảo Nam
chứ?
Nhã Thanh đi vào nhà bếp định lấy chút sữa uống. Nhưng chưa kịp
uống thì điện thoại reo.
- Gửi cho em chưa? – Nhã Thanh bắt máy, giọng nói lạnh lùng.
- Anh gửi rồi đó. Gọi báo cho em biết nè. Chắc cũng sắp đến rồi.
Xíu em ra nhà xe lấy nha.
- Được rồi, em biết rồi.
Nhã Thanh cúp máy. Đôi mắt cô chợt buồn hơn. Một nỗi buồn khó
hiểu.
Điện thoại lại reo thêm lần nữa. Lần này là số lạ.
- Alô? – Nhã Thanh nghe máy.
- Chị là Nhã Thanh phải không ạ? – Đầu dây bên kia, một giọng nữ
nhẹ nhàng vang lên.
- Dạ phải – Nhã Thanh cũng lịch sự trả lời.
- Em ở nhà xe Thành Cam. Có người gửi bưu phẩm cho chị. Chị vui
lòng đến số XX đường YYlấy nha (hic! Không dám lấy tên Thành Bưởi,
sợbị nhà xe kiện ^^)
- À, dạ được. Cám ơn chị!
Nhã Thanh kết thúc cuộc gọi rồi nhanh chóng quay số taxi Mai
Linh.
- Chị cho em 1 chiếc taxi đến số nhà X đường XX ạ.
- 4 chỗ hay 7 chỗ ạ? – Giọng nữ bên kia hỏi.
- Dạ xe nào cũng được ạ.
- Vậy chị chờ một chút nhé! Cám ơn chị!
- Dạ em cám ơn!
Nhã Thanh cúp máy, đặt điện thoại lên bàn ăn. Cô lốc một ly sữa đầy
rồi chạy lên phòng thay đồ. Quên bén cái điện thoại di động.
Nhã Thanh vừa xuống tới chân cầu thang thì nghe bên ngoài có tiếng
còi xe hơi. Nhã Thanh nhanh nhẩu chạy ra và ngồi vào chỗ bên cạnh
tài xế. Cô quay kính xe xuống (say xe nặng) Sáng nay khi đi xe bus
Nhã Thanh đã rất cố gắng để không ói.
- Anh cho em đến nhà xe Thành Cam ạ.
Khi xe bắt đầu lăn bánh Nhã Thanh mới phát hiện ra mình quên mang
điện thoại. Nhưng thôi kệ. Có ai ở nhà đâu mà lo.
Nhã Thanh đến nhà xe trình giấy chứng minh vàlàm thủ tục lấy đồ. Cô
hơi chóng mặt vì say xe.
- Thật bất tiện quá! Không lẽ phải mua xe máy sao? – Nhã Thanh nghĩ
thầm.
Cô trở vào xe taxi
- Anh biết trụ ATM nào gần đây không ạ? – Nhã Thanh hỏi tài
xế.
- Có một trụ cách đây khoảng 8km.
- Anh chở em đến đó đi ạ!
Nhã Thanh rút tiền xong xuôi cô quay vào taxi.
- Anh chở em đến cửa hàng bán xe máy nhé!
- Cửa hàng nào cũng được hả?
- Dạ vâng.
Sau khi đi ba cửa hàng lòng vòng trong thành phố. Cuối cùng Nhã
Thanh quyết định mua một chiếc Yamaha Mio màu trắng và đỏ đô. Nhã
Thanh chỉ cần xe để đi thôi chứ không muốn chơi nổi ^^
Có xe, có bản đồ. Nhã Thanh nổi hứng muốn đi dạo thành phố và ăn
cái gì đó thật ngon ^^ Dù sao trời hôm nay cũng khá ấm và trong
xanh nên tâm trạng Nhã Thanh cũng tự nhiên thoải mái.
Hoàng Nam về nhà sớm hơn mọi khi. Cậu đangrất bực bội vì trận bóng
rổ vừa rồi hòa. Ngay khi chuẩn bị lên rổ trong 3 giây cuối cùng thì
đột nhiên Hoàng Nam bị phân tâm. Không hiểu sao cậu bị tin đồn Việt
Lĩnh bế Nhã Thanh làm phân tâm.
- Mình bị sao vậy chứ? Học hành nhiều quá nên tinh thần bấn loạn
rồi sao? – Hoàng Nam lầm bầm.
Hoàng Nam đi thẳng vô nhà bếp như một thói quen. Cậu định kiếm cái
gì bỏ bụng. Vô đến nhà bếp mới nhớ ra mẹ mình không có ở nhà. Hoàng
Nam cau có ôm cái bụng đói. Cậu lại bực mình tập 2 vì nhỏ Cát
Tường.
- Hoàng Nam à, hôm nay sinh nhật bạn tớ, cậuđi cùng tớ nhé! – Cát
Tường ríu rít.
- Không đi! – Hoàng Nam trả lời lạnh.
- Đi với tớ đi mà. Tụi nó ai cũng có đôi có cặp,cậu đi với tớ
đi!
- Cậu có nhiều người theo đuổi lắm mà, tụi nó sẵn sàng đi với cậu
đấy.
- Nhưng tớ muốn đi với cậu – Cát Tường gắt.
- Không thích! Tôi muốn về nhà.
- Hôm nay cô giúp việc chưa tới đâu. Không cóai nấu ăn cho cậu ăn
đâu – Cát Tường giận dỗi bỏ đi.
- Đồ trẻ con! Không có người nấu thì tôi ra ngoài ăn cũng được –
Hoàng Nam lẩm bẩm khi nhớ lại cuộc nói chuyện với Cát Tường.
Đang định lên phòng thay đồ rồi đi ăn thì Hoàng Nam thấy trên bàn
ăn có 1 vật màu trắng. Đến gần mới biết đó là điện thoại di
động.
- Điện thoại ai đây? – Hoàng Nam cầm chiếc điện thoại lên.
- Giờ này chỉ có Hoàng Nhã Thanh về nhà chứ còn ai.
Hoàng Nam vô tình ấn vào bàn phím và màn hình sáng lên. Màn hình
điện thoại dù bị che do phần chữ “Bấm phím * để mở khóa bàn phím”
nhưng Hoàng Nam vẫn có thể thấy lờ mờ cái hình nền. Hoàng Nam ấn mở
khóa ngay lập tức.
- Tại sao cô ta lại để hình nền điện thoại như thế này? – Hoàng Nam
trợn mắt nhưng chau mày.
Hình nền điện thoại là hình của Bảo Nam.
- Hoàng Nhã Thanh, rốt cuộc cô là người như thế nào? Bỏ rơi em tôi
rồi lại làm như thế này?
- Hay là sau khi em tôi chết cô mới cảm thấy hối tiếc?
- Phải rồi. Vậy nên mỗi khi thấy tôi thân với Cát Tường gương mặt
của cô mới thế.
- Hóa ra là như vậy sao?
- Được rồi Hoàng Nhã Thanh, tôi sẽ dày vò cô cho đến khi cô tuyệt
vọng mà tự tử như em tôi đã từng tuyệt vọng – Hoàng Nam cười đểu
rồi đặt chiếc điện thoại về chỗ cũ. Cậu lên phòng thay đồ rồi đi
ăn.
__________
Nhã Thanh về nhà thì thấy Hoàng Nam đang ở trong phòng khách cùng
với một cô gái. Cô gái ấy đang ngồi trên đùi Hoàng Nam. Hai tay xoa
má Hoàng Nam.
Nhã Thanh khựng lại. Đôi mắt se sắt.
- Tim mình sao lại đau thế này chứ? – Nhã Thanh nghĩ thầm. Cô đang
cố gồng người để không đưa tay lên ôm ngực.
Nhã Thanh chỉ nhìn thấy nửa mặt Hoàng Nam vìnửa mặt kia bị đầu cô
gái kia che mất.
Hoàng Nam đang cúi xuống hôn lên cổ cô gái kia nhưng mắt thì rướn
lên nhìn Nhã Thanh. Đôimôi đang bận bịu vẫn hé nở nụ cười nửa
miệng.
Nhã Thanh còn đang chết đứng nhưng nhìn thấy nụ cười đó thì cô đã
có thể cử động được.
- Phải rồi. Đó là Hoàng Nam, không phải Bảo Nam. Mày đừng có nhầm
lẫn Hoàng Nhã Thanh– Nhã Thanh đáp lại nụ cười của Hoàng Nam bằng
một nụ cười nửa miệng đẹp không kém. Nhã Thanh đi lên lầu và làm
như không quan tâm.
Ngay khi bóng Nhã Thanh khuất, Hoàng Nam lập tức ngừng hôn cổ cô
gái kia.
- Sao lại dừng lại vậy anh? – Cô gái ấy hỏi, giọng õng ẹo.
- Cút đi! – Hoàng Nam buông lời lạnh lùng, đẩycô gái ấy ra khỏi
chân mình rồi đứng lên bỏ đi.
- Anh làm cái gì vậy? – Cô gái kia nói, giọng ấmức.
Hoàng Nam liếc cô ta một cái sắc lạnh. Cô gái cảm thấy người mình
lạnh toạt. Cô ta lập tức đira khỏi nhà.
Nhã Thanh đang ngồi trên giường, gục đầu xuống đầu gối. Tuy đã nhắc
mình đó là Hoàng Nam chứ không phải Bảo Nam nhưng tâm trạng cô
chẳng khá hơn chút nào.
Nhã Thanh quyết định đi tắm. Ngâm mình trongbồn nước nóng may ra có
thể giúp cô cảm thấythoải mái. Đúng là có khá hơn một chút, nhưng
tâm trạng vẫn khá nặng nề. Như có một tảng đá đè nặng.
Bar clup
Nhã Thanh đang ngồi lủi thủi trong một góc khuất. Trên bàn là chai
Hennessi X.O
DJ bắt đầu lên nhạc được hơn 10 phút rồi. Nhã Thanh đi vô tolet và
lấy trong túi ra 1 viên thuốc nhỏ bằng đầu ngón tay út màu trắng.
Bẻ ra làm đôi, cô bỏ một nửa vào miệng nhai nhanh rồi nuốt. Đó
chính là thừ ban chiều Nhã Thanh đi lấy ở nhà xe T____T
Nhã Thanh trở ra và nốc hai ly rượu “set” (rượu không pha
coca)
Chỉ sau 15 phút, “kẹo” đã mắt đầu thấm. Mọi thứ xung quanh trở nên
mờ mờ ảo ảo. Âm thanh nghe to hơn và mạnh hơn. Nhã Thanh nhắm mắt
lại và bắt đầu bay. Ngay khi vừa vô quán cô đã boa cho hai vệ sỹ
đứng sát bàn cô. Như vậy là đảm bảo không ai quấy rầy cô nữa
rồi.
“Kẹo” lần này là Cá Ngựa Trắng. Lên rất ngọt. Đúng như lời nói của
ông anh bán kẹo. Hàng đỉnh.
Nhã Thanh không phải là một cô gái hư hỏng. Không hề! Nhưng cô lại
cố làm cho mình hư hỏng. Cô tin vào lời của người bạn thân trước
khi chết. Rằng cô là một con quỷ. Người có gương mặt thiên sứ nhưng
có lòng dạ ác quỷ. Uyển Thy bảo Nhã Thanh hãy sống thật với bản
chất mình. Và Nhã Thanh tin đây mới là con người thật của cô (Đúng
là con ngốc còn xót lại!)
Hôm nay Hoàng Nam không ra ngoài chơi với bạn như mọi khi. Cậu đang
đọc lại những email Bảo Nam gửi khi còn sống. Bảo Nam luôn kể với
Hoàng Nam tất cả mọi chuyện mình làm trong ngày, và Hoàng Nam cũng
vậy.
- Đây rồi – Hoàng Nam cười nửa miệng khi tìmthấy cái email mà cậu
muốn tìm.
- Anh à, em vui quá! Em vừa tỏ tình với Nhã Thanh lúc này. Đến bây
giờ tim em vẫn còn hồihộp. Hỳ, em chưa bao giờ nghĩ có một ngày
mình lại vừa đàn vừa hát cho một cô gái nghe trong một quán café
như ngày hôm nay. Em đã hát bài hát mà anh em mình thích nhất đấy
anh.Nhã Thanh rất cảm động. Cậu ấy đã khóc. Lúc em hát xong cậu ấy
đã ôm em, một cái ôm thậtchặt. Vì khi đó run quá nên em không thể
hôn được cậu ấy. Nếu bình tĩnh hơn thì em đã hôn Nhã Thanh
rồi…
- Hoàng Nhã Thanh, cô hãy đợi đấy. Tôi thề sẽ làm cho cô phải khổ
sở cả về thể xác lẫn tinh thần – Hoàng Nam nghiến răng.
Nhã Thanh lại vô tolet và nhai nột nửa viên thuốc còn lại. Cô ra
chỗ ngồi và tiếp tục cuộc bay.
________
DJ bắt đầu out nhạc. Nhã Thanh tính tiền xong đâu đó thì ngồi nghe
nhạc xả để “xuống”
- Hoàng Nhã Thanh. Cô được lắm! Làm cái trò gì mà giờ này còn chưa
về? Mẹ tôi không có nhà là cô có thể đi chơi xả láng rồi – Hoàng
Nam đang ngồi bên cạnh cây dương cầm nằm ởtầng 1.
- Tôi sẽ nói với mẹ việc cô đi chơi khuya – Hoàng Nam lẩm bẩm (con
nít thật)
Nhã Thanh đang chạy xe trên đường lạnh buốt.Thế nhưng cô không thấy
lạnh. Đầu cô cũng không suy nghĩ được gì. Cô chỉ thấy con đường
trước mặt xa tít tắp. Chạy hết ga mà vẫn còn thấy chậm.
Nhã Thanh dắt xe vào gara nhỏ bên hông “Thiên Thần” rồi lững thững
đi vào nhà. Đầu côđang cúi gằm chợt ngẩng lên ngay lập tức, hai mắt
nhắm tịt mơ mang mở to hẳn khi cô nghe tiếng piano và tiếng hát
phát ra.
Giai điệu bài hát What are words đang vang lên bên tai cô.
- Ảo đến mức này sao? – Nhã Thanh nghĩ đó là do “kẹo”
Nhưng khi vừa bước vào cửa cô đứng sững. Thân hình đó, khuôn mắt
đó, giọng hát đó, bài hát đó. Tất cả đang hiện lên trước mắt
cô.
- Bảo Nam – Nhã Thanh dụi dụi mắt.
- Cậu về rồi à? Cậu đừng đi ngủ vội. Nghe tớ hát đã nhé – Hoàng Nam
dừng lại và nói với Nhã Thanh.
Nhã Thanh gật đầu như cái máy, hai mắt mở tongạc nhiên xen lẫn vui
mừng.
Những ngón tay của Hoàng Nam bắt đầu lướt trên những phím đàn.
Giọng hát quen thuộc vang lên.
Anywhere you are, I am near
Anywhere you go, I'll be there
Anytime you whisper my name, you'll see
How every single promise I keep
Cuz what kind of guy would I be
If I was to leave when you need me most
What are words
If you really don't mean them
When you say them
What are words
If they're only for good times
Then they don't
When it's love
Yeah, you say them out loud
Those words, They never go away
They live on, even when we're gone
And I know an angel was sent just for me
And I know I'm meant to be where I am
And I'm gonna be
Standing right beside her tonight
And I'm gonna be by your side
I would never leave when she needs me most
What are words
If you really don't mean them
When you say them
What are words
If they're only for good times
Then they don't
When it's love
Yeah, you say them out loud
Those words, They never go away
They live on, even when we're gone
Anywhere you are, I am near
Anywhere you go, I'll be there
And I'm gonna be here forever more
Every single promise I keep
Cuz what kind of guy would I be
If I was to leave when you need me most
I'm forever keeping my angel close
Hoàng Nam đã hát xong và đang tiến lại phía Nhã Thanh. Nhã Thanh
đứng yên không nhúc nhích. Cô vẫn nghĩ đây là ảo giác.
Bây giờ Hoàng Nam đang đứng cách Nhã Thanh chỉ một bước chân. Cậu
nở nụ cười thật hiền. Nụ cười mà Bảo Nam vẫn hay cười với Nhã
Thanh.
Nhã Thanh muốn đưa tay chạp vào người con trai đang đứng trước cô
nhưng lại sợ ảo ảnh này tan biến.
Hoàng Nam đưa tay đặt lên má Nhã Thanh. Nhã Thanh nghiêng đầu để áp
má mình sát hơn với bàn tay ấm áp ấy. Cô không ngờ cảm giác lại
thật đến vậy.
Hoàng Nam từ từ cúi đầu xuống gần môi Nhã Thanh hơn. Và rồi hai bờ
môi mềm mại chạm nhau. Nhã Thanh đáp lại nụ hôn một cách nồng nhiệt
dù chẳng chuyên nghiệp tí nào (nụ hôn đầu) Cô quàng hai tay qua cổ
Hoàng Nam và ghì chặt lấy nó.
Hoàng Nam hình như quên mất đây là nụ hôn chế nhạo. Cậu định dùng
nụ hôn này làm tổn thương Nhã Thanh thế nhưng chính cậu cũng đang
say đắm.
- Hai người đang làm gì vậy? – Một giọng nói tức giận vang lên làm
cả hai giật mình. Bây giờHoàng Nam mới phát hiện ra mình làm “sai
kế hoạch”. Mặt cậu bối rối, hai má đỏ bừng.
- Chát! – Cát Tường bước đến tát Nhã Thanh một cái thật mạnh làm
vết thương trên miệng chưa lành do hồi sáng bị đánh rỉ máu.
- Con khốn! Sao mày dám hôn Hoàng Nam của tao chứ? – Cát Tường dơ
tay định tát cái thứ hainhưng bị Hoàng Nam ngăn lại. Cậu giữ cánh
taycát tường lại.
- Lên phòng đi! – Hoàng Nam nói, gương mặt hằm hằm.
- Cậu bênh nó sao? – Cát Tường tức giận.
- Tôi nói lên phòng mà – Giọng nói Hoàng Nam có vẻ như đang chịu
đựng.
Cát Tường nhận ra Hoàng Nam đang kìm nén cơn tức giận. Cô nàng đành
ngậm ngùi lên phòng, trước khi đi còn quay lại ném cho Nhã Thanh
một lời đe dọa.
- Mày chưa xong với tao đâu.
Cát Tường đi khỏi. Nhã Thanh khụy xuống sàn. Gương mặt khổ sở. Đôi
mắt vừa buồn vừa tức giận.
- Cậu… cậu là Hoàng Nam sao? – Nhã Thanh trừng mắt nhìn Hoàng
Nam.
- Chứ cậu tưởng tôi là ai? Bảo Nam à? Thằng em đáng thương của tôi
đã bị cậu hại chết rồi mà. Cậu quên rồi sao? – Hoàng Nam nhìn Nhã
Thanh bằng ánh mắt khinh bỉ sau đó bỏ lên phòng.
- Quá đáng! Thật sự quá đáng mà – Nhã Thanh dùng mu bàn tay phải
chùi mạnh lên môi. Nước mắt cô rơi lã chã.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap6
Tôi đã sai khi đáp lại nụ hôn đó nhưng sai lầm trầm trọng hơn đó là
lúc này, tôi muốn có lại cảm giác ấy. Vừa ngọt ngào lại vừa tê
buốt.
__________
Nhã Thanh đi ra khỏi phòng. Gương mặt mệt mỏi. Sau một đêm “bay”
nhìn người cô khô rạcđi vì mất nước do tiết nhiều mồ hôi. Thêm vào
đó là không ngủ được do tác dụng của “kẹo” lên thần kinh.
Nhã Thanh vừa đi được 2 bước thì Cát Tường cũng từ trong phòng đi
ra. Cát Tường cố tình đi vụt lên và huých mạnh vào vai Nhã
Thanh.
- Mày hãy cẩn thận đấy! – Cát Tường nhìn Nhã Thanh trừng
trừng.
- Tôi phải cẩn thận gì? – Nhã Thanh hỏi. Mắt lờđờ vô hồn.
- Chát! – Cát Tường tát Nhã Thanh.
Gương mặt Nhã Thanh vẫn trơ ra không có chútcảm xúc.
- Đừng có đến gần Hoàng Nam – Cát Tường nghiến răng.
- Mà tốt nhất mày nên xéo khỏi đây đi! – Cát Tường nói vẻ kênh
kiệu.
- Tại sao tôi phải đi chứ? – Nhã Thanh vẫn nói với vẻ thẫn thờ.
Giọng nói đều đều.
Cát Tường giận tím mặt nhưng cô bỏ qua vì cô còn bận đợi Hoàng Nam
trước cửa phòng Hoàng Nam.
Nhã Thanh bước những bước chân mệt mỏi đi xuống cầu thang. Vừa tới
chân cầu thang thì đã thấy Cát Tường đang khoác tay Hoàng Nam và cả
hai đang đi vào nhà bếp.
Nhã Thanh không vô nhà bếp mà đi đến chỗ “Tuyết đen”
Cô cứ đứng đó nhìn bức tranh mà chẳng biết mình muốn gì. Rồi cô gục
đầu dựa vào bức tranh. Nhắm nghiền hai mắt.
Nhã Thanh đang rất mệt mỏi. Tâm trạng cô đang ở mức cực kỳ tệ. Có
lẽ là do lượng chất kích thích còn lại trong người đang chi phối
đầuóc. Lần nào cũng vậy, mỗi lần Nhã Thanh “cắn kẹo” thì qua ngày
hôm sau tinh thần cô hoàn toàn không ổn định. Có khi thì cứ suy
nghĩ miên man. Có lần cô khóc cả ngày không nín được (sảng). Còn
hôm nay, cô đang cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cô thèm một gia
đình.
Đầu óc Nhã Thanh trống rỗng. Cô lủi thủi đi ra khỏi nhà. Nhìn cái
dánh vẻ cô đơn ấy, ai cũng phải chạnh lòng, thế mà Hoàng Nam lại nở
một nụ cười hả hê.
Trường Huyền Thoại
Phòng họp của hội học sinh
Cát Tường đang ở trong phòng. Cô là hội trưởng hội học sinh
mà.
- Cậu gọi tôi có chuyện gì không? – Một nam sinh có dáng vẻ hung dữ
đi vào.
- Dạo này cậu có vẻ ít phạm lỗi quá nhỉ? Khônggây sự đánh nhau với
Quỷ Vương nữa à? – Cát Tường nói, giọng kênh kiệu.
- Tôi đâu có dại mà làm trái lệnh con gái của ông trùm bang Quỷ Đêm
chứ - Nam sinh kia nói.
- Chắc trong thời gian qua cậu bức bối lắm nhỉ.Có cơ hội cho cậu
thư giãn đây. Xử lí con nhỏ Hoàng Nhã Thanh, học sinh mới chuyển
trường đi!
- Tại sao tôi phải làm thế chứ?
- Nếu cậu không làm tôi sẽ đưa kiến nghị lên hội đồng trường đuổi
học cậu. Cậu biết tôi có thể làm được điều đó mà. Với những lỗi cậu
mắc thì nhà trường cũng sẽ không đắn đo trongviệc đuổi học cậu
đâu.
- Thế cậu không biết chuyện Quỷ Vương cứu Nhã Thanh sao?
- Vậy thì sao chứ?
- Quỷ Vương chưa bao giờ giúp người nào hết. Vậy mà lại giúp Nhã
Thanh, tôi nói vậy chắc cậu hiểu chứ?
- Chẳng phải cậu là người duy nhất trong trường dám chống đối Quỷ
Vương sao? Bữa naybiết sợ rồi à?
- Cậu không cần phải khích tôi đâu. Vô ích thôi.
- Vậy thì xem ra cậu chuẩn bị cuốn gói khỏi đâylà kịp rồi.
- Nếu tôi nói với Quỷ Vương việc cậu nhờ tôi làm thì cậu nghĩ ai là
người bị đuổi khỏi đây?
- Cậu dám uy hiếp tôi sao?
- Không dám! Tôi chỉ muốn sống yên thôi. Nước sông không phạm tới
nước giếng. Tôi đi đây – Nam sinh đó nói rồi bỏ ra ngoài.
- Đáng ghét! Mày nghĩ mày có Quỷ Vương chống lưng thì tao không làm
gì được mày sao? Hoàng Nhã Thanh, mày chưa biết mày đang đụng đến
ai đâu – Cát Tường nghiến răng.
Xem ra con gái ông trùm Quỷ Đêm sẽ tự mình ra tay đây. Cát Tường là
một cô gái rất xảo quyết. Nhưng cô lại rất được ái mộ trong trường,
ngay khi vừa vào lớp 10 cô ta đã trở thành hội trưởng hội học
sinh.
Còn qua mặt các anh chị khối trên. Lực học củaCát Tường so vấy học
sinh trường khác thì hơn hẳn nhưng ở trong ngôi trường này thì cũng
chỉ bình thường thôi. Thế mà Cát Tường lại được đề cử làm hội
trưởng hội học sinh vì được bạn bè tín nhiệm. Cát Tường kêu đàn em
của ba mình đánh họ rồi vào vai người tốt xả thân cứu bạn bè. Sau
khi Cát Tường lên làm hội trưởng hội học sinh, số học sinh vi phạm
nội quy giảmđi hẳn vì vậy mà cô được làm hội trưởng 3 nămliền. Thật
ra học sinh vào vi phạm sẽ bị đàn em của ba Cát Tường đánh cho thừa
sống thiếuchết. Từ đó không dám nữa.
Bây giờ đang là tiết Hình học và là tiết cuối cùng của buổi sáng.
Chiều nay Nhã Thanh còn phải học 4 tiết nữa.
Việt Lĩnh đang ngủ khò khò. Nhã Thanh thì cứ ngồi ngẩn người ra.
Tay chân thì bứt rứt khó chịu (ai bảo cắn kẹo)
- Rầm! – Nhã Thanh đập bàn đứng bật dậy (cái kiểu này bị lây của
Việt Lĩnh)
Việt Lĩnh đang ngủ ngon giật mình dậy. Đang định phun trào thì đã
nghe tiếng thầy hình học phun trước rồi.
- Hoàng Nhã Thanh, em làm cái gì vậy? Ra ngoài ngay!
- Nhã Thanh chỉ chờ có vậy. Cô đi ra ngoài ngay lập tức.
Nhã Thanh tìm đến chỗ cái cây lần trước cô ngồi. Dựa đầu vào thân
cây, Nhã Thanh đã cảmthấy dễ chịu hơn.
Điện thoại Nhã Thanh rung lên, có tin nhắn.
- Hàng đỉnh đúng không? Anh nói mà. Ảo vãi! – Tin nhắn của người
bán “kẹo” cho Nhã Thanh.
- Ừ! Lên ngọt lắm anh ạ! Lần sau có hàng ngon nhớ báo em nha! – Nhã
Thanh nhắn tin trả lời.
- Ảo đến mức tưởng thật thành ảo luôn đây – Nhã Thanh lẩm bẩm. Cô
đưa tay chạm lên môi một cách vô thức. Não cô bắt đầu nhớ lại cảm
giác của nụ hôn hôm qua.
- Tôi đã sai khi đáp lại nụ hôn đó nhưng sai lầmtrầm trọng hơn đó
là lúc này, tôi muốn có lại cảm giác ấy. Vừa ngọt ngào lại vừa tê
buốt.
- Tỉnh lại đi Hoàng Nhã Thanh – Nhã Thanh nghĩ thầm, tự tay tát nhẹ
vào mắt mình.
- Sao lại có ý muốn như vậy cơ chứ?
- Có lẽ là do “kẹo”. Phải rồi! Trong ngày hôm nay, mọi cảm xúc đều
là ảo do tác dụng phụ của chất kích thích mà thôi – Nhã Thanh đang
thuyết phục chính mình.
- Hoàng Nhã Thanh, bữa nay cậu định nổi loạn à? – Giọng Việt Lĩnh
từ phía xa vang tới.
- Làm gì có. Chỉ tại trong lớp bức bối quá thôi – Nhã Thanh cười
xởi lởi.
- Cậu làm cái trò gì mà qua một ngày người gầy rạc đi thế này? –
Việt Lĩnh chau mày nhìn Nhã Thanh.
- Giảm cân siêu tốc – Nhã Thanh nháy mắt.
- Có điên không? Người thì như bộ xương biết đicòn giảm cân cái gì?
– Việt Lĩnh bĩu môi.
- Cái này gọi là dáng chuẩn đấy – Nhã Thanh cãi.
- Cậu cao mét mấy mà kêu là dáng chuẩn?
- 1m58 – Nhã Thanh nói giọng nhỏ xíu.
- Hahahaha…… - Việt Lĩnh cười sặc sụa.
- Dáng chuẩn của một xì trum – Việt Lĩnh châm chọc.
- Cao để làm gì? Mặc đồ thêm tốn vải! – Nhã Thanh cãi cùn.
- Không thèm cãi với cậu nữa. Xuống canteen đi! Tôi khao cậu ăn
trưa.
- Đã tới trưa đâu mà ăn – Nhã Thanh trả cheo.
- Thế cậu có ăn không thì bảo? – Việt Lĩnh cau có.
- Đang còn trong giờ học mà.
- Giờ học thì sao chứ? Đi xuống canteen nào! – Việt Lĩnh xỏ tay túi
quần đi trước rồi Nhã Thanh cũng lững thững đi theo.
Cả 2 vừa xuống canteen thì chuông tan học reo lên.
5 phút sau nhà ăn bắt đầu đông dần. Hôm nay toàn bộ khối 12 đều học
9 tiết nên ở lại trường ăn trưa luôn. Một số học sinh khối 10 và 11
ở nội trú tại trường cũng đến ăn. Các học sinh bắt đầu xếp hàng để
mua thức ăn.
- Ngồi đây đợi tôi! – Việt Lĩnh nói với Nhã Thanh rồi đi đến quầy
bán thức ăn. Cậu chen ngang mà không cần xếp hàng. Cũng chẳng ai
dám lên tiếng phàn nàn. Việt Lĩnh mua một túi đồ rồi quay lại bàn
Nhã Thanh.
- Quỷ Vương đi cùng nhỏ nào vậy?
- Có phải đó chính là Hoàng Nhã Thanh trong tin đồn không?
- Con nhỏ đó đâu có gì nổi bật đâu. Sao Quỷ Vương lại đi với
nó?
Tiếng bàn tán xôn xao khắp nhà ăn.
- Câm hết cho tao! – Việt Lĩnh quay lại quát và cả nhà ăn im thin
thít.
Việt Lĩnh bắt đầu lấy trong túi ra những thức ăn mà cậu mua. Toàn
bộ đều là đồ ăn đóng gói sẵnvà một ít trái cây.
- Hamberger.
- Sanswich.
- Nước ép trái cây.
- Sữa tươi.
- Táo.
- Quýt.
- …..
- Cậu ăn cái nào trước? – Việt Lĩnh hỏi sau khi giới thiệu toàn bộ
những gì có trong cái túi.
- Sao toàn mua đồ đóng gói sẵn không vậy? – Nhã Thanh chau
mày.
- Tôi không tin tưởng vệ sinh trong cái nhà ăn này.
- Nhìn sạch sẽ mà. Khó tính quá đấy! – Nhã Thanh nheo mắt nhìn Việt
Lĩnh.
- Vậy để tôi mua đồ chế biến cho cậu ăn nhé!
- Thôi được rồi. Ăn cái này cũng được.
- Vậy thì ăn đi! – Việt Lĩnh khui toàn bộ số đồ ăn trên bàn.
- Này! Có ăn hết không mà khui.
- Cậu phải ăn hết mà – Việt Lĩnh nhún vai.
- Cậu cũng ăn cùng tôi chứ? – Nhã Thanh hỏi.
- Không. Tôi thích cái này hơn – Việt Lĩnh lấy trong túi quần ra
gói thuốc lá.
- Cậu là học sinh mà hút thuốc à? – Nhã Thanh chau mày (Hơ! Có
người là hs mà cắn kẹo đó thôi)
Việt Lĩnh im lặng. Cậu mồi một điếu thuốc rồi rít một hơi dài. Nhả
khói ra.
- Khụ… khụ… khụ… - Nhã Thanh ho sặc sục, ra công ra sức dùng hai
tay xua khói đi.
- Không chịu được khói thuốc lá sao? – Việt Lĩnh hỏi.
- Muốn chết luôn đây – Nhã Thanh bịt mũi.
- Vậy thì tôi không hút nữa. Cậu mà không ăn hết chỗ này tôi sẽ hun
cậu bằng khói thuốc đấy.
- Đồ độc ác! Tôi là heo sao?
- Mua đồ ăn cho cậu mà bị gọi là độc ác à? Có nhầm không vậy? Ăn
đi! Nói nhiều – Việt Lĩnh ấn vào tay Nhã Thanh cái hamberger to
đùng.
Hoàng Nam vừa đi vào canteen. Theo sau là Cát Tường.
- Kia chẳng phải là Nhã Thanh sao? – Cát Tường cố tình chỉ cho
Hoàng Nam thấy Nhã Thanh.
- Đáng ghét! Cười đùa vui vẻ vậy sao? – HoàngNam nghĩ thầm.
- Cứ cười đi Hoàng Nhã Thanh. Không lâu nữa đâu cô sẽ quên mất cách
cười như thế nào – Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh bằng đôi mắt tóe
lửa.
Mắt Nhã Thanh vô tình đảo quanh canteen và cô đã nhìn thấy Hoàng
Nam đang đứng nhìn mình sừng sộ.
- Ặc… - Nhã Thanh vỗ ngực mình.
- Uống cái này đi! – Việt Lĩnh mau mắn đưa bình nước trái cây cho
Nhã Thanh.
- Thì ra là cậu tham ăn như vậy. Ăn đến mức chết nghẹn luôn – Việt
Lĩnh châm trọc.
- Thế mà còn “tôi là heo sao” – Việt Lĩnh nhại lại câu của Nhã
Thanh ban nãy.
Thế là cả hai lao vô đấu khẩu. Nhã Thanh quên luôn Hoàng Nam đang
lườm mình.
Vẻ đẹp hình thức có thể thấy bằng mắt nhưng lại chẳng thể tồn tại
cùng thời gian.
Nhưng vẻ đẹp của cô gái trước mặt tôi đây thì cần phải dùng tâm hồn
để cảm nhận. Và vẻ đẹpấy sẽ tồn tại vĩnh viễn.
Tôi thề sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ tâm hồn trong sáng của cô
ấy.
__________
Đã một một tuần trôi qua từ hôm Hoàng Nam hôn Nhã Thanh rồi. Một
tuần nay ngày nào NhãThanh cũng phải chứng kiến cảnh Hoàng Nam ôm
hôn cô gái khác trong nhà. Sáng ra thì phải chứng kiến Hoàng Nam và
Cát Tường ngồi cạnh nhau trên xe bus.
Sáng nay cũng vậy. Hoàng Nam và Cát Tường đang ngồi cạnh nhau bên
hàng ghế phía bên phải trong xe bus. Nhã Thanh thì ngồi cạnh 1 nam
sinh cũng mặc đồng phục trường Huyền Thoại bên hàng ghế bên tay
trái.
Nhã Thanh ngả đầu vào lưng ghế. Mắt nhìn lơ đễnh ra bên ngoài kính
xe (Nhã Thanh ngồi cạnh cửa sổ) Cô chẳng để ý ai lên ai xuống
nữa.
- Thằng này. Ra chỗ khác ngồi! – Một giọng nóinhư ra lệnh vang lên.
Nam sinh ngồi cạnh Nhã Thanh lập tức đứng lên nhường chỗ. Vậy mà
Nhã Thanh cũng chẳng hay biết gì.
Nhã Thanh chợt thấy vai mình nằng nặng. Quayqua thì thấy một cái
đầu màu nâu hạt dẻ đang gục trên vai mình. Một mùi thơm quyến rũ
tỏa ra từ những sợi tóc bồng bềnh của người đó.
Nhã Thanh chọc chọc vào đầu người đó nhưng không thấy có phản ứng
gì.
Ban đầu Nhã Thanh còn thấy dễ chịu vì mùi hương từ tóc người này
nhưng giờ cô bắt đầu mỏi vai nên thấy hơi bực mình.
Nhã Thanh lại chọc chọc ngón tay trỏ vô đầu người đó nhưng vẫn
không thấy người đó nói năng gì.
- Cốp!!! – Nhã Thanh cốc mạnh vào đầu người đó.
- Hoàng Nhã Thanh, cậu muốn chết à? – Ngườiđó bật dậy quát.
- Bùi Việt Lĩnh? Là cậu sao? Cậu ở đâu chui ra vậy? – Nhã Thanh
ngạc nhiên.
- Cái gì mà ở đâu chui ra? Tay con gái gì đâu nguyên xương không.
Gõ đau muốn chết – Việt Lĩnh xoa xoa vào chỗ vừa bị Nhã Thanh
đánh.
- Nếu biết là cậu tôi sẽ gõ mạnh thêm tí nữa – Nhã Thanh làm vẻ mặt
tiếc nuối.
- Cậu giỏi đấy! – Việt Lĩnh giơ tay định cốc lại nhưng nhìn mặt Nhã
Thanh đang nhăn lại như khỉ. hai mắt nhắm tịt Việt Lĩnh lại
thôi.
Nhã Thanh đợi một lúc không thấy gì thì hé mộtmắt ra nhìn. Việt
Lĩnh đã bỏ tay xuống từ đời nào rồi. Cậu đang dựa đầu vào lưng ghế
mắt khép lim dim.
- Woa! Cậu ta đẹp trai quá! Công nhận là đẹp thật!
- Gương mặt cân đối nhìn hoài không thấy chán.Đôi lông mày đen
rậm.
- Lông mi dài quá! Cái mũi thì cao mà lại thon gọn.
- Đôi môi đẹp một cách bí ẩn.
- Cậu ta làm mình ghen tị thật! – Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh một cách
chăm chú.
- Cái con nhỏ kia? Con gái gì mà nhìn con trai như muốn ăn tươi
nuốt sống vậy hả? – Hoàng Nam nãy giờ quan sát điệu bộ của Nhã
Thanh. Cậu đang tức sôi máu.
- Nhìn đã chưa? – Việt Lĩnh ngồi thẳng dậy. Quay đầu qua nhìn Nhã
Thanh. Ở góc độ của Hoàng Nam nhìn tới thì y như Việt Lĩnh vừa hôn
Nhã Thanh vậy.
Hoàng Nam thấy trong lòng bực bội vô cùng. Đôi mắt trở nên u ám hơn
bao giờ hết. Lồng ngực cậu nhói lên một cái rõ đau.
- Sao tâm trạng lại tệ thế này chứ? – Hoàng Nam nghĩ thầm.
- Ai… ai nhìn cậu đâu – Nhã Thanh bối rối. Đôimắt màu nâu vàng của
Việt Lĩnh làm Nhã Thanh hơi bấn loạn.
- Hôm nay cúp học đi! – Mắt Việt Lĩnh sáng lênvẻ thích thú.
- Cúp học? – Nhã Thanh chau mày.
- Đến chạm rồi. Xuống thôi! – Việt Lĩnh kéo tayNhã Thanh chạy xuống
xe.
- Cô được lắm Hoàng Nhã Thanh! Xuống xe ở chạm này sao? Định cúp
học à? – Hai bên quai hàm của Hoàng Nam đang nhô lên vì cậu đang
gồng.
- Con nhỏ đáng ghét! Sao nó lại thân với Quỷ Vương như vậy chứ? –
Cát Tường tức tối.
- Này! Đi đâu? – Nhã Thanh hỏi trong khi vẫn đang bị Việt Lĩnh kéo
tay chạy như bị ai đuổi.
- Đi đâu cũng được. Cậu muốn đi đâu tôi sẽ đưacậu đến đó – Việt
Lĩnh trả lời. Chân vẫn chạy đều đều.
- Tôi muốn đến thiên đường – Nhã Thanh nói giọng có vẻ nghiêm
túc.
- Được! Bây giờ đi ăn sáng rồi tôi sẽ đưa cậu đến thiên đường –
Việt Lĩnh hứa chắc nịch.
Nhà hàng XYZ
- Này! Ăn đi chứ! Sao ngồi tần ngần vậy? – Việt Lĩnh hỏi Nhã
Thanh.
Nhã Thanh chọc chọc cái nĩa vào miếng bít tết, vẻ không mấy thích
thú.
- Sao vậy? Không hợp khẩu vị hả? – Việt Lĩnh hỏi, ánh mắt quan
tâm.
- Ngon lắm! Nhưng tôi không thích – Nhã Thanhmím môi.
- Vậy cậu muốn ăn gì? Tôi đưa cậu đi ăn – Việt Lĩnh không nổi giận
mà còn tỏ ra quan tâm hơn.