- Bốp! – Con nhỏ thủ lĩnh đá mạnh vào bụng Nhã
Thanh.
- Mày còn cười được à? Các cậu, đánh tiếp đi! – Con nhỏ thủ lĩnh
muốn tiếp tục chơi trò kẹp lưỡi lam kinh hoàng.
- Hết rồi! Sẽ không còn ai đến cứu mình nữa. Việt Lĩnh à, cậu đang
ở đâu? – Nhã Thanh nghĩ thầm. Nước mắt bắt đầu chảy. Cô không khóc
vì bị đánh mà khóc vì đã làm tổn thương Việt Lĩnh. Nghĩ đến chuyện
Việt Lĩnh buồn mà lòng Nhã Thanh tê buốt.
Bọn người độc ác lại đánh Nhã Thanh theo cái kiểu dã man đó. Từng
đứa, từng đứa một. Nhã Thanh thấy mắt mình nặng trịch. Cô từ từ
khép đôi mắt lại.
- Rầm! – Nhã Thanh nghe có tiếng đạp cửa nhưng không cách nào mở
mắt ra xem là ai.
- Là Việt Lĩnh sao? – Nhã Thanh nghĩ.
Nhã Thanh nghe thấy tiếng hét của nhóm MBB.
- Đúng là Việt Lĩnh rồi – Nhã Thanh nghĩ và yêntâm để tâm trí mình
lịm dần đi.
Nhã Thanh tỉnh dậy và thấy mình đang được đặtnằm úp. Lưng cô đau
rát. Nhã Thanh quay đầu nhìn qua nhìn lại một cách khó khăn. Cô
không thấy ai cả. Chỉ biết mình đang ở trong một căn phòng lạ hoắc
nhưng rồi Nhã Thanh thấy một vật rất quen.
- Cậu tỉnh rồi à? – Một nữ sinh có mái tóc đen để xõa, cắt mái ngố.
Đeo kính Nobita tròng màu nâu rất quái đản bước đến hỏi Nhã
Thanh.Nhã Thanh nhận ra cô gái này, đó là Phụng, bạn cùng lớp với
Nhã Thanh và là bạn cùng bàn mới của Việt Lĩnh.
- Cậu đã… cứu… tớ à? Đây là… đâu… vậy…– Nhã Thanh hỏi.
- Tớ vô tình tìm thấy cậu ngất dưới sân trường nên đưa về đây. Đây
là phòng tớ, là ký túc xá nữ của trường đó – Phụng nói.
- Cậu ở đây… một mình… hả?
- Ừ, ở một mình.
- Vậy… cậu là… cô gái ngốc nghếch… hôm qua… à – Nhã Thanh cười cười
dù gương mặt đang rất khổ sở.
- Cô gái ngốc nghếch gì?
Nhã Thanh cười cười rồi đưa tay chỉ chỉ vào cáixe của mình đang
được dựng trong phòng của Phụng.
- Ơ! – Phụng giật mình.
- Ơ… cái gì? Hôm qua… cậu… cướp xe tớ mà.
- Cậu định báo cảnh sát phải không? – Phụng lấy bộ tóc giả ra khỏi
đầu, tháo chiếc kính nobita ra. Đây rồi. Cô gái cá tính với mái tóc
tém và nước da nâu bóng.
- Báo cảnh… sát gì chứ… tớ bây… giờ thở… còn không nổi nữa là. Bây
giờ thì… hãy nói… thật đi! Cậu… cứu tớ… phải không?
- Ừ. Là tớ ngứa nghề nên đến cứu cậu đó.
- Ngứa nghề? Cậu… đánh lại… đám người… đó à?
- Một xe tải như tụi nó tớ cũng có thể hốt cốt tụi nó về thờ.
Taekwondo nhị đẳng đấy – Phụngvênh mặt.
- Mà… cậu xinh… thế này. Sao phải… che giấu… trong cái… bộ dạng…
quái đản như… thế?
- Hờ, tớ cũng biết như vậy là có lỗi với bản thân lắm nhưng mà
không còn cách nào khác. Ông già ở nhà bắt đi du học nên bỏ nhà đi
và phải cải trang đây này.
- Hỳ… cậu thú vị… thật đấy!
- Thuốc bôi trên lưng cậu chắc khô rồi đấy, cậucó muốn nằm ngửa ra
cho dễ thở không?
- Cũng được… cậu giúp… mình chút nhé…
Phụng giúp Nhã Thanh lật người lại.
- Tiền cứu mạng, tiền chăm sóc, tiền thuốc phải thanh toán sòng
phẳng đấy! – Phụng nói, giọng nghiêm túc.
- Vậy thêm… tiền… chỗ ở… nữa nhé!
- Cậu muốn ở lại đây à? Không sợ người nhà lo lắng sao?
- Làm gì… có ai… mà lo – Nhã Thanh cười nhạt. Cô không muốn về
Thiên Thần vì bây giờ cô đang rất mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh
thần. Cô không biết cái tính khi thất thường củaHoàng Nam sẽ giở
chứng giờ nào nên trong thời gian này nên tránh đi thì hơn.
- Được thôi! Có tiền thì không thành vấn đề - Phụng gật gật cái
đầu.
Nhã Thanh chỉ nhìn Phụng cười cười. Nhã Thanh cảm thấy cô gái trước
mặt mình chỉ đang ra vẻ thôi chứ không phải là người xấu
bụng.
Nhã Thanh vui vì gặp được một cô gái thú vị nhưng trong lòng vẫn
rất nặng nề. Khi chuẩn bị ngất đi Nhã Thanh đã nghĩ khi mở mắt ra
là sẽ có thể thấy Việt Lĩnh. Khi đó trong lòng Nhã Thanh ùa về một
cảm giác yên tâm và tin tưởng nhưng bây giờ cô thấy hụt hẫng
quá.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap14
Thiên Thần
12:30 AM
Hoàng Nam đang đi qua đi lại trong phòng khách. Cậu cứ bật rồi tắt
TV liên tục. Bộ dạng vừa lo lắng, vừa tức giận.
- Hoàng Nhã Thanh, cô được lắm! Chết ở đâu mà giờ này còn chưa về
nhà nữa? – Hoàng Nam lẩm bẩm.
- Cô là con gái mà đi đêm thế này đó hả? Không về thì cũng phải gọi
điện báo một tiếng chứ. Có biết là tôi thức đợi cửa không hả?
- Mà việc gì mình phải thức đợi cửa cô ta chứ? Cho cô ta ngủ ở
ngoài luôn đi! – Hoàng Nam nóirồi lật đật đi xuống khóa cổng.
Hoàng Nam đi về phòng, đổ người xuống giường. Ngày hôm nay cậu phải
tập bóng nên rất mệt mỏi.
- Mình là vậy có được không nhỉ? Cô ta làm gì còn chỗ nào để đi nữa
chứ - Hoàng Nam lồm cồm bò dậy rồi đi xuống lầu để mở cổng.
Hoàng Nam ngồi phịch xuống ghế sofa trong phòng khách.
- Cô ta thừa biết bản thân không còn chỗ nào để đi mà còn đi đến
giờ này chưa thèm về sao? Nhốt một lần cho chừa – Hoàng Nam lại đi
ra khóa cổng.
Hoàng Nam đi về phòng. Đánh răng rửa mặt. Trèo lên giường ngủ.
Nhưng cậu cứ trằn trọc mãi không ngủ được.
- Dù sao cô ta cũng là người thuê nhà, mình là chủ nhà làm như vậy
đâu có được – Hoàng Nam lại đi xuống mở cổng.
Cả đêm Hoàng Nam cứ đi lên đi xuống như vậy đấy. Chắc cũng giảm
được kha khá ký chứ nhỉ.
Hoàng Nam đang ngồi cau có trong nhà bếp. Cát Tường thì đang đứng
đợi trước cửa phòng Hoàng Nam vì tưởng cậu đang vẫn còn trong
phòng. Thì mọi khi giờ này Hoàng Nam vẫn còntrong phòng mà.
Đợi hoài không thấy Hoàng Nam ra, Cát Tườngrầu rĩ đi xuống nhà bếp
thì thấy Hoàng Nam đang ngồi nhăn như khỉ bên bàn ăn.
- Sao hôm nay cậu dậy sớm vậy? – Cát Tường kéo ghế ngồi xuống và
hỏi.
Hoàng Nam im lặng.
- Nhã Thanh đâu? – Cát Tường hỏi.
- Chết rồi – Hoàng Nam trả lời kiểu nhát gừng.
- Nói vậy là sao? Không lẽ đêm qua Nhã Thanh không về nhà?
- Thì đã bảo là chết rồi mà – Hoàng Nam cáu rồi xách cặp bỏ đi
học.
- Không lẽ bị nhóm Ma Búp Bê đánh chết luôn rồi sao? – Cát Tường
đang mở cờ trong bụng. Vì vui nên cô nàng không mấy để ý đến thái
độ của Hoàng Nam.
- Hoàng Nam à, đợi tớ với – Cát Tường chạy theo Hoàng Nam, cô nàng
đang rất vui nên khỏicần ăn sáng cũng được.
Ký túc xá nữ - phòng của Phụng.
- Nhã Thanh à, cậu dậy đi! Tớ đút cháo cho cậu ăn rồi tớ còn đi học
nữa – Phụng lay lay Nhã Thanh.
- Nhã Thanh, sao cậu nóng thế này? – Phụng hoảng hốt.
Nhã Thanh từ từ mở mắt ra. Nét mặt yếu ớt.
- Không được rồi! Cậu ráng chịu một chút nhé! Tớ đưa cậu đi bệnh
viện – Phụng đỡ Nhã Thanhdậy.
Nhã Thanh níu tay Phụng rồi lắc đầu yếu ớt.
- Tớ… ghét… bệnh viện… Đừng đưa… tớ đến… đó – Nước mắt Nhã Thanh
trào ra.
- Nhưng hình như vết thương của cậu đang hànhsốt – Phụng lo
lắng.
- Tớ… không sao… đâu…
- Vậy tớ đút cháo cho cậu ăn rồi uống thuốc nhé!
Nhã Thanh gật đầu yếu ớt.
Nhã Thanh ăn cháo xong rồi uống thuốc. Phụngđỡ cô nằm xuống nghỉ
ngơi. Nhưng Nhã Thanh không hạ sốt mà còn sốt cao hơn. Cô bắt đầu
chìm vào trạng thái mê sảng. Mồ hôi toát ra ướt đẫm. Mặt tái
nhợt.
- Việt… Lĩnh à… tớ xin lỗi… - Nhã Thanh nóitrong cơn mê sảng.
- Quỷ Vương không có ở đây đâu mà xin lỗi. Chỉcó Lê Phụng đáng yêu
ở đây thôi. Cậu nên xin lỗi tớ thì đúng hơn đấy, vì cậu mà hôm nay
tớ phải nghỉ học đây. Tốt nhất là cậu mau khỏe lạimà trả tiền công
cho tớ đi! – Phụng lẩm bẩm trong khi đang dán miếng dán hạ sốt cho
Nhã Thanh.
- Hoàng… Nam… tớ…
- Hoàng Nam là ai? Sao nghe tên giống hoàng tử của Huyền Thoại vậy?
– Phụng ngẫm nghĩ.
Lớp 12a3
- Lớp trưởng, chỗ trống kia của ai? – Cô giáo dạy Lý chỉ vào chỗ
trống của Nhã Thanh. Thật ra còn một chỗ trống nữa là chỗ của Lê
Phụng nhưng vì Việt Lĩnh đang ngồi bàn đó nên cô không dám chỉ
^^
- Của bạn Hoàng Nhã Thanh ạ.
- Cặp sách đang ở đó mà người đâu rồi – Cô giáo chau mày.
- Dạ em không biết nữa. Từ đầu giờ đã không thấy bạn ấy đâu.
- Dám không vào lớp tiết của tôi sao? – Cô giáo nghiến răng rồi lúi
húi ghi tên Nhã Thanh vào sổ đầu bàn.
- Cậu đi đâu vậy Nhã Thanh? Đến lớp rồi lại bỏ đi đâu rồi? – Việt
Lĩnh nghĩ thầm.
- Chắc không phải lại bị lôi đến góc nào rồi chứ? – Việt Lĩnh lo
lắng. Cậu đã định sẽ không dính vào chuyện của Nhã Thanh nữa nhưng
trái tim cậu có vẻ không đồng tình với lý trí rồi. Việt Lĩnh chạy
vụt ra ngoài. Cô giáo thấy vậy cũng chẳng nói gì (quen rồi)
Việt Lĩnh tìm khắp trường, 3 cái nhà kho ở 3 dãy lầu, phòng y tế,
canteen, phòng thí nghiệm… tóm lại là cậu đã lùng sục không sót chỗ
nào trong trường. Thật ra là sót ký túc xá nam, nữ vì Việt Lĩnh
nghĩ không có khả năng Nhã Thanh đi đến đó. Gọi điện thoại thì Nhã
Thanh không bắt máy (điện thoại đang để chế độ rung và bỏ trong
cặp)
- Nhã Thanh à, cậu đang ở đâu vậy chứ? Nhất định không được xảy ra
chuyện đâu – Việt Lĩnh lo lắng.
Hoàng Nam xin ra ngoài trong giờ học. Cậu đi xuống cầu thang bên
phải rồi đi vòng qua cầu thang bên trái để đi lên lầu trở lại
(Hoàng Nam học lớp 12a1, lớp đầu cầu thang bên phải). Cucậu làm bộ
như đang đi dạo nhưng thật ra là cố tình đi qua lớp 12a3 để xem Nhã
Thanh có đi học không. Hoàng Nam không thấy Nhã Thanh trong lớp.
Cũng không thấy Quỷ Vương đâu.
- Hoàng Nhã Thanh, xem ra gan cậu cũng to nhỉ. Qua đêm ở ngoài rồi
hôm nay còn không đihọc. Tôi sẽ nói với mẹ tôi cho xem (hớ, hơi tý
lôi mẹ ra dọa).
- Mà Quỷ Vương cũng không thấy đâu. Không lẽhai người họ đi cùng
nhau – Hoàng Nam nghĩ thầm. Trong lòng Hoàng Nam có một con mãnh
thú đang bắt đầu gầm gừ.
Chuông tan học vang lên. Chỉ 5¬’ sau, học sinh đã đổ xô ra ngoài
cổng trường như bầy ong vỡ tổ. Chiều nay không lớp nào có tiết nên
học sinh đều ra về. Duy chỉ còn một người ở lại. Đó là Việt Lĩnh,
cậu còn ngồi lại trong lớp để đợi Nhã Thanh vì cặp của Nhã Thanh
vẫn còn trong lớp.
Nhã Thanh mở mắt ra. Mọi thứ trước mắt đều không rõ lắm. Có lẽ vì
cô vừa qua một cơn sốt cao nên còn mệt mỏi.
- Tỉnh rồi à? Thấy trong người thế nào? – Phụng hỏi.
- Tớ đỡ hơn rồi. Cám ơn cậu! – Nhã Thanh trả lời nhỏ xíu.
- Cậu ở đây một mình được không? Tớ có chút việc phải ra
ngoài.
- Ừ, cậu đi đi! Mà này, không phải lại định đi lừa đảo đấy chứ?
Trình độ của cậu không lừa được ai đâu. Bị tóm là xong đấy.
- Biết rồi. Không phải đi lừa đảo đâu. Đi gặp người quen. Tớ đi
khoảng 2 tiếng sẽ về thôi.
- Ừ, vậy cậu đi cẩn thận nhé!
Phụng đi khỏi, Nhã Thanh nằm nhìn lơ đãng lên trần nhà. Cô nghĩ về
Việt Lĩnh và cả Hoàng Nam nữa. Cô biết mình có tình cảm với cả 2
người. Nhưng đâu mới là tình yêu thật sự?
Đối với Việt Lĩnh, Nhã Thanh vừa có lỗi vừa mang ơn. Việt Lĩnh cho
cô cảm giác yên tâm và tin tưởng như người nhà. Còn đối với Hoàng
Nam, Nhã Thanh cảm thấy rất mơ hồ. Vừa sợ lại vừa muốn đến gần.
Muốn yêu không được, muốn ghét không xong. Muốn tránh xa nhưng lại
sợ mất đi.
- Đêm qua mình không về nhà, không biết cậu ấy có lo lắng cho mình
không nhỉ? – Nhã Thanh lẩm bẩm.
- Mình đang mong đợi điều gì cơ chứ? Mình thừabiết cậu ấy rất hận
mình mà – Nhã Thanh cười nụ cười chua chát.
- Bảo Nam à, mình đã có lỗi với cậu. Giờ lại còn có tình cảm với
anh cậu, chắc cậu coi thường mình lắm đúng không?
- Mình không ngờ kết quả lại ra thế này. Mình chỉ muốn cứu sống một
người, không ngờ đến cuối cùng lại hại chết 2 người. Rõ ràng mình
làđứa bị nguyền rủa mà.
Tiệm cà phê Vy Vy
- Gia Hy à, cậu đợi lâu không? – Phụng vừa bước vô cửa đã vẫy vẫy
tay với Gia Hy.
- Cổ tớ sắp dài ra thêm mấy gang rồi đây – GiaHy làm bộ giận
dỗi.
- Tại ông già nói nhiều quá – Phụng nói.
- Cậu đi gặp ba cậu à? Không sợ ông ta tóm cậu về nhà rồi bắt cậu
đi du học sao? – Gia Hy ngơ ngác.
- Tớ vừa thương lượng với ông ấy. Cuối cùng tớ không phải đi du học
nữa rồi.
- Một doanh nhân thành đạt và có tài hùng biệnsố 1 lại thua cậu
sao?
- Đây không phải là vấn đề hùng biện giỏi hay không mà là ở khả
năng.
- Ý cậu nói cậu có khả năng hơn ba cậu à?
- Thì tớ nói với ông ấy rằng nếu muốn tớ đi du học thì cũng được
thôi nhưng rồi tớ cũng bị trả về sớm à. Tớ sẽ quậy nát cái trường
bên đó rồi đợi người ta đá về Việt Nam để xem lúc đó ai mất mặt.
Điều này tớ hoàn toàn có khả nănglàm được mà. Đổi lại tớ phải về
nhà ngay ngàymai.
- Cái đó gọi là uy hiếp chứ không phải thương lượng.
- Mặc kệ! Là gì cũng được. Con của chúng ta đâu? Cho tớ bế chút đi!
Nhớ chết được.
- Đây này! – Gia Hy nói rồi bế chú cún Tony đang nằm trên ghế đưa
cho Cát Tường.
- Con à, con ở với bố có ngoan không? – Cát Tường nựng Tony.
- Hồi hôm xém chút là thành cầy tơ 7 món rồi đấy – Gia Hy bặm
môi.
- Cái gì? Là sao? – Phụng khẩn trương.
- Ờ thì… Tony hiếu động quá nên lao ra đường, xém nữa là bị xe đụng
rồi. May có một cô gái lao ra cứu nó.
- Hờ, một cô gái anh hùng nhỉ. Thế cô gái ấy xinh không? Bằng tớ
không?
- Hơn cậu nhiều. Tớ có xin số điện thoại này. Hôm nào tớ hẹn cho
cậu gặp – Gia Hy cười nherăng.
- Cậu giỏi đấy Vũ Gia Hy. Tony xém chút là xảyra chuyện mà cậu còn
có tâm trạng tán gái sao? – Phụng làm mặt ngầu.
- Thì tớ cũng cần có bạn gái chứ - Gia Hy nhăn nhó.
- Cậu có Tony rồi mà – Phụng chớp chớp mắt.
- Nó là con của tớ và cậu chứ bạn gái cái gì – Gia Hy chun chun
mũi.
- Thì đấy. Vợ con có hết rồi mà còn muốn có bạn gái nữa à?
- Thì tớ cũng phải biết lo xa chứ. Biết đâu cậu bị ba cậu gô cổ về
nhà rồi tống đi du học thì tớ phải làm sao? Khi đó tớ sẽ cô đơn
lắm. Vậy nên kiếm bạn gái mới từ bây giờ đi là vừa – GiaHy cười hỳ
hỳ.
- Cậu quả là biết nhìn xa trông rộng đấy Vũ Gia Hy – Phụng gằn
giọng, cô nở một nụ cười đáng sợ.
- Luật của trò chơi là có thể quen thêm người khác nếu muốn mà –
Gia Hy chớp chớp mắt.
- Ờ thì được. Tùy cậu đấy – Phụng nói, giọng buồn buồn.
- Này, nhiều lúc tớ nghĩ nếu cậu không bày ra trò chơi này thì thế
nào nhỉ? Nếu tớ không vô tình đọc topic của cậu và nếu tớ không
đăng ký tham gia thì sẽ thế nào nhỉ? – Gia Hy làm điệu bộ ngẫm
nghĩ.
- Cậu đang hối hận vì tham gia trò chơi này với tớ đấy à? – Phụng
nói, giọng nói buồn hẳn đi.
- Phải, tớ đang rất hối hận đấy – Gia Hy thở dài.
- Cậu hối hận thì bỏ cuộc đi! – Phụng cố tỏ ra vui vẻ.
- Không phải dụ tớ. Mà nghĩ cậu cũng kỳ lạ quá đấy. Sao lại bày ra
một trò chơi như vậy chứ. Hai người cặp với nhau như 1 cặp tình
nhân thật sự nhưng không được phép yêu. Một trong 2 người hoặc cả 2
người nói yêu đối phương thì trò chơi lập tức kết thúc và sẽ
khônggặp lại nhau nữa. Ai bỏ cuộc sẽ phải nghe theo lời người kia
trong tất cả mọi chuyện. Đã vậy trong khi tham gia trò chơi có thể
quen thêm người khác nữa. Chà! Tớ thật sự không biết nãocậu hoạt
động ở cái tần số nào đấy.
- Cậu cũng đang cùng tớ tham gia cái trò chơi mà cậu nói là kỳ lạ
đó. Não cậu rõ ràng cùng tần số với não tớ.
- Cậu bày ra trò chơi đó làm gì? Định thử thách trái tim con người
à?
- Có thể.
- Cậu nguy hiểm thật!
- Vậy thì cậu bỏ cuộc đi.
- Không đời nào.
- Tớ thật sự rất hối hận vì đã tham gia trò chơi này với cậu. Nếu
không tớ đã có thể nói yêu cậu rồi – Gia Hy nghĩ thầm.
- Tớ thật sự rất hối hận vì đã bày ra trò chơi này và chọn cậu làm
bạn cùng chơi. Nếu khôngtớ đã có thể nói với cậu là tớ yêu cậu –
Phụng nghĩ thầm.
Hờ! Quả là một cặp gà tồ!
- Cạch! – Phụng mở cửa phòng.
- Cậu về rồi đấy à? – Nhã Thanh nhìn Phụng, cười.
- Ừ - Phụng cười tươi.
- Trông cậu có vẻ vui – Nhã Thanh dò xét.
- Tớ vừa gặp ba, ông ấy cho tớ ở lại Việt Nam rồi – Phụng reo
lên.
- Thật hả? Vậy thì tốt quá!
- Phải. Ngày mai tớ sẽ không phải sống trong căn phòng chật trội
này nữa rồi. Không phải giấu mình trong bộ tóc và cái cặp kính ngu
ngốcnữa. Tuyệt quá!
- Nói vậy là mai cậu sẽ về nhà à?
- Phải. Tớ nhớ nhà muốn chết đây nè. Mà tính ra cậu đúng là ngôi
sao may mắn của đời tớ. Lần đầu tiên đi lừa đảo gặp cậu tớ lừa được
hẳn1 con xe. Rồi cậu mới đến đây hôm qua hôm nay tớ có thể nghĩ ra
cách thắng ba tớ.
- Cái gì? Tớ là ngôi sao may mắn á?
- Phải! Cậu là ngôi sao may mắn của tớ. Tớ sẽtrả xe cho cậu. Miễn
phí luôn các khoản tiền chăm sóc. Đổi lại cậu phải luôn ở bên tớ,
mang lại may mắn cho tớ đấy – Phụng ríu rít.
- Tớ… - Nhã Thanh ngần ngại.
- Nhưng ngày mai tớ về nhà, tớ không thể chăm sóc cho cậu nữa rồi –
Phụng chau mày.
- Không sao! Tớ đã đỡ rồi. Tớ cũng phải về nhà chứ.
- Mà gia đình cậu chuyển từ đâu tới đây?
- Tớ đến từ Sài Gòn. Chỉ 1 mình tớ thôi. Không có gia đình nào
cả.
- Vậy cậu ở trọ sao?
- Ừ.
- Vậy tớ hứa sẽ đến giúp cậu bôi thuốc và thay băng mỗi ngày –
Phụng nói chắc nịch.
- Tớ có băng bó gì đâu mà phải thay – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Vì hôm qua đến giờ cậu nằm một chỗ nên không phải băng vết thương
chứ đi ra ngoài không băng lại sẽ nhiễm trùng đấy. Với lại vết
thương của cậu còn chảy máu nhiều lắm. Máu sẽ dây ra áo.
- Nếu vậy thì cám ơn cậu trước nhé!
- Không có gì. Cậu là ngôi sao may mắn của tớ mà.
Nhã Thanh đã quá quen với việc bị gọi là “đứa trẻ bị nguyền rủa”.
Thế mà hôm nay lại có người kêu cô là “ngôi sao may mắn” của
ngườiđó. Nhã Thanh thật sự cảm thấy rất vui. Dù còn ngờ ngợ nhưng
nói chung là vui ^^
1:00 AM
Thiên Thần
Hoàng Nam đang nằm trong phòng nghe nonstop. Chẳng qua là nghe cho
đỡ tức thôi chứkhông phải yêu âm nhạc đến mức giờ này vẫn còn nghe
nhạc đâu. Tâm trạng Hoàng Nam đang rất tệ và sẵn sàng đánh người.
Vì sao à? Vì đêm nay Nhã Thanh cũng không về nhà.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap15
Học sinh lớp 12a3 mới sáng sớm đã được mộtphen từ ngạc nhiên đến
ngạc nhiên. Vì hôm nayViệt Lĩnh là người đến sớm nhất lớp. Mọi
người không biết đó thôi, thật ra đêm qua Việt Lĩnh đã ở trường đợi
Nhã Thanh đấy. Cậu đã quyết định nếu hôm nay Nhã Thanh còn không
xuất hiện cậu sẽ báo cảnh sát.
- Tớ đi học đây Nhã Thanh ơi – Phụng tươi cười nói. Hôm nay cô nàng
rất vui vẻ, cũng đúng thôi vì từ hôm nay cô không việc gì phải cải
trang nữa cả.
- Ủa? Tớ tưởng hôm nay cậu về nhà.
- Ừ, đi học về tớ sẽ chuyển về nhà.
- Phụng này, lát đi học về cậu lấy giùm tớ cái cặp nhé! Tớ vẫn còn
để nó ở lớp học.
- Ừ được rồi. Cậu ăn cháo rồi uống thuốc đi nhé!
- Tớ biết rồi, cậu đi học đi!
Học sinh lớp 12a3 lại được dịp kinh ngạc tập 2khi thấy một nữ sinh
lạ hoắc đi vào lớp và đến ngồi cạnh Việt Lĩnh.
- Này, cậu là ai mà ngồi ở đó? – Một nữ sinh lên tiếng.
- Đây là chỗ của tôi – Phụng nghênh mặt vẻ thách thức.
- Con nhỏ này, đó là chỗ của “người lập dị” mà– Nữ sinh kia tỏ ra
bực bội.
- Cái gì mà “người lập dị”? Đây là chỗ của tôi. Tôi chính là Lê
Phụng – Phụng nhấn mạnh từng chữ.
- Mày đang nói nhảm gì đấy? Mày làm sao là con nhỏ Lê Phụng xấu xí
ấy được.
Phụng không nói gì chỉ lấy trong cặp ra bộ tóc giả và đội lên đầu.
Cô đeo cặp kính hằng ngày vẫn đeo vào. Vì Phụng nghĩ chắc chắn sẽ
khôngai tin cô nên cô mang theo đồ hóa trang để làm bằng chứng. Tất
cả học sinh trong lớp đều mắtchữ O miệng chữ A chỉ trừ Việt Lĩnh.
Nãy giờ Việt Lĩnh chỉ chăm chăm nhìn ra cửa lớp để đợiNhã Thanh,
cậu hoàn toàn không chú ý đến chuyện của Phụng.
Chuông tan học vang lên.
Phụng đứng lên đi về và khi đi qua bàn Nhã Thanh, cô với tay lấy
cái cặp của Nhã Thanh rồi quàng lên vai.
- Đứng lại đó! – Việt Lĩnh nói.
- Cậu gọi tôi sao? – Phụng quay lại nhìn Việt Lĩnh.
- Còn ai vào đây nữa – Việt Lĩnh nói bằng giọng đều đều và lạnh
lùng. Học sinh đã về hết rồi, trong lớp còn mỗi Phụng và Việt Lĩnh
thôi.
- Có chuyện gì à? – Phụng tròn mắt.
- Cậu định đem cặp của Nhã Thanh đi đâu vậy hả? – Việt Lĩnh gằn
giọng.
- Nhã Thanh kêu tôi lấy cặp cho cậu ấy – Phụng nhún vai.
Việt Lĩnh lập tức lao tới nắm cổ áo Phụng.
- Cậu biết Nhã Thanh đang ở đâu à? Nói nhanh lên! Nhã Thanh đang ở
đâu? – Việt Lĩnh khẩn chương.
- Bỏ tay ra khỏi cổ áo tôi! – Phụng cáu.
Việt Lĩnh buông tay ra.
- Nhã Thanh đang ở chỗ của tôi – Phụng nói.
- Cậu ấy làm gì ở đó?
- Nhã Thanh bị nhóm Ma Búp Bê đánh và bị thương nặng nên
phải…
- Cái gì? Nhã Thanh bị thương? Đưa tôi đến chỗ Nhã Thanh ngay! –
Phụng chưa nói hết câu thì Việt Lĩnh đã quát lên.
- Đi theo tôi!
- Rầm – Cửa phòng Phụng bị Việt Lĩnh mở một cách mạnh tay. Nhã
Thanh đang ngủ bị làm giật mình thức dậy.
- Này, cậu định phá cửa phòng tôi hả? – Phụng cằn nhằn nhưng Việt
Lĩnh không thèm để ý. Cậulao đến bên giường Nhã Thanh.
- Nhã Thanh à, cậu sao rồi? – Việt Lĩnh hỏi bằng giọng khẩn chương.
Gương mặt lo lắng nhưng đôi mắt cậu bây giờ thật hiền.
- Tớ không sao? Sao cậu biết mà đến? – Nhã Thanh hỏi Việt
Lĩnh.
- Phụng nói cho tớ biết. Cậu có biết tớ lo cho cậu lắm không? –
Việt Lĩnh nắm tay Nhã Thanh, ghì chắt.
- Tớ xin lỗi! Xin lỗi vì đã nói những lời làm cậu buồn – Nhã Thanh
mím môi.
- Tớ mới phải là người xin lỗi. Nếu tớ không giận và bỏ mặc cậu thì
cậu đã không bị thế này – Việt Lĩnh nói, giọng rầu rĩ. Ban nãy trên
đường từ lớp học về ký túc xá, Phụng đã kể cho Việt Lĩnh chuyện
nhóm MBB làm với Nhã Thanh.
- Không phải vậy đâu. Là lỗi của tớ mà. Tại tớ nói ra những lời đó
nên cậu mới giận.
- Nhã Thanh à, từ bây giờ dù cậu làm gì, cậu nói gì tớ cũng sẽ
không bao giờ giận hay bỏ mặc cậu nữa. Tớ hứa đấy – Việt Lĩnh nói
bằng giọng trầm ấm. Cậu dùng cả hai tay để nắm bàn tay nhỏ bé của
Nhã Thanh.
- Này, hai cậu có thôi đi không? Tớ còn phải dọn dẹp đồ để về nhà
nữa đấy – Phụng lên tiếng.
- À phải rồi. Để tớ giúp cậu – Nhã Thanh nói.
- Giúp cái gì mà giúp? Cậu cùng Quỷ Vương đi về đi! Tớ làm 1 mình
được rồi. Cũng chẳng có bao nhiêu đồ.
- Vậy tôi sẽ đưa Nhã Thanh về - Việt Lĩnh nói.
- Xe Nhã Thanh đó, cậu chở Nhã Thanh về đi nhé! – Phụng chỉ vào
chiếc xe đang dựng ở góc phòng.
- Trả xe thật à? – Nhã Thanh cười cười.
- Trả chứ mang về nhà làm gì? Ở nhà tớ có xe rồi.
- Vậy tớ về nhé!
- Ừ, cậu về đi!
Việt Lĩnh dắt xe ra khỏi phòng rồi quay vào bế Nhã Thanh lên xe
^^
- Này, cậu đi qua đêm vậy về nhà có bị la không đó? – Việt Lĩnh vừa
lái xe vừa hỏi.
- Tớ ở trọ mà. Làm gì có ai mà la – Nhã Thanhtrả lời.
- Ủa, vậy ba mẹ cậu đâu?
- Ba mẹ tớ á? Họ… chết hết rồi – Nhã Thanh nói, giọng buồn
buồn.
- Tớ xin lỗi – Việt Lĩnh ái ngại.
- Không sao đâu. Đã lâu lắm rồi – Nhã Thanh cố tỏ ra vui vẻ.
Việt Lĩnh dừng xe trước cổng Thiên Thần rồi ấnchuông. Cậu rất ngạc
nhiên khi thấy người ra mở của là Hoàng Nam.
- Hoàng tử Huyền Thoại? Sao cậu lại ở đây? – Việt Lĩnh ngơ ngác
hỏi.
- Sao tôi lại không thể ở đây? – Hoàng Nam trả lời bằng giọng khó
chịu rồi hằm hằm đi vào nhà.
- Chuyện này là sao? – Việt Lĩnh quay qua hỏi Nhã Thanh.
- Đây là nhà Hoàng Nam – Nhã Thanh nhún vai.
- Cậu thuê nhà Hoàng Tử?
- Ừ, hội trưởng Cát Tường cũng ở đây – Nhã Thanh gật gật cái
đầu.
- Này, nhà tớ còn trống nhiều phòng lắm. Cậu đến đó thuê đi! Đừng
thuê ở đây nữa – Việt Lĩnhphụng phịu.
- Cậu nói cái gì vậy? – Nhã Thanh bật cười. Cô trèo xuống xe một
cách khó khăn.
Việt Lĩnh đi đến bế Nhã Thanh lên rồi đi vào trong nhà.
- Này, cậu làm gì vậy? Bỏ tớ xuống! – Nhã Thanh la oai oái.
- Yên nào! Cậu đang bị thương đấy. Để tớ giúp cậu. Phòng cậu ở
đâu?
- Ở… lầu 3.
- Nếu Hoàng Nam thấy cảnh này cậu ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ? – Nhã
Thanh nghĩ thầm và thôi vùng vẫy.
- Hai người đang làm gì vậy? – Hoàng Nam đang ngồi trong phòng
khách, thấy Việt Lĩnh bế Nhã Thanh đi qua, cậu lên tiếng hỏi bằng
giọng khó chịu.
- Nhìn không thấy à? – Việt Lĩnh trả lời.
- Đây là nhà tôi, mong hai cậu ý tứ một chút – Hoàng Nam gằn giọng
rồi bỏ vào phòng, không quên đó cửa thật mạnh.
Việt Lĩnh bế Nhã Thanh lên phòng cô.
- Cậu nằm nghỉ ngơi đi! Tớ về đây – Việt Lĩnh nói.
- Cậu lấy xe tớ mà về.
- Không cần đâu. Tớ đi taxi được rồi. Làm biếng chạy xe! – Việt
Lĩnh lè lưỡi.
- Ừ, vậy cậu về cẩn thận nhé!
Việt Lĩnh từ từ cúi xuống làm Nhã Thanh đứng hình. Nhã Thanh tưởng
Việt Lĩnh sẽ hôn lên môimình nhưng cuối cùng đôi môi ấy lại đặt lên
trán Nhã Thanh. Việt Lĩnh mỉm cười dịu dàng rồi ra về.
- Cảm giác khác quá! Không giống như đối với Hoàng Nam – Nhã Thanh
nghĩ thầm.
Trong khi đó Hoàng Nam đang mở nhạc ầm ầmtrong phòng. Cậu hi vọng
tiếng nhạc sẽ át đi tiếng gầm gừ của con mãnh thú trong lòng
cậu.Nhưng có vẻ như không được rồi. Con mãnh thúcàng ngày càng giận
dữ hơn.
- Hoàng Nhã Thanh, quả nhiên cô đi cùng Quỷ Vương – Hoàng Nam
nghiến răng.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap16
Nhã Thanh mở mắt ra, trời đã chập tối. Vết thương của Nhã Thanh
đang nhức nhối vì hôm nay cô di chuyển. Nhã Thanh với tay mở đèn
một cách khó khăn.
Giật mình! Một bóng người đang ngồi lù lù bên giường. Đó là Hoàng
Nam, cậu đang ngồi khoanh chân trên giường Nhã Thanh.
- Cậu vô từ khi nào vậy? – Nhã Thanh hỏi. Cố gắng ngồi dậy.
- Cậu làm gì mà ngủ say quá vậy? – Hoàng Nam hỏi, giọng điệu không
có vẻ như đang hỏi thăm.
- Tôi hơi mệt!
- Làm gì quá sức à? – Hoàng Nam mỉa mai.
- Cậu muốn nói gì? – Nhã Thanh chau mày.
- Cậu làm tôi bất ngờ đấy Hoàng Nhã Thanh. Tôi chỉ nghĩ cậu là
người thích đem tình cảm của người khác ra đùa giỡn. Không ngờ cậu
còn là hạng con gái dễ dãi.
- Tại sao cậu lại nói như vậy? – Nhã Thanh cảm thấy trong lòng đau
nhói. Cô buồn vì câu nói của Hoàng Nam.
- Cậu còn không biết sao? Hai đêm không về nhà, cậu giải thích sao
đây?
- Tôi không có lý do gì phải giải thích với cậu –Nhã Thanh chợt cảm
thấy tức ghê gớm. Cô mong Hoàng Nam hỏi thăm cô xem vì sao 2 ngày
không về nhà, nhưng đâu phải hỏi theo cáikiểu này.
- Không có gì để giải thích sao? Hay là không thể giải thích. Cũng
phải thôi! Làm sao có thể thừa tự nhận mình qua đêm cùng người con
traikhác – Hoàng Nam cười đểu.
- Cậu đang nói cái gì vậy? – Nhã Thanh chau mày.
- Tôi nói gì cậu còn không hiểu sao? Rốt cuộc cậu còn muốn giả vờ
ngây ngô đến khi nào? Che giấu một con quỷ sau bộ mặt thiên sứ giả
tạo, cậu làm tôi buồn nôn! – Hoàng Nam lớn tiếng.
- Chát! – Nhã Thanh tát Hoàng Nam. Nước mắt Nhã Thanh bắt đầu rơi
lã chã. Cô không đau lòng vì những lời vừa nghe mà đau vì những lời
đó thốt ra từ miệng Hoàng Nam.
- Làm bộ đáng thương cũng giống thật đấy! Tôi thật khâm phục cậu!
Nếu không phải tôi may mắn biết rõ bộ mặt của cậu thì cũng đã bị
những giọt nước mắt dơ bẩn kia làm động lòng rồi.
- Ra ngoài! – Nhã Thanh quát lên.
Hoàng Nam chồm tới hôn Nhã Thanh.
- Chát! – Nhã Thanh đẩy Hoàng Nam ra và tát cậu.
- Giờ lại làm bộ cao giá sao? Giá của cậu bao nhiêu vậy? Nó đi! Tôi
sẽ trả - Hoàng Nam nhìn Nhã Thanh bằng ánh mắt khinh bỉ.
- Ra ngoài ngay đi! – Nhã Thanh hét lên.
- Tại sao thằng đó được mà tôi lại không được?– Hoàng Nam
quát.
- Rốt cuộc là cậu muốn nói cái gì? Tôi thật sự không hiểu cậu muốn
gì – Nhã Thanh nói, giọnglạc đi vì cô đang khóc.
- Không hiểu sao? Nếu cậu đã có ý giả vờ ngâythơ đến cùng thì tôi
sẽ phối hợp với cậu. Tôi sẽ giải thích cho cậu hiểu vậy – Hoàng Nam
nói rồi cởi từng nút áo của chiếc áo somi màu nâu đang mặc trên
người. Cơ ngực săn chắc và những múi cơ bụng dần dần hiện ra. Một
body chuẩn! (>< xấu hổ quá)
- Cậu muốn làm gì? – Nhã Thanh nói, ánh mắt hoang mang.
Hoàng Nam chồm đến Nhã Thanh như một con mãnh thú vồ lấy con mồi
của mình. Mạnh bạo và đầy uy lực. Cậu hôn Nhã Thanh một cách thô
bạo.
- Aaaaa! – Hoàng Nam ngừng hôn Nhã Thanh. Cậu đưa tay lên lau môi
mình. Máu! Nhã Thanh cắn Hoàng Nam chảy máu.
Nhã Thanh cứ nghĩ bị đau, Hoàng Nam sẽ dừng lại nhưng không ngờ cậu
còn nổi điên hơn. Hoàng Nam không hôn môi Nhã Thanh vữa mà hôn mạnh
lên cổ cô. Những nụ hôn của cậu đềuđể lại dấu trên cổ Nhã
Thanh.
- Hoàng Nam cậu làm gì vậy? Bỏ tôi ra! – Nhã Thanh hét lên. Cố gắng
vùng vẫy. Các vết thương của cô đau buốt và bắt đầu chảy máu nhiều
hơn.
Hoàng Nam không thèm để ý đến Nhã Thanh.
- Buông tôi ra! Sao cậu lại đối sử với tôi như vậy chứ? – Nhã Thanh
hét lên. Nước mắt cô chảy ra nhiều hơn. Nước mắt chảy xuống cổ làm
ướt đẫm một bên má của Hoàng Nam, nhưng cậu vẫn không thèm để
ý.
Nhã Thanh cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích. Cô biết với sức lực của
mình thì không cách nào chống lại Hoàng Nam. Mệt mỏi! Đau đớn! Tủi
nhục! Thất vọng! Nhã Thanh thả lỏng người. Côthôi vùng vẫy và hoàn
toàn buông xuôi.
Hoàng Nam thấy Nhã Thanh không cử động nữathì cậu dừng lại.
- Nét mặt đó là sao chứ? – Hoàng Nam nhìn chằm chằm vào Nhã Thanh.
Trước mặt cậu là một cái xác vô hồn. Đôi mắt trống rỗng. Nét mặt
không chút biểu cảm. Giống như là đã chết.
- Cô ghét tôi đến vậy sao? – Hoàng Nam hỏi, giọng cậu hơi nghẹn lại
nhưng Nhã Thanh khôngnghe ra điều đó.
- ……….
- Chẳng vui tí nào! – Hoàng Nam quát lên rồi bỏra ngoài.
Hoàng Nam vừa mở của phòng thì gặp Nhã Thanh đi từ đầu cầu thang đi
đến. Hoàng Nam đi vụt qua cô mà không nói gì.
- Sao cậu ấy lại đi ra từ phòng Nhã Thanh? Nó về rồi sao? Mà sao
quần áo cậu ấy lại thế này? – Cát Tường nghĩ thầm. (Hoàng Nam đang
mặc áo somi nhưng không cài cúc)
- Không lẽ… - Cát Tường trợn mắt và sau mộtgiây, đôi mắt ấy chuyển
thành giận dữ.
---------- Post added at 12:27 AM ---------- Previous post was at
12:25 AM ----------
Nhã Thanh co người lại. Ôm lấy cơ thể dầy vết thương của mình. Vết
thương sau lưng cô nhức nhối và máu chảy ra thấm ướt ra giường. Nhã
Thanh chỉ nằm đó. Trơ ra như gỗ đá. Không một giọt nước mắt. Một
lúc sau, Nhã Thanh đứng dậy và đi vào phòng tắm. Nhã Thanh muốn
tắm, cô nghĩ nằm ngâm mình trong nướcnóng sẽ thấy khá hơn. Nhã
Thanh xả nước đầy bồn tắm và nằm ngâm mình. Nước trong bồn nhanh
chóng chuyển sang màu đỏ.
- Xoảng – Tiếng kính vỡ vang ra từ phòng Hoàng Nam, là do Hoàng Nam
vừa đấm vào tấm gương ở cửa tủ đựng đồ. Máu bắt đầu chảyra và nhỏ
xuống sàn.
- Rốt cuộc là mày đang làm cái gì vậy Trần Hoàng Nam – Hoàng Nam
lẩm bẩm.
- Rốt cuộc là mày muốn gì chứ? Nếu đã muốn làm tổn thương cô ta thì
phải làm tới cùng chứ. Tại sao lại đau lòng khi thấy cô ta như
vậy?
Mới sáng sớm chuông cửa nhà Hoàng Nam đã vang lên liên tục.
- Làm gì vậy? Muốn phá chuông sao? – Hoàng Nam ra mở cửa, nét mặt
cau có. Trước mặt cậu là một nữ sinh mặc đồng phục của Huyền Thoại
nhưng nhìn lạ hoắc. Đó là Phụng. Là Việt Lĩnh dẫn Phụng đến nhưng
cậu đã đi ngay sau đó rồi.
- Hoàng Tử của Huyền Thoại? – Phụng há hốc miệng ngạc nhiên.
Hoàng Nam chau mày nhìn con nhỏ đang đứng phía trước mình.
- Sao cậu lại ở đây? Không phải Nhã Thanh sống ở đây sao? – Phụng
tròn mắt hỏi.
- Tìm Hoàng Nhã Thanh à? Trong nhà – Hoàng Nam cau có.
- Hoàng Tử cũng sống ở đây sao? Vậy Nhã Thanh sống cùng Hoàng Tử
sao? Vậy cái tên “Hoàng Nam” hôm đó Nhã Thanh gọi là Hoàng Tử sao?
– Phụng theo Hoàng Nam vô nhà, vừa đi vừa ngẫm nghĩ.
Phụng vừa lên tới lầu hai thì gặp Cát Tường đi xuống từ lầu
3.
- Ơ? Cả Công Chúa cũng ở đây à? – Phụng ngạc nhiên.
- Ai đây? – Cát Tường hỏi Hoàng Nam.
- Bạn của Nhã Thanh – Hoàng Nam nói, giọng ngang phè.
- Nhã Thanh đâu rồi? – Phụng hỏi.
- Nhã Thanh đang trên phòng. Cậu ấy sẽ xuốngbây giờ thôi – Cát
Tường cười, nụ cười thân thiện nổi da gà.
- Cậu ấy sẽ không xuống đâu. Hãy đưa tôi đến phòng Nhã Thanh đi –
Phụng nói.
- Nói vậy là sao chứ? Sẽ không xuống? Bị gì màkhông xuống. Không lẽ
bị đánh què luôn rồi sao? – Cát Tường nghĩ thầm. Xém chút nữa là nở
nụ cười đắc ý luôn rồi.
- Khoan đã. Nhóm Ma Búp Bê nói bị một đứa con gái da nâu, tóc tém
đến cứu Nhã Thanh, không lẽ là con nhỏ này – Cát Tường nhìn Phụng
một lượt từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên.
- Này, ai đó đưa tôi đến phòng Nhã Thanh đi! – Phụng cáu.
- Theo tôi – Hoàng Nam nói rồi đi trước. Phụng lẽo đẽo theo
sau.
- Ở trong này nè – Hoàng Nam chỉ tay vào cánh cửa phòng Nhã Thanh,
cậu không có ý vàotrong.
- Cám ơn! – Phụng nói rồi mở cửa đi vào.
- Trời ơi Nhã Thanh! Cậu sao thế này? – Phụnghét lên.
- Trời ơi Nhã Thanh! Cậu sao thế này? – Phụnghét lên. Hoàng Nam
nghe thấy lập tức lao vào phòng. Nhã Thanh đang nằm gục dưới sàn.
Lưng áo đẫm máu.
Hoàng Nam lao đến đỡ Nhã Thanh dậy.
- Chuyện này là thế nào? Mau gọi xe cứu thương đi! – Hoàng Nam hét
lên, đôi mắt hoangmang sợ sệt.
- Nhã Thanh rất ghét bệnh viện. Bế cậu ấy lên giường trước
đi!
- Làm như vậy ổn không? – Hoàng Nam vừa hỏivừa bế Nhã Thanh lên.
Cậu đặt cô lên giường một cách cẩn thận như sợ nếu mạnh tay Nhã
Thanh sẽ vỡ tan.
- Hôm qua đã khá hơn rồi. Sao hôm nay lại thành ra thế này chứ? –
Phụng lo lắng.
- Hôm qua? Hôm qua cậu ở cùng Nhã Thanh sao? – Hoàng Nam chau
mày.
- Phải. Cậu ấy nằm ở phòng tôi hai ngày vừa rồi – Phụng nói mà
không nhìn Hoàng Nam, cô đang nhìn Nhã Thanh đầy lo lắng.
- Nói vậy không phải đi với Quỷ Vương sao? – Hoàng Nam trợn
mắt.
- Làm gì có? Nhã Thanh bị nhóm Ma Búp Bê dùng dao lam đánh bị
thương nặng. Nằm ở phòng tôi hai ngày nay mà – Phụng nhìn Hoàng Nam
bằng đôi mắt ngơ ngác.
- Vậy sao hôm qua Nhã Thanh về cùng Quỷ Vương?
- Vì tôi bận việc không đưa cậu ấy về được nên nhờ Quỷ Vương. Mà
cậu hỏi nhiều như vậy làm gì? Mau ra ngoài đi! Tôi cần giúp Nhã
Thanh bôithuốc – Phụng xua tay.
Hoàng Nam cúi đầu lầm lũi đi ra ngoài.
- Mình đã hiểu lầm sao? – Hoàng Nam đang cảm thấy tội lỗi vô
cùng.
- Vết thương của Nhã Thanh nặng hơn có lẽ cũng tại mình – Hoàng Nam
dằn vặt.
- Hoàng Nam à, chúng ta đi học thôi! – Cát Tường đi đến khoác tay
Hoàng Nam.
- Cậu đi đi! Hôm nay tôi mệt – Hoàng Nam rút tay ra khỏi tay Cát
Tường rồi bỏ về phòng.
Trường Huyền Thoại
Sân thượng dãy lầu phía Tây.
Việt Lĩnh đang khoắc cây tuýt sắt trên vai. Trước mặt cậu là nhóm
Ma Búp Bê đang đứng nép sát vào nhau. Điệu bộ sợ hãi.
- Tôi cho các người chọn. Nhảy xuống hay bị tôi đánh – Việt Lĩnh vỗ
vỗ cây tuýp vào lòng bàn tay.
- Bọn… bọn em… làm gì… sai ạ? – Nhỏ thủ lĩnh hỏi một cách rụt
rè.
- Sao các người dám đụng đến Nhã Thanh? – Việt Lĩnh gằn
giọng.
- Bọn… bọn em… thấy anh bị nhỏ Nhã Thanh làm tổn thương nên mới làm
vậy ạ - Vẫn là nhỏthủ lĩnh trả lời lí nhí.
- Các người nghĩ tôi là ai? Tôi cần các người bênh vực sao?
- Bọn em…
- Không nói nhiều nữa. Chọn đi! – Việt Lĩnh quát.
- Anh họ, anh thật quá đáng! – Một thành viên trong nhóm MBB hét
lên làm cả Việt Lĩnh và nhóm MBB đều bất ngờ.
- Anh thấy Nhã Thanh bị bọn em đánh tâm trạng của anh thế nào? Tức
giận? Cảm thấy bấtlực? Đó cũng chính là cảm giác của bọn em khi
thấy anh buồn bã vì nhỏ Nhã Thanh đó. Bọn em vì ai mà hành động như
vậy? – Nhỏ em họ Việt Lĩnh hét lớn.
- Em nói hết rồi đấy. Em sẽ nhảy. Thà té chết còn hơn bị anh họ
mình đánh chết – Nhỏ đó trèolên lan can trước sự bàng hoàng của cả
nhóm MBB.
- Vy Vy! – Việt Lĩnh hét lên rồi kéo mạnh tay em họ mình xuống. Vy
Vy ngã vào lòng Việt Lĩnh.
- Được rồi. Anh xin lỗi! Từ nay em và bạn em đừng hành động như vậy
nữa.
- Vì bọn… em… rất yêu… anh – Vy Vy thút thít.
- Dù là lí do gì từ nay cũng không được hành động như vậy nữa! –
Việt Lĩnh nói, giọng nghiêm nghị nhưng là giọng điệu của anh trai
đang dạy bảo em gái chứ không phải giọng điệuđe dọa.
Thiên Thần
- Cộc! Cộc! – Hoàng Nam gõ cửa phòng Nhã Thanh và Phụng ra mở cửa
cho cậu.
- Có cần… tôi giúp gì không? – Hoàng Nam bặm môi.
- Không. Cám ơn cậu! – Phụng nói nhưng khôngnhìn Hoàng Nam. Cô đang
đút một chất lỏng màu trắng đục cho Nhã Thanh, nhưng xem ra không
được, tất cả đều trào ra khỏi miệng Nhã Thanh.
- Cậu đang làm gì vậy?
- Tôi đang cho Nhã Thanh uống thuốc. Sợ cậu ấy không nuốt được cả
viên nên tôi đã nghiền ra rồi pha với nước nhưng vẫn không được –
Phụng nhăn mặt.
- Làm vậy không được đâu. Đưa cho tôi! – Hoàng Nam nói.
- Cậu có cách gì sao? – Phụng hỏi, nét mặt nghi ngờ nhưng vẫn đưa
ly thuốc cho Hoàng Nam.
Hoàng Nam ngậm một miệng thuốc rồi cúi xuống truyền qua miệng cho
Nhã Thanh trước sự ngỡ ngàng của Phụng.
- Cậu… cậu… - Phụng lắp bắp.
- Tôi làm sao? – Hoàng Nam hỏi.
- Hai người… hai người là một cặp à?
- Cậu thấy giống không? – Hoàng Nam cố tình tránh né không trả lời
câu hỏi của Phụng.
- Giống! – Phụng gật gù cái đầu.
Hoàng Nam nở một nụ cười nửa miệng nhưng không phải là một nụ cười
gian hay coi thường mà là một nụ cười thích thú. Cậu bỏ ra ngoài,
gương mặt sáng ngời như đứa trẻ vừa được mẹ cho quà.
- Này, cứ thế mà đi sao? Trả lời đi chứ! Hai người là một cặp phải
không? – Phụng nói với theo nhưng Hoàng Nam đã đi ra khỏi phòng
rồi.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap17
Nhã Thanh tỉnh dậy đã thấy Phụng đang đứng bên bức tường bằng kính
trong phòng cô.
- Cậu đến hồi nào vậy? – Nhã Thanh hỏi bằng giọng yếu ớt.
- Cậu tỉnh rồi đấy à? Làm tớ lo muốn chết! – Phụng chạy đến ngồi
bên giường Nhã Thanh.
- Cậu không đi học sao? – Nhã Thanh hỏi.
- Cậu thế này thì tớ đi học thế nào được? Có đóibụng không? Tớ đi
nấu cháo cho cậu ăn nhé! – Phụng cười hiền.
- Thôi được rồi. Tớ không đói đâu.
- Không đói cái gì mà không đói – Phụng làm bộnghiêm mặt rồi đi ra
khỏi phòng.
- Ở yên đây nhé! – Phụng ló đầu vào dặn dò.
- Yên tâm đi! Tớ không bốc hơi được đâu – NhãThanh cười.
Nhã Thanh bắt đầu cảm thấy băn khoăn trong lòng. Cô muốn làm bạn
với Phụng nhưng lại sợ. Cô nghĩ về Uyển Thy, nghĩ về những gì Uyển
Thy đã nói. Xem ra ký ức trong lòng Nhã Thanh chưa bao giờ nguôi
ngoai.
- Hoàng Tử? Hoàng Tử? – Phụng vừa đi trong nhà vừa gọi.
- Nhã Thanh xảy ra chuyện gì à? – Hoàng Nam nghe tiếng phụng gọi
thì hốt hoảng chạy ra từ trong nhà bếp. Cậu còn mặc nguyên cái tạp
giề, tay cầm cái vá ^^
- Không có – Phụng cười cười. Cái dáng vẻ bâygiờ của Hoàng Nam
không cười để làm gì chứ? Ngộ nghĩnh và đáng yêu cực ^^
- Không có gì sao gọi như cháy nhà vậy? – Hoàng Nam cau có.
- Tôi muốn hỏi cậu gạo và soong nồi ở đâu để tôi nấu cháo cho Nhã
Thanh.
- Đang… đang nấu rồi – Hoàng Nam lúng túng rồi bỏ vào bếp để Phụng
không thấy gương mặt đỏ bừng của cậu. Thì ra nãy giờ cu cậu đã đi
chợ mua thịt và đang loay hoay nấu cháo cho Nhã Thanh ^^
Phụng cũng đi vào bếp theo Hoàng Nam.
- Tôi thật không ngờ hai người là một cặp đó! –Phụng nói.
- Có vấn đề gì à? – Hoàng Nam hỏi lạnh.
- À không. Chỉ là trước giờ cứ nghĩ Nhã Thanh và Quỷ Vương một cặp
– Phụng nhún vai.
- Cái gì chứ? – Hoàng Nam chau mày.
- Không phải, ý tôi không phải vậy. Nhã Thanh không có phản bội cậu
đâu. Hôm vừa rồi lúc sốt đến mê sảng cậu ấy gọi tên cậu đấy.
- Nhã Thanh gọi tên tôi? – Hoàng Nam ngạc nhiên. Một cảm giác vui
mừng bất ngờ ùa về trong cậu.
- Phải! Cậu ấy cứ gọi tên cậu hoài – Phụng gật gật cái đầu.
Hoàng Nam đang cố để không nở một nụ cười. Cậu cũng không hiểu tại
sao lại vui một cách vô lí như vậy khi nghe việc Nhã Thanh gọi tên
cậu.
- Mà sao hôm nay cậu không đi học vậy? Vì lo lắng cho bạn gái à? –
Phụng nhìn Hoàng Nam, ánh mắt thăm dò.
- Làm… làm gì có. Người lạ vô nhà thì… tôi phải coi nhà chứ - Hoàng
Nam cãi.
- Thế sao mặt cậu lại đỏ lên thế kia? – Phụng trêu trọc.
- Vì… đứng gần bếp lâu quá nên vậy đấy – Hoàng Nam nói rồi ấn cái
vá vào tay Phụng. Đồng thời, cậu cởi tạp giề ra rồi quàng lên cổ
Phụng. Hoàng Nam bỏ lên phòng để tránh những câu hỏi “nổ não” của
Phụng. Vừa đi cậu vừa cười. Trong lòng cậu đang lâng lâng một cảm
giác khó tả. Tim cũng đập nhanh hơn.
…………
- Nhã Thanh à, ăn cháo đi! – Phụng bê chén cháo vào phòng Nhã
Thanh.
- Sao nấu nhanh quá vậy? – Nhã Thanh ngơ mặt hỏi.
- Tớ đâu có nấu đâu. Hoàng Tử nấu đó – Phụngcười, nụ cười hàm
ý.
- Hoàng Tử? Hoàng Tử là ai? – Nhã Thanh ngơ ngác.
- Cậu còn giả bộ nữa hả? Tớ biết hết rồi. Đừng có chối tớ! Hôm nay
vì cậu mà cậu ấy nghỉ học đấy – Phụng lại cười.
- Cậu đang nói Hoàng Nam à? – Nhã Thanh hỏi.Thì nhà này có mỗi mình
Hoàng Nam là con trai. Nếu nói là Hoàng Tử thì chỉ có Hoàng Namchứ
còn ai vào đây nữa.
- Phải! Công nhận cậu kín tiếng thật đấy. Cả trường cứ nghĩ cậu
quen với Quỷ Vương, ai ngờcậu quen với Hoàng Tử.
- Tớ quen với Hoàng Nam hồi nào? – Nhã Thanh từ ngơ ngác cho đến
ngơ ngác.
- Này, đừng có chối nữa. Tớ đã thấy hết rồi. Ban nãy cậu ấy mớm
thuốc cho cậu trông rất tình cảm. Tớ cứ nghĩ những cảnh như thế chỉ
có trong phim thôi chứ. Tuyệt vời! – Phụng nói,mắt long lanh.
- Cậu nói Hoàng Nam mớm thuốc cho tớ? – Nhã Thanh tiếp tục ngơ
ngác.
- Phải.
- “Đưa cho tôi” – Phụng giả giọng của Hoàng Nam, nhại lại cậu nói
của cậu lúc đó rồi làm hành động giống hệt Hoàng Nam khi đó. Sau
đócô phá lên cười thích thú.
- Gì chứ! Cậu ta không mớm thuốc độc cho tớ là may lắm rồi – Nhã
Thanh nhếch môi (nhếch môi thôi nhé, không phải cười nhếch môi
đâu), gật gật cái đầu.
- Đang mắng yêu à? – Phụng trêu chọc.
- Mắng yêu cái gì? Không phải như cậu nghĩ đâu– Nhã Thanh cố cãi
nhưng trong lòng đang vui mừng ghê lắm ^^
Chuông cửa nhà Hoàng Nam vang lên. Hoàng Nam ra mở cửa và ngay lập
tức mặt cậu đanh lại.
- Cậu đến có việc gì? – Hoàng Nam hỏi, giọng lạnh lùng.
- Vì không thấy Nhã Thanh và Phụng đến trường nên tôi đến – Việt
Lĩnh nói, giọng cũng lạnh không kém. Việt Lĩnh với Hoàng Nam từ
trước đến giờ vốn nước sông không phạm nước giếng nhưng sao lần này
đột nhiên hai người lại gườm nhau như 2 con mãnh thú đang tranh
giành lãnh thổ vậy.
- Hai người họ không có ở đây. Ra ngoài rồi – Hoàng Nam hỏi rồi
đóng cổng đi vào nhà.
- Thái độ gì vậy chứ? – Việt Lĩnh cau có.
Việt Lĩnh lấy điện thoại ra gọi cho Nhã Thanh nhưng Nhã Thanh khóa
máy. Thật ra là vì mấy ngày nay Nhã Thanh bỏ điện thoại trong cặp,
điện thoại hết pin mà Nhã Thanh quên không sạc. Việt Lĩnh gọi cho
Phụng thì gọi hoài Phụng không mắt máy. Vì điện thoại Phụng đang để
chế độ rung và để trong cặp. Còn cặp của Phụng thì đang quăng ở góc
phòng của Nhã Thanh. Việt Lĩnh đành lầm lũi trở về. Nhìn dángvẻ u
dột đến thương T_____T
………….
- Cậu nói thật chứ? – Phụng chau mày hỏi Nhã Thanh.
- Tớ xạo cậu làm gì?
- Vậy là không phải cậu đang quen với Hoàng Tử, cũng không phải cậu
quen với Quỷ Vương sao? – Giọng Phụng cao vút.
- Ừ, không phải.
- Này, tiêu chuẩn của cậu có phải cao quá không? Hai chàng trai
tuyệt như vậy thích cậu mà cậu không chọn lấy 1 người à? Hay vì cả
hai cùng tốt nên đang phân vân?
- Tiêu chuẩn cao gì chứ? Đối với Việt Lĩnh tớ không chắc đó có phải
là tình yêu không.
- Cậu cảm thấy như thế nào đối với Quỷ Vương?
- Hm… tin tưởng, cảm kích, cảm giác thân thuộc – Nhã Thanh liệt kê
và đưa bàn tay trái lên đếm.
- Hết rồi à?
- Ừ
- Còn đối với Hoàng Nam?
- Hoàng Nam không dính dáng gì đâu – Nhã Thanh trả lời, giọng buồn
buồn.
- Sao không? Cậu ta thích cậu mà – Phụng chau mày.
- Không có chuyện đó đâu. Cậu ấy hận mình còn không hết ấy
chứ.
- Hận? Tại sao lại hận? Nhưng biểu hiện lúc nãy của cậu ấy không
giống như là đang hận cậu.
- Có lẽ đó là cách cậu ấy thể hiện sự hận thù – Nhã Thanh nhún
vai.
- Nói tào lao gì đấy? Làm gì có ai thể hiện sự hận thù bằng cách
cho kẻ thù uống thuốc bằng miệng, rồi còn nấu cháo cho kẻ thù ăn
nữa? Đó là những hành động chỉ dành cho bạn gái thôi – Phụng nói
chắc nịch.
- Mà tại sao cậu lại nói Hoàng Tử hận cậu? Nóicho tớ nghe đi! –
Phụng nói, mắt long lanh.
- Không có gì đâu, cậu đừng quan tâm.
- Hoàng Nhã Thanh, cậu nói vậy là sao chứ? Cậu có coi tớ là bạn
không? – Phụng cáu.
- Cậu coi tớ là bạn sao? – Nhã Thanh nói, giọng buồn bã.
- Cậu hỏi gì lạ vậy? Không coi cậu là bạn thì tớ ở đây chăm sóc lo
lắng cho cậu làm gì? Tớ đâu phải nhà từ thiện – Phụng có vẻ
giận.
- Vậy tớ sẽ kể cho cậu nghe chuyện này. Nghe xong cậu sẽ không muốn
làm bạn với tới nữa đâu.
Nhã Thanh bắt đầu kể cho Phụng nghe chuyện của Bảo Nam và Uyển Thy.
Phụng đã lắng nghemột cách rất thật lòng.
- Con ngốc này! Cậu phải nói rõ với Hoàng Tử chứ? Sao có thể im
lặng và chịu đựng như vậy chứ? – Phụng nổi giận sau khi nghe xong
cậu chuyện.
- Nói cái gì? Dù sao cũng là vì tớ mà Bảo Nam chết – Nhã Thanh buồn
bã.
- Không được! Cậu không nói thì để tớ nói – Phụng đứng bật
dậy.
- Không được! Tớ đã hứa là sẽ không nói ra. Cậu đừng nói gì hết –
Nhã Thanh níu tay Phụng, gương mặt khổ sở.
- Tớ không thể nhìn bạn mình chịu đựng như vậy được – Phụng nhìn
Nhã Thanh bằng ánh mắt đau buồn.
- Cậu vẫn coi tớ là bạn sao? – Nhã Thanh nói, giọng cảm kích.
- Phải, tớ vẫn coi cậu là bạn. Dù thế nào tớ cũng vẫn coi cậu là
bạn. Là ngôi sao may mắn của tớ - Phụng nói chắc nịch.
- Nếu coi tớ là bạn thì cậu tuyệt đối không được nói chuyện tớ vừa
kể cho cậu với bất cứ ai – Nhã Thanh nói, giọng kiên quyết.
- Hm… vậy tớ sẽ không nói – Phụng đành chịuthua, cô ngồi xuống
giường.
- Nhưng cậu hãy trả lời tớ một cách thành thật! Cậu có thích Hoàng
Tử không? – Phụng nhìn sâu vào mắt Nhã Thanh.
- Tớ… tớ - Nhã Thanh ấp úng, mặt đỏ dần lên.
- Tớ hiểu rồi. Nếu cậu cứ như thế này Hoàng Tử sẽ vào tay người
khác đấy.
- Tớ biết. Tờ cũng không mong Hoàng Nam sẽthuộc về tớ. Tớ chỉ hy
vọng cậu ấy trút hết hậnthù rồi sẽ thỏai mái mà sống vì ôm hận
trong lòng thật sứ rất mệt mỏi – Nhã Thanh nói, đôi mắt bi thương
đến cùng cực.
- Người bạn ngốc của tớ - Phụng ôm Nhã Thanh.
o0o ---------TUYẾT ĐEN-------- o0o Chap18
Cát Tường đang đứng đợi trước của phòng Hoàng Nam nhưng cô không
biết rằng Hoàng Nam không có trong phòng. Cậu đã thức dậy từ sớm để
nấu cháo cho Nhã Thanh.
Phụng vừa đến và đang giúp Nhã Thanh bôi thuốc và băng bó vết
thương.
- Ở nhà nghỉ thêm vài hôm nữa rồi hãy đi học –Phụng nói.
- Tớ nghỉ 3 ngày rồi. Ở nhà chán lắm. Đến trường cũng chỉ ngồi
không thôi mà. Sẽ không sao đâu.
- Cậu bướng thật đấy – Phụng chép miệng.
Nhã Thanh chỉ cười chứ không nói gì. Xong xuôicả hai cũng nhau đi
xuống nhà bếp.
- Hôm nay sẽ đi học sao? – Hoàng Nam thấy Nhã Thanh đang mặc đồng
phục thì hỏi bằng giọng lạnh nhạt. Cậu đang cố tỏ ra không quan
tâm.
- Phải – Nhã Thanh nhún vai.
- Mấy ngày nay cậu đã ở đâ vậy Nhã Thanh? Tớ lo cho cậu lắm – Cát
Tường đi vào nhà bếp.
- Vậy sao? Xin lỗi vì đã để cậu lo lắng – Nhã Thanh nói.
- Chúng ta đi thôi Nhã Thanh! Đi ăn cái gì rồi đi học – Phụng hối
thúc.
- Cũng được – Nhã Thanh gật gật rồi chuẩn bị cùng Phụng đi xuống
lầu một.
- Này… tôi… nấu cháo rồi nè. Ăn đi rồi uống thuốc – Hoàng Nam nói
một cách ngượng ngùng.
- Cậu nấu cháo cho tôi sao? – Nhã Thanh nghi hoặc.
- Phải. Tôi nói với mẹ chuyện của cậu nên mẹ bảo tôi thay mẹ nấu
cháo cho cậu – Hoàng Nam giải thích.
- Vậy cũng được. Cậu ăn cháo đi cho lành. Dù sao vết thương của cậu
cũng phải kiêng nhiều thứ lắm – Phụng nói.
- Có sandwick đó, cậu muốn ăn thì ăn – Hoàng Nam nói với
Phụng.
- Ừ, cám ơn! – Phụng cười.
- Hoàng Nam nấu cháo cho nó sao? Mỗi lần mình ốm cậu ấy có bao giờ
nấu cháo cho mình ăn. Tại sao vậy chứ? Hoàng Nam đâu phải là người
mẹ bảo làm gì thì làm nấy – Cát Tường nghĩ thầm.
- Đáng ghét! Sao mày không chết luôn đi? Về đây làm gì chứ? – Cát
Tường nhìn Nhã Thanh bằng đôi mắt giận dữ.
Xe bus
Nhã Thanh, Phụng, Hoàng Nam và Cát Tường cùng lên xe bus. Trên xe
chỉ còn một ghế trống. Hoàng Nam nhanh nhẩu ấn Nhã Thanh ngồi vào
đó.
- Đang bị thương thì ngồi đi! – Hoàng Nam nói bằng giọng lạnh
nhạt.
Nhã Thanh thì ngoan ngoãn nghe theo lời Hoàng Nam còn Phụng thì bật
cười khúc khích.
- Chuyện gì đang diễn ra thế này? Không thể chấp nhận được – Cát
Tường đang giận dữ vô cùng.
Cát Tường vốn được nuông chiều từ bé nên mắc bệnh công chúa. Với vẻ
ngoài bắt mắt, Cát Tường có thể làm bất cứ người con trai nàokhuất
phục. Cho đến khi gặp Hoàng Nam, cậu hoàn toàn miễn nhiễm với sự
hấp dẫn của Cát Tường. Cậu chẳng bao giờ quan tâm hay chiều chuộng
Cát Tường. Vì vậy Cát Tường rất muốn có được Hoàng Nam, đó là lí do
Cát Tường đã đến trọ tại Thiên Thần. Trong chuyện này, tình yêu Cát
Tường dành cho Hoàng Nam thì ít nhưng sự háo thắng và mong muốn
chiếm đoạt thì nhiều.
Hoàng Nam đi vào trường và dĩ nhiên Cát Tường kè kè đi ngay bên
cạnh. Nhã Thanh và Phụng thì đi sau đó một quãng.
- Nhìn kìa, Hoàng Tử lại đi với Công Chúa – Hs1
- Hai người họ sứng đôi thật! Nhưng nghe nói hai người chỉ là bạn
thì phải – Hs2
- Có khi nào hai người đó bí mật hẹn hò nhưng nói chỉ là bạn không
nhỉ? – Hs3
- Nghi lắm! Sáng nào cũng thấy đi cùng nhau – Hs4
- Thật là làm cho người ta vừa ngưỡng một vừaghen tị - Hs5
Nhã Thanh lại phải nghe những lời nói làm cô không vui rồi.
Lớp 12a3
Phụng để cặp xuống rồi chạy lên chỗ Nhã Thanh ngồi nói chuyện. Cả
hai đang cười cười nói nói thì Việt Lĩnh xuất hiện.
- Hôm qua 2 cậu đi đâu vậy? Tớ đến nhà tìm nhưng Hoàng Tử bảo 2 cậu
đã ra ngoài. Gọi điện thoại thì không được – Việt Lĩnh phụng
phịu.
- Bọn tớ đâu…
- Chắc lúc đó Phụng và tớ đến bác sỹ xem qua vết thương – Nhã Thanh
nhanh nhẩu cắt lời Phụng.
- Bác sỹ nói sao? – Việt Lĩnh khẩn chương.
- Bác sỹ nói không sao. Nhưng không được hoạt động mạnh – Phụng
phối hợp với Nhã Thanh ngay lập tức.
- Vậy thì hay quá! – Việt Lĩnh cười tươi.
Nhã Thanh đã nói dối Việt Lĩnh vì cô biết nếu đểViệt Lĩnh biết
chuyện cô và Phụng ở trong nhà nhưng Hoàng Nam không cho gặp thì
chắc chắnsẽ có chuyện lớn. Nhã Thanh đang bảo về Hoàng Nam, Phụng
nhận ra điều đó nên đã giúpNhã Thanh nói dối.
Rất đông học sinh đang tập trung ở sân thi đấu đa năng của trường
theo dõi trận đấu bóng rổ giao lưu giữa lớp 12a1 và 12a2. Nhóm MBB
cũng có ở đây hơn nữa còn ngồi ở hàng ghế gầnsân nhất. Cát Tường
đương nhiên cũng có mặt vì có Hoàng Nam thi đấu mà.
Trận đấu không hề gay cấn vì rõ ràng lớp 12a1nổi bật hơn hoàn toàn.
Hoàng Nam thể hiện rất tốt phong độ của mình. Cậu luôn là người lên
rổra lấy điểm cho đội.
- Hoàng Tử thật là tuyệt quá! – N~s1
- Trường chúng ta có Hoàng Tử và Quỷ Vương quả là một niềm hạnh
phúc! – N~s2
Những tiếng khen không ngớt vang lên. Toàn bộ nữ sinh đều nhìn
Hoàng Nam bằng ánh mắt đắm đuối.
- Vèo!!! – Trái bóng bay đến chỗ nhóm MBB với tốc độ rất nhanh và
lực phát ra không nhẹ.
- Bộp!!! – Trái bóng bay thẳng vào mặt nhỏ thủ lĩnh. Với tính cách
của nhỏ đó thì nó đã xé cái thằng ném bóng vào mặt nó ra làm trăm
mảnh rồi. Nhưng không! Nó vẫn cười nụ cười “mê trai”, mắt long lanh
dù máu mũi đang chảy ròng ròng.
- Hoàng Tử, em không sao đâu! Anh không cần phải xin lỗi – Nhỏ thủ
lĩnh nói với Hoàng Nam khi cậu chạy đến lấy lại trái bóng.
- Tôi đâu có định xin lỗi – Hoàng Nam nói rồi giựt trái bóng trong
tay nhỏ thủ lĩnh và quay lại sân.
- Sao thái độ của Hoàng Nam lại như thế? Cậu ấy nổi tiếng thân
thiện mà – Cát Tường đứng gần đó theo dõi toàn bộ sự việc thì nghĩ
thầm.
- Không lẽ là vì…
Chính Hoàng Nam cũng không hiểu sao cậu lại cảm thấy ghét nhóm MBB
đến thế. Nhìn thấy thôi là đã muốn đánh cho một trận rồi.
Thiên Thần
9:00 PM
Hôm nay Cát Tường cùng ba mình đi dự tiệc, Nhã Thanh đi với Phụng
nên chỉ có mình HoàngNam ăn tối. Ăn xong cậu loanh quanh trong
phòng khách mà không về phòng học bài. Hoàng Nam đang đợi Nhã Thanh
^^
Cuối cùng Nhã Thanh cũng về đến.
- Đi đâu về vậy? – Hoàng Nam hỏi bằng giọng thờ ơ.
- Đến nhà Phụng chơi – Nhã Thanh trả lời.
- Xin lỗi! – Hoàng Nam nói.
- Xin lỗi? Về chuyện gì? – Nhã Thanh chau mày.
- Vì… vì đã hiểu lầm cậu – Hoàng Nam lúng túng.
- Cậu hiểu lầm tôi cái gì? – Nhã Thanh không hiểu gì. Cô nhìn Hoàng
Nam bằng đôi mắt tròn xoe.
- Sao cậu thích làm khó người khác thế hả? – Hoàng Nam cáu.
- Tôi làm gì cậu? Tôi chẳng hiểu cậu xin lỗi về chuyện gì nữa – Nhã
Thanh ngơ ngác.
- Cậu bị nhóm MBB đánh phải nằm lại phòng Phụng nhưng tôi cứ nghĩ
cậu qua đêm bên ngoàicùng Quỷ Vương, tôi xin lỗi – Hoàng Nam quay
lưng lại và nói. Cậu không dám đối diện với Nhã Thanh vì cậu đang
rất ngại.
- Không sao! Cậu không cần phải như vậy. Đừng làm tôi hiểu lầm rằng
cậu thật sự tốt với tôi – Nhã Thanh nói bằng giọng lạnh lùng. Cô
đang nghĩ Hoàng Nam nấu cháo cho cô, cho cô uống thuốc và còn dành
chỗ trên xe bus cho cô là vì cảm thấy có lỗi với cô. Một cảm giác
hụt hẫng dâng lên trong lòng Nhã Thanh.
- Hóa ra cậu đã hiểu lầm rằng tôi thật lòng tốt với cậu à? Trí
tưởng tượng của cậu phong phú thật đấy – Hoàng Nam nói bằng giọng
mỉa mai.Vì cậu bị Nhã Thanh nói trúng tim đen, cảm thấy tự ái nên
mới vậy thôi.
- Cậu nói đúng! Tôi điên rồi! Tôi gần như quên mất cậu rất hận tôi
– Nhã Thanh cười chua chát.
- Vậy thì phiền cậu đừng bao giờ quên nữa. Cậulà người hại chết Bảo
Nam, đừng mơ tôi tốt vớicậu – Câu nói của Hoàng Nam không phải để
nhắc Nhã Thanh mà là Hoàng Nam đang tự nhắc mình.
- Đúng. Chính là tôi đã hại chết Bảo Nam. Vậy nên cậu hãy trút hết
oán hận lên tôi đi! Chỉ cần cậu cảm thấy thoải mái.
- Cậu yên tâm. Tôi sẽ làm như vậy. Cậu đã mang tình cảm của em trai
tôi ra đùa giỡn làm nó tổn thương đến mức phải tự tử. Tôi sẽ
khôngđể cậu sống thoải mái đâu – Hoàng Nam nghiến răng.
- Hãy cứ làm những gì cậu muốn. Tôi đáng bị như vậy.
Hoàng Nam không nói gì mà bỏ về phòng và đóng sầm cửa lại. Cậu cảm
thấy tức giận. Là tức giận với bản thân mình. Cậu xém chút quênmất
Nhã Thanh là người hại chết Bảo Nam.
Nhã Thanh cũng lầm lũi trở về phòng mình. Cô đang tự trách mình tại
sao lại nuôi hy vọng vô línhư vậy. Cô trông mong gì ở Hoàng Nam cơ
chứ?
Nhã Thanh và Hoàng Nam không hay biết sự hiện diện của một người
nữa và đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện của hai người. Đó là Cát
Tường. Cát Tường đang đi lên cầu thang và vô tình nghe thấy toàn
bộ.
- Bảo Nam là tên của người em sinh đôi đã chết của Hoàng Nam mà –
Cát Tường nghĩ thầm.
- Nhã Thanh hại chết Bảo Nam sao?
- Thế tại sao Hoàng Nam lại đối xử với nó như vậy? Đáng ra cậu ấy
phải giết chết nó rồi chứ.
- Linh cảm của mình luôn chính xác. Hoàng Nam thích Nhã
Thanh.
- Hoàng Nhã Thanh, mày đúng là con cáo già. Hai anh em họ đều phải
lòng mày. Nhưng tao sẽ không để mày có được Hoàng Nam đâu.
- Hoàng Tử thì phải đi với Công Chúa và tao chính là Công
Chúa.
- Mày đừng trách tao độc ác – Cát Tường cười, nụ cười đáng
sợ.
Một tuần sau
Mới sáng sớm Nhã Thanh đã ôm bụng nhăn nhó. Cô lết xuống nhà bếp
một cách khó khăn.
- Bị gì vậy? – Hoàng Nam hỏi khi thấy Nhã Thanh đi xuống trong bộ
dạng thảm thương.
- Đau bao tử!!! - Nhã Thanh nhăn nhó.
Hoàng Nam chỉ im lặng không nói gì nữa. Thật ra cậu đang lục tìm
lại trí nhớ xem có biết phương thuốc nào trị đau bao tử không
^^
Trường Huyền Thoại
Giờ ra chơi
Việt Lĩnh đi xuống canteen mua nước cho Nhã Thanh.
- Nhã Thanh, cậu lật giùm tớ một trang đi! – Phụng cầm quyển sách
lịch sử lon ton chạy đếnchỗ Nhã Thanh.
- Cậu muốn làm gì? Coi bói bằng sách sao? – Nhã Thanh ngơ
ngác.
- Không phải. Ngày mai kiểm tra lịch sử rồi. Nhiều bài quá tớ học
không nổi. Cậu lật một bàicho tớ học tủ đi!
- Cậu đang đùa à? Học vậy cũng được nữa sao?– Nhã Thanh chau
mày.
- Bảo cậu lật thì cậu lật đi. Có khó khăn nặng nhọc gì đâu cơ chứ -
Phụng càu nhàu.
- Đưa đây tớ lật cho này – Việt Lĩnh chen vào. Cậu đã trở về. Trên
tay đang cầm 3 lon nước.
- Không mượn cậu. Nhã Thanh là ngôi sao maymắn của tớ chứ cậu có
phải đâu – Phụng phùngmiệng lên cãi.
- Thế tớ không may mắn à? – Việt Lĩnh hỏi.
- Ừ, cậu may mắn lắm! May mắn đến nỗi vì cậutớ phải đền tấm kính
cửa cho trường đấy – Phụng hất hất mặt.
- Khi nào? – Việt Lĩnh hất mặt nhìn Phụng.
- Hôm cậu đến phòng tớ đó. Cậu mở cửa mạnhquá làm tấm kính cửa vỡ
mất – Phụng lườm Việt Lĩnh.
- Vậy hả? – Việt Lĩnh cười cười.
- Vậy cậu đừng uống nước của người xui xẻo nhé! – Việt Lĩnh cười
toe. Cậu khui 1 lon nước cho Nhã Thanh, khui một lon cho
mình.
- Này, cậu hẹp hòi quá đấy! Cho tớ uống với! – Phụng giậm chân kiểu
ăn vạ.