- Thật không? – Nhã Thanh cười toe, mắt sángrực.
- Thật! Ăn gì cũng được, trừ ăn đập – Việt Lĩnh cười nham
nhở.
- Vậy thì đi! – Nhã Thanh hào hứng.
Công viên thành phố
- Này Hoàng Nhã Thanh, đây là món cậu thích sao? – Việt Lĩnh
hỏi.
- Rất thích nữa là đằng khác – Nhã Thanh cười toe.
- Có gì ngon chứ? – Việt Lĩnh ỉu xìu.
- Tôi không có thói quen ăn sáng. Nhưng tôi thích được ngồi trong
công viên ăn bánh mì thịt nướng và uống nước mía vào buổi sáng. Với
tôiđó là sự bình yên – Nhã Thanh nói nhưng không nhìn Việt Lĩnh.
Mắt cô đang típ lại vì thích thú.
Nhã Thanh đưa ổ bánh mì thịt nướng nóng hổi lên cắn một miếng thật
to. Nhai ngon lành. Rồi hút một hơi nước mía.
- Chà! Tuyệt quá! – Nhã Thanh cười.
- Có thật là tuyệt vậy không? – Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh cười cũng
cười theo nhưng đôi lông mày còn nhíu lại vẻ nghi ngờ.
- Cậu cũng thử đi! – Nhã Thanh đưa cho Việt Lĩnh ổ bánh mì.
Việt Lĩnh cũng há to và cắn một miếng. Nhai, nuốt, rồi hút một hơi
nước mía.
- Đúng là cảm giác rất tuyệt! – Việt Lĩnh công nhận.
- Tôi đã nói mà – Nhã Thanh nói vẻ tự hào.
- Tôi chưa bao giờ gặp một cô gái đẹp đến thế này – Việt Lĩnh nhìn
Nhã Thanh, nghĩ thầm.
- Vẻ đẹp hình thức có thể thấy bằng mắt nhưng lại chẳng thể tồn tại
cùng thời gian.
- Nhưng vẻ đẹp của cô gái trước mặt tôi đây thìcần phải dùng tâm
hồn để cảm nhận. Và vẻ đẹpấy sẽ tồn tại vĩnh viễn.
- Tôi thề sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ tâm hồn trong sáng của cô
ấy.
Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh bằng đôi mắt thật hiền trong khi Nhã Thanh
đang cười cười nói nói, thao thao bất tuyệt nên không để ý đến
ánhmắt của Việt Lĩnh.
Trường Huyền Thoại
Hoàng Nam đang tập bóng rổ để chuẩn bị cho giải đấu giữa các trường
trung học phổ thông trên toàn quốc.
- Hoàng Nam, em nói chuyện với tôi một chút! – Huấn luyện viên
(HLV) gọi Hoàng Nam.
- Dạ? – Hoàng Nam chạy đến.
- Em không khỏe ở đâu à? – HLV
- Dạ em hơi mệt một chút.
- Hôm nay tinh thần của em giảm sát đi rất nhiều.
- Em xin lỗi thầy.
- Thầy biết chương trình cuối cấp rất nặng. Em còn phải học để thi
đại học. Nhưng trường ta đã 2 năm liền vô địch. Thầy muốn lần này
chúng ta sẽ tiếp tục dành giải nhất.
- Dạ vâng. Thầy hãy yên tâm ạ! Em nhất định sẽ dốc hết sức.
- Em hãy mau lấy lại phong độ vốn có của mìnhđi. Từ đầu buổi đến
giờ em chưa lên rổ được trái nào cả.
- Em xin lỗi thầy.
- Được rồi. Đi luyện tập đi! Đừng làm tôi thật vọng.
- Vâng thưa thầy – Hoàng Nam cúi chào rồi quay lại sân tập.
- Chết tiệt! Mình làm sao thế này? Rốt cuộc là tại sao người lại
chẳng có chút tinh thần nào chứ? Rõ ràng mình đâu có mệt. Nhưng sao
cơ thể lại rã rời không có chút sức lực thế này? – Hoàng Nam nghĩ
thầm.
Quay lại với Nhã Thanh và Việt Lĩnh nhé!
- Đúng là thiên đường thật! Tôi cứ nghĩ cậu nói xạo tôi chứ - Nhã
Thanh nói, mắt cô đang sánglên vẻ thích thú.
- Gì chứ? Tôi là ai mà lại đi nói xạo con nhóc như cậu – Việt Lĩnh
xoa đầu, điệu bộ tự mãn.
- Ai con nhóc hả? Chưa chắc cậu đã sinh trước tôi đâu – Nhã Thanh
nhếch môi.
- Cậu sinh ngày bao nhiêu? – Việt Lĩnh hỏi.
- Ngày 20-11
Việt Lĩnh nghe xong bặm môi.
- Thế cậu sinh ngày bao nhiêu? – Nhã Thanh hỏi.
- 12-12
- Vậy thì từ này bỏ cái từ “con nhóc” đi nhé! Chú còn sinh sau chị
nữa đấy.
- Này, tôi dẫn cậu tới “thiên đường” cậu còn chưa cám ơn tôi mà cứ
cãi tôi leo lẻo vậy đó hả? Cậu có tin tôi đạp cậu 1 cái lăn xuống
dưới kia không? – Việt Lĩnh làm bộ mặt đe dọa nhưng chỉ là đùa
thôi.
- Rồi, tin! Cám ơn cậu! – Nhã Thanh chắp tay vái.
- Tôi chưa chết đâu mà vái.
- Phải chết rồi thì mới đến thiên đường được chứ.
- Vậy cậu chết rồi hả?
- Ừ, tôi chết lâu rồi – Nhã Thanh nói.
Việt Lĩnh quay qua nhìn Nhã Thanh một cái thậtkhẽ.
Nơi Việt Lĩnh đưa Nhã Thanh đến là một đồi cỏ xanh mướt. Dốc thoai
thoải (nếu lên đây mà lười đi bộ xuống thì nằm lăn xuống cũng được
đấy ^^) Thỉnh thoảng lại có một cây thông chebóng mát. Ở trên đồi
này nhìn xuống có thể thấy những dải màu đỏ, màu vàng, màu trắng…
rất thích mắt. Đó là những vườn hoa. Đà Lạt nhiều hoa mà.
Ở đây không khí rất trong lành. Trời không nắng. Gió thổi nhè nhẹ
mơn man mái tóc. Thoảng trong gió là hương thơm của trà. Cảm giác
rất dễ chịu.
Việt Lĩnh nồi bệt xuống đám cỏ mềm mại và Nhã Thanh cũng ngồi
theo.
Rồi Việt Lĩnh đột nhiên nằm hẳn ra cỏ. Gối đầu lên tay, điệu bổ
thảnh thơi. Cậu nhìn lên bầu trời xanh. Việt Lĩnh giơ một tay ra
phía trước.
- Tôi đang chạm vào bầu trời đấy – Việt Lĩnh nói lơ đãng.
- Cảm giác thế nào? – Nhã Thanh hỏi.
- Cậu thử đi rồi biết – Việt Lĩnh kéo Nhã Thanh nằm xuống bên
cạnh.
Nhã Thanh cũng làm theo Việt Lĩnh.
- Đúng là chạm vô bầu trời thật. Mây mềm mại như kẹo bông! – Nhã
Thanh nói.
- Còn nền trời xanh kia mát như nước vậy! – Việt Lĩnh nói.
Việt Lĩnh cứ nằm nhìn lên bầu trời. Cậu hít thật sâu để tận hưởng
bầu không khí dễ chịu nơi này.
- Sao im lặng vậy? – Việt Lĩnh quay qua hỏi Nhã Thanh.
- Ngủ mất rồi sao? – Việt Lĩnh chau mày. Nhã Thanh đang nằm ngủ
ngon lành. Nét mặt thanh thản. Gió đang thôi làm một vài sợi tóc
vướng lên mặt Nhã Thanh. Việt Lĩnh chồm người dậy, đưa tay vén
những sợi tóc ấy ra. Đôi mắt cậu lúc này thật dịu dàng.
- Sao lại có thể ngủ dễ dàng như vậy chứ? Con ngốc này! Cậu không
sợ tôi sao? Tin người như vậy cơ à? – Việt Lĩnh nghĩ thầm.
Việt Lĩnh từ từ hạ thấp đầu mình xuống để hôn Nhã Thanh. Nhưng khi
môi Việt Lĩnh còn cách môi Nhã Thanh khoảng 3cm, Việt Lĩnh đột
nhiên rướn người lên và đặt đôi môi đẹp một cách bí ẩn của mình lên
trán Nhã Thanh. Nhã Thanh trở mình làm Việt Lĩnh hơi bối rối.
TưởngNhã Thanh thức dậy nhưng thì ra cô nàng chỉ nằm nghiêng người
qua thôi. Việt Lĩnh nằm xuống bãi cỏ. Cậu cũng nằm nghiêng về phía
Nhã Thanh. Thế là bây giờ hai người đang nằm quay mặt vào
nhau.
Nhã Thanh tỉnh dậy. Giật mình! Gương mặt Việt Lĩnh đang rất gần với
mình. Cô có thể nhìn thấytừng lỗ chân lông của Việt Lĩnh. Trán cô
và tránViệt Lĩnh đang chạm vào nhau. Gương mặt Việt Lĩnh hoàn hảo
tuyệt đối. Không tì vết dù cu cậu đánh nhau như cơm bữa. Hơi thở
đều đều thoảng mùi hương hoa sứ. Mặt Nhã Thanh bắt đầu chuyển sang
màu đỏ. Tim đập mạnh
Việt Lĩnh và Nhã Thanh đang cùng đi bộ về. Cả hai đều im lặng vì
hai người đang ngại ngùng chuyện ban nãy trên đồi cỏ.
- Cậu muốn về à? Tôi đưa cậu về nhà – Việt Lĩnh quyết định phá vỡ
bầu không khí im lặng.
- Không cần đâu. Tôi tự về được mà – Nhã Thanh nói.
- Tôi đưa cậu đi thì sẽ đưa cậu về. Việt Lĩnh tôi là người có trách
nhiệm lắm đấy – Việt Lĩnh vỗ ngực, giọng bông đùa.
Đột nhiêu từ phía trước vang lên những tiếng ồnào.
- Bắt thằng chó đó lại!
- Không được để nó chạy mất.
- Hôm nay phải giết nó.
Việt Lĩnh và Nhã Thanh chưa kịp xác minh xem chuyện gì đã bị một
người con trai đang cắm đầu chạy từ phía ngược lại va phải, cả 3
cùng té xuống đất.
Việt Lĩnh và Nhã Thanh đứng dậy nhưng người con trai kia vẫn nằm
bẹp dưới đất. Mặt mũi người đó tím bầm. Người đầy máu.
- Nhã Thanh, cậu không sao chứ - Việt Lĩnh lo lắng.
- Tôi không sao? – Nhã Thanh lắc đầu. Rồi cả Việt Lĩnh và Nhã Thanh
đều quay qua nhìn người vừa lao vào mình.
- Báo? – Việt Lĩnh nhận ra người con trai đó dù gương mặt người đó
dính đầy máu và dày đặc những vết thương.
- Có chuyện gì vậy? – Nhã Thanh đến gần Báo và hỏi nhưng Báo kiệt
sức nên không thể trả lời.
- Không liên quan đến chúng ta. Đi thôi! – Việt Lĩnh kéo tay Nhã
Thanh.
- Cậu làm gì vậy? Người cậu ấy bị thương nhiềulắm. Đâu thể bỏ mặc
được – Nhã Thanh níu tayViệt Lĩnh lại.
Đúng lúc đó thì có khoảng 20 thằng con trai chạy từ đâu đến. Tay
cầm tuýp sắt.
- Nó kia rồi – Một thằng con trai chỉ cho cả bọn chỗ Báo đang nằm.
Cả đám nhao nhao chạy tới nhưng rồi đứng khựng lại khi thấy Việt
Lĩnh đang đứng ở đó.
- Quỷ Vương trường Huyền Thoại? – Một boy trong đám lên tiếng, hắn
là đại ca của nhóm người đó.
- Thằng đó là người của cậu à? – Hắn cầm cây tuýp sắt và chỉ vào
Báo
- Không – Việt Lĩnh trả lời.
- Vậy phiền cậu tránh ra để bọn tôi giải quyết thằng đó – Hắn có vẻ
rất tôn trọng Việt Lĩnh.
- Được! – Việt Lĩnh kéo tay Nhã Thanh đi.
- Bùi Việt Lĩnh, sao cậu có thể thấy chết mà không cứu như vậy chứ?
– Nhã Thanh tức giận giằng tay ra.
- Đó không phải là chuyện của tôi – Việt Lĩnh nói.
Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh, ánh mắt thất vọng tràn trề. Nhã Thanh cứ
nghĩ Việt Lĩnh là người tốt, cô không biết rằng ngoài cô ra, Việt
Lĩnh chẳng tốt với ai cả.
- Muốn đi thì cậu đi đi! – Nhã Thanh nói rồi quay mặt đi không thèm
nhìn Việt Lĩnh.
- Thằng đó làm gì các cậu? – Việt Lĩnh quay qua hỏi đại ca của nhóm
kia.
- Nó dám đến địa bàn của bọn tôi gây rối.
- Đánh cũng đã đánh rồi. Cho qua đi! – Việt Lĩnh nói.
- Đây là vấn đề danh dự của bọn tôi. Đâu thể cho qua được.
- Quỷ Vương tôi đã đích thân nhờ vả mà các cậu không chịu. Vậy thì
tôi cũng chỉ còn cách bảo vệ danh dự của mình. Lên đi! – Việt Lĩnh
vênh mặt, điệu bộ thách thức.
Cả đám đàn em bên kia chuẩn bị xông lên nhưng đại ca của chúng ra
hiệu dừng lại.
- Được! Lần này tôi nể mặt cậu. Nhưng nếu thằng đó còn bén mảng đến
địa bàn của tôi. Tôisẽ chôn xác nó ở đó – Hắn nói.
- Chúng ta đi! – Hắn quay lại nói với bọn đàn em.
- Như vậy được chưa? – Việt Lĩnh quay lại nói với Nhã Thanh. Cậu cứ
tưởng Nhã Thanh đang ngồi bên cạnh Báo, không ngờ Nhã Thanh
đangđứng ngay phía sau cậu, mắt ngấn nước.
- Chát! – Nhã Thanh tát Việt Lĩnh.
- Cậu làm gì vậy? – Việt Lĩnh trợn mắt nhìn NhãThanh.
- Bùi Việt Lĩnh, vừa rồi cậu định làm gì? Đánh nhau sao? Đồ ngốc
này! Lỡ cậu bị thương thì làm sao hả? – Nhã Thanh quát lên, nước
mắt giàn dụa.
Cơn giận của Việt Lĩnh tan đi ngay lập tức.
- Thế chứ cậu muốn tôi phải làm sao? Cậu muốn cứu thằng đó
mà.
- Nhưng mà tôi không muốn cậu vì tôi mà đánh nhau. Tôi không muốn
cậu bị thương vì tôi – Nhã Thanh cúi đầu, giọng buồn bã. Nhã Thanh
luôn bị ám ảnh về cái chết của những người xung quanh cô.
- Ngoài cậu ra, tôi sẽ không bị thương vì ai hết.
- Như vậy càng không được! – Nhã Thanh bật khóc làm Việt Lĩnh bối
rối.
- Thôi được rồi. Nín đi! Tôi đã đánh nhau đâu nào – Việt Lĩnh dỗ
dành.
Nhã Thanh đưa tay lau nước mắt nhưng chưa kịp lau thì Việt Lĩnh đã
chộp tay Nhã Thanh lại.
- Làm như vậy giác mạc sẽ bị xước và nhiễm trùng đấy – Nói rồi Việt
Lĩnh lấy trong túi quần ra chiếc khăn tay màu trắng. Lau nước mắt
cho Nhã Thanh.
- Từ nay nếu cậu khóc mà không có tớ ở bên thì hãy dùng cái này –
Việt Lĩnh ấn chiếc khăn vào tay Nhã Thanh.
- Bây giờ về thôi – Việt Lĩnh kéo tay Nhã Thanh.
- Còn cậu ta! – Nhã Thanh chỉ vào Báo.
- Chúng ta vừa cứu nó rồi. Giờ đi thôi!
- Cậu vứt cậu ta giữa đường vậy thì cậu ta phải làm sao?
- Chuyện đó liên quan gì đến tôi.
- Bùi Việt Lĩnh! – Nhã Thanh gằn giọng.
- Được rồi! Được rồi! Tôi biết rồi!
Bệnh viện.
Báo lững thững đi đến chỗ Việt Lĩnh và Nhã Thanh đang ngồi. Tay
trái của Báo bị gãy. Đầu phải khâu 8 mũi. Ngoài ra những viết
thương khác chỉ là vết thương ngoài da.
- Cám ơn! – Báo nói, giọng ngang phè.
- Mày nghĩ sao mà đến địa bàn bọn Tắc Kè gây rối vậy? – Việt Lĩnh
hỏi.
- Buồn! Chán! – Báo trả lời.
- Thằng này, mày chán sống rồi à? – Việt Lĩnh nắm cổ áo Báo.
- Ông già với bà già đang cãi nhau ở nhà đó. Tao ra ngoài choảng
nhau cho đỡ chán – Báo nói.
Việt Lĩnh buông cổ áo Báo ra.
- Tôi ra ngoài đợi cậu – Nhã Thanh nói. Cô muốn tránh mặt để Việt
Lĩnh và Báo không khó xử. Cô nghĩ hai người họ biết nhau.
- Đừng đi đâu lung tung nhé! – Việt Lĩnh nói vớiNhã Thanh.
- Bình thường tao nhường mày chứ không phải mày có thể đánh thắng
được tao đâu. Đừng có lầm tưởng rồi đi gây sự lung tung – Việt Lĩnh
quay lại nói với Báo.
- Đó là Hoàng Nhã Thanh mà gần đây cả trường đang đồn đại à? – Báo
hỏi.
- Liên quan gì đến mày? – Việt Lĩnh quay lại, nghiến răng.
- Mày nên bảo vệ cô gái của mày cho tốt đi! Mới có đứa nhờ tao xử
Nhã Thanh đấy – Báo cười nửa miệng.
- Mày khỏi lo! – Việt Lĩnh cười nửa miệng.
- Mày không quan tâm là đứa nào sao? – Báo hỏi.
- Dù là đứa nào cũng sẽ không làm gì được NhãThanh đâu của tao đâu
– Việt Lĩnh nói, gương mặt ngạo mạn nhưng đẹp vô cùng.
- Sao mày không hỏi tao có nhận lời hay không? – Báo hỏi.
- Tao biết câu trả lời rồi thì hỏi làm gì – Việt Lĩnh trả lời rồi
bỏ đi.
Báo chính là người con trai mà hôm ở trong phòng họp hội học sinh,
Cát Tường kêu xử Nhã Thanh.
- Rốt cuộc là anh tự tin vào bản thân quá hay tin vào tôi? – Báo
nghĩ thầm.
Việt Lĩnh đã thấy cái bóng Nhã Thanh đang đứng trước cổng bệnh
viện.
- Đợi lâu không? – Việt Lĩnh hỏi.
- Không.
- Chúng ta đi nào! Ăn trưa rồi về nhé! – Việt Lĩnh nói.
- Cũng được.
- Cậu muốn ăn gì?
- Ban sáng tôi chọn rồi. Trưa cho cậu chọn.
- Vậy đi ăn hải sản nhé!
- Đã nói là cho cậu chọn mà.
- Vậy đi thôi! – Việt Lĩnh kéo Nhã Thanh vào một chiếc taxi đang
đậu bên trước cổng bệnh viện.
- Thằng đó là em khác cha khác mẹ của tôi đấy– Việt Lĩnh nói khi
Nhã Thanh và Việt Lĩnh đã yên vị trong taxi.
- Khác cha khác mẹ? – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Ba của tôi lấy mẹ của nó – Việt Lĩnh giải thích.
- À, hiểu rồi.
Nhã Thanh vừa ngủ dậy. Đã 5h chiều. Cô đi xuống nhà bếp xem có thể
giúp gì không (ngườigiúp việc nhà Cát Tường đã đến)
Nhã Thanh đi ngang qua phòng khách và lại thấy cảnh Hoàng Nam đang
ôm một cô gái khác. Dạo này Hoàng Nam về nhà rất sớm. Ở trường học
xong là cậu về nhà. Về để diễn phim cho Nhã Thanh xem đó mà.
Bực bội! Nhã Thanh đi vô nhà bếp, bước chân giậm mạnh hơn. Hai tai
đỏ bừng.
- Đáng ghét! Những lúc như thế này thì con nhỏ Cát Tường kia đang ở
đâu chứ? - Nhã Thanh nghĩ thầm.
Lần đầu tiên trong đời Nhã Thanh thật sự mongmuốn Cát Tường có ở
nhà, để dạy dỗ con nhỏ đang ngồi trên đùi Hoàng Nam.
Người giúp việc không có ở nhà. Có lẽ đã đi chợ mua đồ nấu ăn
rồi.
Nhã Thanh lấy một ly sữa đầy và làm một hơi ngay trước cửa tủ lạnh
xong rồi mới đóng cửa tủ lạnh lại một cách mạnh tay (đang tức
^^)
Quay người lại. Nhã Thanh giật mình vì Hoàng Nam đang đứng ngay
phía sau cô.
- Làm gì mà hành hạ cái tủ lạnh vậy? – Hoàng Nam hỏi bằng giọng
ngọt ngào sặc mùi gian xảo.
- Tôi lỡ tay – Nhã Thanh trả lời.
- Cậu đang tức giận chuyện gì sao? – Hoàng Nam bước một bước lại
gần Nhã Thanh.
- Không có – Nhã Thanh lùi lại một bước và cô đụng phải cái tủ lạnh
phía sau. Không còn chỗ cho Nhã Thanh giật lùi nữa.
- Thấy tôi và cô gái kia nên không vui à?
- Phải, các người ở đó làm tôi không thể ngắm “Tuyết đen”
được.
- Thật sao? Tôi không nghĩ vậy – Hoàng Nam lại tiến thêm một bước
nữa.
- Cậu muốn làm…
Câu nói của Nhã Thanh bị đôi môi của Hoàng Nam chặn lại. Hoàng Nam
hôn Nhã Thanh.
- Môi cậu còn dính sữa này – Hoàng Nam nói, cười đểu.
- Chat! – Nhã Thanh tát Hoàng Nam.
- Đừng có dùng đôi môi hôn người con gái khácđể hôn tôi. Tôi thấy
dơ lắm! – Nhã Thanh quát. Bao nhiêu bực bội vì bấy lâu nay chứng
kiến những cảnh gai mắt được dịp phun trào.
- Thế cậu chỉ muốn tôi hôn một mình cậu thôi sao? – Hoàng Nam nhướn
mày.
Hoàng Nam ép sát Nhã Thanh vào cánh cửa tủ lạnh. Hôn cô ngấu
nghiến. Một cái khóa môi thật chặt, thật sâu.
Nhã Thanh cố gắng vùng vẫy nhưng không được. Cô càng bực bội hơn
với cái trái tim đangđập loạn lên của mình.
Cuối cùng Hoàng Nam buông tha cho đôi môi của Nhã Thanh.
- Đó là hình phạt cho việc hôn người con trai khác đấy Hoàng Nhã
Thanh – Hoàng Nam nghĩ thầm rồi bỏ ra ngoài, nỗi bực tức trong lòng
cậu từ sáng đến giờ tan biến hết. hay vào đó là cảm giác hả
hê.
Nhã Thanh quỳ sụp xuống. Thở như hết hơi. Trái tim cô vẫn còn loạn
nhịp. Hơi thở cô vẫn còn mang mùi hương của Hoàng Nam.
- Đồ xấu xa! Sao cậu có thể như vậy chứ? – Nhã Thanh tức đến nỗi ứa
nước mắt.
Bữa tối hôm đó Nhã Thanh ăn trong im lặng. Côkhông nhìn Hoàng Nam
lấy một lần. Hoàng Nam cũng im lặng. Chỉ có mình Cát Tường ríu ra
ríu rít khoe người giúp việc nhà mình nấu ăn ngon. Rồi liên tục gắp
thức ăn cho Hoàng Nam.
Sáng hôm sau
Nhã Thanh, Cát Tường, Hoàng Nam đang ngồi bên bàn ăn. Nhã Thanh chỉ
uống sữa còn Cát Tường và Hoàng Nam ăn sandwich.
- Hôm nay cậu có đi học không Nhã Thanh? – Cát Tường hỏi, giọng mỉa
mai.
- Cậu thật sự quan tâm tôi sao? – Nhã Thanh hỏi.
- Đương nhiên rồi. Tôi là hội trưởng hội học sinh mà. Hôm qua cậu
đã cúp học ngay trước mắt tôi đấy.
- Thì sao? – Nhã Thanh hỏi, giọng lạnh băng.
- Chẳng sao cả. Tôi làm sao có thể làm gì đượccậu chứ. Cậu cúp học
với Quỷ Vương cơ mà.
- Rốt cuộc là cậu muốn nói gì?
- Cậu mới đến mà có cái ô lớn quá ha. Tôi thắcmắc liệu có phải đó
là một sự trao đổi. Cậu choQuỷ Vương một thứ gì đó và đổi lại Quỷ
Vương chống lưng cho cậu trong trường. Tôi nghĩ mãi mà không nghĩ
ra cậu cho Quỷ Vương cái gì. Ngoài thân thể ra thì cậu đâu còn cái
gì cho QuỷVương – Cát Tường mỉa mai.
Nhã Thanh không thể nén nổi con giận. Cô hắt ly sữa đang uống giở
vào Cát Tường. Đặt ly lên bàn một cách mạnh tay. Sau đó bỏ đi học
trước.
- Con nhỏ đáng ghét! Mày dám làm tao quê trước mặt Hoàng Nam sao? –
Cát Tường giận run người. Mắt phừng phực lửa.
Trường Huyền Thoại
Giờ ra chơi
Nhã Thanh ngồi lại trong lớp mà không ra ngoài chơi như những bạn
khác. Việt Lĩnh thì đi đâu mất dạng rồi.
- Nhã Thanh, có người tìm cậu này – Một bạn cùng lớp ló đầu vô cửa
lớp gọi Nhã Thanh.
Nhã Thanh đi ra thì thấy Cát Tường đang ở đó.
- Nói chuyện tí đi! – Cát Tường nói rồi đi đến góc khuất ở đầu cầu
thang. Nhã Thanh cũng đi theo.
- Tôi với cậu có gì để nói? – Nhã Thanh hỏi.
- Tôi không nghĩ vậy đâu.
- Vậy cậu muốn nói gì thì nói lẹ đi!
Cát Tường cười gian. Cô giật lùi dần về phía bậc thang. Ngả người
ra phía sau.
- Này, làm gì vậy? Cẩn thận – Nhã Thanh đưa tay kéo Cát
Tường.
- A! – Nhã Thanh rút tay lại. Bàn tay cô bị Cát Tường cào rất sâu.
Máu bắt đầu túa ra.
- Có người ngã cầu thang!!! – Tiếng la thất thanh của một học sinh
và cả trường bắt đầu đổ xô đến chỗ Cát Tường đang nằm.
Nhã Thanh đứng như hóa đá trên đầu cầu thang. Cô không hiểu chuyện
gì đang xảy ra.
- Hội trưởng bị té cầu thang – Lại một tiếng la khác.
Hoàng Nam từ đâu chạy đến đỡ Cát Tường dậy.
- Này! Không sao chứ? – Hoàng Nam hỏi.
- Nhã Thanh… cậu đừng giận tớ nữa… Tớ xin lỗi… về việc sáng… nay
mà… - Cát Tường thút thít, nhìn Nhã Thanh bằng đôi mắt tội
nghiệp.
- Cậu đang nói gì vậy? – Nhã Thanh chau mày.
- Có chuyện gì vậy Nhã Thanh? – Việt Lĩnh nghe thấy Cát Tường gọi
tên Nhã Thanh thì len qua đám đông đến đứng cạnh Nhã Thanh.
Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh bằng đôi mắt ngơ ngác. Chính cô cũng đang
không hiểu chuyện gì xảy ra.
- Cậu với Nhã Thanh có chuyện gì vậy? – Hoàng Nam hỏi Cát
Tường.
- Tớ cảm thấy… sáng nay… mình hơi quá đáng… nên đến xin lỗi Nhã
Thanh. Nhưng… cậu ấy… không tha thứ… cho tớ. Tớ cố… gắng… níu tay
Nhã Thanh…năn nỉ… nhưng Nhã Thanh hất tớ ra. Tớ trượt chân… nên bị
té... Tớ nghĩ Nhã Thanh chỉ… vô tình… chứ không cố ý xô ngã tớ đâu
– Cát Tường tiếp tục khóc.
Bây giờ thì Nhã Thanh đã hiểu Cát Tường định làm gì.
- Cậu không sao chứ? Đứng lên nào, tôi đưa cậuxuống phòng y tế! –
Hoàng Nam đỡ Cát Tường đứng dậy.
- Tớ… - Cát Tường khụy xuống rồi ngất (chả biết ngất thật không
nữa).
Hoàng Nam bế Cát Tường chạy xuống phòng y tế. Trước khi đi còn tặng
cho Nhã Thanh một cái nhìn vừa tức giận, vừa thật vọng lại thêm một
chút coi thường trong đó.
- Hoàng Nhã Thanh đẩy hội trưởng té sao?
- Sao cậu ta có thể làm như vậy với hội trưởng chứ?
- Đúng là độc ác!
- Không thể tha thứ cho nó được!
- Đề nghị nhà trường đuổi học nó đi!
- Hội trưởng đúng là hiền lành! Bị Nhã Thanh xôté mà còn nói giúp
cho nó.
- Nhã Thanh ghen tị với hội trưởng nên mới làm như vậy đấy.
- Hoàng Nhã Thanh, biến khỏi trường Huyền Thoại đi!
- …..
Tiếng bàn tán xôn xao của các học sinh bắt đầunổi lên.
- Đứa nào muốn bị đuổi học thì mở miệng nói tiếp đi! – Việt Lĩnh
nói, gương mặt hằm hằm.
Tất cả mọi tiếng bàn tán đều im bặt.
- Chúng ta đi nào! – Việt Lĩnh kéo tay Nhã Thanh. Giật mình! Cậu
cảm thấy bàn tay mình dính dính khó chịu. Việt Lĩnh đưa tay lên
xem.
- Máu? Nhã Thanh! Tay cậu sao vậy? – Việt Lĩnh hoảng hốt.
- Không sao đâu – Nhã Thanh trả lời, giọng buồn bã.
- Xuống phòng y tế nào! – Việt Lĩnh kéo Nhã Thanh đi.
- Tôi không muốn xuống đó đâu – Nhã Thanh níu tay Việt Lĩnh, nhìn
cậu băng đôi mắt bi thương. Nhã Thanh không muốn xuống phòng y tế.
Không muốn thấy cảnh Hoàng Nam chăm sóc Cát Tường. Không muốn thấy
ánh mắt coi thường của Hoàng Nam.
- Được rồi. Vậy thì không xuống phòng y tế. Chúng ta lên sân thượng
đi!
Nhã Thanh gật đầu rồi đi theo Việt Lĩnh.
- Cậu ở trên này đợi tôi một lát nhé! – Việt Lĩnhnói khi lên đến
sân thương.
- Được.
Phòng y tế
Cát Tường đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nhưng chẳng biết có
phải đang hôn mê không nữa. Hoàng Nam đang ngồi cạnh. Cậu đang đợi
Cát Tường tỉnh lại để hỏi cho rõ mọi chuyện.
- Cô ơi lấy cho em chai thuốc sát trùng, bông và băng gạc đi! –
Việt Lĩnh chạy xộc vào.
- Em bị thương à? – Cô giáo hỏi.
- Không. Là bạn em. Lấy mau đi cô – Việt Lĩnh hối thúc.
- Được rồi. Để cô lấy. Em đợi xíu.
Việt Lĩnh nhận được túi đồ từ tay cô giáo phòng y tế thì lập tức
lao vút đi.
- Ai bị thương vậy chứ? – Hoàng Nam nghĩ thầm.
- Ai cũng được, hy vọng không phải là…
Cát Tường mở mắt ra nhìn Hoàng Nam.
- Cậu tỉnh rồi à?
- Ừ - Cát Tường trả lời, giọng yếu ớt.
- Thấy trong người thế nào?
- Tớ không sao. Chỉ hơi ê ẩm một chút.
- Nhã Thanh… đẩy cậu té à? – Hoàng Nam hỏi. Ánh mắt thăm dò.
- Không phải đâu. Chỉ là tai nạn thôi – Cát Tường bặm môi.
- Cậu nói như vậy tôi càng nghi ngờ.
- Bỏ qua đi Hoàng Nam, dù sao cũng sống chung một nhà mà. Tớ cũng
là vì nghĩ cả hai sống chung một nhà, gặp nhau hằng ngày, nếu cứ
gây xích mích thì cả hai cùng khó xử nên mới chủ động làm hòa. Vậy
nên cậu hãy cho qua đi nhé!
- Hoàng Nhã Thanh! Cậu làm tôi thất vọng quá! Đúng là bản tính con
người khó thay đổi. Một năm trước cậu đã rất độc ác với em trai
tôi. Bây giờ cũng vậy. Cậu đúng là một con quỷ! – Hoàng Nam nghĩ
thầm.
- Nhã Thanh, để xem lần này ai tin mày. Tao sẽ làm cho mày biến
khỏi ngôi trường này, biến khỏi “Thiên Thần”, thậm chí biến khỏi
cuộc đời này. Khôn hồn thì đừng có chọc tức tao – Cát Tường nghĩ
thầm.
Sân thượng
- Aaaa! Nhẹ tay một chút – Nhã Thanh nhăn mặt. Cô và Việt Lĩnh đang
ngồi xát trùng vết thương cho cô.
- Sao lại có vết thương này? – Việt Lĩnh hỏi.
- Ban nãy khi đẩy Cát Tường tè không may càođấy – Nhã Thanh cười
chua chát.
- Nói dối! Có chết tôi cũng không tin cậu đẩy Cát Tường. Cậu đừng
có nói dối tôi! – Việt Lĩnh bực bội.
- Sao cậu lại nghĩ như vậy? Cả trường đều tin tôi đẩy Cát Tường
mà.
- Mặc kệ! Dù cả thế giới này không tin cậu thì tôi cũng vẫn tin cậu
– Việt Lĩnh nói chắc nịch.
- Sao cậu lại tin tôi như vậy chứ?
- Tin tưởng một người cũng cần lí do sao? Tôi tin cậu vì tôi biết
tôi có thể tin cậu.
- Tôi khuyên cậu nên giữ khoảng cách với tôi. Những người thân
thiết với tôi chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả. Cậu đừng quá quan tâm
đến tôi!- Nhã Thanh nói, giọng buồn bã. Đôi mắt bi thương tuyệt
vọng.
- Tôi mặc kệ. Quan tâm cậu là quyền của tôi.
- Coi như tôi nhờ cậu đấy. Làm ơn đừng thân thiết với tôi, đừng
quan tâm tôi, đừng can thiệpvào chuyện của tôi!
- Nếu tôi nói không được thì sao? – Việt Lĩnh nhìn sâu vào mắt Nhã
Thanh.
- Vậy thì tôi chỉ còn cách tránh xa cậu – Nhã Thanh đẩy Việt Lĩnh
ra. Đứng lên bỏ đi.
- Pặc! – Việt Lĩnh nắm cổ tay Nhã Thanh, kéo cô ngồi xuống
lại.
- Hoàng Nhã Thanh, cậu nghe cho rõ đây. Tôi không cần biết chuyện
gì đã xảy ra khiến cậu muốn xa lánh mọi người nhưng tôi sẽ không
mặc kệ cậu đâu. Chuyện của cậu cũng là chuyện của tôi – Việt Lĩnh
lớn tiếng.
- Cậu dựa vào cái gì mà nói như vậy chứ? – NhãThanh hét lên.
- Dựa vào ba chữ TỚ YÊU CẬU có được không?– Việt Lĩnh ôm chầm lấy
Nhã Thanh, ghì chặt.
- Tớ không yêu cầu cậu phải đáp lại tình yêu của tớ ngay bây giờ.
Tớ sẽ đới cậu. Tớ có thể đợi cậu bao lâu cũng được. Nhưng nếu cậu
bảo tớ đừng quan tâm đến cậu thì tớ làm không được đâu. Đừng tàn
nhẫn với tớ như thế!
Trường Huyền Thoại
Phòng hiệu trưởng
- Em hãy nói cho tôi biết xem tại sao em lại hành động như vậy? –
Thầy hiệu trưởng nói, giọng nghiêm trọng.
- Em không có gì để nói thưa thấy – Nhã Thanh trả lời.
- Không có gì để nói tức là em thừa nhận mình đẩy hội trưởng ngã
sao?
- ……… - Nhã Thanh im lặng.
- Tôi đã xem học bạ của em. Thành tích và hạnh kiểm đều rất tốt. Em
là một học sinh ngoan, nhưng tại sao hôm qua em lại hành động như
vậy chứ? Nếu có hiểu lầm gì thì em phải nói ra chứ! – Thầy hiệu
trưởng nói bằng giọng thuyết phục.
- Nếu em nói Cát Tường cố tình té thì thầy sẽ tin em chứ?
- Em đang đùa với tôi đấy à? Làm gì có chuyện hội trưởng hội học
sinh tự động té chứ? Tôi đã cho em cơ hội giải thích vậy mà em lại
nói với tôi một chuyện hoang đường như thế sao? – Thầy hiệu trưởng
nổi giận.
- Học sinh toàn trường đang rất kích động. Mọingười đang tổ chức bỏ
phiếu đuổi học em đấy.
- Em biết thưa thầy. Em sẽ rời khỏi trường.
- Cậu sẽ không đi đâu cả - Việt Lĩnh từ đâu lù lù đi vào.
Hiệu trưởng đang ngồi trên ghế đứng phắt dậy, cúi đầu chào. Nhã
Thanh rất bất ngờ trước hành động của thầy hiệu trưởng.
- Sẽ không có chuyện Nhã Thanh bị đuổi học đâu – Việt Lĩnh nói,
giọng bực tức.
- Nhưng các học sinh đang rất phẫn nộ. Nếu không làm vậy e là sẽ
loạn mất – Thầy hiệu trưởng phân bua.
- Nếu sợ học sinh trường này làm loạn thì ông đi tìm trường khác
làm hiệu trưởng đi! Tôi không bắt ông ở lại đây chịu khổ đâu – Việt
Lĩnh gật gù cái đầu điệu bộ thông cảm nhưng giọng nói thì vô cùng
kiêu ngạo.
- Đi nào Nhã Thanh! – Việt Lĩnh kéo Nhã Thanhra ngoài.
Toàn bộ học sinh trong trường đang tập trung trước cột cờ. Giữa bục
chào cờ có một cái thùng kính để đựng phiếu. Các học sinh đang lần
lượt xếp hàng để đi lên cho phiếu vào thùng.
Việt Lĩnh kéo Nhã Thanh quay lại phòng hiệu trưởng. Ấn Nhã Thanh
ngồi xuống ghế.
- Coi chừng cậu ấy! Không được để ra ngoài trước khi tôi quay lại.
Lấy nước cho cậu ấy uống! – Việt Lĩnh ra lệnh cho thầy hiệu
trưởng.
- Vâng – Hiệu trưởng trả lời một cách cung kính.
Việt Lĩnh hằm hằm tiến lại chỗ thùng phiếu.
- Xoảng – Thùng phiếu bị Việt Lĩnh đạp đổ xuống đất và vỡ toang.
Tất cả học sinh có mặt đều im lặng, sợ hãi.
Việt Lĩnh đổ lọ cồn vừa lấy ở phòng thí nghiệm vào đống phiếu dưới
đất. Vứt một mồi diêm vàovà ngọn lửa nhanh chóng phực lên.
- Đứa nào cảm thấy khó chịu, không muốn học cùng trường với Nhã
Thanh thì tự động biến khỏi Huyền Thoại đi! – Việt Lĩnh quát.
Tất cả nín thinh không dám hó hé. Duy chỉ có Hoàng Nam từ trong đám
đông đi lên, đến đứngđối diện với Việt Lĩnh.
- Bọn tôi đâu có làm gì sai. Người làm sai là Hoàng Nhã Thanh cơ mà
– Hoàng Nam nói.
- Nhã Thanh chẳng làm sai gì cả - Việt Lĩnh trừng mắt.
- Nói như cậu thì việc đẩy hội trưởng té xuống cầu thang là đúng
sao? – Hoàng Nam vặn lại.
- Không. Ý tôi là Nhã Thanh không làm điều đó – Việt Lĩnh
nói.
- Vậy theo cậu tại sao hội trưởng lại té?
- Chẳng phải chính hội trưởng đã khẳng định đóchỉ là tai nạn sao.
Phải vậy không Lâm Cát Tường – Việt Lĩnh nhìn vào đám đông để tìm
Cát Tường. Khi gọi tên Cát Tường, Việt Lĩnh có phần gằn giọng.
Không ai nghe ra được điều đó trừ Cát Tường.
- À… phải! Đó chỉ là tai nạn thôi – Cát Tường chen lên đứng trước
mặt đám đông, giọng ấp úng.
- Các người nghe rồi chứ! – Việt Lĩnh quát.
- Dù vậy thì cũng phải có hình thức kỷ luật. Dù là tai nạn nhưng
việc Cát Tường bị thương thì tính sao? – Hoàng Nam bắt bẻ.
- Kỷ luật Nhã Thanh thì vết thương của Cát Tường sẽ lành à? – Việt
Lĩnh cười nhạt, điệu bộbất cần.
- Không. Nhưng như vậy sẽ làm yên lòng học sinh trong trường. Hội
học sinh đang rất bức xúc khi hội trưởng của họ bị như vậy.
- Vậy thì giải tán hội học sinh đi! Không còn hội học sinh thì sẽ
không còn hội trưởng, vậy là xong.
Việt Lĩnh xỏ tay túi quần bỏ đi. Vậy là kết thúc cuộc tranh cãi.
Với bản tính của Việt Lĩnh, bình thường thì nãy giờ Hoàng Nam chết
mấy lần rồi nhưng vì Việt Lĩnh nhớ rằng Nhã Thanh không muốn cậu
đánh nhau nên Việt Lĩnh đã kiềm chế.
Về phần Hoàng Nam, phiếu của cậu là phiến phản đối việc đuổi học
Nhã Thanh. Hoàng Nam không muốn Nhã Thanh bị đuổi học tí nào. Nhưng
khi thấy thái độ của Việt Lĩnh đối với Nhã Thanh thì Hoàng Nam cảm
thấy bực bội nên mới chống đối Việt Lĩnh như vậy (ghen đó mà)
- Tức quá! Sao Quỷ Vương lại đứng về phía nó chứ? - Cát Tường giận
tím mặt.
- Nhưng không sao. Hoàng Nam đứng về phía mình mà – Cát Tường cười
đểu.
- Nếu cứ tiếp tục làm khó nó, Quỷ Vương sẽ không để yên cho mình.
Vậy thì phải làm cho nótự biết sợ mình. Phải cho nó thấy thế lực
của ba mình mạnh như thế nào. Để nó biết người nóđối đối đầu là ai
– Cát Tường vênh mặt đầy khiêu khích. Kèm theo là một nụ cười tự
tin.
Việt Lĩnh quay trở lại phòng hiệu trưởng. Thầy hiệu trưởng thấy
Việt Lĩnh đi vào thì đi ra ngoài để giải tán đám đông trước cột
cờ.
- Xong rồi. Về lớp nào! – Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh cười thật
tươi.
- Sẽ không sao chứ? – Nhã Thanh ngần ngại.
- Yên tâm đi! Ngoài tớ ra sẽ không ai có thể đuổi cậu khỏi trường
này đâu – Việt Lĩnh nói vẻtự hào.
- Cậu cũng chỉ là học sinh thôi mà – Nhã Thanhchau mày.
- Ừ, nhưng tớ đồng thời là chủ nhân của ngôi trường này mà.
- Cậu đang xạo đứng không? – Nhã Thanh nheomắt nhìn Việt Lĩnh.
Nhưng rồi cô bắt đầu tin vàolời Việt Lĩnh vừa nói khi nghĩ lại thái
độ của thầy hiệu trưởng đối với Việt Lĩnh. Nhã Thanh há hốc miệng
kinh ngạc.
- Làm sao mà cậu có thể? Cậu mới 18 tuổi thôimà.
- Ba tớ xây trường này cho tớ đấy. Hồi lớp 8 tớ có thích một cô gái
nhưng cô ấy chê tớ hiền quá. Bỏ tớ theo một thủ lĩnh trường tớ lúc
đó. Tớ đã rất buồn. Vậy nên ba tớ xây trường cho tớ. Để tớ trở
thành thủ lĩnh.
Nhã Thanh bật cười. Cô không ngờ lí do lại ngộ nghĩnh như
vậy.
- Bí mật đấy nhé! Chỉ có mình cậu biết thôi đấy – Việt Lĩnh nháy
mắt.
- Sao cậu lại cho tớ biết?
- Ngốc vậy! Tớ sẽ không dấu người tớ yêu bất cứ điều gì – Ba chữ
“người tớ yêu” được Việt Lĩnh nói một cách tỉnh bơ. Trong khi Nhã
Thanhvừa nghe xong thì mặt đã đỏ bừng lên.
Tối hôm đó
Nhã Thanh đang học bài vì ngày mai có bài kiểm tra Anh Văn. Cô cảm
thấy hơi buồn ngủ nên đi vào phòng tắm rửa mặt.
Nhã Thanh trở ra. Giật mình! Hoàng Nam đang ngồi trên giường cô.
Hoàng Nam lần nào cũng xuất hiện như ma vậy.
- Cậu vào phòng tôi làm gì? – Nhã Thanh hỏi.
- Rốt cuộc cậu và Quỷ Vương có quan hệ gì với nhau – Hoàng Nam hỏi
bằng giọng rất xấc. Nhưkiểu chủ nhân hỏi bề tôi vậy.
- Cậu hỏi làm gì?
- Nói xem! Tại sao thằng đó lại bảo vệ cậu nhưvậy?
- Tôi không có bổn phận phải giải thích với cậu– Nhã Thanh định bỏ
ra ngoài.
- Pặc – Hoàng Nam kéo tay Nhã Thanh ngồi xuống. Và bây giờ Nhã
Thanh đang ngồi trên đùi Hoàng Nam.
- Cậu muốn làm gì? – Nhã Thanh vùng vẫy nhưng vô ích. Cánh tay
Hoàng Nam đang ôm côrất chặt.
- Cậu với Quỷ Vương chắc không phải là quan hệ đó chứ? – Hoàng Nam
thì thầm vào tai Nhã Thanh.
- Quan hệ đó là quan hệ gì? – Nhã Thanh hỏi.
- Tôi khuyên cậu nên dừng lại đi. Chỉ có thằng em hiền lành của tôi
mới để cậu đùa giỡn như vậy chứ Quỷ Vương thì không đâu. Cậu đang
đùa với lửa đấy – Hoàng Nam ghé sát miệng mình vài tai Nhã
Thanh.
- Tôi không đùa giỡn với ai cả.
- Vậy là cậu thật lòng thích Bảo Nam sao?
- …… - Nhã Thanh chỉ im lặng. Không trả lời.
Hoàng Nam cắn nhẹ vào vành tai Nhã Thanh làm cô rùng mình. Rồi cậu
từ từ hôn lên cổ Nhã Thanh.
Lý trí thì mách bảo Nhã Thanh phải vùng ra nhưng trái tim thì lại
không cho phép. Nhã Thanh đang chơi vơi giữa sự đấu tranh tâm lí
thìbất chợt thấy vai mình đau buốt.
- Aaaa!!! – Nhã Thanh hét lên đau đớn. Trên vai cô in vết răng cắn
của Hoàng Nam. Máu bắt đầu chảy xuống.
- Hoàng Nhã Thanh, cậu đừng quên em trai tôi đã vì cậu mà chết. Cậu
đừng nghĩ có thể vui vẻ bên người con trai khác mà quên Bảo Nam –
Hoàng Nam hất Nhã Thanh ngã ra giường rồi đứng dậy nhìn Nhã Thanh,
ánh mắt khinh bỉ.
Hoàng Nam bỏ ra ngoài. Nhã Thanh nằm trên giường ôm vai mình. Vết
cắn rất sâu. Máu chảy ướt vai áo. Nhưng vết thương trong trái tim
cô còn sâu hơn.
- Tại sao lại đau như vậy? Trái tim mình…
- Tại sao khi nãy mình lại bị đôi môi ấy mê hoặc chứ?
- Mùi hương của cậu ấy vẫn còn đọng lại trong ăn phòng này.
Nhã Thanh khẽ rùng mình. Cô vừa phát hiện ra một sự thật đáng sợ.
Một điều đáng lẽ không được phép xảy ra. Cô… yêu Hoàng Nam mất
rồi.
Thật ra Bảo Nam chỉ là cái cớ, sự thật là chính Hoàng Nam không
muốn Nhã Thanh ở bên người con trai khác nhưng bản thân Hoàng Nam
không chịu thừa nhận điều đó. Cậu chỉ đang vịn vào cái lí do mang
tên “Bảo Nam” mà thôi. Tự lừa dối mình và lừa dối Nhã Thanh. Đúng
là đáng thương.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap11
Mới một tuần trôi qua mà đối với Nhã Thanh cứ như một thế kỷ dài
đằng đẵng. Từ mệt mỏi cho tới mệt mỏi. Một tuần qua đã bòn rút của
Nhã Thanh quá nhiều sức lực. Bị bạn bè cô lập. Chịu đựng những cái
lườm quýt, những cái huých vai cố ý của các bạn cùng trường. Đó
chưa phải là tất cả. Nhã Thanh buồn nôn khi Cát Tường tỏ ra thân
thiện với mình trước mặt mọi người và trước mặt Hoàng Nam. Bây giờ
trong mắt mọi người Nhã Thanh giống như con quỷ đang được “thiên
thần Cát Tường” ban phát sự khoan dung. Tởm lợm!
Nhưng điều làm Nhã Thanh mệt mỏi nhất là việc xác định tình cảm với
Hoàng Nam. Rốt cuộc cô yêu Trần Hoàng Nam hay là yêu Trần Hoàng Nam
– NGƯỜI ANH SINH ĐÔI CỦA TRẦN BẢO NAM. Thế nhưng sáng nay, sau
mộtđêm thức trắng cô đã nghiệm ra một điều. Dù tình cảm của cô dành
cho Hoàng Nam là vì lí dogì thì đó cũng là ĐIỀU KHÔNG ĐƯỢC
PHÉP.
Nhã Thanh đang đi trên hành lang lầu 3 để đến lớp học. Hôm nay tâm
trạng cô rất tệ. Không hiểu sao ý nghĩ gạt bỏ tình cảm giành cho
Hoàng Nam lại làm cô cảm thấy tệ như thế. Thêm vào đó là trời đang
mưa bão. Mưa rả rích cả ngày. Bầu trời xám xịt nặng trịch hơi nước
như chỉ trực chờ sụp xuống. Gió rít từng cơn ớn lạnh. Trong thời
tiết thế này thì tâm trạng đã tệ càng tệ hơn.
- Cái con đó mặt dày thật! Bị cả trường cô lập mà vẫn vác mặt đi
học được.
- Nó ỷ nó có Quỷ Vương bảo vệ nên như vậy đó.
- Tại sao Quỷ Vương lại bênh vực một đứa như nó chứ?
- Chỉ tại nó mà Quỷ Vương quay lưng lại với chúng ta.
- Trước giờ Quỷ Vương chỉ lạnh lùng chứ không nạt nộ người trong
trường bao giờ.
- Phải đó! Anh ấy luôn bênh vực học sinh của Huyền Thoại và chỉ
hung dữ với học sinh trường ngoài thôi.
- Chỉ tại con nhỏ đó.
- Nó chuyển đến đây làm gì cơ chứ?
- Ở trường này chẳng ai hoan nghênh nó cả.
Những tiếng bàn tán sau lưng Nhã Thanh bắt đầu vang lĉn
khi cô đi ngang qua. Nói là bàn tánsau lưng nhưng mấy người đó rõ
ràng cố tình đểNhã Thanh nghe thấy. Chỉ là không dám đến trước mặt
Nhã Thanh để nói vì sợ Việt Lĩnh.
Nhã Thanh vào lớp. Gục mặt xuống bàn. Cô biết lí do vì sao mọi
người lại ghét cô như vậy. Chuyện của Cát Tường chỉ là một phần nhỏ
thôi. Nguyên nhân chính là vì Việt Lĩnh thân thiết với cô nên mọi
người ghen tức.
- Mới sáng sớm mà sao đã gục rồi vậy? – Giọng nói Việt Lĩnh vang
lên bên tai Nhã Thanh.
Nhã Thanh không ngẩng đầu lên. Cô lắc đầu trong khi vẫn gục mặt
xuống bàn.
- Cậu đau ở đâu à? – Việt Lĩnh lại hỏi, giọng quan tâm.
Nhã Thanh lại lắc đầu.
- Lại đứa nào nói gì cậu sao? – Việt Lĩnh lo lắng.
Nhã Thanh lại lặc đầu, vẫn không ngẩng đầu dậy.
- Mấy người có ai biết Nhã Thanh bị sao không? – Việt Lĩnh quay qua
hỏi mấy học sinh trong lớp
Tất cả đều im lặng lắc đầu.
- Nhã Thanh là bạn cùng lớp của các người màsao không ai quan tâm
cậu ấy hết vậy? Cậu ấy gục đầu xuống bàn cũng không ai nói năng gì
là sao? – Việt Lĩnh quát.
- Cậu thôi đi Việt Lĩnh! – Nhã Thanh cuối cùng cũng ngồi thẳng
dậy.
- Cậu bảo tớ thôi cái gì? – Việt Lĩnh quay lại nhìn Nhã
Thanh.
- Cậu làm ơn đừng quan tâm đến tớ nữa. Tớ mệt mỏi lắm! – Nhã Thanh
gắt.
- Tớ làm cậu mệt mỏi sao? – Việt Lĩnh nhìn Nhã Thanh trân trối. Cậu
không tin vào điều mình vừa nghe.
- Phải! Cậu làm tớ cảm thấy cuộc sống ở trường rất khổ sở. Nếu cậu
không gần gũi với tớ thì tớ đã không bị mọi người ghét – Nhã Thanh
lớn tiếng.
- Tớ xin lỗi. Có lẽ tớ sai rồi – Việt Lĩnh nói rồi lầm lũi bỏ đi.
Dáng người kiêu ngạo mọi khi bây giờ cô đơn đến đáng thương. Hoàn
toàn mất đi vẻ tự tin và ngạo mạn.
Nhã Thanh gục đầu xuống bàn. Thề là Nhã Thanh đã hối hận vì những
lời mình nói ngay khiViệt Lĩnh vừa quay đầu bỏ đi.
- Sao mình lại nói với Việt Lĩnh những lời đó chứ?
- Mình biết rõ cậu ấy chỉ muốn tốt cho mình thôi mà.
- Sao mình lại làm tổn thương cậu ấy chứ?
- Hoàng Nhã Thanh, có người tìm – Một bạn học nói. Nhã Thanh ngẩng
đầu dậy. Cô chưa kịpra cửa xem ai tìm thì người đó đã đến tận bàn
cô.
- Nhã Thanh à, hôm nay sinh nhật tớ. Cậu đến nhé – Cát Tường nói
bằng giọng thân thiện.
- Con nhỏ xảo trá này! Buổi sáng ở nhà có thấynó nói gì đâu. Giờ
lên đây diễn tuồng – Nhã Thanh nghĩ thầm.
- Cậu sẽ đến chứ Nhã Thanh? – Cát Tường hỏi.
- Ừ, tôi sẽ đến – Nhã Thanh trả lời, giọng lạnh băng.
- Cậu hứa nhé! Cậu mà không đến tớ sẽ buồn lắm đấy – Cát Tường cười
rạng rỡ rồi đi ra khỏi lớp.
- Tôi sẽ đến, nhất định sẽ đến xem cậu dở trò gì – Nhã Thanh nhìn
theo bóng Cát Tường, nghĩ thầm.
Nhã Thanh lại gục đầu xuống bàn cho đến khi giáo viên vào lớp. Cả
ngày hôm đó Việt Lĩnh không quay trở lại.
Thiên Thần
5:30 PM
- Cậu sẽ đến chứ? – Cát Tường hỏi Hoàng Nam.
- Không – Hoàng Nam trả lời ngay lập tức.
- Sinh nhật tớ mà cậu không đến sao? – Cát Tường gắt.
- Làm như tôi không đến thì hôm nay tự nhiên không còn là sinh nhật
cậu nữa vậy – Hoàng Nam nói.
- Không lẽ vừa là bạn bè, lại sống chung một nhà mà cậu không đến
sao? Nhã Thanh còn đếnmà sao cậu lại như vậy chứ? – Cát Tường nói,
cố tình nhắc đến Nhã Thanh đây mà.
- Thôi được. Vì cậu vừa là bạn vừa ở chung nhànên tôi sẽ đến. Nhưng
chỉ một lát thôi đấy – Hoàng Nam đồng ý nhưng vẫn tỏ ra gượng ép.
Thật ra vì nghe Nhã Thanh cũng đi nên Hoàng Nam mới đồng ý đi
thôi.
- Cậu chuẩn bị đi! Xe nhà tớ sẽ đến đón chúng ta! – Cát Tường hí
hửng.
6:30
Hoàng Nam đã chuẩn bị xong xuôi, cậu đang đứng đợi Cát Tường và Nhã
Thanh ở tầng 1. Hoàng Nam đang mặc một chiếc áo somi màu đen, tay
áo xăn đến khủy tay. Quần kaki nâu vàgiàu converse màu đen. Đơn
giản mà cá tính.
Nhã Thanh từ trên cầu thang đi xuống. Cô đang mặc một bộ váy von
đen nhiều lớp dài cách đầu gối 20cm. Theo phong cách gothic. Cổ
cao, tay loe rộng. Nhã Thanh đeo bông tai hình thánh gia và giây
truyền mặt thánh giá to bản. Mang tất mạng nhện đen và đôi boss da
cao gót cũng màu đen. Nhìn cô rất ấn tượng. Đẹp, gợi cảm mà không
sexy. Một con quỷ xinh đẹp!
Hoàng Nam hơi ngẩn người một chút. Nhưng rồi xự xuất hiện của Cát
Tường làm cả Nhã Thanh và Hoàng Nam đều phải chú ý.
Cát Tường mặc một bộ váy ống trắng ôm sát từ ngực đến eo. Bên dưới
nhiều tầng và mỗi tầng đều đổ bèo to, hơi xèo ra. Tầng cuối cùng
xòe rộng và dài che phủ sàn nhà quanh Cát Tường. Cát Tường trang
điểm theo kiểu búp bê. Nhìn Cát Tường giống một thiên thần thánh
hiện. Thanh tao và quý phái.
Cát Tường và Nhã Thanh.
Trắng và đen.
Thiên thần và ác quỷ?
Cả hai đối lập hoàn toàn nhưng lại làm nổi bật lẫn nhau.
Bữa tiệc sinh nhật Cát Tường được tổ chức tại hội trường khách sạn
Queen. Một khách sạn chuyên tổ chức sự kiện.
Những nhân vật nổi trội về thành tích, nhan sắcvà có tiếng nói
trong trường Huyền Thoại đều có mặt. Toàn bộ hội học sinh đều được
mời. Một số con cái của những người có thế lực về ởĐà Lạt cũng đến
cùng với ba mẹ họ. Ba mẹ CátTường cũng có mặt.
Thảm đỏ được trải từ hội trường ra đến cửa 100m. Hai bên là hai
hàng người mặc đồ vest đen đứng nghiêm chỉnh, tất cả đều là nam
giới.
- Đầu tiên, tôi xin cảm ơn tất cả quý vị đã bỏ thời gian quý báu
đến chúc mừng sinh nhật congái tôi hôm nay – Một người đàn ông mặc
vest xám, khuôn mặt nghiêm nghị đang đứng trên sân khấu và nói vào
micrô.
- Và bây giờ, xin cho phép tôi giới thiệu nhân vật chính của ngày
hôm nay, con gái tôi – Lâm Cát Tường – Ba Cát Tường vừa dứt lời thì
điện trong hội trường tắt hoàn toàn.
Cát Tường đi từ phía cuối hội trường lên. Theo sau là 2 hàng người
mặc đồ đen, tất cả đều là nam. Mỗi hàng khoảng 50 người rước cô lên
sân khấu. Một luồng sáng trắng chiếu theo Cát Tường. Đó là ánh sáng
duy nhất trong phòng.
Cát Tường lên đến sân khuấu thì một chiếc bánh kem được đem ra. Đó
chỉ là bánh kem tượng trưng để Cát Tường thổi nến và cắt bánh thôi.
Giữa hậu trường đã có 1 chiếc bánh kem lớn, 18 tầng và một tháp ly
rất cao chứa đầy vang đỏ bên cạnh chiếc bánh ấy.
Lúc vô cửa, mỗi người đều được phát cho 2 câypháo hoa. Và bây giờ
phục vụ đang đi đốt pháo cho từng người.
Bài hát Happy brithday được cất lên. Những cây pháo hoa tóe sáng
lung linh được hua qua hua lại theo nhịp bài hát.
Sau khi bài hát kết thúc, Cát Tường thổi nên vàước. Sau đó cô cắt
bánh và đèn được mở sáng lại như bình thường.
Bữa tiệc buffer bắt đầu.
Ba Cát Tường dẫn cô đi chào những người bạn của ông. Hoàng Nam đang
đứng cùng một vài người bạn cùng trường và cùng trong đội bóng
rổ.
Nhã Thanh ngồi một chỗ và nhâm nhi ly rượu. Cô đang cảm thấy rất
tủi thân. Tiệc sinh nhật của Cát Tường cũng chỉ bằng một góc tiệc
sinhnhật của cô thôi. Nhưng điều mà cô ghen tị với Cát Tường là
trong suốt thời gian hát và cắt bánh, ba mẹ Cát Tường luôn đứng
cạnh Cát Tường.
Đó là điều mà Nhã Thanh luôn ao ước. Một gia đình. Một người mẹ kể
chuyện cho cô trước giờ đi ngủ. Một người ba làm ngựa cho cô
cưỡi.Những điều đơn giản và bình dị như vậy lại là những điều Nhã
Thanh không bao giờ có. Ngoàitiền bạc ra Nhã Thanh chẳng có gì
cả.
- Ba, đây là Nhã Thanh, bạn sống cùng nhà củacon – Cát Tường kéo ba
cô đến chỗ Nhã Thanh.
- Cháu chào bác! – Nhã Thanh đứng dậy cúi đầu chào.
- Bác nghe Cát Tường nhắc nhiều về cháu rồi. Hai đứa ở chung một
nhà chắc thân lắm phải không? Nhờ cháu chăm sóc con gái bác
nhé!
- Dạ vâng! Cát Tường cũng chăm sóc cháu nhiều lắm ạ. Cả ở trường
cũng vậy – Nhã Thanh cười. Nụ cười ngượng ngạo.
- Vậy sao?
- Con đã biết chăm sóc người khác rồi sao? Ba tự hào về con đấy –
Ba Cát Tường quay qua nhìn Cát Tường trìu mến.
Ba Cát Tường rất thương và chiều con gái. Cát Tường muốn cái gì
cũng có, muốn làm gì cũng được. Nhờ sự nuông chiều vô tội vạ đó nên
mới có “thiên thần Cát Tường” như ngày hôm nay.
- Hắt xì!!! – Từ khi thức dậy đến giờ Nhã Thanh đã hắt xì 16 cái
rồi. Và xem ra sẽ còn tiếp tục.
Nhã Thanh uể oải đi xuống nhà bếp. Nước mắt nước mũi cứ chảy hoài
làm Nhã Thanh luôn phải lăm lăm tờ khăn giấy trong tay.
- Hắt xì!!! – Lần thứ 17.
- Cậu ổn chứ? – Cát Tường và Hoàng Nam đang ngồi bên bàn ăn. Thấy
Nhã Thanh, Cát Tường hỏi.
- Vẫn còn sống – Nhã Thanh trả lời. Cô biết thừa Cát Tường mong cô
bệnh chết luôn đi.
- Hôm qua cậu bỏ về trước làm tớ tìm cậu mãi– Cát Tường lại ra vẻ
thân thiết.
- Tôi có chút chuyện – Nhã Thanh trả lời lạnh nhạt.
Hôm qua Nhã Thanh đã bỏ về khi thấy Cát Tường ôm cổ Hoàng Nam nhảy.
Khi đó trời đang mưa to. Nhã Thanh đã “bước trong mưa” về đến Thiên
Thần. Hậu quả ra sao thì thấy rõ rồi đấy.
Trên xe bus Nhã Thanh đã nhận một rổ những cái lườm sắc lẻm của
những học sinh cùng trường. Đến trường cũng chẳng khá hơn chút nào.
Dù sao Nhã Thanh cũng quen rồi. Và đương nhiên chuyện Nhã Thanh và
Việt Lĩnh cãinhau đã nhanh chóng được toàn trường biết đến. Ngay cả
con kiến trong trường cũng biết. Thế nên hôm nay mọi người cố tình
xì xầm to hơn. Lườm sắc hơn.
Nhã Thanh đặt cặp xuống nhưng chưa kịp ngồi xuống thì đã bị một nữ
sinh trong lớp nắm tóc từ phía sau kéo ngược lại.
- Mày nghĩ mày còn có thể ngồi đây sao? – Nữ sinh đó hỏi.
- Đây là chỗ của tôi mà – Nhã Thanh nói.
- Nếu là hôm qua thì đúng vậy nhưng hôm nay thì không – Nữ sinh kia
giật mạnh tóc Nhã Thanh hơn.
- Tại sao không?
- Mày nghĩ mày nói những lời hỗn láo với Quỷ Vương mà còn có thể
ngồi cùng bàn với cậu ấy à? Thứ như mày không xứng đâu.
Việt Lĩnh từ ngoài của đi vào. Nữ sinh kia buôngtóc Nhã Thanh ra
ngay lập tức. Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh ánh mắt vui mừng. Cô nghĩ
Việt Lĩnh sẽ bảo vệ cô. Nhưng không! Việt Lĩnh không nhìn Nhã
Thanh. Cậu đi thẳng xuống chỗ trống cuối lớp và ngồi ở đó.
- Cậu ấy đã bỏ mặc mình rồi sao? – Nhã Thanh nhìn Việt Lĩnh bằng
đôi mắt buồn bã nhưng Việt Lĩnh không nhìn cô.
Thỉnh thoảng trong giờ học Nhã Thanh có quaylại nhìn Việt Lĩnh
nhưng Việt Lĩnh chỉ nằm gục dưới bàn. Chẳng buồn ngẩng đầu lên lấy
một lần.
Chuông tan học vừa reo Việt Lĩnh đã lao đi ngaylập tức. Thế là ngay
cả cơ hội xin lỗi Việt Lĩnh cũng không cho Nhã Thanh rồi.
Nhã Thanh ngồi thừ ra trong lớp học phải đến 10 phút mới đứng lên
ra về. Nhưng vừa đi đến cửa lớp Nhã Thanh thấy mọi thứ trở nên tối
thui. Rồi có cái gì đó liên tục đập vào người cô. Nhã Thanh té
xuống đất.
Hiểu! Nhã Thanh đang bị trùm bao đánh hội đồng. Đám người đó liên
tục đánh mạnh vào bụng và lưng Nhã Thanh.
Nhã Thanh tỉnh dậy. Dường như cô đã ngất. Cô thấy mình đang nằm
ngay trước cửa lớp. Toàn thân đau nhức. Hôm nay không có lớp nào
học buổi chiều nên trường vắng tanh.
Nhã Thanh gượng dậy, cô vịn tay vào tường bước từng bước xuống cầu
thang. Bây giờ cô thấy đau đớn và rã rời. Biết mình không thể
lếtđến trạm xe bus nên Nhã Thanh gọi taxi để về.
8:00 PM
Nhã Thanh dắt xe ra khỏi gara. Nhã Thanh muốn đi dạo vòng vòng. Tâm
trạng cô đang hoàn toàn chống rỗng. Giống như một trái bóng bay gần
hết hơi lơ lửng lên không được xuống không xong.
Nhã Thanh đi lòng vòng những nơi mà cô đã quen đường.
- Làm ơn giúp tôi với – Một cô gái có nước da nâu bóng, thân hình
khỏe khắn, tóc tém lao ra cản xe Nhã Thanh lại.
- Có chuyện gì vậy? – Nhã Thanh hoảng hốt.
- Làm ơn đưa tôi đến bệnh viện! Mẹ tôi đang cấp cứu – Cô gái đó
nói.
- Lên xe đi!
********
- Đến đây được rồi chứ? – Nhã Thanh dừng xe lại và hỏi.
- Ơ…
- Ơ cái gì? Tới đây thôi. Tôi không mang theo điện thoại, chạy vô
sâu nữa sẽ không có taxi cho tôi về - Nhã Thanh xuống xe. Dựng xe
xuống nhưng vẫn cắm nguyên chìa khóa xe trong ổ.
- Nè – Nhã Thanh đưa giấy tờ xe cho cô gái kiavà cả tiền nữa.
- Tôi giữ lại 200 nhé! Tiền taxi – Nhã Thanh cười rồi bỏ đi.
- Này! Khoan đã! Làm sao mà cậu biết? – Cô gái kia hỏi.
- Mới đi lừa đảo lần đầu à? – Nhã Thanh quay lại hỏi.
- Làm gì có? Tôi chuyên nghiệp lắm rồi đấy – Cô gái kia chu mỏ lên
cãi.
- Chuyên nghiệp mà người khác chở đi đâu cũng không biết. Đường này
làm gì dẫn đến cái bệnh viện nào – Nhã Thanh cười.
- Ơ…
- Tôi cũng không hỏi mẹ cậu ở bệnh viện nào mà cứ chạy thôi. Thế mà
cậu có nói gì đâu. Thôi tôi đi đây – Nhã Thanh bỏ đi.
- Này! Đứng lại đó! Tôi còn chưa tiến hành theotrình tự mà – Cô gái
kia dãy nảy.
- Trình tự gì nữa? – Nhã Thanh tròn mắt hỏi.
- Đầu tiên tôi phải dụ cậu đến một con đường vắng – Cô gái đó
nói.
- Thì đường này cũng vắng. Có điều là tôi đưa cậu tới thì đúng hơn
– Nhã Thanh nhe răng cười.
- Thôi được. Coi như bước một được thông qua. Tiếp theo là tôi phải
uy hie^’p cậu để cậu giao xe và tiền cho tôi.
- Tôi giao rồi mà – Nhã Thanh xoa xoa đầu.
- Nhưng tôi đã uy hie^’p đâu – Cô gái đó dậm chân xuống đất ăn
vạ.
- Vậy thì uy hie^’p đi! – Nhã Thanh nói.
- Ờ, được!
Cô gái đó đi vòng ra phía sau Nhã Thanh. Vòng tay qua cổ Nhã Thanh
và siết nhưng chẳng có tílực nào.
- Đưa xe đây hoặc là chết – Cô gái đó nói.
- Kia kìa – Nhã Thanh chỉ chỉ vào cái xe đang dựng cách đó khoảng
5m.
- Chìa khóa xe? – Cô gái kia cố tỏ ra đáng sợ.
- Trên xe.
- Giấy tờ xe?
- Trên tay cậu.
- Tiền?
- Trên tay cậu.
- Điện thoại?
- Không mang.
- Trên người còn gì đáng giá không?
- Còn cái mạng này – Nhã Thanh vừa nói vừa cười.
- Xem ra ngươi cũng biết sợ. Ta tha cho cái mạng của ngươi. Đi đi!
– Cô gái đó buông tay rarồi đi về phía chiếc xe.
- Cám ơn! – Nhã Thanh giơ tay bye bye.
Cô gái kia lên xe rồi chạy vụt đi.
- Hahahahaha!!! – Nhã Thanh cười khằng khặc.
- Ở đâu ra kẻ lừa đảo như thế này chứ? Với cái tài năng đó thì lừa
được ai hay bị người ta lừa lại?
- Vui thật! Đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm.Nhã Thanh vừa đi vừa
cười.
Nhã Thanhđi bộ không bao lâu thì đã ra đến đường lớn rồi. Nhã Thanh
chưa gọi taxi vội vì cô muốn đi dạo thêm chút nữa.
Hình như hôm nay đã hết bão. Trời không mưa nữa. Có điều rất
lạnh.
Nhã Thanh thấy một chú cún nhật đang xoay vòng vòng để đuổi cắn cái
đuôi của chính mình.
- Cún con à! Mày đang làm gì vậy? – Nhã Thanh ngồi xổm xuống nhìn
chú chó.
Chú cún không chú ý đến Nhã Thanh. Nó đang bận xoay vòng
tròn.
- Này, mày đang làm gì vậy? Đó là cái đuôi củamày mà – Nhã Thanh
nhấc chú chó lên để nó không đuổi cắn đuôi mình nữa. Cô ôm nó vào
lòng rồi vuốt ve bộ lông của nó. Nó nằm yên trong lòng cô, nhắm mắt
lim dim
- Tony! – Một người con trai đứng bên kia đường gọi lớn. Cún con
nghe tiếng chủ gọi tên mình thì lao vụt ra khỏi tay Nhã Thanh và
chạy qua đường.
- Cẩn thận!!! – Nhã Thanh lao ra.
- Kéttt – Tiếng thắng xe chói tai vang lên.
Nhã Thanh đang nằm dưới đường. Chú cún con vẫn an toàn vì được Nhã
Thanh ôm trọn trong lòng. Tài xế xe khách lao ra khỏi xe.
- Cô gái à, không sao chứ? – Người tài xế lay lay Nhã Thanh.
- Cháu… không… sao – Nhã Thanh nói đứt quãng do hoảng sợ.
- Sao lại để chó chạy lung tung ra đường vậy chứ? Nguy hiểm thật.
Mà cô cũng thật là! Vì con chó mà lao ra như vậy sao? Không sợ chết
à? – Người tài xế quay trở lại xe. Lùi xe lại để lấy chỗ trống rồi
bẻ lái chạy đi (vì Nhã Thanh vẫn còn ngồi trên đường nên phải như
vậy mới không đụng vào cô)
- Cậu không sao chứ? – Chủ nhân của chú cún đến đỡ Nhã Thanh dậy.
Đó là một người con trai có gương mặt dịu dàng. Giọng nói ấm áp.
Chiếc kính cận không che đi được nét đẹp của cậu.
- Tôi không sao! Chú cún này của cậu à?
- Ừ! Nó tên là Tony.
Nhã Thanh đưa chú cún cho chủ nhân của nó.
- Cậu chắc là không sao chứ?
- Không sao mà.
- Vừa rồi đụng trúng mà.
- Chỉ đụng nhẹ thôi. Cũng may bác tài thắng lạikịp.
- Hay là cứ đến bệnh viện kiểm tra xem thế nào.
- Không cần đâu. Thôi tôi về đây – Nhã Thanh bỏ đi.
- À, khoan đã!
- Còn chuyện gì à?
- Tớ… tớ là Gia Hy. Tớ có thể làm bạn với cậu được không? – Gia Hy
một tay bế Tony, một tay xoa xoa đầu, gương mặt hiện rõ sự bối
rối.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap13
Nhã Thanh đang ngồi thừ ra trên giường. Đau toàn thân. Cơ thể rã
rời. Hai mắt nóng ran. Đầu đau buốt. Cổ họng rát kèm thêm ho. Rõ
ràng là Nhã Thanh ốm nặng hơn hôm qua rồi.
Lê cái thân xác tàn tạ xuống nhà bếp. Nhã Thanh ngồi gục đầu xuống
bàn bếp.
- Làm sao vậy? – Tiếng Hoàng Nam vang lên.
- Sắp… khụ… khụ… chết… - Nhã Thanh rênrỉ.
- Chết thì ra ngoài mà chết nhé! Đừng có chết trong này rồi ám
Thiên Thần của tôi.
- Her! Mới sáng sớm có cần tạt nước lạnh kiểu đó không?
- Ai thì không biết chứ riêng cậu tôi muốn tạt axit luôn chứ nước
lạnh gì? – Hoàng Nam nghiến răng. Vậy mà lại rót sữa ra ly rồi để
lên bàn trước mặt Nhã Thanh.
- Uống đi này! – Hoàng Nam cố tỏ ra không quan tâm.
- Cậu uống trước đi! – Nhã Thanh nhìn Hoàng Nam bằng đôi mắt mệt
mỏi.
- Không có bỏ độc đâu – Hoàng Nam uống một ngụm rồi đặt ly sữa
xuống bàn.
Cát Tường đã xuống và đang đứng ngoài cửa. Cô nàng đang nổi điên
trong bụng.
- Con nhỏ đáng ghét này. Hết Quỷ Vương giờ đến cả Hoàng Nam cũng
quan tâm nó sao?
- Xem ra tao cũng nên quan tâm mày – Cát Tường nghĩ thầm.
Phòng họp hội học sinh
- Tuần vừa rồi các cậu nghỉ không phép cả tuần đấy – Cát Tường
nói.
- Harzzz! Không còn hứng thú đi học nữa. Quỷ Vương bị con Nhã Thanh
cướp đi mất rồi – Thủ lĩnh MBB nói.
- Này! Các cậu đi học chỉ vì Quỷ Vương thôi sao? – Cát Tường chau
mày.
- Phải. Bọn tớ đi học chỉ vì muốn nhìn thấy vẻ lạnh lùng hút hồn
của Quỷ Vương. Anh ấy là thần tượng của bọn tớ.
- Quỷ Vương và Nhã Thanh giận nhau rồi mà – Cát Tường nói.
- Nhưng anh ấy cứ rầu rĩ, nhìn thương lắm. Chẳng còn cái dáng vẻ
kiêu ngạo trước đây nữa.
- Tính ra các cậu cũng hiền thật đấy. Nếu là mình, con nhỏ Nhã
Thanh mà làm thần tượng của mình buồn chắc mình xé nó ra mất – Cát
Tường làm bộ cảm thông.
- Hội trưởng hiều lành mà cũng như thế này sao?
- Dù hiền lành cỡ nào thì cũng đâu thể bỏ qua cho người làm thần
tượng của mình tổn thương chứ.
- Cậu nói cũng phải. Sao bọn mình có thể bỏ qua cho con nhỏ Nhã
Thanh đó được nhỉ?
- Này! Các cậu định đánh nhau đấy à? Không được đâu. Vi phạm nội
quy đấy – Cát Tường làm bộ can ngăn.
- Cậu vờ như không biết một lần đi!
- Hm… thôi được rồi. Một lần thôi nhé! Các cậu đừng đánh vào mặt
thì sẽ không ai biết đâu.
- Vậy tuần nghỉ học vừa rồi cũng bỏ qua luôn nhé!
- Thôi được, nhưng không có lần sau đâu đấy.
- Cám ơn cậu! Bọn tớ đi đây.
- Sắp có chuyện vui rồi đây – Cát Tường cười nụ cười nửa miệng đểu
vô đối.
Hôm nay Việt Lĩnh không đến trường. Không hiểu sao Nhã Thanh cảm
thấy rất trống trải. Thỉnh thoảng Nhã Thanh lại đưa đôi mắt rầu rĩ
nhìn vào cái chỗ trống của Việt Lĩnh.
Chuông tan học vừa reo lên nhóm MBB đã đi vào lớp 12a3.
- Hoàng Nhã Thanh, đi theo bọn tao! – Thủ lĩnh nói.
- Có chuyện gì mà nhóm MBB đến tận đây nhỉ?
- Còn phải hỏi nữa à, nhìn sắc mặt hằm hằm là biết sắp có đánh nhau
rồi.
- Vậy nhóm MBB muốn đánh Hoàng Nhã Thanhsao?
- Đánh đi! Đánh cho đến khi nào nó biến khỏi Huyền Thoại đi!
Những tiếng bàn tán trong lớp vang lên.
Nhã Thanh để cặp trong lớp rồi đi theo nhóm MBB
Sân thượng dãy nhà phía Tây.
- Chát! – Một thành viên trong nhóm MBB tát Nhã Thanh.
Nhã Thanh không nói gì, chỉ nhìn trừng trừng người vừa tát
mình.
Nữ sinh vừa rồi giơ tay lên định tát thêm cái nữa nhưng bị thủ lĩnh
của nhóm cẳn lại.
- Đừng có đánh vào mặt! – Thủ lĩnh nói.
- Nhưng nhìn cái bản mặt nó tớ ghét quá! Không đánh thì không hả
giận – Nữ sinh vừa tát Nhã Thanh nói.
- Cái này sẽ giúp cậu hả giận – Thủ lĩnh nhóm MBB dơ ra một hộp dao
lam. Nở một nụ cười thích thú.
- Hai cậu đi xuống canteen mua chanh rồi vắt vào xô cho tớ! Nước
chanh nguyên chất nhé! – Thủ lĩnh nhóm trỉ vào 2 thành viên trong
nhóm.
- Còn 2 cậu làm giống tớ nè – Thủ lĩnh MBB kẹp hai con dao lam vào
2 kẽ tay.
Mặt Nhã Thanh bây giờ trắng bệch, không còn một giọt máu nào.
………….
Nhã Thanh nằm thoi thóp trên sàn nhà. Lưng áoránh tươm, máu me dính
đầy. Mấy con nhỏ độcác đó kẹp dao lam vào tay rồi tát vào lưng Nhã
Thanh không thương tiếc.
- Ào – Con nhỏ thủ lĩnh xối nước vào lưng Nhã Thanh.
- Aaaaaa!!!!! – Nhã Thanh hét lên đau đớn. Những vết cắt đã đau giờ
còn đau hơn vì nước mà con nhỏ đó vừa xối vào Nhã Thanh là nước
chanh nguyên chất.
- Mày thấy thế nào? Đau không?
Nhã Thanh cười.